Khóa luận: Đặc điểm lâm sàng và siêu âm sỏi đường mật tại Bệnh viện E

Nghiên cứu chi tiết về đặc điểm lâm sàng và hình ảnh siêu âm sỏi đường mật. Phân tích các triệu chứng, vị trí, kích thước và biến chứng thường gặp.

Trường đại học

Đại học Quốc gia Hà Nội

Chuyên ngành

Y đa khoa

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Khóa luận tốt nghiệp đại học

2018

59
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan sỏi đường mật Nguyên nhân và yếu tố nguy cơ

Sỏi đường mật là một bệnh lý tiêu hóa phổ biến, đặc trưng bởi sự hình thành sỏi trong hệ thống đường mật, bao gồm đường mật trong gan, ngoài gan và túi mật. Bệnh cảnh và nguyên nhân hình thành sỏi có sự khác biệt rõ rệt giữa các khu vực địa lý. Tại các nước phương Tây, sỏi túi mật có nguồn gốc từ cholesterol chiếm đa số, thường là bệnh thứ phát sau các rối loạn chuyển hóa. Ngược lại, ở các nước phương Đông như Việt Nam, sỏi đường mật nguyên phát, đặc biệt là sỏi ống mật chủsỏi đường mật trong gan, có liên quan mật thiết đến tình trạng nhiễm trùng và nhiễm ký sinh trùng. Theo nghiên cứu của Tôn Thất Tùng, sỏi túi mật chỉ chiếm khoảng 10,8 – 11,4% trong khi sỏi ống mật chủ (choledocholithiasis) và sỏi trong gan chiếm tới 63,8%. Sự hình thành sỏi là một quá trình phức tạp, phụ thuộc vào thành phần dịch mật và các yếu tố thúc đẩy kết tủa. Sỏi được chia thành hai loại chính: sỏi cholesterol và sỏi sắc tố mật. Sỏi cholesterol hình thành khi dịch mật bị bão hòa cholesterol, dẫn đến sự kết tủa và tạo nhân tinh thể. Trong khi đó, sỏi sắc tố mật, phổ biến ở Việt Nam, hình thành do sự gia tăng bilirubin tự do và thường liên quan đến vi khuẩn như E.coli, vốn có khả năng sản sinh enzyme β-glucuronidase, làm kết tủa canxi bilirubinate. Ký sinh trùng, đặc biệt là giun đũa, có thể chui lên đường mật, mang theo vi khuẩn và tạo thành nhân sỏi từ trứng hoặc xác giun. Hiểu rõ cơ chế hình thành và các yếu tố nguy cơ là bước đầu tiên và quan trọng nhất trong việc chẩn đoán hình ảnh sỏi mật và đưa ra chiến lược điều trị hiệu quả, ngăn ngừa các biến chứng sỏi đường mật nguy hiểm.

1.1. Phân biệt sỏi cholesterol và sỏi sắc tố mật

Sỏi mật được phân loại dựa trên thành phần hóa học chính. Sỏi cholesterol có thành phần cholesterol chiếm trên 50% trọng lượng, thường có màu vàng nhạt, bề mặt gồ ghề. Loại sỏi này chủ yếu hình thành do ba cơ chế: sự bão hòa cholesterol trong dịch mật, sự kết nhân của các tinh thể cholesterol và sự suy giảm chức năng co bóp của túi mật. Khi tỷ lệ muối mật và phospholipid so với cholesterol giảm, cholesterol sẽ không còn hòa tan và bắt đầu kết tủa. Các chất nhầy trong túi mật đóng vai trò là yếu tố thúc đẩy quá trình kết nhân này. Ngược lại, sỏi sắc tố mật có thành phần chính là canxi bilirubinate và một lượng nhỏ cholesterol, thường có màu nâu hoặc đen, cấu trúc phân lớp đồng tâm. Sự hình thành sỏi sắc tố mật, đặc biệt là sỏi nâu thường gặp ở Việt Nam, liên quan chặt chẽ đến tình trạng ứ mật, nhiễm trùng và nhiễm ký sinh trùng. Vi khuẩn đường ruột như E. coli sản sinh enzyme β-glucuronidase, thủy phân bilirubin liên hợp thành bilirubin tự do. Bilirubin tự do sau đó kết hợp với canxi tạo thành canxi bilirubinate không tan và lắng đọng thành sỏi. Trứng hoặc xác giun đũa thường đóng vai trò là nhân ban đầu cho quá trình này.

1.2. Các yếu tố nguy cơ chính gây bệnh sỏi đường mật

Nhiều yếu tố nguy cơ đã được xác định có liên quan đến sự phát triển của sỏi đường mật. Về mặt dịch tễ, tuổi cao là một yếu tố nguy cơ quan trọng; nghiên cứu tại Bệnh viện E của Đồng Thị Diệu Thu cho thấy độ tuổi trung bình mắc bệnh là 61,4 tuổi. Nữ giới có tỷ lệ mắc bệnh cao hơn nam giới (tỷ lệ nữ/nam là 1,35/1), điều này được giải thích là do ảnh hưởng của hormone estrogen và progesterol làm tăng bài tiết cholesterol và giảm lưu thông dịch mật. Yếu tố môi trường và nghề nghiệp cũng đóng vai trò đáng kể. Tỷ lệ nông dân mắc bệnh cao (37,5% trong nghiên cứu) cho thấy mối liên quan với việc phơi nhiễm giun sán và điều kiện vệ sinh, dẫn đến nhiễm trùng đường mật và hình thành sỏi sắc tố. Ngoài ra, tiền sử mắc sỏi mật là một yếu tố nguy cơ tái phát rất cao, với tỷ lệ lên đến 65% trong nghiên cứu, cho thấy thách thức trong việc điều trị triệt để. Các yếu tố khác bao gồm béo phì, chế độ ăn nhiều chất béo, giảm cân nhanh, và các bệnh lý như xơ gan hoặc bệnh tan máu làm tăng nồng độ bilirubin.

