phần mở đầu, kết luận và danh mục các sơ đồ, bảng biểu, tài liệu tham khảo, nội dung chính của khoá luận chia thành 3 chƣơng: Chƣơng 1: Cơ sở lý luận về thƣơng mại di động, ứng dụng thƣơng mại di động trong doanh nghiệp viễn thông. Chƣơng 2: Phƣơng pháp nghiên cứu. Chƣơng 3: Thực trạng phát triển ứng dụng thƣơng mại di động tại Tổng Công ty Viễn thông Quân đội. Chƣơng 4: Một số giải pháp nhằm phát triển ứng dụng thƣơng mại di động tại Tổng Công ty Viễn thông Quân đội trong thời gian tới.
3 z CHƢƠNG 1_ CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ THƢƠNG MẠI DI ĐỘNG VÀ ỨNG DỤNG THƢƠNG MẠI DI ĐỘNG TRONG DOANH NGHIỆP VIễN THÔNG 1.Tổng quan tình hình nghiên cứu Việc ứng dụng thƣơng mại di động ở nuớc ta còn mới đƣợc phát triển trong thời gian gần đây. Do vậy,cacs tài liệu nghiên cứu về ứng dụng thƣơng mại di động còn hạn chế, nguồn tài liệu phần lớn tập trung nghiên cứu về thƣơng mại điện tửnhƣ: Nghiên cứu của Norman Sadeh (2003), “M-Commerce: Technologies, Services, and Business Models”. Cuốn sách chia thành ba phần lớn: Một là những vấn đề chung về M-commerce,làm rõ sự khác nhau giữa thƣơng mại di động và thƣơng mại điện tử, không chỉ khác nhau về kết nối kỹ thuật mà còn ở các nội dung khác nhƣ mô hình kinh doanh, các dịch vụ, ngƣời tham gia và các trƣờng hợp sử dụng. Hai là vấn đề liên quan đến kỹ thuật của thƣơng mại di động nhƣ vấn đề truyền tải, kết nối, và thanh toán và bảo mật.
Ba là đề cập đến các dịch vụ thƣơng mại di động hiện tại và tƣơng lai. Nghiên cứu củaVarshney & Vetter (2002), “Mobile Commerce: Framework, aplications and Network support”. Cuốn sách đã làm rõ các yếu tố cấu thành hệ thống của thƣơng mại di động, các loại ứng dụng di động và làm rõ các loại ứng dụng quan trọng, làm rõ các yếu tố trong việc thiết kế, mạng lƣới hỗ trợ để triển khai thành công các ứng dụng trong thực tế. Sách giáo trình của nhóm tác giả Nguyễn Văn Hồng, Nguyễn Văn Thoan (2012):“Thương mại điện tử căn bản”.Nội dung của giáo trình bao gồm sáu vấn đề lớn: Tổng quan về Thƣơng mại điện tử, Giao dịch điện tử, Marketing điện tử, Rủi ro và phòng tránh rủi ro trong Thƣơng mại điện tử, Ứng dụng Thƣơng mại điện tử trong doanh nghiệp và Luật Giao dịch điện tử.
Luận văn Thạc sỹ của tác giả Nguyễn Trần Hƣng (2010) “Thương mại di 4 z động - xu hướng mới của thương mại điện tử”. Tác giả đã đƣa ra đuợc một vấn đề về thuơng mại di động và các loại công nghệ tƣơng ứng. Ngoài ra về nội dung phát triển dịch vụ Thƣơng mại điện tử trong các doanh nghiệp Việt Nam nhƣ: - Sách tham khảo “APEC Những nguyên tắc cơ bản về bảo vệ dữ liệu cá nhân trong thương mại điện tử”, Bộ công thƣơng xuấtbản năm, 2008. Cuốn sách đã đƣa ra đƣợc những nguyên tắc cơ bản để bảo vệ dữ liệu thông tin; việc đảm bảo thông tin đƣợc trao đổi liên tục trong phạm vi quốc gia cũng nhƣ quốc tế là hết sức quan trọng để thúc đẩy thƣơng mại phát triển.
