Chương 1. Những vấn đề lý luận về nguyên tắc tranh tụng trong xét xử vụ án hành chính Chương 2. Thực tiễn áp dụng nguyên tắc tranh tụng và việc đảm bảo nguyên tắc tranh tụng trong xét xử vụ án hành chính của Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng Chương 3. Quan điểm, giải pháp hoàn thiện pháp luật về việc đảm bảo nguyên tắc tranh tụng trong xét xử vụ án hành chính ở Việt Nam từ thực tiễn Tòa án nhân dân thành phố Hải Phòng 7 CHƢƠNG 1.
NHỮNG VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VỀ NGUYÊN TẮC TRANH TỤNG TRONG XÉT XỬ VỤ ÁN HÀNH CHÍNH 1. Khái niệm, đặc trƣng và ý nghĩa của nguyên tắc tranh tụng trong xét xử vụ án hành chính 1. Khái niệm nguyên tắc tranh tụng trong xét xử vụ án hành chính Từ thời Hy Lạp cổ đại, Tố tụng tranh tụng đã được áp dụng là một thủ tục để phân xử, sau đó du nhập vào La Mã với tên “thủ tục hỏi đáp liên tục”. Thủ tục này là một quy trình tố tụng gồm từ giai đoạn vụ án được Tòa án thụ lý đến khi kết thúc phiên xét xử.
Nguồn gốc ra đời của tranh tụng là từ thực tiễn giải quyết tranh chấp của xã hội du mục, tố tụng tranh tụng thay cho việc dùng sức mạnh để tranh giành quyền lợi, các bên sẽ sử dụng lý lẽ của mình để biện hộ, biện minh, sử dụng trạng sư, luật sư để đưa ra lập luận nhằm giành quyền lợi cho mình. Các bên sẽ dựa vào sức mình là chính, quan tòa chỉ được coi như một trọng tài để phân định đúng hay sai và được thù lao từ các bên tranh chấp. Tranh tụng không những là thành quả pháp lý thuần tuý, cao hơn là thành quả của sự phát triển tư tưởng, sự tiến bộ của nền văn minh nhân loại. Trong xã hội ngày nay, tại các quốc gia có nền tư pháp khác nhau dù ít hay nhiều và với cách thức trình bày khác nhau, mọi thủ tục tố tụng luôn có sự tranh tụng nhằm tạo ra sự đối chiếu trong các sự việc.
Tranh tụng là hoạt động tranh luận mang yếu tố pháp lý – một yếu tố để đảm bảo tính khách quan, công bằng trong hoạt động thực hiện quyền tư pháp của nhà nước pháp quyền. Tuy nhiên, ở Việt Nam vẫn còn có sự nhầm lẫn giữa tranh tụng và tranh luận. Khái niệm tranh luận có nội hàm rộng hơn, nó bao gồm tất cả các hoạt động đối đáp (mang tính pháp lý và không phải pháp 8 lý) của các bên nhằm đưa ra lý lẽ thuyết phục để chấp nhận lý lẽ của mình. Còn tranh tụng chỉ ở một phạm vi hẹp, chỉ xuất hiện trọng hoạt động tố tụng, là sự kiện cáo dẫn đến sự tranh luận giữa các bên đối lập tại Tòa án và bản chất của nó là các quan hệ pháp luật.
Tranh tụng có thể được hiểu là sự tranh chấp (nghĩa rộng) thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án và để giải quyết các tranh chấp đó, Tòa án sẽ tạo điều kiện cho các bên tự mình thu thập chứng cứ, chứng minh để thuyết phục bên đối lập phải chấp nhận lý lẽ của mình là đúng và được Tòa án ghi nhận dựa trên các quy định của pháp luật. Chủ thể đó là đương sự, người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự có quyền giao nộp, cung cấp tài liệu thu thập chứng cứ kể từ khi Toà án thụ lý vụ án hành chính và có nghĩa vụ thông báo cho nhau các chứng cứ, tài liệu đã giao nộp; trình bày, lập luận, đối đáp, phát biểu quan điểm về đánh giá chứng cứ và pháp luật áp dụng để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, các yêu cầu của mình hoặc bác bỏ yêu cầu của người khác theo quy định của pháp luật. Tranh tụng trong xét xử vụ án hành chính hiểu theo nghĩa rộng nhất là phương thức xử lý vụ việc ở Toà án, diễn ra thông qua quá trình tố tụng, theo đó các bên đương sự viện dẫn các căn cứ pháp luật nhằm khẳng định, bác bỏ về yêu cầu của mình, thông qua quá trình thu thập chứng cứ, lập luận để bác bỏ, nêu rõ các yêu cầu đối kháng tại Toà án, kết luận của quá trình này được Toà án sử dụng làm căn cứ nhằm đưa ra hướng giải quyết vụ án. Theo đó, tranh tụng trong xét xử vụ án hành chính được định nghĩa là: Sự tranh luận, đối đáp giữa các bên đương sự với nhau giữa yêu cầu, chứng cứ và phản bác yêu cầu của mỗi bên để qua đó có thể chứng tỏ cho bị đơn và Toà án biết yêu cầu hay việc phản bác yêu cầu của đương sự là hợp pháp và có căn cứ.