II. Dấu hiệu lâm sàng sỏi đường mật Thách thức chẩn đoán

Chẩn đoán sỏi đường mật dựa vào lâm sàng có thể gặp nhiều thách thức do các triệu chứng thường không đặc hiệu và đa dạng. Nhiều trường hợp sỏi không gây triệu chứng và chỉ được phát hiện tình cờ. Khi sỏi gây tắc nghẽn và viêm đường mật, các biểu hiện lâm sàng mới trở nên rầm rộ. Triệu chứng kinh điển được mô tả là tam chứng Charcot, bao gồm đau bụng, sốt và vàng da. Tuy nhiên, nghiên cứu của Đồng Thị Diệu Thu tại Bệnh viện E cho thấy chỉ có 20% bệnh nhân có đầy đủ bộ ba triệu chứng này. Điều này cho thấy việc chẩn đoán không thể chỉ dựa vào một mô hình kinh điển. Triệu chứng phổ biến và sớm nhất là đau bụng, với 90% bệnh nhân nhập viện vì lý do này. Cơn đau thường khu trú ở vùng hạ sườn phải, được mô tả là đau hạ sườn phải. Tính chất đau có thể là đau quặn gan dữ dội, xuất hiện sau bữa ăn nhiều dầu mỡ, hoặc đau âm ỉ, liên tục. Sốt thường xuất hiện sau cơn đau, đi kèm rét run, là dấu hiệu của nhiễm trùng đường mật. Vàng da tắc mật xuất hiện muộn hơn, sau đau và sốt khoảng 24-48 giờ, do sự ứ đọng bilirubin. Mức độ vàng da phụ thuộc vào mức độ tắc nghẽn. Các triệu chứng khác có thể bao gồm nước tiểu sẫm màu, ngứa da, nôn hoặc buồn nôn. Việc các triệu chứng lâm sàng không đầy đủ và không điển hình đòi hỏi phải kết hợp chặt chẽ với các phương pháp cận lâm sàng, đặc biệt là chẩn đoán hình ảnh sỏi mật, để xác định chẩn đoán và tránh bỏ sót tổn thương.

2.1. Tam chứng Charcot Triệu chứng kinh điển nhưng không phổ biến

Mặc dù tam chứng Charcot (đau bụng, sốt, vàng da) được coi là dấu hiệu lâm sàng điển hình của viêm đường mật cấp do sỏi, thực tế cho thấy tỷ lệ bệnh nhân biểu hiện đầy đủ cả ba triệu chứng này là tương đối thấp. Nghiên cứu tại Bệnh viện E ghi nhận chỉ 20% bệnh nhân có tam chứng Charcot hoàn chỉnh. Các nghiên cứu khác cũng cho kết quả tương tự, nhấn mạnh rằng sự vắng mặt của một hoặc hai triệu chứng trong bộ ba này không cho phép loại trừ chẩn đoán. Trình tự xuất hiện của các triệu chứng có giá trị chẩn đoán cao: đau bụng thường khởi phát đầu tiên, sau đó là sốt và cuối cùng là vàng da. Sự xuất hiện không đồng thời này phản ánh quá trình sinh lý bệnh, từ tắc nghẽn cơ học do sỏi đến phản ứng viêm, nhiễm trùng và cuối cùng là ứ mật. Sự không phổ biến của tam chứng Charcot có thể do bệnh nhân đến viện sớm hơn, trước khi tình trạng nhiễm trùng và tắc mật trở nên nghiêm trọng, hoặc do các trường hợp sỏi không gây tắc nghẽn hoàn toàn.

2.2. Đau hạ sườn phải và các biểu hiện lâm sàng không điển hình

Đau bụng là triệu chứng cơ năng hằng định và quan trọng nhất, xuất hiện ở 97,5% bệnh nhân trong nghiên cứu. Vị trí đau đặc trưng nhất là đau hạ sườn phải, chiếm 77,5% các trường hợp. Cơn đau có thể lan ra sau lưng hoặc lên vai phải. Tuy nhiên, tính chất đau lại rất đa dạng. Chỉ 25% bệnh nhân có cơn đau quặn gan điển hình (đau dữ dội, thành cơn), trong khi phần lớn (72,5%) bị đau âm ỉ và liên tục. Điều này có thể gây nhầm lẫn với các bệnh lý khác như loét dạ dày - tá tràng. Ngoài ra, các triệu chứng như sốt (37,5%) và vàng da tắc mật (25%) cũng có tỷ lệ xuất hiện thấp hơn so với các báo cáo trước đây. Sự thay đổi trong mô hình triệu chứng này có thể phản ánh việc bệnh nhân được tiếp cận y tế sớm hơn, cũng như sự cải thiện trong nhận thức về sức khỏe, giúp họ đến bệnh viện ngay khi có dấu hiệu bất thường thay vì chờ đến khi bệnh tiến triển nặng với đầy đủ các triệu chứng kinh điển.

