Chương 1 TONG QUAN 1. Tổng quan tài liệu 1. Các nghiên cứu trên thế giới Menon (2019) đã nghiên cứu sự tham gia của cộng đồng trong quan lý du lịch sinh thái tại thác nước Athirappilly và Vazhachal, hai điểm du lịch sinh thái nổi tiếng của Kerala An Độ. Theo tác giả, sự tham gia của cộng đồng địa phương vào việc quản lý các điểm du lịch sinh thái sẽ giúp họ nâng cao vị thế của mình đồng thời đảm bảo quản lý tài nguyên thiên nhiên một cách hiệu quả.
Nghiên cứu đã tìm hiểu các yếu tô ảnh hưởng đến sự tham gia của cộng đồng trong quản lý du lịch sinh thái tại Athirappilly và Vazhachal thông qua phỏng vấn 220 cán bộ quản lý. Sử dụng phương pháp phân tích nhân tố khám phá và hồi quy tuyến tính, các biến (1) Kiến thức về Môi trường đối với Phát triển Bén vững và (2) Tác động Kinh tế được Nhận thức của Quản lý Du lịch Sinh thái Dựa vào Cộng đồng có ảnh hưởng nhiều hơn đến Sự Tham gia vào Quản lý Du lịch Sinh thái Dựa vào Cộng đồng. Yeboah và cộng sự (2017) đã sử dụng mô hình logit để xác định các yếu tố ảnh hưởng đến việc áp dụng du lịch nông nghiệp của các nông hộ nhỏ ở Bắc Carolina bằng cách sử dụng một cuộc khảo sát. Kết quả cho thấy (1) trình độ đại học có tác động lớn nhất đến việc tham gia vào du lịch nông nghiép, tiép theo là (2) chung tộc, (3) công chúng tiếp cận trang trại dé giải tri, (4) trang trại có hơn 50 mẫu đất được coi là không thích hợp cho cây trồng sản lượng và (5) tổng số đất sở hữu.
Các yếu tô khác như trang trại gần thành phố, mức độ sẵn sàng trả tiền để được tư vấn quản lý trang trại và thu nhập hộ gia đình trước thuế cũng ảnh hưởng đáng ké đến việc áp dụng du lịch nông nghiệp. Theo Joo và cộng sự (2013), du lịch nông nghiệp là một nguồn thu nhập thay thé từ nông trai. Tác gia đã đánh giá sự tham gia của nông dân vào các hoạt động du lịch nông nghiệp dé đánh giá tác động của việc tham gia đối với thu nhập của nông hộ và trở lại tài sản bằng cách sử dụng một cuộc khảo sát lớn ở cấp trang trại. Sử dụng dữ liệu Khảo sát Quản lý Nguồn lực Nông nghiệp của USDA (ARMS) cho năm 2006, 2007 và 2008, kết hợp mô hình probit, kết quả cho thấy rằng các tuổi của chủ hộ, trình độ học vấn và phụ nữ có nhiều khả năng tham gia vào lĩnh vực du lịch nông nghiệp hơn.
Tuy nhiên, trợ cấp của chính phủ và dân số của khu vực có tương quan nghịch với du lịch nông nghiệp. Trong số các loại hình hoạt động trang trại được khảo sát, các trang trại quy mô nhỏ liên quan đến du lịch nông nghiệp tạo ra thu nhập hộ gia đình và lợi nhuận cao nhất cho tài sản. Đối với những người điều hành các trang trại nhỏ, du lịch nông nghiệp có thé thúc day kinh tế của các hộ nông dân. Bagi và cộng sự (2012) đã sử dụng khảo sát nông trại quốc gia và mô hình logit dé xác định các yếu té ảnh hưởng đến sự tham gia của nông dân Hoa Kỳ trong lĩnh vực du lịch nông nghiệp.
