CHƯƠNG 1 NHỮNG VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VÀ PHÁP LÝ VỀ GIÁO DỤC PHÁP LUẬT CHO CÁN BỘ, CÔNG CHỨC, VIÊN CHỨC XÃ 1. Khái niệm, mục đích giáo dục pháp luật cho cán bộ, công chức, viên chức xã 1. Khái quát về cán bộ, công chức, viên chức xã và sự cần thiết phải giáo dục pháp luật cho cán bộ, công chức, viên chức xã * Khái quát về cán bộ, công chức, viên chức xã Khái niệm công chức ở nước ta được đánh dấu từ sắc lệnh số 76/SL ngày 20/5/1950 của Chủ tịch Hồ Chí Minh ban hành “Quy chế công chức của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa”, theo Sắc lệnh này, công chức được hiểu là: “Công chức Việt Nam là những công dân giữ một chức vụ trong bộ máy nhà nước của chính quyền nhân dân, dưới sự lãnh đạo của chính phủ” [17, tr. Trong một thời gian dài trước khi Luật cán bộ, công chức được ban hành năm 2008 và Luật Viên chức ban hành năm 2010, thì trong nhận thức cũng như trong hoạt động quản lý các khái niệm: cán bộ, công chức, viên chức vẫn chưa được xác định rõ ràng.
Do Kinh phí sử dụng trong công tác giáo dục pháp luật chưa phù hợp. Kinh phí cho hoạt động phổ biến giáo dục pháp luật không nhiều chưa đáp ứng được mục tiêu, nội dung, nhiệm vụ chính trị ở địa phương. Công tác tuyên truyền ở một số nơi, có lúc còn thiếu chiều sâu, hình thức tuyên truyền còn hạn chế, kinh phí ít nên không chủ động chuẩn bị xây dựng nội dung, tài liệu tuyên truyền nhiều lúc còn thiếu về số lượng, nghèo nàn về mặt nội dung, chưa cập nhật được văn bản mới nên chưa đáp ứng được mục tiêu công tác này. Kinh phí đầu tư cho công tác tuyên truyền phổ biến giáo dục pháp luật còn quá ít, thậm chí có địa phương không có ngân sách để chi cho công tác này nhất là các xã vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số.
Chưa có cơ chế hợp lý đầu tư kinh phí, cơ sở vật chất bảo đảm phục vụ cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật nên nhiều sở, phòng, ban, ngành, huyện và các xã, thị trấn gặp nhiều khó khăn. Phần lớn các xã hiện nay chưa thực hiện việc dự toán kinh phí bảo đảm cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật, xây dựng tủ sách pháp luật và thực hiện chính sách đối với hòa giải viên ở cơ sở theo quy định. nhiều nguyên nhân chúng ta ít sử dụng thuật ngữ “công chức” mà thường dùng cụm từ “cán bộ công nhân viên chức” để chỉ toàn bộ những người làm việc trong tất cả các cơ quan nhà nước, tổ chức Đảng, các đoàn thể quần chúng cũng như cán bộ, công nhân làm việc trong các nhà máy, xí nghiệp của Nhà nước. Sau ngày giải phóng Miền Nam 30/4/1975 thống nhất đất nước, chúng ta thực hiện chế độ cán bộ trên phạm vi cả nước, theo đó tất cả những người làm việc trong các cơ quan của Đảng, Nhà nước, tổ chức chính trị - xã hội, doanh nghiệp nhà nước, nông trường, lâm trường và lực lượng vũ trang đều được gọi chung trong một cụm từ là “cán bộ, công nhân viên nhà nước”.
Đến cuối những năm 1980, thực hiện chủ trương đổi mới toàn diện của Đảng và nhà nước theo tinh thần Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ VI (1986), khái niệm “công chức” lại được dùng nhiều hơn trong các văn bản pháp luật của nhà nước. Để phân định ai là công chức, Hội đồng Bộ trưởng (nay là chính phủ) đã ban hành Nghị định 169/HĐBT ngày 25/5/1991. Theo Điều 1 của Nghị định này thì: Công chức nhà nước là công dân Việt Nam được tuyển dụng và bổ nhiệm, giữ một nhiệm vụ thường Kinh phí sử dụng trong công tác giáo dục pháp luật chưa phù hợp. Kinh phí cho hoạt động phổ biến giáo dục pháp luật không nhiều chưa đáp ứng được mục tiêu, nội dung, nhiệm vụ chính trị ở địa phương.
Công tác tuyên truyền ở một số nơi, có lúc còn thiếu chiều sâu, hình thức tuyên truyền còn hạn chế, kinh phí ít nên không chủ động chuẩn bị xây dựng nội dung, tài liệu tuyên truyền nhiều lúc còn thiếu về số lượng, nghèo nàn về mặt nội dung, chưa cập nhật được văn bản mới nên chưa đáp ứng được mục tiêu công tác này. Kinh phí đầu tư cho công tác tuyên truyền phổ biến giáo dục pháp luật còn quá ít, thậm chí có địa phương không có ngân sách để chi cho công tác này nhất là các xã vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Chưa có cơ chế hợp lý đầu tư kinh phí, cơ sở vật chất bảo đảm phục vụ cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật nên nhiều sở, phòng, ban, ngành, huyện và các xã, thị trấn gặp nhiều khó khăn. Phần lớn các xã hiện nay chưa thực hiện việc dự toán kinh phí bảo đảm cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật, xây dựng tủ sách pháp luật và thực hiện chính sách đối với hòa giải viên ở cơ sở theo quy định.
xuyên trong một công sở của nhà nước ở Trung ương hay địa phương; ở trong hay ngoài nước; đã được xếp vào một ngạch; hưởng lương do ngân sách nhà nước cấp gọi là công chức nhà nước. Khi sự nghiệp đổi mới đất nước thu được những thành tựu nhất định thì nhiều vấn đề lớn đã được đặt ra, trong đó có vấn đề cán bộ, công chức. Vì vậy, Nghị quyết của Đại hội Đảng lần thứ VIII (1996) đã đề ra chủ trương: “ Xây dựng và ban hành văn bản pháp quy về chế độ công vụ và công chức. Định rõ nghĩa vụ, trách nhiệm, thẩm quyền”, “ xây dựng đội ngũ cán bộ, công chức nhà nước vừa có trình độ chuyên môn và kỹ năng nghề nghiệp” [24, tr.