III. Phương pháp siêu âm bụng chẩn đoán sỏi đường mật chính xác

Siêu âm bụng tổng quát là phương tiện chẩn đoán hình ảnh đầu tay, không xâm lấn, chi phí thấp và có giá trị cao trong việc xác định sỏi đường mật. Phương pháp này cho phép đánh giá các đặc điểm quan trọng của sỏi như vị trí, số lượng, kích thước và các ảnh hưởng của nó lên hệ thống đường mật. Chẩn đoán sỏi trên siêu âm chủ yếu dựa vào các dấu hiệu trực tiếp và gián tiếp. Dấu hiệu trực tiếp, có giá trị chẩn đoán cao nhất, là sự hiện diện của hình ảnh tăng âm có bóng cản trong lòng đường mật hoặc túi mật. Cấu trúc tăng âm (màu trắng sáng trên màn hình) là hình ảnh của viên sỏi, và bóng cản (dải tối phía sau) được tạo ra do sỏi hấp thụ gần như toàn bộ sóng âm. Nghiên cứu tại Bệnh viện E cho thấy 87,5% trường hợp sỏi cho hình ảnh điển hình này. Tuy nhiên, khoảng 5% trường hợp sỏi có thể chỉ tăng âm mà không tạo bóng cản, đặc biệt là với sỏi nhỏ hoặc sỏi bùn đường mật. Dấu hiệu gián tiếp quan trọng là tình trạng giãn đường mật phía trên vị trí tắc nghẽn. Khi đường mật trong gan giãn > 2mm hoặc ống mật chủ giãn > 6mm, đây là một gợi ý mạnh mẽ về sự hiện diện của tắc nghẽn, dù không phải lúc nào cũng quan sát thấy viên sỏi, đặc biệt là sỏi ở đoạn thấp ống mật chủ. Siêu âm còn giúp phát hiện các biến chứng sỏi đường mật như viêm túi mật cấp (thành túi mật dày, có dịch quanh túi mật) hoặc áp xe đường mật. Với độ nhạy và độ chính xác cao, siêu âm đóng vai trò then chốt trong việc định hướng chẩn đoán và lựa chọn phương pháp điều trị tiếp theo.

3.1. Hình ảnh tăng âm có bóng cản Dấu hiệu trực tiếp của sỏi

Dấu hiệu trực tiếp trên siêu âm là bằng chứng xác thực nhất về sự tồn tại của sỏi. Hình ảnh điển hình là một cấu trúc tăng âm (hyperechoic), tức là sáng hơn mô xung quanh, nằm trong lòng đường mật hoặc túi mật. Phía sau cấu trúc tăng âm này là một dải tối gọi là bóng cản âm (acoustic shadow). Bóng cản được hình thành do viên sỏi có trở kháng âm rất cao, ngăn không cho sóng siêu âm đi xuyên qua. Nghiên cứu cho thấy 92,5% các trường hợp có hình ảnh tăng âm, trong đó 87,5% có bóng cản đi kèm. Mức độ rõ nét của bóng cản phụ thuộc vào kích thước, thành phần hóa học của sỏi và tần số đầu dò. Sỏi lớn, giàu canxi thường tạo bóng cản rõ rệt. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng sỏi nhỏ (< 3mm) hoặc sỏi có hàm lượng canxi thấp có thể không tạo bóng cản, gây khó khăn trong chẩn đoán. Việc thay đổi tư thế bệnh nhân giúp xác định tính di động của sỏi, một đặc điểm quan trọng để phân biệt sỏi với polyp túi mật (không di động và thường không có bóng cản).

3.2. Vai trò của dấu hiệu giãn đường mật trong phát hiện tắc nghẽn

Giãn đường mật là một dấu hiệu gián tiếp cực kỳ quan trọng, đặc biệt khi không thể nhìn thấy viên sỏi. Bình thường, đường mật trong gan rất khó quan sát trên siêu âm. Khi có tắc nghẽn ở hạ lưu, áp lực trong đường mật tăng lên, gây giãn các ống mật phía trên vị trí tắc. Hình ảnh siêu âm cho thấy các cấu trúc dạng ống, trống âm, chạy song song với các nhánh tĩnh mạch cửa, tạo thành hình ảnh “đường ray đôi” hoặc “nòng súng đôi”. Theo nghiên cứu, 35% bệnh nhân có biểu hiện giãn đường mật, với đường kính giãn trung bình là 16,4 mm. Trong 7,5% trường hợp, siêu âm chỉ phát hiện được dấu hiệu giãn đường mật mà không thấy sỏi, đặc biệt khi sỏi nằm ở đoạn thấp ống mật chủ bị che khuất bởi hơi trong tá tràng. Mặc dù là dấu hiệu gợi ý mạnh, giãn đường mật không phải là dấu hiệu đặc hiệu cho sỏi, vì nó cũng có thể gặp trong các bệnh lý khác như u đầu tụy hoặc hẹp đường mật do viêm.

3.3. Siêu âm phân biệt sỏi bùn đường mật và các tổn thương khác

Sỏi bùn đường mật (biliary sludge) là tình trạng ứ đọng các tinh thể cholesterol và muối canxi bilirubinate trong dịch mật. Trên siêu âm, bùn mật biểu hiện dưới dạng một lớp vật liệu tăng âm mức độ thấp, không tạo bóng cản, lắng đọng ở phần thấp của túi mật và di chuyển chậm khi thay đổi tư thế. Phân biệt bùn mật với sỏi nhỏ không có bóng cản đôi khi khó khăn. Một thách thức khác là phân biệt sỏi với các cấu trúc khác có thể gây nhầm lẫn. Polyp túi mật là hình ảnh một khối tăng âm bám vào thành túi mật, không di động và không có bóng cản. Hơi trong đường mật cũng có thể tạo ra hình ảnh tăng âm có bóng cản "bẩn" (dirty shadow), nhưng thường nằm ở vị trí cao hơn và di chuyển theo tư thế. Nốt vôi hóa trong gan cũng là hình ảnh tăng âm có bóng cản nhưng không đi kèm với tình trạng giãn đường mật. Kinh nghiệm của người làm siêu âm và việc sử dụng các kỹ thuật bổ sung như Doppler màu có thể giúp phân biệt các tổn thương này, đảm bảo chẩn đoán chính xác.

