Tự Sự Lịch Sử Qua Tiểu Thuyết Sông Côn Mùa Lũ Của Nguyễn Mộng Giác

Khám phá luận văn tự sự lịch sử trong tiểu thuyết Sông Côn Mùa Lũ của Nguyễn Mộng Giác, tác phẩm phản ánh sâu sắc văn hóa và con người Việt Nam.

Chuyên ngành

Lí Luận Văn Học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Thạc Sĩ

2015

119
3
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Tổng Quan Về Tự Sự Lịch Sử Trong Sông Côn Mùa Lũ

Tiểu thuyết lịch sử là một thể loại văn học đặc thù, kết hợp giữa yếu tố lịch sử và hư cấu nghệ thuật. Nguyễn Mộng Giác với Sông Côn mùa lũ đã góp phần làm phong phú thêm dòng chảy tiểu thuyết lịch sử Việt Nam. Tác phẩm không chỉ tái hiện lịch sử Việt Nam cuối thế kỷ XVIII mà còn tập trung vào những số phận con người trong chiến tranh, những ảnh hưởng của lịch sử đến cá nhân. Luận văn này đi sâu vào phân tích phương thức tự sự lịch sử độc đáo của Nguyễn Mộng Giác, khám phá cách ông truyền tải dữ liệu lịch sử thông qua diễn ngôn văn học. Mục tiêu là làm rõ những đóng góp mới mẻ của tác phẩm vào thể loại tiểu thuyết lịch sử.

1.1. Tiểu Thuyết Lịch Sử và Tư Duy Về Khả Năng Lịch Sử

Tiểu thuyết lịch sử không đơn thuần là ghi chép lại quá khứ mà là sự kiến tạo lịch sử thông qua ngôn ngữ. Theo tài liệu gốc, "tiểu thuyết lịch sử được coi là văn bản của sự kiến tạo lịch sử". Nhà văn không chạm vào hiện thực mà tiếp cận nó qua các văn bản, diễn giải và tái hiện theo góc nhìn riêng. Điều này mở ra khả năng khám phá những khía cạnh khác nhau của lịch sử, những điều "khả nhiên" mà sử liệu chính thống có thể bỏ qua. Tính chân thực lịch sử trong tiểu thuyết không nằm ở sự sao chép mà ở khả năng gợi mở, suy tư về quá khứ.

1.2. Tự Sự Lịch Sử Như Diễn Ngôn Về Lịch Sử Trong Văn Học

Tự sự trong văn học đóng vai trò quan trọng trong việc truyền tải thông tin lịch sử. Nó không chỉ là kể lại các sự kiện mà còn là cách nhà văn diễn giải, đánh giá và tái hiện quá khứ. Nguyễn Mộng Giác sử dụng tự sự để khám phá những giá trị văn họcgiá trị lịch sử của một giai đoạn lịch sử đầy biến động. Cách diễn ngôn của ông tạo ra một không gian để độc giả suy ngẫm về quan điểm lịch sửcảm hứng lịch sử.

II. Vấn Đề Tái Hiện Sự Kiện và Nhân Vật Lịch Sử

Sông Côn mùa lũ tái hiện sự kiện lịch sử cuối thế kỷ XVIII, đặc biệt là giai đoạn chiến tranh Việt Nam. Tuy nhiên, tác phẩm không chỉ tập trung vào các sự kiện mà còn khắc họa nhân vật lịch sử như Nguyễn Huệ. Nguyễn Mộng Giác đã xây dựng hình tượng Nguyễn Huệ một cách độc đáo, không chỉ là một vị anh hùng mà còn là một con người với những trăn trở, suy tư. Cách xây dựng nhân vật này cho thấy sự sáng tạo của tác giả trong việc kết hợp yếu tố lịch sử và yếu tố văn học.

2.1. Các Sự Kiện Lịch Sử Trong Sông Côn Mùa Lũ Bối Cảnh và Ý Nghĩa

Bối cảnh lịch sử trong Sông Côn mùa lũ được tái hiện một cách sinh động, từ những trận chiến ác liệt đến những biến động chính trị. Tuy nhiên, các sự kiện này không chỉ là phông nền mà còn là yếu tố tác động đến số phận con người. Nguyễn Mộng Giác đã khéo léo lồng ghép các sự kiện lịch sử vào câu chuyện, tạo ra một bức tranh toàn cảnh về một giai đoạn lịch sử đầy biến động. Điều này giúp độc giả hiểu rõ hơn về ảnh hưởng của lịch sử đến cá nhân.

