PHẦN MỞ ĐẦU !- NGUỒN GỐC CỦA THỰC VẬT VÀ ĐỘNG VẬT Thực vật và động vật là những cơ thể đa bào gồm nhiều tế bào thuộc dang tế bào nhân chuẩn (Eucaryota) có nguồn gốc chung từ cơ thể đơn bào nguyên thủy thuộc giới Nguyên sinh thông qua một dạng tập đoàn đơn bào nào đấy. Các cơ thể đơn bào nhân sơ (Procaryota) thườn g tôn tại ở dạng đơn bào là chủ yếu, một số dạng là tập đoàn (colonies) như một số vi khuẩn hoặc vi khuẩn lam nhưng không bất buộc (nghĩa là chúng có thể sống ở dạng cá thổ). Các cơ thể thuộc dạng nhân chuẩn (Euea ryota) đa số là đa bào và có cấu tạo phức tạp. Trong giới Nguyên sinh đã xuất biện nhiều đạng tập đoàn, trong đó các tế bào liên kết với nhau trên cơ số phân công lao động và chức năng, uí dụ phân công giữa các tế bào có chức năng dinh dưỡng và tế bào có chức năng bảo vệ (tập đoàn Pandoring bao gồm hàng chục đến hàng trăm tế bào dạng trùng roi), hoặc phân công giữa tế bào có chức năng đinh đưỡng và tế bào có chức năng sinh san (tap đoàn Volvox bao gồm hàng nghìn tế bào tảo lục).
Sự phân hóa chức năng trong tập đoàn làm cho tập đoàn thích nghỉ với môi trường hiệu quả hơn và đẫn đến phân hóa và biệt hóa các đạng tế bào khác nhau thực hiện những chức năng khác nhau. Từ những tập đoàn này, khi sự phân công về chức năng và biệt hóa về hình thái đạt mức độ lệ thuộc nhau một cách bắt buộc để tổn tại và phát triển, thì chúng trở thành những cơ thể đa bào thực thụ. Tổ tiên của thực vật có thể được bắt nguồn từ dạng tập đoàn tảo dục quang tự dưỡng tương tự như Voiuox, sau đó trải qua giai đoạn đa bào nguyên thủy giống như tảo đa bào Charophyta biện nay (Charophzta là tảo lục đa bào có nhiều đặc điểm giống với Rêu hiện nay). “Tổ tiên của động vật có thể được bắt nguồn từ đạng tập đoàn trùng rơi đị dưỡng thông qua một đạng đa bào nguyên thủy nào đấy đã có xoang tiêu hóa, chúng có tu thế chuyển động nhanh và bắt các đơn bào khác và tiêu hóa chúng trong xoang.
Như vậy thực vật và động vật tuy có nguồn gốc từ Nguyên sinh vật nhưng từ đầu đã phân hóa theo hai hướng khác nhau do phương thức dinh đưỡng khác nhau. Động vật là cơ thể hóa đị dưỡng, còn thực vật là cơ thể quang tự dưỡng. Chính sự khác nhau trong phươn g thức dinh dưỡng đã dẫn đến khác nhau về cấu tạo cơ thể và lối sống. Tuy nhiên chúng vẫn đuy trì nhiều điểm giống nhau vì phải chịu những thách thức của môi trường sống như nhau, I- NHỮNG ĐẶC ĐIỂM GIỐNG NHAU VÀ KHÁC NHAU GIỮA THỰC VẬT VÀ ĐỘNG VẬT Thực vật và động vật phải chịu những thách thức như nhau: — Phải thu nhận chất đinh dưỡng.
— Phải trao đổi khí O; và CO¿. — Phải duy trì cân bằng nước và muối. — Phải chuyên chở các chất đến và đi khỏi các mô. — Phải chịu đựng lực cơ học.