IV. Cách nhận biết sỏi đường mật qua các vị trí trên siêu âm

Siêu âm không chỉ xác định sự hiện diện của sỏi mà còn cho phép định vị chính xác vị trí của chúng trong hệ thống đường mật, một yếu tố quyết định đến hướng điều trị. Các vị trí thường gặp bao gồm sỏi túi mật, sỏi ống mật chủ, và sỏi đường mật trong gan. Theo kết quả nghiên cứu tại Bệnh viện E, sỏi túi mật là vị trí phổ biến nhất, chiếm 75% các trường hợp. Trên siêu âm, sỏi túi mật là hình ảnh tăng âm, di động, nằm ở vị trí thấp nhất trong lòng túi mật khi bệnh nhân thay đổi tư thế, và thường có bóng cản âm rõ rệt. Sỏi ống mật chủ (choledocholithiasis) là vị trí phổ biến thứ hai (40%). Việc khảo sát ống mật chủ, đặc biệt là đoạn thấp sau tá tràng, có thể khó khăn do hơi trong ruột. Dấu hiệu gián tiếp là giãn đường mật trong và ngoài gan phía trên sỏi. Sỏi đường mật trong gan ít gặp hơn (25%), thường xuất hiện dưới dạng nhiều nốt hoặc dải tăng âm có bóng cản nằm dọc theo các nhánh đường mật trong gan, đi kèm với giãn khu trú của các nhánh mật tương ứng. Việc xác định sỏi tập trung ở một thùy gan hay lan tỏa có ý nghĩa quan trọng trong việc lên kế hoạch phẫu thuật, chẳng hạn như cắt gan hoặc tán sỏi qua da. Đôi khi sỏi có thể xuất hiện ở nhiều vị trí cùng lúc, phổ biến nhất là sự kết hợp giữa sỏi túi mật và sỏi ống mật chủ (20% các trường hợp), gợi ý cơ chế sỏi từ túi mật rơi xuống. Việc mô tả chi tiết vị trí và sự kết hợp của sỏi trên siêu âm là thông tin vô giá cho các nhà lâm sàng.

4.1. Đặc điểm hình ảnh siêu âm của sỏi đường mật trong gan

Chẩn đoán sỏi đường mật trong gan trên siêu âm dựa vào việc phát hiện các cấu trúc tăng âm có bóng cản nằm trong lòng các đường mật trong gan. Các viên sỏi này thường nằm dọc theo các nhánh của tĩnh mạch cửa và gây ra tình trạng giãn đường mật khu trú ở thượng nguồn. Đôi khi, sỏi có thể lấp đầy toàn bộ một nhánh mật, tạo thành hình ảnh một dải tăng âm. Một thách thức trong chẩn đoán là phân biệt sỏi trong gan với các nốt vôi hóa nhu mô gan hoặc hơi trong đường mật. Nốt vôi hóa đơn thuần thường không đi kèm với giãn đường mật. Hơi trong đường mật tạo ra bóng cản "bẩn" và có xu hướng di chuyển lên các vị trí cao khi thay đổi tư thế. Trong nghiên cứu, sỏi trong gan chiếm 25% các trường hợp và thường là sỏi sắc tố nâu, liên quan đến nhiễm trùng và ký sinh trùng. Việc xác định chính xác phân thùy gan chứa sỏi giúp định hướng can thiệp như phẫu thuật cắt gan hoặc lấy sỏi qua da.

4.2. Hình ảnh siêu âm sỏi ống mật chủ và sỏi túi mật phổ biến

Sỏi túi mật là loại sỏi dễ phát hiện nhất trên siêu âm bụng tổng quát, với độ nhạy rất cao. Đặc điểm nhận dạng chính là hình ảnh tăng âm có bóng cản, di động theo tư thế của bệnh nhân và nằm ở vùng thấp của túi mật. Trong nghiên cứu, sỏi túi mật là vị trí thường gặp nhất (75%), và 47,5% là sỏi túi mật đơn thuần. Sỏi ống mật chủ (choledocholithiasis) đứng thứ hai về tần suất (40%). Việc phát hiện sỏi ở vị trí này, đặc biệt là đoạn xa, thường khó khăn hơn. Khi thấy giãn đường mật mà không tìm thấy nguyên nhân, cần nghi ngờ có sỏi kẹt ở đoạn thấp ống mật chủ. Người thực hiện siêu âm có thể yêu cầu bệnh nhân thay đổi tư thế hoặc uống nước để tạo cửa sổ âm, giúp quan sát tốt hơn. Khoảng 50% các trường hợp sỏi ống mật chủ có đi kèm sỏi túi mật, cho thấy khả năng sỏi di chuyển từ túi mật xuống. Việc phân biệt sỏi nguyên phát tại ống mật chủ (thường là sỏi sắc tố) và sỏi thứ phát (sỏi cholesterol từ túi mật rơi xuống) đôi khi có thể được gợi ý dựa trên đặc điểm hình thái và bệnh cảnh lâm sàng.

