phần mở đầu, phần kết luận và kiến nghị, danh mục tài liệu tham khảo, danh mục bảng và phụ lục, nội dung nghiên cứu của luận văn được chia thành ba chương: Chƣơng 1: Cơ sở lý luận và thực tiễn về du lịch và du lịch cuối tuần 1. Khái quát chung về du lịch và du lịch cuối tuần 1. Các nhân tố hình thành nhu cầu du lịch cuối tuần 1. Thực tiễn về phát triển du lịch cuối tuần Chƣơng 2: Các điều kiện và thực trạng phát triển du lịch cuối tuần tỉnh Bình Dƣơng 2.
Các điều kiện cầu du lịch cuối tuần tình Bình Dương 2. Các điều kiện cung du lịch cuối tuần tỉnh Bình Dương 2. Thực trạng phát triển du lịch cuối tuần ở Bình Dương Chƣơng 3: Một số định hƣớng và giải pháp phát triển du lịch cuối tuần tỉnh Bình Dƣơng 3. Định hướng chung về phát triển du lịch và du lịch cuối tuần tỉnh Bình Dương 3.
Một số nhóm giải pháp về phát triển du lịch cuối tuần tỉnh Bình Dương 14 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com CHƢƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ DU LỊCH VÀ DU LỊCH CUỐI TUẦN 1. Khái quát chung về du lịch và du lịch cuối tuần 1. Khái niệm du lịch Năm 1963, với mục đích quốc tế hoá, tại Hội nghị Liên hợp quốc về du lịch họp ở Roma, các chuyên gia đã đưa ra định nghĩa về du lịch như sau: Du lịch là tổng hợp các mối quan hệ, hiện tượng và các hoạt động kinh tế bắt nguồn từ các cuộc hành trình và lưu trú của cá nhân hay tập thể ở bên ngoài nơi ở thường xuyên của họ hay ngoài nước họ với mục đích hoà bình. Nơi họ đến lưu trú không phải là nơi làm việc của họ.
Hai giáo sư Hunziker và Kraf đã đưa ra định nghĩa: “Du lịch là tập hợp các mối quan hệ và các hiện tượng phát sinh trong các cuộc hành trình và lưu trú của những người ngoài địa phương, nếu việc lưu trú đó không thành cư trú thường xuyên và không liên quan đến hoạt động kiếm lời” [10, 16]. Như vậy, các khái niệm du lịch trên đều có những điểm chung cơ bản: - Là hoạt động của con người rời khỏi nơi cư trú thường xuyên của mình - Trong khoảng thời gian ngắn hơn thời gian đã được quy định - Mục đích chính của chuyến đi là để nghỉ ngơi, thư giãn, tìm đến các giá trị văn hóa tinh thần, không nhằm mục đích kiếm tiền. Sự phát triển sôi nổi của các ngành kinh tế, trong đó có kinh tế du lịch đã làm cho giới chuyên môn dần nhìn nhận du lịch là một ngành kinh tế chứ không còn là một hoạt động đi chơi, đi khám phá các vùng đất mới, mở mang tri thức của con người như trước đây nữa. 15 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Ông Micheal Coltman (người Mỹ) cho rằng: “Du lịch là sự kết hợp và tương tác của 4 nhóm nhân tố trong quá trình phục vụ du khách bao gồm: du khách, nhà cung ứng dịch vụ du lịch, cư dân sở tại và chính quyền nơi đón khách du lịch” [10,18].
Hoạt động du lịch khi được xem xét dưới góc độ kinh tế thì trở thành sự tổng hòa các mối quan hệ giữa các bên liên quan trong hoạt động du lịch, đó là người đi du lịch, người cung cấp dịch vụ du lịch và những người ở tại địa phương đón khách. Sự tương tác của các nhóm nhân tố này xoay quanh sản phẩm du lịch. Quá trình kết hợp và tương tác của các nhóm nhân tố này hướng tới mục tiêu các bên cùng có lợi, thông qua việc nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch và từng bước nâng cao lợi ích cho các bên liên quan. Trong phạm vi luận văn này, khái niệm du lịch sẽ được hiểu và phân tích theo mô hình tương tác mà Micheal Coltman đã đưa ra.
Các điều kiện chung để phát triển du lịch Du lịch là một hoạt động kinh tế - xã hội có tính chất tổng hợp cao. Hoạt động du lịch phát triển là kết quả của những nhóm điều kiện tác động trực tiếp và gián tiếp tới cung và cầu du lịch. Các điều kiện tự thân làm nảy sinh nhu cầu du lịch a. Thời gian nhàn rỗi của nhân dân Không có thời gian nhàn rỗi thì con người sẽ không bao giờ nghĩ tới việc đi du lịch, và vì thế nhu cầu đi du lịch sẽ không thể hình thành.
Nhưng con người cũng không thể bỏ hết công việc và cuộc sống của mình để dành thời gian đi du lịch, chính vì thế họ chỉ có thể đi du lịch trong khoảng thời gian nhàn rỗi. Thời gian nhàn rỗi là điều kiện tất yếu để con người tham gia vào hoạt động du lịch. Theo Maslow - nhà tâm lý học người Pháp “Thời gian nhàn rỗi tức là tên gọi chung khi một người thoát ra khỏi vị trí làm việc, nghĩa vụ gia đình và xã hội, tự do tham gia hoạt động xã hội, tự do phát huy sức sáng tạo vì bản năng nghỉ ngơi, tiêu khiển, không liên quan gì tới việc mưu sinh và là hoạt động tuỳ ý” [15, 118] Thời gian rỗi của mỗi người phụ thuộc vào điều kiện sống, điều kiện làm việc và cả trình độ quản lý, sắp xếp thời gian của mỗi người. Bên cạnh đó, trình độ 16 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com xã hội cũng ảnh hưởng khá lớn đến quỹ thời gian rỗi của nhân dân.
