mở đầu cho văn xuôi hiện đại các DTTS, tiếp theo đó là các sáng tác của: Vi Hồng, Vi Thị Kim Bình,Vương Anh, Y Điêng, Kim Nhất, Hà Lâm Kỳ, Hà Lý, Cao Duy Sơn, La Quán Miên, Hà Thị Cẩm Anh,Ma Trường Nguyên, Linh Nga Niếk Đam, Niê Thanh Mai, Hoàng Quảng Uyên,… Thể loại Kịch DTTS ra đời cùng với các kịch bản sân khấu của các tác giả: Nông Ích Đạt, Bế Dôn, Bế Sĩ Uông, Vương Hùng, Dương Văn Đinh, Quách Ngọc Thiên…. Song song với các thể loại trên, thể loại nghiên cứu, phê bình văn học cũng bắt đầu được hình thành (từ năm 1957 với bài: “Kể ít chuyện làm thơ” của Nông Quốc Chấn) và phát triển khá mạnh mẽ vào những năm sau Đổi Mới cho tới nay. Các cây bút người DTTS vừa sáng tác vừa viết phê bình đã cho ra đời hàng loạt các tác phẩm tiểu luận, phê bình văn học, ví dụ như: Lò Ngân Sủn với “Hoa văn thổ cẩm” - 4 tập ( 1998, 1999, 2001, 2002 ); Tập tiểu luận chân download by : skknchat@gmail.com 12 dung văn học “Một mình trong cõi thơ”(2000) của Hoàng Quảng Uyên; đặc biệt là bốn cuốn nghiên cứu phê bình của tác giả Lâm Tiến: “Văn học các dân tộc thiểu số Việt Nam hiện đại”, (Nxb. Văn hóa dân tộc, 1995), “Về một mảng văn học dân tộc”, (Nxb.
Văn hóa dân tộc, 1999), “Văn học và miền núi”, (Nxb. Văn hóa dân tộc , 2002), “Tiếp cận văn học dân tộc miền núi” (Nxb. Văn hóa thông tin, 2011); Tiếp đến là các cuốn: “Nghiên cứu , lý luận phê bình văn học”(2013) của Hoàng An, “Hương sắc miền rừng” (2008) của Mai Liễu, “Hiện đại mà dân tộc” (2010), “Trên cánh đồng chữ ngữ” (2013) của Ma Trường Nguyên,“Cô đơn trong sáng tạo” (2006), “Song thoại với cái mới” (2008) của Inrasara… Bên cạnh đó, có sự tham gia của các cây bút nghiên cứu, phê bình người Kinh luôn chú ý đến việc nghiên cứu phê bình về văn học DTTS như: Phong Lê, Đinh Văn Định, Mạc Phi, Trần Thị Việt Trung, Đào Thùy Nguyên, Lê Thị Bích Hồng, Nguyễn Đức Hạnh, Phạm Quang Trung, Nguyễn Hằng Phương, Nguyễn Kiến Thọ, Cao Thị Hảo… Văn học DTTS trong thời kỳ Đổi Mới đã có những bước phát triển mạnh mẽ, đáp ứng nhu cầu thưởng thức của độc giả trong đó có đồng bào các dân tộc. Có thể nói, nó đã thực sự góp phần làm phong phú thêm đời sống tinh thần của nhân dân các DTTS và trở thành nhân tố quan trọng thúc đẩy phát triển kinh tế, văn hóa – xã hội vùng miền núi, vùng đông đảo các DTTS sinh sống.
Cũng nhờ đó mà vai trò của các văn nghệ sĩ DTTS cũng ngày càng được khẳng định và có những đóng góp đáng kể vào sự nghiệp xây dựng, phát triển và đổi mới miền núi tiến nhanh, tiến kịp miền xuôi về mọi mặt. Thành tựu đạt được trên lĩnh vực văn học nghệ thuật của các DTTS được thể hiện rõ nhất là các tác giả đã cho ra đời nhiều tác phẩm hay (về nội dung và nghệ thuật), có giá trị nhân văn cao. Có thể nói, gần một thế kỷ hình thành và phát triển văn học DTTS Việt Nam hiện đại đã có những bước đi chắc chắn và đã đạt được những thành tựu đáng trân trọng. Trong sự phát triển chung đó, nghiên cứu, lý luận phê bình văn học cũng đã được hình thành, phát triển và download by : skknchat@gmail.com 13 đã để lại dấu ấn khá sâu sắc, đã phát huy được tác dụng nhiều mặt vào đời sống văn học DTTS Việt Nam hiện đại.