V. Kết quả nghiên cứu lâm sàng sỏi đường mật tại Bệnh viện E

Nghiên cứu hồi cứu của Đồng Thị Diệu Thu trên 40 bệnh nhân tại Bệnh viện E đã cung cấp những dữ liệu quan trọng về đặc điểm dịch tễ, lâm sàng và giá trị của siêu âm trong chẩn đoán sỏi đường mật tại Việt Nam. Về dịch tễ, độ tuổi trung bình mắc bệnh là 61,4 tuổi, chủ yếu ở nhóm 50-79 tuổi, và nữ giới có tỷ lệ mắc cao hơn nam giới. Một phát hiện đáng chú ý là tỷ lệ tái phát bệnh rất cao, với 65% bệnh nhân có tiền sử mắc sỏi mật trước đó, nhấn mạnh tính chất mạn tính và khó điều trị triệt để của bệnh lý này. Về lâm sàng, đau bụng là lý do nhập viện chính (90%), trong khi tam chứng Charcot kinh điển chỉ xuất hiện ở 20% bệnh nhân, cho thấy sự thay đổi trong biểu hiện bệnh hoặc do bệnh nhân đến khám sớm hơn. Về chẩn đoán hình ảnh sỏi mật, siêu âm chứng tỏ vai trò không thể thay thế. Vị trí sỏi thường gặp nhất là túi mật (75%), tiếp theo là ống mật chủ (40%) và trong gan (25%). Đây là một sự thay đổi so với các nghiên cứu cũ hơn, vốn cho thấy sỏi đường mật chính chiếm ưu thế, có thể phản ánh sự thay đổi mô hình bệnh tật theo hướng giống các nước phương Tây. Quan trọng nhất, nghiên cứu đã đối chiếu kết quả siêu âm với kết quả phẫu thuật hoặc can thiệp (ERCP), qua đó khẳng định giá trị chẩn đoán của phương pháp này. Những kết quả này không chỉ có giá trị khoa học mà còn cung cấp bằng chứng thực tiễn để tối ưu hóa quy trình chẩn đoán và điều trị sỏi đường mật.

5.1. Tỷ lệ mắc sỏi đường mật theo tuổi giới và tiền sử bệnh

Phân tích trên 40 bệnh nhân cho thấy sỏi đường mật là bệnh lý của người lớn tuổi. Độ tuổi trung bình là 61,4 ± 13,9 tuổi, và nhóm tuổi 60-69 chiếm tỷ lệ cao nhất (30%). Điều này phù hợp với cơ chế bệnh sinh cần thời gian dài để hình thành sỏi và sự gia tăng các rối loạn chuyển hóa ở người cao tuổi. Tỷ lệ nữ/nam là 1,35/1, củng cố giả thuyết về vai trò của nội tiết tố nữ trong việc hình thành sỏi cholesterol. Một trong những con số đáng báo động nhất từ nghiên cứu là 65% bệnh nhân đã có tiền sử mắc sỏi đường mật. Tỷ lệ tái phát cao này là một thách thức lớn trong điều trị, có thể do việc điều trị sót sỏi (đặc biệt là sỏi nhỏ, sỏi trong gan) hoặc do các yếu tố nguy cơ (nhiễm trùng, ứ mật) chưa được giải quyết triệt để, dẫn đến việc sỏi tiếp tục hình thành. Điều này cho thấy sự cần thiết của việc theo dõi lâu dài và các chiến lược phòng ngừa tái phát sau điều trị.

5.2. Độ nhạy và độ chính xác của siêu âm trong chẩn đoán sỏi

Để đánh giá giá trị của siêu âm bụng tổng quát, nghiên cứu đã so sánh kết quả chẩn đoán siêu âm với kết quả xác nhận qua phẫu thuật hoặc ERCP (tiêu chuẩn vàng). Kết quả cho thấy siêu âm phát hiện được 37 trong số 40 trường hợp có sỏi, tương ứng với độ nhạy là 92,5%. Ba trường hợp còn lại siêu âm không thấy hình ảnh sỏi trực tiếp mà chỉ thấy dấu hiệu gián tiếp là giãn đường mật. Không có trường hợp dương tính giả nào được ghi nhận. Do đó, độ chính xác của siêu âm trong nghiên cứu này cũng là 92,5%. Con số này tương đồng với nhiều nghiên cứu trong và ngoài nước, khẳng định siêu âm là một công cụ chẩn đoán sỏi đường mật đáng tin cậy, an toàn, và hiệu quả về chi phí. Mặc dù độ chính xác cao, kết quả siêu âm vẫn phụ thuộc nhiều vào kinh nghiệm của người thực hiện và chất lượng máy móc, đặc biệt trong các trường hợp khó như bệnh nhân béo phì hoặc sỏi ở vị trí khó khảo sát.

VI. Tương lai chẩn đoán hình ảnh sỏi mật MRCP ERCP và hơn thế

Mặc dù siêu âm là phương pháp sàng lọc và chẩn đoán ban đầu hiệu quả, các kỹ thuật chẩn đoán hình ảnh tiên tiến khác đóng vai trò quan trọng trong những trường hợp phức tạp hoặc khi kết quả siêu âm không rõ ràng. Chụp cộng hưởng từ đường mật (MRCP) là một kỹ thuật không xâm lấn, không sử dụng tia X, có độ nhạy và độ đặc hiệu rất cao (gần 100%) trong việc phát hiện sỏi ống mật chủ, đặc biệt là các sỏi nhỏ hoặc không cản quang mà siêu âm có thể bỏ sót. MRCP cung cấp hình ảnh chi tiết toàn bộ cây đường mật, giúp đánh giá chính xác vị trí, số lượng sỏi và phát hiện các bất thường khác như hẹp đường mật. Nội soi mật tụy ngược dòng (ERCP) là một phương pháp vừa chẩn đoán vừa can thiệp. ERCP cho phép quan sát trực tiếp lòng ống mật chủ và tá tràng, đồng thời có thể tiến hành lấy sỏi, tán sỏi hoặc đặt stent giải áp đường mật ngay trong cùng một thủ thuật. Tuy nhiên, đây là một kỹ thuật xâm lấn và có nguy cơ gây ra các biến chứng sỏi đường mật như viêm tụy cấp, chảy máu hoặc thủng tá tràng. Cắt lớp vi tính (CT scan) cũng có thể được sử dụng, đặc biệt hữu ích trong việc đánh giá các biến chứng như áp xe gan hoặc viêm phúc mạc mật. Tương lai của chẩn đoán hình ảnh sỏi mật nằm ở việc kết hợp thông minh các phương pháp này, bắt đầu bằng siêu âm và tiến tới MRCP hoặc ERCP khi cần thiết, nhằm tối ưu hóa hiệu quả chẩn đoán, giảm thiểu rủi ro và lựa chọn phương pháp điều trị phù hợp nhất cho từng bệnh nhân.

