Chương 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ VAI TRÒ CỦA GIA ĐÌNH TRONG GIÁO DỤC GIỚI TÍNH TRẺ VỊ THÀNH NIÊN.Tổng quan về vấn đề nghiên cứu: 1. Những nghiên cứu trên thế giới: Năm 1921 Thuỵ Điển đã nghiên cứu vấn đề giáo dục giới tính. Ngay từ thời đó Thuỵ Điển đã coi tình dục là quyền tự do của con người. Là quyền bình đẳng nam nữ, là trách nhiệm đạo đức của công dân đối với xã hội.
Năm 1933 Thuỵ Điển thành lập “Hiệp hội quốc gia tình dục”. Mục tiêu của hiệp hội này là: + Thông tin phổ biến kiến thức về giới tính nói chung và tình dục nói riêng. + Sản xuất và bán thuốc tránh thai, dụng cụ tránh thai. Năm 1942 Bộ Giáo dục Thuỵ Điển quyết định đưa thí điểm giáo dục tình dục vào trong nhà trường và đến năm 1956 thì dạy phổ cập từ tất cả các loại trường từ tiểu học đến trung học.
Ở các nước Âu Mỹ, GDGT đã được đưa vào chương trình giáo dục từ rất sớm và được xem như những bài học bắt buộc đối với học sinh. Tại Pháp, GDGT đã là một phần của chương trình học trong trường từ năm 1973. Tại Đức, GDGT đã là một phần của chương trình học từ năm 1970. Từ năm 1992 GDGT được luật pháp quy định là trách nhiệm của chính phủ.
Tại Nhật Bản, GDGT là bắt buộc từ 10 hay 11 tuổi, chủ yếu đề cập tới các chủ đề sinh học như kinh nguyệt và xuất tinh. Tại Trung Quốc, năm 2001, Luật Dân số và kế hoạch hóa gia đình ra đời; Điều 13 có nội dung: .Các trường học giáo dục về sinh lý con người, VTN và SKTD cho học sinh theo phương thức phù hợp với từng đối tượng và một cách có kế hoạch.[4] 7 Hầu hết học sinh Hoa Kỳ đều nhận được một hình thức GDGT ít nhất một lần trong khoảng từ lớp 7 đến lớp 12; nhiều trường bắt đầu đề cập tới một số chủ đề ngay từ lớp 5 hay lớp 6. Tại Châu Phi Các giáo viên Ai Cập dạy về các hệ thống sinh sản nam nữ, các cơ quan sinh dục, tránh thai và các bệnh lây truyền qua đường tình dục tại các trường công ở năm thứ hai và thứ ba cấp hai (khi học sinh khoảng 12–14 tuổi) Khảo sát các chương trình GDGT ở Châu Á cũng đang có những mức độ phát triển rất khác nhau. Indonesia, Mông Cổ, Hàn Quốc có khung chính sách hệ thống về việc giảng dạy giới tính trong các trường học.
Malaysia, Philippines và Thái Lan đánh giá các nhu cầu SKSS thanh niên. Ấn Độ có các chương trình với mục tiêu hướng tới trẻ em từ 9 - 16 tuổi. Tại Nhật Bản, GDGT là bắt buộc từ 10 hay 11 tuổi, chủ yếu đề cập tới các chủ đề sinh học như kinh nguyệt và xuất tinh. Tại Trung Quốc và Sri Lanka, GDGT truyền thống gồm đọc về đoạn sinh sản trong các cuốn sách giáo khoa sinh học.
Một cuộc nghiên cứu năm 1999 của Viện Guttmacher thấy rằng hầu hết các buổi học GDGT từ lớp 7 đến lớp 12 đều đề cập tới tuổi dậy thì, HIV, các bệnh lây truyền qua đường tình dục, những rắc rối khi mang thai ở tuổi VTN, và làm sao để chống lại áp lực. Các chủ đề được nghiên cứu khác, như các biện pháp kiểm soát sinh sản và ngăn chặn nhiễm bệnh, khuynh hướng tình dục, lạm dụng tình dục, và thông tin thực tế và đạo đức về phá thai, khác biệt khá lớn Nghiên cứu do Quỹ Gia đình Kaiser tiến hành (năm 2002) thấy rằng 58% học sinh phổ thông miêu tả nội dung chương trình GDGT của mình là toàn diện Nghiên cứu của Giáo sư Brett van den Andrews, một nhà khoa học nghiên cứu ngành y tốt nghiệp từ ISHSS (International School for Humanities and Social Sciences), đã cho rằng việc cho trẻ em trong độ tuổi 4–7 tiếp xúc với GDGT có thể làm giảm đáng kể nguy cơ về mang thai sớm hay sức khoẻ trong tương lai. Tất nhiên các lý thuyết của ông đã trở thành chủ đề nghiên cứu của NIGS (Netherlands Institute of Geooracular Sciences). Nội dung tập trung trên các khía cạnh sinh học của sinh sản cũng như các giá trị, thái độ, thông tin và các kỹ năng đàm phán.