Kết quả cho thay các yếu tố ảnh hưởng đến việc tham gia vào du lịch nông nghiệp bao gồm: (1) Diện tích dat sở hữu; (2) Phan trăm diện tích đất không thê trồng trọt; (3) Tham gia các chương trình bảo tồn; (4) Tham gia các tô chức trang trại, hợp tác x4; (5) Tuôi của người điều hành; (6) Truy cập internet; (7) VỊ trí ở vùng núi; (8) VỊ trí ở trung tâm thành phó: (9) Khoảng cách đến các thành phó; (10) Trình độ học van và (11) Tiếp cận trang trại dé giải trí. Trong đó, việc hộ dân tiếp cận trang trại dé giải trí có tác động tích cực lớn nhất, tiếp theo là các trang trai gần các thành phó trung tâm, trang trại ở vùng Rocky Mountain và Southern Plains. Việc nhắm mục tiêu đến các trang trại và nông dân có những đặc điểm nay có thé làm tăng sự thành công của các nỗ lực xúc tiến du lịch nông nghiệp. Duk-Byeong Park (2012) đã nghiên cứu các yêu tố vốn xã hội ảnh hưởng đến quản lý xung đột cộng đồng cho người dân cộng đồng tại các làng du lịch nông thôn.
Một cuộc khảo sát bao gồm các bảng câu hỏi tự quản lý đã được thực hiện với người dân của các cộng đồng du lịch nông thôn. Các cuộc điều tra tự quản này được thu thập từ 380 cư dân cộng đồng trong khu vực nghiên cứu. Phương pháp phân nhóm nhân tố xác định các phân khúc khác biệt: vốn xã hội cao (52%) và vốn xã hội thấp (47,7%). Việc ước lượng mô hình hồi quy logistic nhị phân xác định các đặc điểm của cư dân cộng đồng có nhiều khả năng gắn liền với từng loại vốn xã hội nhất.
Kết quả chỉ ra rằng nông dân trồng cây ăn quả, rau và lúa, những người cũng điều hành các cơ sở kinh doanh lưu trú tại nông trại và các chương trình hoạt động nông thôn cho khách du lịch là những người có tính xã hội cao nhất. Tác giả đề xuất rằng một số loại chương trình chính sách của chính phủ sẽ hữu ích cho việc tăng vốn xã hội và quản lý xung đột cộng đồng bằng cách tham gia vào hoạt động kinh doanh du lịch. Các nghiên cứu trong nước Theo Đinh Phi Hồ và cộng sự (2022), du lịch nông nghiệp tạo công ăn việc làm cho các thành viên hộ gia đình, đa dạng hóa các hoạt động canh tác và các nguồn thu nhập, đồng thời giảm bớt sự phụ thuộc vào thiên nhiên của hộ gia đình. Nghiên cứu của nhóm tác giả sử dụng phân tích hồi quy Binary Logistic dé tiến hành khảo sát trực tiếp 450 hộ nông nghiệp ở Đồng bằng sông Cửu Long, Việt Nam.