Vài nét về nghiên cứu, phê bình văn học dân tộc thiểu số Việt Nam thời kì hiện đại. Như đã biết, nghiên cứu, lý luận phê bình là một bộ phận quan trọng trong đời sống văn học thời kỳ hiện đại. Nhà lý luận phê bình Nga - Bielinkin đã viết: “phê bình là sự tự nhận thức của bản thân văn học” (là sự tự ý thức của văn học). Văn học DTTS đã ra đời và nó đòi hỏi phải có nghiên cứu, phê bình văn học – như một biểu hiện của sự “tự ý thức” của bộ phận văn học đặc biệt này.
Theo một số nhà nghiên cứu thì: Nghiên cứu, phê bình văn học các dân tộc thiểu số mới được bắt đầu từ cuối những năm 50 của thế kỷ XX. Cụ thể là: Năm 1957 với bài: “Kể ít chuyện làm thơ” của Nông Quốc Chấn. Nông Quốc Chấn là người đầu tiên và viết nhiều bài giới thiệu, phê bình về các tác phẩm, tác giả văn học các DTTS, ví dụ như các bài viết: Hoàng Đức Hậu và thơ tiếng Tày (1961), Quê ta anh biết chăng (1962), Đọc tung còn và suối đàn (1968), Một số hình tượng người dân tộc thiểu số trên sân khấu (1970), Đường ta đi (1972), Sáu mươi tuổi một tâm hồn (1973), từ Hoa trong mường đến Trăng mắc võng (1975), Một vườn hương sắc (1977), Văn học các dân tộc thiểu số- Tác phẩm và đội ngũ (1983), Chặng đường mới (1985), Đọc thơ Dương Thuấn (1992). Tiếp theo sau Nông Quốc Chấn có thể kể đến: Hà Văn Thư, Vài nhận định về văn học các dân tộc thiểu số từ Cách mạng tháng Tám đến nay (số 6 (78), tháng 6-1966) ; Vi Hồng: Sli lượn dân ca trữ tình Tày – Nùng (1977), Bước phát triển mới của văn học các dân tộc ít người Việt Nam: con đường từ thơ đến văn xuôi, kịch bản (số 5 (185), tháng 9 & 10- 1980); Y Điêng có Trường ca Tây Nguyên (1961); Bùi Nhị Lê với: Truyện cổ Mường (1968); Lâm Qúy có tác phẩm in chung: Mấy ý nghĩ về truyện thơ cổ Tày (1982); Triều Ân với: Giới thiệu thơ Hoàng Đức Hậu (1974), Thơ ca cách mạng ở Việt Bắc (1936-1945) (1977); Mạc Phi có: Tiễn dặn người yêu download by : skknchat@gmail.com 14 (dịch, giới thiệu thơ ca dân tộc Thái, 1961), Tiếng hát làm dâu (dịch, giới thiệu truyện thơ dân tộc Mông, 1963), Chàng Lú và nàng Ủa (dịch, giới thiệu truyện cổ tích dân tộc, 1964), Dân ca Thái (dịch, giới thiệu, 1977)… Về đội ngũ những tác giả viết nghiên cứu, phê bình văn học là người DTTS có thể kể đến: Những tác giả vừa viết nghiên cứu phê bình vừa sáng tác có: Nông Quốc Chấn, Vương Trung, Ma Trường Nguyên, Triều Ân, Vi Hồng, Vương Anh.; vừa sáng tác vừa viết giới thiệu, phê bình có: Lò Ngân Sủn, Hoàng Quảng Uyên, Mai Liễu, Dương Thuấn Mầu Quốc Tiến, Lộc Bích Kiệm…; chuyên viết nghiên cứu phê bình có: Lâm Tiến, Hoàng Triều Ân, Hoàng An, Hoàng Tuấn Cư, Mông Ký Slay…; một số cây bút thỉnh thoảng có các bài viết phê bình tác phẩm văn học DTTS như : Nông Thị Ngọc Hòa, Cao Duy Sơn, Mai Liễu, Triệu Kim Văn… Trong các cuốn sách, bài viết của mình các cây bút nghiên cứu, lý luận phê bình DTTS đã đề cập đến nhiều vấn đề mang tính lý luận và thực tiễn của quá trình sáng tạo.