Theo tinh thần Nghị quyết của Đại hội Đảng lần thứ VIII (1996), Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã ban hành pháp lệnh cán bộ, công chức ngày 26/02/1998 và có hiệu lực vào ngày 01/5/1998. Pháp lệnh Cán bộ, công chức năm 1998 không đưa ra định nghĩa cho từng khái niệm "cán bộ", "công chức", cũng không đưa ra định nghĩa chung cho cụm từ "cán bộ, công chức" mà chỉ quy định ở Điều 1, trong đó xác định: Cán bộ, công chức quy định tại Pháp lệnh này là công dân Việt Nam, trong biên chế và hưởng lương từ ngân sách nhà nước, bao gồm: 1- Những người do bầu cử để đảm nhiệm chức vụ theo nhiệm kỳ trong các cơ quan Kinh phí sử dụng trong công tác giáo dục pháp luật chưa phù hợp. Kinh phí cho hoạt động phổ biến giáo dục pháp luật không nhiều chưa đáp ứng được mục tiêu, nội dung, nhiệm vụ chính trị ở địa phương. Công tác tuyên truyền ở một số nơi, có lúc còn thiếu chiều sâu, hình thức tuyên truyền còn hạn chế, kinh phí ít nên không chủ động chuẩn bị xây dựng nội dung, tài liệu tuyên truyền nhiều lúc còn thiếu về số lượng, nghèo nàn về mặt nội dung, chưa cập nhật được văn bản mới nên chưa đáp ứng được mục tiêu công tác này.
Kinh phí đầu tư cho công tác tuyên truyền phổ biến giáo dục pháp luật còn quá ít, thậm chí có địa phương không có ngân sách để chi cho công tác này nhất là các xã vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Chưa có cơ chế hợp lý đầu tư kinh phí, cơ sở vật chất bảo đảm phục vụ cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật nên nhiều sở, phòng, ban, ngành, huyện và các xã, thị trấn gặp nhiều khó khăn. Phần lớn các xã hiện nay chưa thực hiện việc dự toán kinh phí bảo đảm cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật, xây dựng tủ sách pháp luật và thực hiện chính sách đối với hòa giải viên ở cơ sở theo quy định. nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội; 2- Những người được tuyển dụng, bổ nhiệm hoặc được giao nhiệm vụ thường xuyên làm việc trong tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội; 3- Những người được tuyển dụng, bổ nhiệm hoặc giao giữ một công vụ thường xuyên, được phân loại theo trình độ đào tạo, ngành chuyên môn, được xếp vào một ngạch hành chính, sự nghiệp trong các cơ quan nhà nước; mỗi ngạch thể hiện chức và cấp về chuyên môn nghiệp vụ, có chức danh, tiêu chuẩn riêng; 4- Thẩm phán Tòa án nhân dân; kiểm sát viên Viện kiểm sát nhân dân; 5- Những người được tuyển dụng, bổ nhiệm hoặc được giao nhiệm vụ thường xuyên làm việc trong các cơ quan, đơn vị thuộc quân đội nhân dân mà không phải là sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, công nhân quốc phòng; làm việc trong các cơ quan đơn vị thuộc công an nhân dân mà không phải là sĩ quan, hạ sĩ quan chuyên nghiệp.
Năm 2003, khi sửa đổi, bổ sung một số điều của Pháp lệnh cán bộ, công chức. Nhà nước đã thực hiện việc phân định biên chế hành chính với biên chế sự nghiệp. Kinh phí sử dụng trong công tác giáo dục pháp luật chưa phù hợp. Kinh phí cho hoạt động phổ biến giáo dục pháp luật không nhiều chưa đáp ứng được mục tiêu, nội dung, nhiệm vụ chính trị ở địa phương.
Công tác tuyên truyền ở một số nơi, có lúc còn thiếu chiều sâu, hình thức tuyên truyền còn hạn chế, kinh phí ít nên không chủ động chuẩn bị xây dựng nội dung, tài liệu tuyên truyền nhiều lúc còn thiếu về số lượng, nghèo nàn về mặt nội dung, chưa cập nhật được văn bản mới nên chưa đáp ứng được mục tiêu công tác này. Kinh phí đầu tư cho công tác tuyên truyền phổ biến giáo dục pháp luật còn quá ít, thậm chí có địa phương không có ngân sách để chi cho công tác này nhất là các xã vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Chưa có cơ chế hợp lý đầu tư kinh phí, cơ sở vật chất bảo đảm phục vụ cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật nên nhiều sở, phòng, ban, ngành, huyện và các xã, thị trấn gặp nhiều khó khăn. Phần lớn các xã hiện nay chưa thực hiện việc dự toán kinh phí bảo đảm cho công tác phổ biến, giáo dục pháp luật, xây dựng tủ sách pháp luật và thực hiện chính sách đối với hòa giải viên ở cơ sở theo quy định.
Nhưng vấn đề làm rõ thuật ngữ “công chức” và thuật ngữ “viên chức” cũng chưa được giải quyết.