Chương 1. Một số vấn đề lý luận về du lịch văn hóa và điều kiện khai thác các di tích lịch sử văn hóa ở thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang phục vụ phát triển du lịch Chương 2. Thực trạng hoạt động du lịch tại các di tích lịch sử - văn hóa ở thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang. Một số giải pháp phát triển du lịch tại các di tích lịch sử - văn hóa ở thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang.
Đóng góp của luận văn - Hệ thống một số vấn đề lý luận về du lịch văn hóa. - Hệ thống nguồn tài nguyên du lịch văn hóa ở Gò Công. - Góp phần làm rõ mối tương quan giữa di tích lịch sử - văn hóa và du lịch, vai trò của di tích lịch sử - văn hóa ở Gò Công đối với hoạt động du lịch và vai trò của du lịch đối với vấn đề bảo tồn di sản văn hóa. - Góp phần làm rõ bản sắc văn hóa truyền thống của địa phương, từ đó làm rõ hơn đặc trưng văn hóa vùng trong tổng thể bản sắc văn hóa Việt Nam.
- Đề xuất một số giải pháp nhằm khắc phục những tồn tại, hạn chế cũng như phát huy thế mạnh và những điều kiện thuận lợi mà Gò Công có được để có thể phát triển du lịch nói chung và du lịch văn hóa nói riêng. 11 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com CHƢƠNG 1. MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VỀ DU LỊCH VĂN HÓA VÀ ĐIỀU KIỆN KHAI THÁC CÁC DI TÍCH LỊCH SỬ – VĂN HÓA Ở THỊ XÃ GÕ CÔNG, TỈNH TIỀN GIANG PHỤC VỤ PHÁT TRIỂN DU LỊCH 1. Một số vấn đề lý luận về du lịch văn hóa 1.
Văn hóa Văn hóa là một khái niệm có rất nhiều quan niệm khác nhau. Tùy theo mục đích nghiên cứu, tiêu chí, hoàn cảnh,. mà chúng ta lựa chọn hoặc xây dựng cho mình một quan niệm phù hợp nhất. Theo Nguyễn Khắc Phục:“Văn hóa chính là giá đỡ toàn bộ một dân tộc, một đất nước xây dựng ý thức quốc gia.
Văn hóa không phải là biểu hiện bên ngoài. Nó không phải là chúng ta hát kiểu gì, múa kiểu gì, chúng ta ăn mặc ra làm sao, mà nó là dòng chảy tiềm ẩn trong lòng các thế hệ Việt Nam mấy nghìn năm”. (1) Theo Nguyễn Từ Chi: “Tất cả những gì không phải là tự nhiên đều là văn hóa” hay “Văn hóa là cái tự nhiên được biến đổi bởi con người” Hồ Chí Minh đưa ra khái niệm về văn hóa như sau “Văn hóa là sự tổng hợp của mọi phương thức sinh hoạt cùng với biểu hiện của nó mà loài người đã sản sinh ra nhằm thích ứng với những nhu cầu của đời sống và đòi hỏi của sự sinh tồn”. Ở đây, văn hóa có ý nghĩa sâu xa, đặc biệt quan trọng trong chiến lược phát triển của đất nước.
Nó không chỉ là mục tiêu phấn đấu vươn tới những giá trị cao đẹp cho cuộc sống mà còn có vai trò nền tảng và sức mạnh hết sức to lớn trong phát triển mọi mặt đời sống xã hội. Theo Trần Ngọc Thêm: “Văn hóa là một hệ thống hữu cơ các giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo và tích lũy qua quá trình hoạt động thực tiễn trong sự tương tác giữa con người với môi trường tự nhiên và xã hội” 1 Nguyễn Khắc Phục: Văn hóa là dòng chảy tiềm ẩn của tình yêu Việt Nam, Tạp chí Du lịch số 1/2013, tr.67 12 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Theo UNESCO nhìn nhận văn hóa với ý nghĩa rộng nhất của từ này. Đó là một phức thể, một tổng thể các đặc trưng diện mạo về tinh thần, về vật chất, trí thức và tình cảm. Khắc họa nên bản sắc của một cộng đồng, gia đình, xóm làng, vùng miền, quốc gia, xã hội.
Văn hóa không chỉ bao gồm nghệ thuật, văn chương mà cả những lối sống, những quyền cơ bản của con người, những hệ thống giá trị, những truyền thống tín ngưỡng. Cách hiểu văn hóa theo nghĩa hẹp của UNESCO: Văn hóa là tổng thể những hệ thống biểu trưng (ký hiệu) chi phối cách ứng xử và sự giao tiếp trong một cộng đồng, khiến cộng đồng ấy có đặc thù riêng. Văn hóa bao gồm hệ thống những giá trị để đánh giá một sự việc, một hiện tượng (đẹp hay xấu, đạo đức hay vô nhân đạo, phải hay trái, đúng hay sai) theo cộng đồng ấy. Dù có nhiều định nghĩa khác nhau về văn hóa nhưng nhìn chung văn hóa là toàn bộ thành tựu của con người hình thành trong quá trình phát triển, là sự nhận thức thế giới xung quanh, là cách xử thế; văn hóa còn là đạo đức, lối sống, tư tưởng, tình cảm mang đặc trưng của dân tộc mình không lẫn vào đâu được trong cộng đồng nhân loại.
Ngoài ra, dưới góc nhìn của khoa học du lịch: Văn hóa là sự khác biệt của một quốc gia, một tộc người, một cá nhân so với một quốc gia, một tộc người, một cá nhân khác. Sự khác biệt này làm cho họ khác nhau, tạo thành những nền văn hóa khác nhau. Nói cách khác, văn hóa là yếu tố duy nhất tạo nên sự khác biệt giữa các quốc gia, các dân tộc. Di sản văn hóa Di sản văn hóa là sản phẩm của những điều kiện lịch sử, văn hóa, kinh tế và chính trị cụ thể qua nhiều thời kỳ.