8 Truyền thông đã khuyến khích đối thoại công khai và chương trình chăm sóc sức khoẻ đảm bảo một cách tiếp cận bí mật và không phán xét. Hà Lan có tỷ lệ mang thai thanh niên ở hàng thấp nhất thế giới, và cách tiếp cận của Hà Lan thường được các nước khác coi là hình mẫu. Nghiên cứu của Đại học Brighton (năm 2000), nhiều trẻ em 14 tới 15 tuổi nói rằng chúng thất vọng với nội dung của những bài học giới tính và cảm thấy sự thiếu tin cậy khiến thanh niên ngại hỏi giáo viên về tránh thai; Trong một cuộc nghiên cứu năm 2008 của YouGov cho Channel 4 kết quả cho thấy ba trên mười thanh niên nói rằng họ cần thêm GDGT. Nghiên cứu đến từ nước Mỹ, "Emerging Answers", thuộc Chiến dịch Quốc gia ngăn ngừa “ Mang thai vị thành niên” đã nghiên cứu 250 chương trình GDGT.
Kết luận của cuộc nghiên cứu này là "đại đa số bằng chứng cho thấy GDGT có đề cập tới tránh thai không làm gia tăng hoạt động tình dục". Từ những bất cập về GDGT trên đã dẫn đến tình trạng nạo phá thai ở giới trẻ, đây là một vấn đề nhức nhối ở nhiều quốc gia trên thế giới, cụ thể : Theo thống kê của Quỹ Dân số Liên Hiệp quốc vào năm 2015 cho thấy, số trẻ em gái đã kết hôn trước tuổi 18 tại Châu Á - Thái Bình Dương là 59 triệu trường hợp; số trẻ em gái tuổi từ 15 đến 17 tại các nước đang phát triển đã từng sinh con là 20.000 trường hợp. Ước tính số ca phá thai không an toàn ở trẻ em gái tuổi từ 15 đến 19 là 3,2 triệu ca; tỷ lệ trẻ em gái cho biết đã từng bị cưỡng bức quan hệ tình dục trước tuổi 15 là 10%.[6] Theo Quỹ Dân số Liên hiệp quốc (UNFPA) sẽ đầu tư vào giáo dục SKSS, SKTD trên cơ sở các kỹ năng sống, nhạy cảm về giới và gói dịch vụ bảo vệ xã hội dành cho VNT và thanh niên gồm có SKSS, SKTD. Tối thiểu sẽ gồm có giáo dục KNS, tư vấn tâm lý, phương tiện tránh thai, phòng chống HIV, phòng chống và điều trị STI và các dịch vụ sức khỏe bà mẹ là một trong các lĩnh vực ưu tiên.[7] Nghiên cứu của LisaAnderson cho biết: “tại Nigie, Chad và Mali, có tới 70% các em gái kết hôn trước tuổi 18.
Bangladesh, Guinea, Cộng hòa Trung phi, Mazambique, BurkinaFaso và Nepal có tỉ lệ tảo hôn trên 50%. Ethiopia, Malawi, 9 Madogascar, Sierra leone, Cameroom, Eritrea, Uganda, Ấn độ, Nicaragua, Zambia và Tanzania đều có tỉ lệ tảo hôn trên 40%”.[15] UNICEF cho biết: trên thế giới có 70.000 cô gái tuổi từ 15 – 19 tử vong mỗi năm trong thời kỳ mang thai và sinh đẻ và mang thai là nguyên nhân chết hàng đầu ở nhóm tuổi này%”[15]. - Báo cáo số liệu Thanh niên Thế giới năm 2013 của văn phòng Tham khảo Dân số Hoa kỳ (PRB) cho thấy: Tại Châu Phi vẫn còn 11% nữ thanh niên kết hôn từ tuổi 15; tại Tây Á, một số nước có tỷ lệ cao như Bangladesh 29%, Afghanistan 15%, Ấn Độ 13%; tại các châu lục thường ở mức 30 đến 40% trừ những châu lục và khu vực phát triển trên thế giới;. Trên thế giới, cứ 1.000 phụ nữ độ tuổi từ 15 đến 19 thì có 52 người sinh con.