— Phải sinh trưởng, sinh sản và phát triển. ~— Cơ thể được phân hóa thành cơ quan, mô và tế bào có cấu tạo và chức năng khác nhau do đó phải có sự tự điều hòa trong nội bộ cũng như điều hòa thích ứng với môi trường, Để giải quyết những thách thức trên đây, thực vật và động vật có những phương thức cấu tạo và hoạt động sống giống nhau và khác nhau như sau: 1. Về cấu trúc cơ thể — Cơ thể thực vật cũng như động vật đều là cơ thể đa bào nhân chuẩn gồm rất nhiều tế bào phân hóa khác nhau đảm nhiệm những chức năng khác nhau. Sự xuất hiện cơ thể đa bào là bước tiến lớn trong quá trình tiến hóa có nhiều ưu thế trong cuộc đấu tranh sinh tổn và phát triển của sinh vật so với cơ thể đơn bào.
Đa số cơ thể đa bào có kích thước cơ thể to lớn. Như đã biết, hệ thống sống là hệ mở luôn phải trao đối vật chất, năng lượng và thông tin với môi trường cho nên vấn đề tỷ lệ giữa diện tích bể mặt với thể tích cơ thể là vấn đề sống còn. Các cơ thể đơn bào thường có kích thước bé làm tăng tỷ lệ bề mặt trao đổi so với thể tích cơ thể. Nếu thể tích cơ thể tăng cao thì bể mặt hấp thụ và bài xuất các chất cần thiết sẽ không bảo đảm cho sự tổn tại, vì vậy cơ thể càng lớn đòi hỏi phải cấu tạo gồm nhiều đơn vị bé hơn (tức là gồm nhiều tế bào) để tăng tổng diện tích trao đổi.
Quy luật này không chỉ đúng với cấp độ tế bào mà cả ở cấp độ cơ thể. Cơ thể đa bào không phải là một khối đồng nhất mà bao gồm nhiều đơn vị tế bào, do đó vấn để cơ thể phải giải quyết là thực hiện sự trao đổi chất qua bể mặt cơ thể với môi trường (không khí hoặc nước), đồng thời phải thực hiện sự lưu thông phân phối các chất từ mô này đến mô khác thông qua sự trao đổi chất qua từng tế bào, như vậy ở đây sự trao đổi chất cũng phụ thuộc vào tỷ lệ bể mặt với thể tích. Các cơ thể bé, uý dự chuột nhắt có tỷ lệ bề mặt cơ thể trên thể tích cơ thể là lớn hơn so với con voi, đo đó chuột hoạt sống tích cực hơn, sinh sản nhanh hơn, quần thể nhiều hơn, phân bố rộng hơn so với voi. Trong cấu trúc cơ thể, các cơ quan thường phải phân nhánh, phân ô thành nhiều đơn vị bé hơn cũng là để tăng cao tỷ lệ bể mặt trên thể tích, tức là tăng cao trao đổi chất.
Vý đự cây có nhiều lá, lá có nhiều khí khổng bé, rễ phân nhiều rễ con có nhiều lông hút bé Hệ tuần hoàn, hệ hô hấp, hệ bài tiết. ở động vật đều có cấu tạo gồm nhiều nhánh nhỏ (rao mạch, tiểu phế quần, phế nang, nephron) (hinh 1). 4cm 1cm A So sánh tỷ lệ diện tích/thể tích của 2 dạng cấu trúc. Cấu trúc lớn với một là 4em thi tỷ lệ cạnh diện tích/thể tích = 6/4.
Cấu trúc nhỏ với mỗi cạnh là 1em thì tỷ lệ diện tichíthể tích = 6/1 nên sẽ trao đổi chất qua bể mặt nhiều hơn. — Trong cơ thể đa bào, mỗi tập hợp tế bào phân hóa thực hiện một chức năng nhất định nào đó được gọi là mô. Ví dự ở thực vật cũng như động vật có mô biểu bì có chức năng bảo vệ, có mô cứng có chức năng nâng đỡ. Các mô cùng thực hiện một chức năng nhất định nào đó tập hợp thành cơ quan, vi du ở thực vật có lá để quang hợp, có rễ để hấp thụ nước và khoáng; ở động vật có tìm để co bóp đẩy máu, có phổi để trao đổi khí.