- Báo cáo chỉ số Thƣơng mại điện tử Việt Nam từ năm 2004 đến 2013 của Hiệp hội thƣơng mại điện tử Việt Nam, đã phản ánh bức tranh toàn cảnh bƣớc phát triển thƣơng mại điện tử tại Việt Nam trong 10 năm qua. - Báo cáo Tổng quan về các hoạt động của WTO liên quan tới Thƣơng mại điện tử, do Cục TMĐT và CNTT xuất bản năm 2008. - Cục thƣơng mại điện tử và công nghệ thông tin – Bộ công thƣơng (2014), “Báo cáo thương mại điện tử trên nền tảng di động Việt Nam” đã cung cấp những khảo sát, thống kê về thị trƣờng ứng dụng thuơng mại di động ở Việt Nam. Nhìn chung những công trình nghiên cứu nói trên chƣa đề cập và nghiên cứu sâu vấn đề ứng dụng thƣơng mại di động trong việc phát triển các sản phẩm dịch vụ mới trong doanh nghiệp viễn thông.
Những vấn đề cơ bản về thƣơng mại di động (M-commerce) 1. Khái niệm thương mại di động(TMDĐ) Quá trình phát triển của thƣơng mại di động (TMDĐ) gắn liền với sự phát triển của thƣơng mại điện tử, công nghệ thông tin và Internet. Bắt đầu từ năm 1997, khi thuật ngữ “mobile-commerce” đƣợc hãng nƣớc ngọt Coca Cola sử dụng cho phép máy bán hàng tự động chấp nhận thanh toán từ điện 5 z thoại di động, thông qua tin nhắn SMS đầu tiên tại vùng Helsinki - Phần Lan. Sau đó những nghiên cứu về TMDĐ mới chính thức đƣợc phát triển.
Đến nay, quan niệm về thương mại di động cũng rất khác nhau, có rất nhiều tổ chức và cá nhân đã đƣa ra nhiều định nghĩa khác nhau, chƣa có một định nghĩa thống nhất chung: Có quan điểm cho rằng thƣơng mại di động là kênh mở rộng của thƣơng mại điện tử hay gọi là thƣơng mại điện tử không dây, đƣợc thực hiện giao dịch qua di động, thiết bị cầm tay cá nhân…nhƣng cũng có quan điểm cho rằng, với những đặc tính riêng có, độc đáo của thƣơng mại di động đã tạo nên những lĩnh vực kinh doanh độc lập, không thể có trong thƣơng mại điện tử và do đó là một cơ chế thay thế cho thƣơng mại điện tử. Quan điểm TMDĐ là một kênh mở rộng của thương mại điện tử:Theo Frolick và Chen (2004), TMDĐ là thuật ngữ mở rộng của thƣơng mại điện tử (TMĐT), nó đƣợc gọi là thƣơng mại điện tử không dây. Dholakia (2004) lại cho rằng TMDĐ là các giao dịch thƣơng mại điện tử đƣợc thực hiện thông qua di động, các thiết bị đầu cuối không dây. Tuy nhiên, theo Mennecke và Strader (2001), TMDĐ là sự vận chuyển hàng hóa và dịch vụ thông qua công nghệ không dây cho phép các hoạt động thƣơng mại điện tử ở bất kỳ địa điểm và thời gian nào.
Theo Keng Siau và cộng sự (2001), TMDĐ là loại giao dịch mới của thƣơng mại điện tử, đƣợc thực hiện thông qua thiết bị di động sử dụng mạng viễn thông không dây và công nghệ thƣơng mại điện tử có dây khác. Quan điểm TMDĐ là một kênh mới ngoài thương mại điện tử:Thƣơng mại di động là phƣơng thức thƣơng mại đƣợc tiến hành thông qua các thiết bị di động không dây (wireless), kích thƣớc nhỏ gọn và luôn đi cùng với một cá nhân nào đó. TMDĐ đƣợc coi là thế hệ tiếp nối của TMĐT, thƣơng mại di động phát triển dựa trên việc gia tăng không ngừng của số lƣợng ngƣời sử dụng điện thoại di động và tốc độ phát triển của 6 z WAP cũng nhƣ các loại máy di động hiện đại có khả năng gửi nhận fax, email, xem tivi, nghe đài, truy vấn thông tin, chụp ảnh, bật điều hoà, mua hàng. và làm đƣợc nhiều việc khác.
(2007) đều cho rằng thƣơng mại di động là một kế thừa tự nhiên của thƣơng mại điện tử. Với sự phát triển nhanh chóng của các thiết bị di động, bao gồm cả điện thoại di động, PDAs1, và máy tính cầm tay, thƣơng mại di động đƣợc coi là một động lực cho thế hệ tiếp theo của thƣơng mại điện tử. Thƣơng mại di động không nên đƣợc xem nhƣ là thƣơng mại điện tử với những hạn chế, mà là một hình thức thƣơng mại điện tử độc đáo với lợi ích độc đáo của riêng mình. Ngoài ra, thƣơng mại di động không phải chỉ là một thay thế cho máy tính mà thay vào đó là một cách tiếp cập mới và mạnh mẽ hơn nhiều để giao tiếp với khách hàng.