Theo Tổ chức Y tế Thế giới, 95% các bà mẹ 15 đến 19 tuổi sinh con là ở các nước đang phát triển [9] Trong những công trình nghiên cứu về xã hội học gia đình, các nhà xã hội học nổi tiếng như: Hutter (1981), Maccionis (1992), Nock (1992), Astorne (1994), Schreck (1999) đã cho thấy ở giai đoạn VTN, trẻ em trông chờ nhiều hơn ở sự quan tâm chăm sóc từ phía bố mẹ và những người thân trong gia đình. Mặc khác, Schreck (1999) cũng chứng minh rằng, trẻ em VTN luôn chịu khó học hỏi từ gia đình nhiều hơn những gì mà chính gia đình chúng mong đợi [12] Ngoài việc NPT, mang thai và sinh con tuổi VTN, tại các quốc gia phát triển hàng đầu thế giới, tình trạng xâm hại tình dục trẻ em cũng đang diễn ra ở mức đáng báo động: Tại Vương quốc Anh. Năm 2011, cứ 1/20 trẻ em tại Anh đã từng bị bạo hành tình dục, có khoảng hơn 3.000 trẻ em tại Anh được xác định là cần được bảo vệ khỏi xâm hại tình dục vào năm 2013, 1/3 trẻ em bị lạm dụng tình dục không dám nói cho ai biết [42]. Dù mới 30 tuổi, gã đàn ông người Anh đã thực hiện hành vi lạm dụng và hiếp dâm trẻ em từ năm 19 tuổi, trong suốt 9 năm từ 2006 – 2014 đã gây ra hơn 200 vụ ấu dâm trẻ em khắp châu Á chủ yếu là Malaysia và Campuchia.
Nạn nhân của y nằm trong độ tuổi từ 3 tháng tuổi đến 12 tuổi [43]; 10 Tại Mỹ, từ năm 2012 đến năm 2015. Cứ 8 phút, các nhân viên xã hội lại tìm thấy bằng chứng hoặc khẳng định một trường hợp xâm hại tình dục tại Mỹ, cứ 1/7 (13%) người trẻ dùng Internet cho biết họ từng nhận được những lời gạ gẫm tình dục trên mạng xã hội, 1/25 người trẻ bị gạ gẫm tình dục từ những đối tượng gặp trực tiếp bên ngoài, Mỹ là một trong những quốc gia có tỷ lệ xâm hại tình dục trẻ em cao nhất thế giới, 34% nạn nhân bị xâm hại tình dục là dưới 12 tuổi; Tại Ấn Độ, từ năm 2001 - 2011, có 48.000 vụ hiếp dâm trẻ em được ghi nhận tại quốc gia này, con số này đồng nghĩa với mức tăng 336% khi số vụ vào năm 2001 là 2,113 vụ, còn tới năm 2011, số vụ hiếp dâm trẻ em đã tăng lên tới 7,112 vụ. Trong một nghiên cứu vào năm 2007 của chính phủ Ấn Độ với 12.500 trẻ em trên toàn quốc, có khoảng 53% trong số đó là nạn nhân của xâm hại tình dục; Tại Nam Phi, cứ 3 phút lại có một trẻ em bị xâm hại tình dục tại quốc gia này [46]; Tại Hàn Quốc, bị cáo 57 tuổi hiếp dâm bé gái 8 tuổi vào năm 2008 đã gây chấn động Hàn Quốc, đến năm 2012 tiếp tục vụ bị cáo 23 tuổi hiếp dâm bé 7 tuổi buộc Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak đã lên tiếng xin lỗi cả nước [43]. Theo thống kê của Hiệp hội Quốc gia Phòng chống Bạo hành trẻ em (NSPCC), độ tuổi trung bình của trẻ em bị xâm hại tình dục là 9 tuổi.
Cứ 4 bé gái thì có 1 bé bị xâm hại tình dục, 6 bé trai thì có 1 bé bị xâm hại tình dục.