Sự phân hóa chức năng làm cho cơ thể đa bào tăng cường khả năng thích nghỉ với các điều kiện sống khác nhau, đặc biệt là đối với môi trường ở cạn. Chúng ta đều biết rằng, trong quá trình tiến hóa của sinh vật trên Trái Đất, sự chuyển từ đời sống ở nước lên đời sống ở cạn là một bước tiến hóa quyết định trong sự tồn tại và phát triển của cơ thể đa bào (Các cơ thể đa bào bậc cao sống ở nước là hiện tượng thứ sinh). Các sinh vật đơn bào thực hiện trao đổi khí và nước qua bề mặt tế bào đòi hỏi phải có nước hoặc ẩm ướt, trong điều kiện khô hạn, qua bề mặt Ẩm ướt nước sẽ bay hơi làm chúng mất nước và sẽ chết. Đối với cơ thể đa bào các tế bào đều phải luôn luôn được tẩm ướt nhờ dịch gian bào, trong địch gian bào phải luôn luôn có đủ khí, nước và chất đỉnh dưỡng 2SMHHOCCOTHÉA, 9 đo các cơ quan chuyên hóa của cơ thể cung cấp, vì bản thân các tế bào không tiếp xúc trực tiếp với môi trường ngoài.
~— Do đặc điểm khác nhau về phương thức đỉnh dưỡng cho nên trong cấu tạo của cơ thể thực vật có nhiều đặc điểm khác với cơ thể động vật. Thực vật định đưỡng theo phương thức quang tự đưỡng, vấn để thu nhận ánh sáng, thu nhận nước và các chất vô cơ, đặc biệt là CO; và hợp chất nitơ từ đất là vấn để sống còn, vì vậy cơ thể, của chúng phân hóa theo hướng có thành xenluloz vững chắc, sống cố định, có bộ rễ bám vào đất để hấp thụ chất vô cơ và nước, có thân hình cứng cấp vươn cao, có cành lá tổa rộng, có các tế bào có lục lạp chứa clorophyl để thu nhận ánh sáng. Đồng thời thực vật có hệ không bào phát triển tạo sức trương giúp thực vật thêm vững chắc và tạo động lực hấp thụ nước, các chất khoáng. Thực vật có phân hóa mô tạo thành hệ mạch dẫn để dẫn nước, các chất vô cơ và hữu cơ.
Thực vật có mô phân sinh luôn sinh trưởng và phát triển tạo điểu kiện cho thực vật sinh trưởng liên tục về rễ, cành, lá, đáp ứng nhu cầu quang hợp và trao đổi khí. Trái lại động vật là những cơ thể hóa đị dưỡng - bắt ăn các các cơ thể khác và tiêu hóa hấp thu trong ống tiêu hóa. Do đó cơ thể động vật phân hóa theo hướng có hệ cơ xương nên chúng vận động linh hoạt trong không gian để kiếm mỗi; vận động có định hướng đo phân hóa đầu đuôi, phân hóa cơ quan săn bắt mỗi, cơ quan tiêu hóa hấp thu chất dinh dưỡng, cơ quan phân phối các chất, cơ quan trao đổi khí, cơ quan bài tiết. Như vậy do hoạt động sống phức tạp, phân hóa nhiều cơ quan, nhiều loại mô khác nhau nên cơ thể động vật cần có hệ cơ quan điều chỉnh không chỉ bằng thể dịch mà bằng thần kinh (có hệ thân kinh).
Về phương thức trao đổi khí O„, CO; và nước Thực vật cũng như động vật cân trao đổi O;, CO; và nước với môi trường nhưng chúng thực hiện theo những phương thức khác nhau: Thực vật vừa quang hợp vừa hô hấp, khi quang hợp chúng cần CO; và H,O và thải ra O;; ngược lại khi hô hấp chúng cần O;và thải ra CO; và HạO. Trong lúc đó động vật sử dụng chất hữu cơ làm nguễn năng lượng thông qua hô hấp, nghĩa là tiêu thụ O; và thải ra CO; và H;O. CO; là chất độc đối với động vật cần được thải ra khỏi cơ thể.