2.2. Xây Dựng Nhân Vật Lịch Sử Nguyễn Huệ và Những Góc Khuất

Nguyễn Huệ là một trong những nhân vật lịch sử trung tâm của Sông Côn mùa lũ. Nguyễn Mộng Giác đã xây dựng hình tượng Nguyễn Huệ một cách đa chiều, không chỉ là một vị tướng tài ba mà còn là một con người với những suy tư, trăn trở. Theo nhận xét của Giáo sư Mai Quốc Liên, tác giả đã xây dựng nhân vật Nguyễn Huệ "anh hùng đến mức thiên tài, xuất sắc nhưng không phải anh hùng một cách đơn giản, tự nhiên nhi nhiên, mà có sự trăn trở, sự suy tưởng, có hàm lượng trí tuệ, triết học lịch sử cao". Điều này cho thấy sự sáng tạo của tác giả trong việc khai thác tính cáchquan điểm lịch sử của Nguyễn Mộng Giác.

III. Thủ Pháp Tự Sự Lịch Sử Độc Đáo Trong Sông Côn Mùa Lũ

Nguyễn Mộng Giác sử dụng nhiều thủ pháp tự sự độc đáo để tái hiện lịch sử trong Sông Côn mùa lũ. Từ không gian tự sự đến thời gian tự sự, từ điểm nhìn tự sự đến giọng điệu tự sự, tất cả đều được tác giả sử dụng một cách khéo léo để tạo ra một bức tranh lịch sử sống động và chân thực. Các thủ pháp này không chỉ giúp tác phẩm trở nên hấp dẫn mà còn thể hiện phong cách Nguyễn Mộng Giác.

3.1. Không Gian Tự Sự Địa Danh Lịch Sử và Ý Nghĩa Tượng Trưng

Địa danh lịch sử trong Sông Côn mùa lũ không chỉ là nơi diễn ra các sự kiện mà còn mang ý nghĩa tượng trưng sâu sắc. Sông Côn là một địa danh lịch sử quan trọng, gắn liền với nhiều sự kiện lịch sử của Việt Nam. Nguyễn Mộng Giác đã sử dụng không gian tự sự để tạo ra một bối cảnh lịch sử chân thực và sống động, giúp độc giả cảm nhận được không khí của thời đại.

3.2. Thời Gian Tự Sự Sự Kiện Lịch Sử và Dòng Chảy Thời Gian

Thời gian tự sự trong Sông Côn mùa lũ được xây dựng một cách phức tạp, kết hợp giữa thời đại lịch sửdòng chảy thời gian cá nhân. Nguyễn Mộng Giác đã sử dụng nhiều kỹ thuật như hồi tưởng, kể chuyện song song để tạo ra một cấu trúc thời gian đa chiều, giúp độc giả hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Điều này thể hiện sự sáng tạo của tác giả trong việc sử dụng thời gian để truyền tải thông điệp.

3.3. Điểm Nhìn Tự Sự Góc Nhìn Đa Chiều Về Lịch Sử

Điểm nhìn tự sự trong Sông Côn mùa lũ được thay đổi linh hoạt, từ góc nhìn của người kể chuyện toàn tri đến góc nhìn của các nhân vật. Điều này tạo ra một bức tranh lịch sử đa chiều, giúp độc giả có cái nhìn toàn diện hơn về các sự kiện và nhân vật. Nguyễn Mộng Giác đã sử dụng điểm nhìn để khám phá những góc khuất của lịch sử, những điều mà sử liệu chính thống có thể bỏ qua.

IV. Giá Trị Văn Học và Lịch Sử Của Sông Côn Mùa Lũ

Sông Côn mùa lũ không chỉ là một tác phẩm tiểu thuyết lịch sử mà còn là một tác phẩm văn học có giá trị. Tác phẩm đã góp phần làm phong phú thêm dòng chảy văn học Việt Nam và giúp độc giả hiểu rõ hơn về lịch sử Việt Nam. Giá trị văn học Sông Côn mùa lũ nằm ở cách tác giả xây dựng nhân vật, sử dụng ngôn ngữ và thủ pháp tự sự. Giá trị lịch sử Sông Côn mùa lũ nằm ở cách tác giả tái hiện lịch sử một cách chân thực và sống động.