Có mặt khắp nơi, gần gũi, thời gian thực và nhận biết về vị trí là những khái niệm quan trọng mà làm cho thƣơng mại di động rất khác với thƣơng mại điện tử truyền thống. Nhƣ vậy, sự khác biệt giữa thƣơng mại di động và thƣơng mại điện tử là cơ hội để kết nối thông tin với các đối tƣợng một cách trực tiếp hơn. Nhiều nhà nghiên cứu (Ngai, Gunasekaran, Smith, O'Connell, Matthew, Urbaczewskj) cho rằng ngƣời kinh doanh thƣơng mại điện tử sẽ sớm dùng điện thoại thông minh sử dụng công nghệ thƣơng mại di động và tiếp theo giai đoạn tăng trƣởng kinh doanh điện tử sẽ là thƣơng mại di động. Các quan điểm trên có những góc nhìn khác nhau về TMDĐ, nhƣng còn phiến diện, chƣa đầy đủ khi mà công nghệ ngày càng phát triển nhƣ vũ bão.
Thƣơng mại di động vừa là thƣơng mại điện tử nhƣng cũng có phần ngoài thƣơng mại điện tử. Nhƣ vậy có thể thấy: Thương mại di động là khả năng thực hiện các giao dịch và thương mại thông qua điện thoại thông minh,thiết bị cá nhân, và các thiết bị thông minh khác. Ngoài ra, theo phạm vi của các giao dịch thƣơng mại, cũng tồn tại các quan điểm khác nhau về TMDĐ: 7 z Theo nghĩa hẹp:TMDĐ là việc mua bán hàng hoá và dịch vụ thông qua các thiết bị di động cầm tay. Theo cách hiểu này có một số khái niệm về TMDĐ đƣợc các tổ chức, các nhà nghiên cứu đƣa ra nhƣ: Durlacher (2002) xem TMDĐ là những giao dịch có giá trị tiền tệ đƣợc tiến hành thông qua một mạng lƣới thông tin di động.
Ravi Kalakota & Marcia Robinson (2001) cho rằng TMDĐ là các giao dịch kinh doanh đƣợc thực hiện trong khi di chuyển. PC World, 2002 cho rằng TMDĐ là việc sử dụng điện thoại thông minh và máy tính cầm tay với các kết nối không dây để đặt hàng và giao dịch kinh doanh trên webs. Learnheart, 2004 lại đƣa ra TMDĐ là việc truy cập Internet thông qua điện thoại di động hoặc thiết bị cầm tay chẳng hạn nhƣ một chiếc điện thoại di động hoặc PDA… Thƣơng mại truyền thống Trƣớc những năm 1990 E-Commerce Từ những năm 1990 M-Commerce Ngƣời Thị Mạng di động bán trƣờng Hình 1. 1: Sự chuyển đổi từ thƣơng mại truyền thống sang thƣơng mại di động Nguồn: M-commerce Breakthrough in Developing Countries 8 z J.
Jonker,(2003) cho rằng TMDĐ là quá trình mua bán hàng hoá, thông tin dịch vụ mà không có giới hạn về vị trí của thiết bị di động sử dụng kết nối không dây để thiết lập truyền thông giữa tất cả các bên cần thiết để hoàn thành các giao dịch. Năm 2008, Fuad Husein, Andreas Gausrab, Elie Bensaci - Đại học Ottawa, Ca-na-đa đƣa ra khái niệmTMDĐlà dịch vụ cung cấp các giao dịch một cách tin cậy để thực hiện trao đổihàng hóa và dịch vụ giữa người tiêu dùng, thương nhân và tổ chức tài chính. Nhƣ vậy theo nghĩa hẹp, TMDĐ bắt đầu bằng việc sử dụng mạng thông tin di động thông qua tài khoản đƣợc cung cấp bởi các công ty khai thác công nghệ di động hay các ngân hàng để mua bán hàng hóa và dịch vụ, các giao dịch có thể giữa doanh nghiệp với doanh nghiệp, giữa doanh nghiệp với cá nhân hoặc giữa cá nhân với cá nhân.