Quá trình tranh tụng theo nghĩa rộng sẽ bao hàm tất cả các bước theo quy trình tố tụng như điều tra, thụ lý, chuẩn bị xét xử, xét xử sơ thẩm, phúc thẩm và giám đốc thẩm, tái thẩm. 9 Nguyên tắc trong Luật tố tụng hành chính là những tư tưởng pháp lý chỉ đạo, có ý nghĩa quyết định đối với toàn bộ hệ thống các chế định tố tụng và những nội dung đặc trưng nhất của Luật này. Vậy, nguyên tắc tranh tụng trong Tố tụng hành chính được hiểu là: “Những tư tưởng chỉ đạo, định hướng cho việc xây dựng và thực hiện pháp luật để giải quyết các vụ án hành chính, theo đó các bên đương sự có quyền xuất trình, trao đổi chứng cứ, lý lẽ, căn cứ pháp lý để chứng minh, biện luận cho yêu cầu của mình; phản bác yêu cầu đối lập trước Tòa án và Tòa án phải căn cứ vào kết quả tranh tụng để quyết định việc giải quyết vụ án hành chính”. Đặc trưng của tranh tụng tại phiên tòa sơ thẩm vụ án hành chính Về chủ thể, một trong những yếu tố quan trọng của một vụ tranh tụng là chủ thể tham gia vào quá trình tố tụng cần đầy đủ thành phần, đủ tư cách tham gia tố tụng.
Chủ thể này không chỉ bao gồm đương sự, người đại diện của đương sự mà còn cả người bảo vệ quyền lợi hợp pháp của đương sự. Trong phiên tòa xét xử vụ án hành chính, các bên tham gia tranh tụng được xác định rõ. Người khởi kiện và người bị kiện, cũng như những người liên quan có quyền lợi và nghĩa vụ, đều trở thành chủ thể của cuộc tranh tụng. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình cũng như các bên khác trong vụ án.
Các bên đều được bình đẳng, chủ động và công khai đưa ra chứng cứ, căn cứ pháp lý, đối đáp và lập luận để biện luận, chứng minh nhằm bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của mình trước Tòa án theo những trình tự, thủ tục tố tụng do pháp luật tố tụng hành chính quy định. Cơ quan tiến hành tố tụng là Tòa án, nhiệm vụ của Tòa án là điều hành, giám sát quá trình tranh tụng mà không tham gia vào tranh tụng với các bên đương sự. Sau đó, kết quả của quá trình tranh tụng được sử dụng bởi Tòa án để đưa ra phán quyết trong vụ án hành chính nhằm giải quyết một cách khách quan, công bằng và tuân thủ pháp luật. 10 Về phạm vi tranh tụng, các vấn đề cần được làm rõ và sáng tỏ để xác định sự thật khách quan của vụ án.
Các vấn đề cần làm rõ có thể là “chứng cứ, tình tiết của vụ án, quan hệ pháp luật áp dụng và pháp luật tranh chấp để giải quyết các yêu cầu của đương sự trong vụ án” hoặc những vấn đề còn mâu thuẫn, chưa thống nhất, hiện đang bất đồng giữa các đương sự cần được Tòa án phân xử. Kể từ khi vụ án được thụ lý thì việc tranh tụng đã bắt đầu và các bên đương sự được phép thu thập, cung cấp tài liệu, giao nộp các chứng cứ và có trách nhiệm thông báo cho nhau về những tài liệu đã giao nộp. Việc tranh tụng chỉ kết thúc khi vụ án đã được giải quyết bằng một phán quyết của Tòa án. Vậy, phạm vi tranh tụng là giới hạn tất cả các vấn đề mà các bên tham gia tranh tụng cần làm rõ bằng các chứng cứ, tài liệu, căn cứ pháp lý, lập luận để Hội đồng xét xử có thể nhìn nhận, đánh giá một cách khách quan, chính xác nhất sự thật của vụ án hành chính.
Về phương thức tranh tụng, Cuối cùng, tranh tụng tại phiên toà là quá trình tranh luận, hỏi, đáp, phân tích về chứng cứ và lập luận bảo vệ chứng cứ, bày tỏ ý kiến, nêu rõ các vấn đề của vụ kiện, vấn đề pháp luật áp dụng và quan hệ tranh tụng theo yêu cầu của đương sự. Quá trình tranh tụng tại phiên toà được thực hiện công khai, trực tiếp và bằng lời nói. Tranh tụng ngoài phiên tòa là các hoạt động thu thập, giao nộp các chứng cứ và tài liệu, đương sự có quyền yêu cầu được tiếp cận các tài liệu mà Tòa án hoặc các đương sự khác đã nộp cho Tòa án trong quá trình giải quyết vụ án. Việc tranh tụng tại phiên tòa được tiến hành khách quan, công bằng giữa các bên đương sự theo sự điều khiển của Chủ tọa phiên tòa.
Ý nghĩa của nguyên tắc tranh tụng trong xét xử vụ án hành chính Tố tụng hành chính về bản chất là việc bên thứ ba là Tòa án đứng ra phân xử giải quyết tranh chấp hành chính giữa chủ thể quản lý nhà nước và đối tượng quản lý của họ. Như vậy, khi các bên trong tranh chấp hành chính 11 không thể tự giải quyết được tranh chấp của mình thì họ cần đến một bên thứ ba công minh để giải quyết tranh chấp giữa họ một cách khách quan và công bằng nhất. Trong tố tụng hành chính, ngay cả khi chủ thể quản lý hành chính mang quyền lực nhà nước trong quan hệ pháp luật hành chính với đối tượng quản lý thì trước Tòa án họ bình đẳng với đối tượng quản lý của mình. Đây là phương pháp hữu hiệu để các bên đương sự bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của họ một cách tốt nhất.
Việc quy định rõ nội dung và phương thức tranh tụng tại phiên tòa sơ thẩm vụ án hành chính bảo đảm cho đương sự được bình đẳng bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình trước Tòa án, từ đó, góp phần cho việc ra các bản án, quyết định của Tòa án khách quan, có căn cứ và đúng pháp luật.