4.1. Giá Trị Lịch Sử Tái Hiện Bối Cảnh và Sự Kiện

Sông Côn mùa lũ tái hiện một cách chân thực bối cảnh lịch sử cuối thế kỷ XVIII, đặc biệt là giai đoạn chiến tranh Việt Nam. Tác phẩm đã giúp độc giả hiểu rõ hơn về những biến động chính trị, xã hội và văn hóa của thời đại. Nguyễn Mộng Giác đã sử dụng nhiều nguồn tư liệu lịch sử để xây dựng bối cảnhsự kiện, tạo ra một bức tranh lịch sử sống động và chân thực.

4.2. Giá Trị Văn Học Nghệ Thuật Xây Dựng Nhân Vật và Ngôn Ngữ

Sông Côn mùa lũ có giá trị văn học cao nhờ nghệ thuật xây dựng nhân vật và sử dụng ngôn ngữ. Nguyễn Mộng Giác đã xây dựng hình tượng các nhân vật một cách đa chiều, với những tính cách phức tạp và số phận bi kịch. Ngôn ngữ của tác phẩm giàu hình ảnh, biểu cảm và mang đậm văn hóa miền Trung. Điều này đã tạo nên một phong cách văn chương độc đáo và hấp dẫn.

V. Đánh Giá và Tác Động Của Sông Côn Mùa Lũ Đến Độc Giả

Sông Côn mùa lũ đã nhận được nhiều đánh giá tích cực từ giới chuyên môn và độc giả. Tác phẩm được đánh giá cao về giá trị văn học, giá trị lịch sử và khả năng truyền tải thông điệp. Đánh giá Sông Côn mùa lũ cho thấy tác phẩm đã có tác động lớn đến độc giả, giúp họ hiểu rõ hơn về lịch sử và văn hóa Việt Nam. Tác phẩm cũng đã góp phần làm phong phú thêm dòng chảy tiểu thuyết lịch sử.

5.1. Phản Hồi Từ Giới Chuyên Môn và Độc Giả

Sông Côn mùa lũ đã nhận được nhiều phản hồi tích cực từ giới chuyên môn và độc giả. Nhiều nhà phê bình văn học đã đánh giá cao giá trị văn học và lịch sử của tác phẩm. Độc giả cũng bày tỏ sự yêu thích đối với tác phẩm, đặc biệt là cách tác giả xây dựng nhân vật và tái hiện lịch sử. Những phản hồi này cho thấy tác phẩm đã có tác động lớn đến công chúng.

5.2. Tác Động Của Tác Phẩm Đến Nhận Thức Lịch Sử

Sông Côn mùa lũ đã góp phần nâng cao nhận thức lịch sử của độc giả. Tác phẩm đã giúp độc giả hiểu rõ hơn về một giai đoạn lịch sử đầy biến động của Việt Nam, về những con người đã sống và chiến đấu trong thời đại đó. Tác phẩm cũng đã khuyến khích độc giả suy ngẫm về những vấn đề lịch sử và xã hội, về số phận con người trong chiến tranhảnh hưởng của lịch sử đến cá nhân.

VI. Kết Luận Tương Lai Của Tự Sự Lịch Sử Trong Văn Học

Sông Côn mùa lũ là một ví dụ điển hình cho thấy tiềm năng của tự sự lịch sử trong văn học. Tác phẩm đã chứng minh rằng văn học có thể đóng vai trò quan trọng trong việc tái hiện lịch sử, truyền tải thông điệp và nâng cao nhận thức của độc giả. Tương lai của tự sự lịch sử hứa hẹn sẽ có nhiều đổi mới và sáng tạo, với sự xuất hiện của những tác phẩm độc đáo và hấp dẫn.

6.1. Tổng Kết Về Những Đóng Góp Của Sông Côn Mùa Lũ

Sông Côn mùa lũ đã có những đóng góp quan trọng vào dòng chảy tiểu thuyết lịch sử Việt Nam. Tác phẩm đã góp phần làm phong phú thêm thể loại này, mang đến cho độc giả những trải nghiệm văn học và lịch sử độc đáo. Nguyễn Mộng Giác đã chứng minh rằng văn học có thể là một công cụ mạnh mẽ để khám phá và tái hiện quá khứ.