Lò Ngân Sủn đã có 4 tập tiểu luận phê bình văn học (Hoa văn thổ cẩm I, II, III, IV) đã có những nhận xét, đánh giá khá cụ thể, sâu sắc về văn học các DTTS. Tuy nhiên, là một nhà thơ nên Lò Ngân Sủn có phần nào còn dễ dãi, phóng bút khi viết về thể loại này. Nông Quốc Chấn vốn là một nhà văn hóa, một nhà lý luận nên viết có phần thận trọng, sâu sắc hơn. Ông có thế mạnh là rất am hiểu về đội ngũ văn nghệ sĩ các DTTS và những sáng tác của họ cùng tình hình văn học các DTTS hiện nay.
Vì thế, tuy ông viết phê bình văn học không nhiều nhưng ý kiến trong bài viết của ông đã góp phần thiết thực và cụ thể trong việc xây dựng và phát triển văn học DTTS thời kỳ hiện đại. Nhiều câu phê bình trong các bài viết của ông đã trở thành những trích dẫn không thể thiếu trong những công trình nghiên cứu về văn học dân tộc sau này. Được đánh giá là “Người cầm cờ” lý luận phê bình văn học các DTTS – Nhà văn Lâm Tiến ( dân tộc Nùng ) đã xuất 4 cuốn sách nghiên cứu, phê bình là : “Văn học các dân tộc thiểu số Việt Nam hiện đại ”( 1995), “Về một mảng văn học dân tộc”, (Nxb. Văn hóa dân tộc, 1999), “Văn học và miền núi”, (Nxb.
Văn hóa dân tộc, 2002 download by : skknchat@gmail.com 15 ), “Tiếp cận văn học dân tộc miền núi” (Nxb. Đọc các cuốn sách nghiên cứu, phê bình của ông chúng ta có thể hình dung được một cách khá rõ nét diện mạo của văn học DTTS thời kỳ hiện đại (vừa mang tính khái quát vừa mang tính cụ thể). Nhà nghiên cứu, phê bình Hoàng An (dân tộc Tày) với công trình nghiên cứu, phê bình là: “Nét đẹp trong thơ văn và ngôn ngữ dân tộc” với từng tập là: “Một vùng trời thơ văn của đất nước” (tập 1-1999); “Hương sắc núi rừng” (Tập 2- 2003); “Hương rừng” (Tập 3- 2008) luôn thể hiện sự chuyên nghiệp trong các bài nghiên cứu, phê bình của mình. Đọc các cuốn sách của ông, người đọc luôn nhận thấy sự chắc chắn, tính khách quan, sự khoa học trong việc bình phẩm, đánh giá các tác phẩm văn học.
Nhà văn Hoàng Quảng Uyên (1950, Nùng, Cao Bằng) khá sắc sảo, tài hoa với: “Một mình trong cõi thơ” (tiểu luận, 2000)… Có một nhà thơ tiêu biểu của dân tộc Hmông đó là Mã A Lềnh – nhà văn, nhà thơ, nhà văn hóa, đồng thời cũng là một nhà nghiên cứu phê bình DTTS khá tiêu biểu. Mã A Lềnh luôn đi sâu vào phân tích, mổ sẻ rất nhiều vấn đề lớn của văn học DTTS như: Sự tồn tại và mất mát của ngôn ngữ dân tộc trong sáng tác văn chương; sự rơi rụng hoặc phai nhạt của các phong tục, tập quán, của bản sắc dân tộc trong cuộc sống cộng đồng các DTTS cũng như trong văn học DTTS … Ông cũng hướng ngòi bút của mình vào việc giới thiệu các cây bút mới, chỉ ra cái hay, cái đặc sắc, cũng như những hạn chế trong các sáng tác của các nhà văn DTTS. Nhà thơ, nhà nghiên cứu, phê bình dân tộc Chăm Inrasara - rất hay đưa ra những vấn đề mang tính lý luận và thực tiễn trong quá trình sáng tạo, ông quan tâm nhiều đến vấn đề tiếng nói, chữ viết, vấn đề bản sắc dân tộc trong sáng tác (đặc biệt là mảng văn học Chăm)… Và còn nhiều các tác giả khác như : Vi Hồng, Ma Trường Nguyên, Triều Ân, Vương Anh, Vương Trung, Dương Thuấn, Bàn Tài Đoàn… cũng đã có nhiều cố gắng trong việc giới thiệu các cây bút mới.