Tổng quan nghiên cứu

Trong bối cảnh hệ thống pháp luật Việt Nam không ngừng được hoàn thiện, biện pháp điều tra khám xét ngày càng chứng tỏ vai trò trọng yếu trong tố tụng hình sự. Theo báo cáo của ngành pháp luật, khám xét là một trong những biện pháp điều tra cưỡng chế thiết yếu nhằm thu thập chứng cứ, vật chứng phục vụ cho việc làm sáng tỏ sự thật khách quan của vụ án. Tuy nhiên, hoạt động này tiềm ẩn nhiều rủi ro xâm phạm quyền cơ bản của công dân như quyền bất khả xâm phạm về thân thể, chỗ ở và bí mật thư tín, điện thoại… do đó, cần có sự điều chỉnh cụ thể, rõ ràng trong luật để bảo đảm tính hợp pháp và hiệu quả.

Luận văn “Biện pháp điều tra khám xét theo Luật tố tụng hình sự Việt Nam” tập trung nghiên cứu các quy định hiện hành của Bộ luật Tố tụng hình sự (BLTTHS) năm 2003 về khám xét, đánh giá thực tiễn áp dụng và đề xuất các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả cũng như bảo vệ quyền con người trong quá trình thực hiện biện pháp này. Phạm vi nghiên cứu giới hạn từ năm 2010 đến 2014 tại các cơ quan có thẩm quyền trong tố tụng hình sự Việt Nam, tập trung vào các quy định pháp luật và thực tiễn thi hành lệnh khám xét từ cấp cơ sở đến trung ương.

Nghiên cứu không chỉ góp phần làm rõ bản chất, vai trò, các nguyên tắc tiến hành khám xét mà còn phân tích các bất cập như quy định chưa đầy đủ về căn cứ khám xét, thẩm quyền ra lệnh, thủ tục thi hành lệnh; đồng thời so sánh, học hỏi kinh nghiệm từ pháp luật của Nhật B