6.1. So sánh siêu âm với các kỹ thuật chẩn đoán hình ảnh tiên tiến

Mỗi phương pháp chẩn đoán hình ảnh có ưu và nhược điểm riêng. Siêu âm là lựa chọn hàng đầu vì tính sẵn có, chi phí thấp, an toàn và độ chính xác cao đối với sỏi túi mật và sỏi lớn trong đường mật. Tuy nhiên, siêu âm bị hạn chế bởi hơi trong ruột và thể trạng bệnh nhân, có thể bỏ sót sỏi ở đoạn thấp ống mật chủ. MRCP vượt trội hơn siêu âm trong việc khảo sát toàn bộ cây đường mật, đặc biệt là sỏi ống mật chủ, với độ nhạy và độ đặc hiệu gần như tuyệt đối. MRCP là phương pháp chẩn đoán không xâm lấn tốt nhất hiện nay. ERCP không còn được xem là công cụ chẩn đoán đơn thuần do tính chất xâm lấn và nguy cơ biến chứng; vai trò chính của nó hiện nay là can thiệp điều trị. CT scan ít nhạy hơn MRCP trong việc phát hiện sỏi đường mật (đặc biệt là sỏi không cản quang) nhưng lại rất tốt để đánh giá các biến chứng cấp tính và các bệnh lý phối hợp. Việc lựa chọn phương pháp phù hợp phụ thuộc vào tình huống lâm sàng cụ thể và kết quả của các thăm dò ban đầu.

6.2. Hướng đi mới trong điều trị và phòng ngừa biến chứng sỏi mật

Việc chẩn đoán chính xác và sớm sỏi đường mật là yếu tố then chốt để ngăn ngừa các biến chứng sỏi đường mật nguy hiểm như viêm đường mật cấp, viêm tụy cấp, áp xe gan, xơ gan mật thứ phát, hoặc thậm chí là ung thư đường mật. Hướng điều trị hiện nay ngày càng ưu tiên các phương pháp can thiệp tối thiểu. Với sỏi túi mật có triệu chứng, phẫu thuật nội soi cắt túi mật là tiêu chuẩn vàng. Đối với sỏi ống mật chủ, ERCP lấy sỏi là lựa chọn hàng đầu. Các trường hợp sỏi đường mật trong gan phức tạp có thể cần đến phẫu thuật mở, cắt gan hoặc các kỹ thuật lấy sỏi qua da. Trong tương lai, việc nghiên cứu sâu hơn về cơ chế bệnh sinh, đặc biệt là vai trò của hệ vi sinh vật đường ruột và yếu tố di truyền, có thể mở ra các phương pháp phòng ngừa và điều trị nội khoa mới, chẳng hạn như thuốc làm tan sỏi hiệu quả hơn hoặc các biện pháp điều chỉnh lối sống, chế độ ăn để giảm nguy cơ hình thành và tái phát sỏi.

04/10/2025
Khóa luận tốt nghiệp ngành dược học đặc điểm lâm sàng và hình ảnh siêu âm sỏi đường mật của các bệnh nhân sỏi đường mật tại bệnh viện e

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÀI LIỆU 1.1 NHẮC LẠI GIẢI PHẪU ĐƯỜNG MẬT VÀ SINH LÍ BÀI TIẾT DỊCH MẬT.1 Giải phẫu của đường mật. Mật tiết ra bởi các tế bào gan, chạy theo các đường dẫn mật trong gan, tập trung lại ở cửa gan, rồi qua các đường dẫn mật ngoài gan, đổ vào tá tràng. Đường mật chia ra làm đường mật trong gan và đường mật ngoài gan: • Đường mật trong gan gồm: ống gan phải + ống gan trái. • Đường mật ngoài gan gồm: đường mật chính (ống gan chung, ống mật chủ) + đường mật phụ (túi mật, ống túi mật).

Ống gan phải được tạo thành bởi sự hợp lưu của ống phân thùy giữa phải (hay trước) và ống phân thùy bên phải (hay sau). Ngoài ra nó nhận thêm một ống nhỏ từ phần phải dưới của thùy đuôi trước khi hợp với ống gan trái thành ống gan chung.1: Giải phẫu đường mật trong gan [21]. 3 Watermark Remover DEMO : Purchase from www.com to remove the waterma Ống gan trái là tập hợp các ống phân thùy bên trái (II, III) và giữa trái (IV), còn lại nhận thêm 1 - 2 ống nhỏ ở phần đỉnh và nửa trái phân thùy lưng hay phân thùy đuôi (I). Ống gan chung được giới hạn bởi sự hợp nhất giữa ống gan phải và ống gan trái ở trên, phía dưới đến chỗ đổ vào của ống mật chủ.