6.2. Hướng Nghiên Cứu Tiếp Theo Về Tự Sự Lịch Sử

Nghiên cứu về tự sự lịch sử trong văn học vẫn còn nhiều tiềm năng để khám phá. Các nhà nghiên cứu có thể tiếp tục phân tích các tác phẩm tiểu thuyết lịch sử khác, tìm hiểu về các thủ pháp tự sự độc đáo và tác động của chúng đến độc giả. Nghiên cứu cũng có thể tập trung vào mối quan hệ giữa văn học và lịch sử, về cách văn học tái hiện và diễn giải quá khứ.

05/06/2025
Luận văn tự sự lịch sử trong tiểu thuyết sông côn mùa lũ của nguyễn mộng giác

Trích đoạn nội dung tài liệu

MỞ ĐẦU. 1 Chƣơng 1: VẤN ĐỀ TỰ SỰ LỊCH SỬ VÀ TIỂU THUYẾT SÔNG CÔN MÙA LŨ. Tiểu thuyết lịch sử và tư duy về những cái khả nhiên của lịch sử. Tự sự lịch sử như là diễn ngôn về lịch sử.

Sông côn mùa lũ và dòng chảy tiểu thuyết lịch sử Việt Nam đương đại. 21 CHƢƠNG 2: SỰ KIỆN LỊCH SỬ VÀ NHÂN VẬT LỊCH SỬ TRONG TIỂU THUYẾT SÔNG CÔN MÙA LŨ. Các sự kiện lịch sử trong Sông Côn mùa lũ. Nhân vật lịch sử trong Sông Côn mùa lũ.

45 CHƢƠNG 3: CÁC THỦ PHÁP TỰ SỰ LỊCH SỬ TRONG SÔNG CÔN MÙA LŨ. Không gian tự sự. Thời gian tự sự. Điểm nhìn tự sự trong Sông Côn mùa lũ.

Giọng điệu tự sự. 110 DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO .Lý do chọn đề tài Ngôn ngữ là ngôi nhà của hữu thể, ngôn ngữ mang tính chất kiến tạo, là sự kiến tạo hữu thể. Chúng ta không bao giờ chạm được vào hiện thực, chúng ta chỉ có thể tiếp cận hiện thực thông qua các văn bản. Với cách nhìn như vậy tiểu thuyết lịch sử được coi là văn bản của sự kiến tạo lịch sử.

Tiểu thuyết lịch sử trong giai đoạn gần đây có sự phát triển nở rộ, thể tài này đã dành được sự quan tâm của đông đảo độc giả và các nhà nghiên cứu. Có thể kể ra đây các tác phẩm tiểu thuyết lịch sử như: Vằng vặc Sao Khuê (Hoàng Công Khanh), Đất trời,Gió lửa (Nam Dao), Giàn thiêu (Võ Thị Hảo), Mảnh trăng Tô Lịch (Siêu Hải), Đô đốc Bùi Thị Xuân (Quỳnh Cư), Hồ Quý Ly (Nguyễn Xuân Khánh)…và không thể không nhắc đến Sông Côn mùa lũ của Nguyễn Mộng Giác. Mỗi tác giả có một lối viết, một phong cách, một kĩ thuật tự sự khác nhau nhưng tựu chung họ đều hướng tới cái đích thể hiện lịch sử dân tộc thông qua thể tài tiểu thuyết lịch sử. Mặc dù quan niệm về tiểu thuyết lịch sử đến nay vẫn còn nhiều ý kiến, nhiều quan niệm khác nhau, nó chưa có sự thống nhất nhưng ở lối viết nào, phong cách nào, ý định, mục tiêu nào thì tất cả các tác phẩm tiểu thuyết lịch sử đều có một điểm chung là có chứa yếu tố lịch sử từ sử liệu.

Hàm lượng của yếu tố lịch sử trong mỗi tác phẩm ít hay nhiều, nó được tạo dựng như thế nào? Điều đó phụ thuộc vào tư tưởng, khả năng và kỹ thuật diễn ngôn, kỹ thuật tự sự của mỗi nhà văn. Đọc Tây Sơn bi hùng truyện (Lê Đình Danh) ta thấy được sự tái hiện cả một giai đoạn bi hùng 2 đầy thăng trầm của lịch sử dân tộc, thấy được tên tuổi của những con người đã được lịch sử ghi danh như Nguyễn Huệ, Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân…thấy được các trận đánh, các sự kiện, các dấu mốc lịch sử được khắc hoạ khá rõ nét. Lê Đình Danh có xu hướng để người đọc có ấn tượng về các sự kiện lịch sử vượt trội lên hẳn ấn tượng về sự kiện lịch sử, về con người. Trái lại đọc Đô đốc Bùi Thị Xuân (Quỳnh Cư) ta lại thấy tác giả có ý tập trung khắc hoạ yếu tố con người nhiều hơn yếu tố yếu tố sự kiện.