Di sản văn hóa được hiểu là toàn bộ các tạo phẩm chứa đựng những giá trị tốt đẹp mà loài người đã đạt được trong thực tiễn do thế hệ trước truyền lại cho thế hệ sau. Đây là bộ phận quan trọng để gắn kết cộng đồng, là cốt lõi của bản sắc dân tộc, là cơ sở để sáng tạo ra những giá trị mới tạo nên môi trường sống cho con người. Nhìn từ góc độ kinh tế (nói chung) và du lịch (nói riêng), di sản văn hoá là một tiềm năng mang lại nguồn thu lớn cho đất nước. 13 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Di sản văn hoá gồm có di sản văn hóa vật thể và di sản văn hóa phi vật thể.
Di sản văn hóa vật thể là sản phẩm vật chất có giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học, là toàn bộ các sản phẩm vật chất hiện hữu do con người sáng tạo ra, bao gồm hệ thống di tích lịch sử - văn hóa, di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia. Di sản văn hóa phi vật thể là sản phẩm tinh thần gắn với cộng đồng hoặc cá nhân, vật thể và không gian văn hóa liên quan, có giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học, thể hiện bản sắc cộng đồng, không ngừng được tái tạo và được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác bằng truyền miệng, truyền nghề, trình diễn, tác phẩm văn học, nghệ thuật, lễ hội truyền thống, tri thức về y dược học, ẩm thực, trang phục truyền thống… Di sản văn hóa phi vật thể tồn tại phụ thuộc rất nhiều vào nhận thức và hành vi của con người. Trường hợp cá biệt, chủ thể sáng tạo và chủ sở hữu di sản là một cộng đồng cư dân, thì ý chí, khát vọng, nhu cầu, thậm chí lợi ích của họ cũng có tác động không nhỏ đến sự tồn vong của di sản. Và chính họ là nhân tố quyết định di sản văn hóa nào cần được bảo tồn, phương cách bảo tồn, giữ gìn và khai thác chúng ra sao.
Di tích lịch sử - văn hóa Di tích được hiểu theo nghĩa chung nhất là những tàn tích, dấu vết còn lại trong quá khứ, là tài sản của thế hệ trước để lại cho thế hệ sau. Theo Hiến chương Vơnidơ (Italia–1996), di tích lịch sử văn hóa gồm những công trình xây dựng lẻ loi, những khu di tích ở đô thị hay ở nông thôn là những bằng chứng của một nền văn minh riêng biệt hoặc của một sự tiến hóa có ý nghĩa hay là một biến cố về lịch sử. Ở Việt Nam, theo Luật Di sản văn hóa (2001): “Di tích lịch sử văn hóa là những công trình xây dựng và các di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia thuộc công trình, địa điểm đó có giá trị lịch sử - văn hóa và khoa học”. Như vậy, di tích lịch sử - văn hóa là bộ mặt quá khứ của mỗi quốc gia, dân tộc, địa phương, là những chứng tích phản ánh xác thực nhất và sâu sắc nhất về đặc trưng văn hóa, về cội nguồn và tất cả những gì thuộc về truyền thống tốt đẹp, giá trị 14 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com văn hóa nghệ thuật của địa phương, dân tộc, quốc gia đó.
Nó góp phần phát triển trí tuệ, tài năng của con người; phát triển các ngành khoa học nhân văn, khoa học lịch sử,… là tài sản quý giá của quốc gia và cả nhân loại. Từ những quan niệm trên, dưới góc nhìn của khoa học du lịch, tôi cho rằng: di tích lịch sử - văn hóa là bộ phận đặc biệt trong cơ cấu tài nguyên du lịch. Các di tích này, cả về nội dung lẫn hình thức đều có sức hấp dẫn du lịch mạnh mẽ. Tiêu chí để công nhận di tích lịch sử - văn hóa: Di tích ghi dấu sự kiện lịch sử quan trọng, tiêu biểu trong quá trình dựng nước và giữ nước; Di tích gắn với thân thế và sự nghiệp của anh hùng dân tộc, danh nhân của đất nước; Di tích ghi dấu chiến công chống xâm lược, ghi dấu tội ác chiến tranh, ghi dấu sự vinh quang trong lao động; Di tích có giá trị tiêu biểu về kiến trúc, nghệ thuật của một hoặc nhiều giai đoạn lịch sử, di tích có giá trị tiêu biểu về khảo cổ, bao gồm các di chỉ cư trú và các di chỉ mộ táng.
Ở Việt Nam, căn cứ vào giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học, di tích lịch sử - văn hóa (gọi chung là di tích) được phân cấp như sau: Di tích cấp tỉnh: Là di tích có giá trị tiêu biểu của địa phương, do chủ tịch UBND tỉnh quyết định xếp hạng. Di tích cấp quốc gia: Là di tích có giá trị tiêu biểu của quốc gia, do Bộ VHTTDL quyết định xếp hạng. Di tích cấp quốc gia đặc biệt: Là di tích có giá trị đặc biệt tiêu biểu, do Thủ tướng Chính phủ quyết định xếp hạng trên cơ sở lựa chọn các di tích quan trọng đã được Bộ VHTTDL xếp hạng là di tích quốc gia. Du lịch văn hóa Nói đến du lịch là nói đến văn hóa, bởi du lịch luôn chứa đựng các yếu tố văn hóa trong các hoạt động của nó.
Nhìn lại sản phẩm chương trình du lịch ở nước 15 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com ta, hầu hết đều dựa vào sản phẩm văn hóa làm nội dung chính.