Ống gan chung chạy dọc theo bờ phải của mạc nối nhỏ xuống dưới và hơi chếch sang trái khi tới bờ trên của tá tràng thì có ống túi mật chạy vào ống gan. Hai ống (ống túi mật, ống gan chung) chạy song song và dính vào nhau độ vài milimet như hai nòng súng, rồi hợp nhau thành ống mật chủ. Độ dài ống gan chung dài khoảng 2 - 4cm, đường kính 5mm [19]. Ống mật chủ là sự hợp lưu của ống gan chung và ống túi mật, chạy theo bờ phải của mạc nói nhỏ, chạy ra sau tá tràng, rồi đổ chéo vào tá tràng đoạn II, tạo hợp với ống tụy chính (Wirsung) thành một bóng chung gọi là bóng gan tụy trước đây còn gọi là bóng Vater.

Quanh bóng có cơ thắt gan tụy còn gọi là cơ thắt Oddi có vai trò điều hòa bài tiết dịch mật tụy xuống tá tràng [15,19].2: Giải phẫu đường mật ngoài gan [21]. 4 Watermark Remover DEMO : Purchase from www.com to remove the waterma Ống mật chủ dài trung bình 5 - 6cm, rộng 5 - 6mm được chia thành: • Đoạn trên tá tràng. • Đoạn sau tá tràng. • Đoạn sau tụy.

• Đoạn trong thành tá tràng. Niederle OMC và ống Wirsung đổ vào tá tràng: • Đổ vào khúc II tá tràng chiếm tỷ lệ 90%. • Đổ vào khúc I tá tràng chiếm tỷ lệ 4%. • Đổ vào khúc III tá tràng chiếm tỷ lệ 6%.

Túi mật là một túi hình quả lê, nằm áp vào hố túi mật ở mặt tạng thùy phải gan, vùng này túi mật chỉ dính với gan bởi tổ chức xơ – tế bào và có các tĩnh mạch cửa phụ nhỏ đi qua, phần còn lại được che phủ bởi phúc mạc liên tục dọc theo bờ của thân và đáy túi mật tiếp với lớp áo phúc mạc của mặt dưới gan. Túi mật dài 7 - 10cm, rộng nhất 3cm, dung tích 30 - 50ml. Túi mật gồm ba phần: đáy, thân, cổ. Niêm mạc cổ túi mật có nổi lên những nếp nhăn, tạo nên kiểu van xoáy ốc.

Khi cổ bị căng đầy thì van làm cho bề mặt cổ có một chỗ thắt hình xoáy ốc [2,15,19]. Ống túi mật chạy từ cổ túi mật tới ống mật chủ, hướng ra sau xuống dưới và sang trái giữa hai lá của mạc nối nhỏ, ở sát bờ tự do của nó. Độ dài 3 – 4cm, hẹp ở đầu (2,5mm) rộng ở cuối (4 -5mm). Áp lực bình thường < 20 cm H2O.

Khi tăng ≥ 25 cm H2O gây nguy cơ phá vỡ cầu tế bào làm nhiễm khuẩn máu và khi ≥ 30 cm H2O sẽ làm tế bào gan ngừng bài tiết dịch mật [15]. Ngoài ra có những bất thường về vị trí cũng như số lượng, hình thái của túi mật có thể gặp, nhưng những bất thường về hình dạng túi mật ít có liên quan đến lâm sàng. Bất thường hay gặp là về hình thái túi mật, thường gặp túi mật có đáy gập lại, ít gặp hơn là túi mật cát, túi mật có vách ngăn. Có thể túi mật ở thùy trái hoặc trong gan, hiếm hơn là túi mật ở dưới sườn trái, thừng kết hợp với đảo ngược phủ tạng.

5 Watermark Remover DEMO : Purchase from www.com to remove the waterma Bất thường về số lượng cũng hiếm gặp, có thể là thiểu sản túi mật hoặc là túi mật đôi [10,19,25].3: Các dạng của ống túi mật [21].2 Sinh lí bài tiết dịch mật. Các tế bào gan tiết ra dịch mật. Ban đầu, các tế bào gan sản xuất ra “mật dầu” chứa một lượng lớn acid mật, cholesterol và các thành phần hữu cơ khác. Khi đi ra đến ống gan chung, mật chảy tiếp vào OMC xuống tá tràng hoặc là qua ống túi mật để tích trữ trong túi mật, lúc này mật dầu được bổ sung thêm NaHCO3 làm cho khối lượng toàn phần của mật tăng lên gấp đôi.

Có sự khác biệt giữa thành phần mật ở trong gan và trong túi mật. tuy nhiên thành phần chủ yếu của mật vẫn là muối mật (chiếm 50% các chất hòa tan của mật) [2,4]. Ngoài ra còn có bilirubin, cholesterol, lecithin và các chất điện giải. Ở túi mật diễn ra quá trình cô đặc, phần lớn nước và các chất điện giải trừ Ca+ được tái hấp thu ở túi mật đồng thời tiết ra các niêm dịch các chất mucoprotein và lipoprotein, nhờ đó mà dịch mật vẫn ở dạng hòa tan dù nồng độ rất cao.