Ở Đô đốc Bùi Thị Xuân tác giả đã đi sâu khắc họa vẻ đẹp bi tráng của nữ tướng tài danh trong triều đại Tây Sơn. Cuộc đời của nữ tướng gắn liền với những võ công oanh liệt, là người trợ thủ đắc lực của Quang Trung, bà cùng Quang Trung đánh dẹp nội phản, ngoại xâm thống nhất đất nước. Ngay cả khi Quang Trung đã qua đời bà vẫn một lòng một dạ tận tâm, tận trung với việc nước. Khi bị bắt và đưa ra hành hình bà vẫn bình thản, cái chết của vị nữ đô đốc đã được nâng lên tầm vóc sử thi.

Quỳnh Cư đã chú trọng khai thác về nhân vật lịch sử hơn là sự kiện lịch sử, tác giả đã tạo cho nhân vật trong tác phẩm của mình một vẻ đẹp toàn bích, gây được ấn tượng, cảm xúc kiêu hãnh, tự hào về nhân vật với độc giả. Bên cạnh đó lại có nhóm tác giả lấy con người, nhân vật làm trung tâm cho tác phẩm. Con người, các nhân vật trong tác phẩm của nhóm tác giả kiểu này luôn làm chủ các sự kiện, các biến cố lịch sử. Với các tác giả có quan niệm này họ cho rằng tiểu thuyết lịch sử là những câu chuyện tâm hồn, yếu tố chính sử được giảm bớt, yếu tố dã sử được gia tăng, họ kết hợp linh hoạt hai yếu tố tiểu thuyết và lịch sử.

Vì vậy nhóm tác giả này luôn tạo ra cho người đọc những cảm nhận tác phẩm của mình với nhiều trạng thái vui, buồn, sướng, khổ khác nhau. Họ muốn lý giải tình cảm, những thôi thúc nội tâm, những suy tưởng, những quan hệ ứng xử giữa con người với con người qua 3 lịch sử và những biến cố của nó. Điển hình cho nhóm tác giả này phải kể đến Nam Dao với Gió lửa, Võ Thị Hảo với Giàn thiêu…và sẽ là một thiếu sót lớn nếu không kể đến Nguyễn Mộng Giác với bộ tiểu thuyết quy mô có tên Sông Côn mùa lũ. Trong Sông Côn mùa lũ, Nguyễn Mộng Giác đã tái hiện lại lịch sử dân tộc cuối thế kỷ XVIII, các sự kiện lịch sử cũng được nhà văn nhắc đến song dường như yếu tố này chỉ giữ vai trò thứ yếu.

Mục tiêu cốt yếu mà tác giả muốn gửi đến bạn đọc là cảm nhận được những lý giải về tình cảm con người - nhân vật trong tác phẩm - về quan hệ ứng xử của họ, thấy được họ đã làm chủ các sự kiện lịch sử. Qua đó độc giả có cái nhìn đa diện, đa chiều về nhân vật lịch sử. Để đạt được mục tiêu đó Nguyễn Mộng Giác đã thể hiện tất cả khả năng văn chương của mình từ việc xây dựng kết cấu tác phẩm, xây dựng tuyến nhân vật, nghệ thuật tự sự, ngôn ngữ thể hiện và hình thức, cách thức diễn ngôn cho tác phẩm của mình. Từ những lý do trên, tôi quyết định chọn vấn đề tự sự lịch sử trong tiểu thuyết Sông Côn mùa lũ của Nguyễn Mộng Giác làm đề tài nghiên cứu cho luận văn.

Lịch sử vấn đề 2. Các công trình nghiên cứu về tiểu thuyết lịch sử Tiểu thuyết lịch sử là một thể tài văn học mang tính đặc thù với những quy luật sáng tạo riêng của nó, một thể loại văn học mà người viết vừa phải dựa vào những điều đã xảy ra trong quá khứ và được ghi chép lại từ những người thuộc chuyên ngành khác (lịch sử) vừa phải tìm hiểu, sáng tạo và vận dụng tố chất văn chương của mình để sáng tác. Tác giả tiểu thuyết lịch sử vừa phải làm thế nào để tác phẩm của họ vừa chứa đựng yếu tố lịch sử có trong sử liệu vừa phải đảm bảo tính nghệ thuật và có đủ màu sắc văn chương của tiểu thuyết, vừa tái hiện khơi gợi được không khí thời đại trong quá khứ lại vừa soi rọi được các vấn đề cho hiện tại giúp cho độc giả nói chung và các nhà 4 nghiên cứu nói riêng thấy được sự sáng tạo cụ thể của tư duy lịch sử. Văn học Việt Nam đương đại nói chung và tiểu thuyết lịch sử nói riêng, đã và đang đứng trước xu hướng đổi mới trong tư duy nghệ thuật.