Khoa học kỹ thuật phát triển, năng suất lao động tăng cao, thời gian làm việc được giảm xuống cũng chính là điều kiện cần thiết để quỹ thời gian ngoài giờ làm việc của người dân tăng lên, từ đó dẫn đến thời gian nhàn rỗi trở nên nhiều hơn. Khả năng tài chính của du khách tiềm năng Theo “Lý thuyết về thang bậc nhu cầu” của con người do nhà tâm lý học Abraham Maslow (1908 - 1970) đưa ra vào năm 1943, nhu cầu của con người được chia thành năm bậc từ thấp đến cao, trong đó nhu cầu du lịch được xem là một trong những nhu cầu bậc cao. Maslow cho rằng con người muốn và luôn đấu tranh để thoả mãn những nhu cầu khác nhau, những mức nhu cầu bậc thấp bao giờ cũng cấp thiết và quan trọng hơn, sau khi những nhu cầu bậc thấp được thoả mãn, con người sẽ hướng tới những nhu cầu cao hơn. Chính vì thế, trong khả năng tài chính hạn hẹp, con người sẽ phải ưu tiên cho việc đáp ứng các nhu cầu bậc thấp.
Chỉ khi tài chính đã giúp con người đảm bảo cuộc sống, họ mới nghĩ đến việc đi du lịch. Sự phát triển của nền kinh tế đã góp phần quan trọng trong việc nâng cao mức sống về vật chất của người dân. Điều đó đã giúp người dân không còn phải dùng toàn bộ thu nhập của mình cho các nhu cầu cơ bản nữa, họ bắt đầu nghĩ tới các nhu cầu cao hơn, trong đó có du lịch. Thực tế cho thấy, con người muốn đi du lịch thì tất yếu là phải có tiền, mức sống vật chất của người dân cao là yếu tố quan trọng tác động tới quyết định đi du lịch của họ.
Và khi con người đã quyết định đi du lịch thì khả năng tài chính của du khách tiềm năng là yếu tố ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng chi trả cho chuyến đi của họ. Trình độ dân trí Ngoài khả năng tài chính thì yếu tố dân trí đóng vai trò không nhỏ trong việc đưa ra quyết định đi du lịch của người dân. Trình độ văn hóa của người dân cao ảnh hưởng lớn tới việc họ có thói quen đọc sách báo, đam mê tìm hiểu những vùng đất mới, từ đó làm cho họ có mong muốn được đến tận nơi, trải nghiệm những điều mà họ đã nghe được, đọc được. Nhìn chung, trình độ văn hóa của một cộng đồng cao 17 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com thì họ sẽ có nhu cầu đi du lịch cao hơn rất nhiều so với cộng đồng có trình độ văn hóa thấp hơn.
Bên cạnh đó, du lịch là một hoạt động tương tác nhiều chiều, bản thân mỗi du khách cũng có thể là người đón tiếp những người khách khác đến thăm vùng đất của mình. Trình độ văn hóa cao của người dân tại địa phương đón khách cũng là yếu tố giúp cho việc đón khách được văn minh hơn, làm hài lòng du khách, giúp cho hoạt động du lịch tại địa phương ngày càng phát triển hơn. Trình độ văn hóa cao của người dân địa phương cũng giúp cho các hoạt động tuyên truyền ý thức làm du lịch của chính quyền địa phương thuận lợi hơn, tránh được tình trạng làm du lịch một cách nhen nhúm, nhỏ lẻ, chỉ hướng tới các giá trị nhất thời. Ngoài các yếu tố trên, sức khỏe cũng là một yếu tố quan trọng tác động đến quyết định đi du lịch của con người.
Con người cần có sức khoẻ để di chuyển từ nơi ở thường xuyên đến các điểm du lịch và cần có sức khỏe để tham gia vào các hoạt động trong chuyến đi. Tuy nhiên, sức khỏe không tốt của con người cũng là yếu tố góp phần hình thành nên loại hình du lịch chữa bệnh thu hút ngày càng nhiều người tham gia. Khả năng cung ứng nhu cầu du lịch a. Tài nguyên du lịch Tài nguyên du lịch chính là một trong những yếu tố quan trọng tạo nên sức hấp dẫn của sản phẩm du lịch đối với du khách.
Tài nguyên du lịch quyết định nét độc đáo đối với du khách về một vùng đất mới, nơi có những đặc điểm khác với nơi sống của họ giúp mở mang kiến thức, và làm cho chuyến đi của họ có thêm những trải nghiệm thú vị. + Tài nguyên du lịch thiên nhiên Theo tác giả Nguyễn Minh Tuệ, “Tài nguyên du lịch thiên nhiên là các đối tượng và hiện tượng trong môi trường tự nhiên bao quanh chúng ta bị lôi cuốn vào hoạt động du lịch”. [25, 57] Có nhiều loại tài nguyên du lịch tự nhiên. Theo Luật Du lịch Việt Nam (2005), tài nguyên du lịch tự nhiên được hiểu là các yếu tố địa chất, địa hình, địa 18 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com mạo, khí hậu, thủy văn, hệ sinh thái, cảnh quan thiên nhiên.
Sự kết hợp hài hòa giữa các yếu tố này sẽ thu hút du khách đến với địa phương nhiều hơn. + Tài nguyên du lịch nhân văn Tài nguyên du lịch nhân văn là những tài nguyên được tạo ra bởi con người được sử dụng trong hoạt động du lịch, hay nói cách khác, đó là những giá trị do con người tạo ra, có giá trị trong hoạt động du lịch, có sức hấp dẫn đối với du khách.