Dịch mật có tính chất kiềm có độ pH từ 6,6 - 7,6, hơi quánh, màu vàng lục trong, có vị đắng [27]. 6 Watermark Remover DEMO : Purchase from www.com to remove the waterma Túi mật là nơi chứa mật tiết ra cả ngày cho đến khi tá tràng cần tới thì mật mới được xuất ra nhờ sự co bóp của túi mật và sự giãn vòng của cơ Oddi. Trung bình mỗi ngày dịch mật tiết ra 500 - 1100ml. Trong khi đó, thể tích tối đa của túi mật vào khoảng 30 - 50ml, mà có thể chứa đựng dịch mật cả ngày nhờ cơ chế cô đặc dịch mật thông qua sự vận chuyển tích cực của Na+ qua tế bào biểu mô túi mật, từ đó niêm mạc mật sẽ hấp thu lại nước và các chất điện giải.

Bình thường mật cô đặc khoảng 5 lần nhưng khả năng cô đặc mật tối đa có thể từ 12 – 20 lần [4]. Sự co thắt của cơ Oddi giúp làm đầy túi mật và duy trì áp lực 10 – 15 mmHg trong OMC. Sau bữa ăn, thể tích túi mật giảm 50 -70% trong vòng 30 – 40 phút. Túi mật đầy trở lại sau 60 – 90 phút [33].2 LÝ THUYẾT VỀ SỰ HÌNH THÀNH SỎI Có nhiều nguyên nhân gây ra sỏi mật, dựa vào thành phần chính người ta chia ra làm ba loại sỏi mật chính: sỏi cholesterol, sỏi sắc tố mật và sỏi hỗn hợp.

Ở các nước Âu Mỹ, các nước phát triển gặp chủ yếu là sỏi Cholesterol và nhiễm trùng không góp phần tạo nên sỏi này. Còn ở Việt Nam cũng như các nước Đông Á, các nước kém phát triển khác thường gặp là sỏi sắc tố mật, giống như đất dễ vỡ, có liên quan đến tình trạng ứ mật và nhiễm trùng và kí sinh trùng [6]. Thành phần sỏi mật Sỏi mật có thành phần chính: cholesterol, muối mật và canxi, ngoài ra còn có các thành phần khác như sắt, protein, mảnh tế bào, vi khuẩn, kí sinh trùng, chất nhầy. Trong đó, sỏi cholesterol có thành phần cholesterol chiếm > 50% trọng lượng, màu vàng nhạt, mặt gồ ghề.

Thành phần chủ yếu của sỏi sác tố mật gồm bilirubinate calcium, calcium palmitate, calciumstearate… và một ít cholesterol, màu nâu hay đen, mặt nhẵn, có cấu trúc phân lớp đồng tâm. Và sỏi hỗn hợp là sỏi mà có cả 2 thành phần cholesterol và bilirubinate canxi chiếm < 50% [13,15,27].1 Sự hình thành sỏi Cholesterol Sự tạo sỏi cholesterol hình thành theo ba cơ chế chính: 7 Watermark Remover DEMO : Purchase from www.com to remove the waterma • Sự thay đổi thành phần dịch mật. • Sự kết nhân của các tinh thể cholesterol. • Suy giảm chức năng của túi mật.

Thông thường, tỉ lệ muối mật/cholesterol lớn hơn 10, tỉ lệ Phospholipid /Cholesterol lớn hơn 3. Khi các tỉ lệ này giảm thì có hiện tượng bão hòa cholesterol là tiền đề cho sự kết tủa cholesterol tạo sỏi. Điều này cũng phù hợp giải thích nguyên nhân sỏi cholesterol hay gặp ở người phương Tây, do chế độ ăn nhiều chất béo dẫn đến tăng khả năng hình thành sỏi cholesterol [13]. Yếu tố thúc đẩy quá trình kết nhân là các chất nhầy của túi mật, ngoài ra các yếu tố khác như: aminopeptidase-N, immunoglobulin và phospholipid C…Bên cạnh các yếu tố thúc đẩy nhân còn các yếu tố làm chậm lại quá trình này là các apo-lipoprotein A1 và A2.

Acid Ursodesoxycholic không những làm giảm quá trình bão hòa cholesterol mà còn giảm sự kết nhân, do đó có tác dụng điều trị sỏi cholesterol túi mật [27]. Một phần quan trọng góp phần tạo nên sỏi là giảm chức năng của túi mật. Trong bữa ăn, túi mật sẽ co bóp để tống mật xuống tá tràng, khi túi mật co bóp tốt sẽ làm sạch các bùn mật. Sự ứ trệ của túi mật dễ tạo cơ hội quá trình tạo sỏi phát triển [27].2 Sự hình thành sỏi sắc tố mật Khi tăng bilirubin tự do (như trong tan máu, xơ gan…) sẽ làm tăng bài tiết bilirubin trong dịch mật và liên kết với chất nhầy trong đường mật làm ngưng tụ các phân tử sắc tố tạo thành sắc tố đen, không có cholesterol.

Sỏi sắc tố nâu hay gặp ở nước ta thường liên quan đến nhiễm trùng. Vi khuẩn thường gặp nhất là vi khuẩn đường tiêu hóa Ecoli, Enterococus, nó sẽ sinh ra β-glucoronidase (ngoại sinh) có tác động phá hủy liên kết giữa bilirubin và acid glucoronic làm cho bilirubin bị ion hóa sẽ kết hợp với ion Ca+ tạo nên bilirubinat canxi rồi lắng động tạo thành sỏi. Ban đầu chỉ là mảnh sỏi vụn, sỏi bùn, có thể qua cơ Oddi xuống tá tràng, nhưng nếu quá trình này lặp lại thường xuyên và liên tục sẽ dẫn tới hình thành viên sỏi, đôi khi sỏi đóng khuôn theo hình dạng của OMC [27]. 8 Watermark Remover DEMO : Purchase from www.com to remove the waterma Nguyên nhân chính sỏi mật ở nước ta là nhiễm khuẩn và nhiễm kí sinh trùng đường mật.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