Kết quả chỉ ra rằng các yêu tố ảnh hưởng bao gồm: (1) tuổi của chủ hộ, (2) trình độ học vấn của chủ hộ, (3) Diện tích đất nông nghiệp, (4) thu nhập, (5) truy cập Internet, (6) tính đa dạng của mô hình canh tác, (7) thành viên của các hội nông dân, công đoàn và câu lạc bộ khuyến nông, (8) thành viên trong các hiệp hội du lịch, tổ chức du lịch, (9) Nhận sự hỗ trợ các chính sách của chính quyền địa phương, (10) nhận thức về lợi ích của du lịch nông nghiệp, (11) Khoảng cách giữa các trang trại và các điểm du lịch nông nghiệp Nguyễn Thị Kim Thoa (2022) đã nghiên cứu các yếu tô tác động đến tham gia vào quản lý du lịch cộng đồng tại vùng Đồng Tháp Mười nhằm mục đích hiểu rõ ý định tham gia của cộng đồng địa phương trong hoạt động quản lý du lịch cộng đồng tại vùng nghiên cứu. Nghiên cứu đã tiến hành khảo sát 444 thành viên cộng đồng địa phương tại vùng nghiên cứu về các yêu tố ảnh hưởng đến tham gia quản lý du lịch cộng đồng tại vùng Đồng Tháp Mười hiện nay. Nghiên cứu đồng thời đánh giá sự tác động lẫn nhau giữa các nhân tố này thông qua phân tích cấu trúc tuyến tính SEM và đã khám phá các yếu tố gồm: (1) động lực dé tham gia vào du lịch cộng đồng, (2) kiến thức môi trường, (3) nhận thức về kinh tế, (4) nhận thức về tác động văn hóa và (5) nhận thức về du lịch cộng đồng đối với ý định của cộng đồng có tác động đến tham gia vào quản lý du lịch cộng đồng tại vùng Đồng Tháp Mười. Nguyễn Hồng Hà (2020) đã nghiên cứu về các yếu tô ảnh hưởng đến sự tham gia của hộ nông dân trong tô chức du lịch cộng đồng ở tỉnh Trà Vinh được thực hiện bằng cách thu thập dữ liệu sơ cấp từ 200 hộ gia đình ở ba cù lao Tân Quy (huyện Cầu Kè), Long Trị (thành phố Tra Vinh) và Hòa Minh (huyện Châu Thành) của tỉnh Tra Vinh.
Thông qua việc sử dụng mô hình hồi quy Binary logistic, nghiên cứu cho thấy có sáu yếu tố ảnh hưởng đến quyết định tham gia vào du lịch, bao gồm (1) tuéi nông dân, chủ hộ, (2) trình độ học van của chủ hộ, (3) quy mô hộ, (4) thu nhập gia đình, (5) quan hệ xã hội và (6) nghề truyền thống. Đặc biệt, ngành nghề truyền thống, thu nhập hộ gia đình và các mối quan hệ xã hội ảnh hưởng mạnh mẽ đến việc nông dân tham gia tổ chức các hoạt động du lịch cộng đồng ở tỉnh Trà Vĩnh. Theo Nguyễn Đoàn Hạnh Dung và Trương Thị Thu Hà (2019), sự tham gia của cộng đồng địa phương trong việc ra quyết định, thực hiện và chia sẻ lợi ích từ du lịch được xem là một yếu tố then chốt đề phát triển du lịch bền vững tại địa phương đó. Kết quả từ số liệu điều tra 133 người dân và phỏng vấn sâu 25 đáp viên đại diện các bên liên quan phản ánh rằng đa phần người dân ở làng Thanh Thủy Chánh hiện đang tham gia vào du lịch ở mức “thụ động” theo thang phân loại của Tosun (2006).
Bên cạnh các đặc điểm nhân khẩu học, kết quả mô hình phân tích nhân tố khám phá EFA cho thấy quyết định tham gia của người dân vào du lịch địa phương chịu sự chi phối của 6 nhân tố theo mức độ giảm dan là: (1) hiểu biết về du lich địa phương, (2) thái độ tích cực tham gia, (3) năng lực phục vụ du lịch, (4) khả năng ra quyết định, (5) sự tin tưởng các bên liên quan và (6) năng lực tiếp cận du khách của người dân. Điều này cho thấy việc tăng cường sự tham gia của cộng đồng địa phương vào phát triển du lịch tại làng Thanh Thủy Chánh là khả quan nếu như có các giải pháp và chính sách phù hợp để nâng cao nhận thức, năng lực, vai trò tham gia của người dân và gắn kết chặt chẽ giữa các bên liên quan. Ngô Thị Liên (2018) đã đánh giá sự tham gia của người dân trong hoạt động du lịch sinh thái dựa vào cộng đồng tại Vườn quốc gia Bidoup Núi Bà, huyện Lạc Dương, tỉnh Lâm Đồng. Nghiên cứu được tiến hành bằng phương pháp điều tra qua bảng câu hỏi phỏng van trực tiếp 85 hộ gia đình tại xã Đa Nhim và xã Da Chais.