Hàng loạt các tác giả đã thay đổi lối tư duy trong sáng tác của mình và họ đã đạt được rất nhiều thành công trong việc miêu tả và tái hiện thế giới đời sống, đặc biệt là đời sống lịch sử trong quá khứ. Với cách nhìn đa diện, đa chiều, do ảnh hưởng và tác động của chủ nghĩa hậu hiện đại nên các tác giả tiểu thuyết lịch sử cũng có những thay đổi quan niệm về nghệ thuật, hình thức diễn ngôn, kỹ thuật tự sự trong sáng tác của mình. Các tác giả tiểu thuyết lịch sử đã làm phong phú sinh động cả về nội dung và hình thức các tác phẩm, việc cách tân lối viết, lối tư duy như khoác cho thể loại này một tấm áo mới với đầy đủ màu sắc mới, diện mạo mới. Sự phong phú, sinh động của các tác phẩm tiểu thuyết lịch sử đã trở thành động cơ thôi thúc các nhà nghiên cứu, lý luận, phê bình văn học phải xắn tay vào cuộc với nhiệm vụ nghiên cứu, phân tích… Điều đó đồng nghĩa với việc họ cho ra đời hàng loạt các công trình nghiên cứu, khảo chứng, đánh giá về tiểu thuyết lịch sử.

Nhìn lại chặng đường hơn sáu mươi năm mà các nhà nghiên cứu đã dày công thực hiện, thành quả mà các bậc tiền bối để lại cho thế hệ đi sau là những kinh nghiệm nhận diện, cách nhìn vấn đề thuộc bản chất và quy luật phát triển của nó để lớp hậu thế chúng ta càng nhận thức rõ bước đi của tiểu thuyết lịch sử trong giai đoạn hiện nay. Hàng loạt các công trình nghiên cứu về tiểu thuyết lịch sử Việt Nam điển hình như : công trình “Tiểu thuyết lịch sử Việt Nam đương đại với quan niệm nghệ thuật về con người” (Nguyễn Thị Kim Tiến, tạp chí Sông Hương 6/2010), bài “Một số khuynh hướng tiểu thuyết ở nước ta thời kỳ đổi mới đến nay” (Gs-Ts Nguyễn Thị Bình,16/10/2013), công trình “Mã hoá và mã hoá văn hoá trong tiểu thuyết lịch sử sau 1986” (Nguyễn Văn Hùng, 9/11/2013). Công trình “Tư tưởng cấp tiến và thủ pháp hư cấu trong kịch và tiểu thuyết” (Yến Nhi, 12/3/2008). 5 Công trình “Tiểu thuyết lịch sử trong vòng văn hoá dân tộc” (Thái Vũ), công trình “Lịch sử có quyền được biết đến một cách giản dị” (Đan Thành), công trình “Lịch sử phải là những bài học soi sáng đương đại” (Hoàng Quốc Hải), công trình “Lại bàn về chuyện đọc sử và đọc văn” (Nguyễn Hoà), công trình “Tiểu thuyết lịch sử của Hella S.

Nói chung dù được khai thác, tìm hiểu, nghiên cứu ở nhiều khía cạnh khác nhau, mặc dù đã chỉ ra ít nhiều quy luật sáng tạo, sự vận động của tư duy tự sự lịch sử trong tiểu thuyết lịch sử, chỉ ra những đóng góp đáng ghi nhận của thể loại tiểu thuyết lịch sử cho nền văn học nước nhà nhưng đến nay vẫn chưa có một công trình chuyên biệt, triệt để nào nghiên cứu toàn diện thấu đáo về thể loại tiểu thuyết lịch sử. Ở đâu đó trên cánh đồng tiểu thuyết lịch sử này vẫn còn những “thửa ruộng hoang” cần đến bàn tay, khối óc của thế hệ kế cận cày xới, chăm sóc và tiếp tục khai hoá.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