Quản lý phát triển chuyên môn giảng viên ĐH KHXH&NV TP.HCM

Quản lý và phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên tại ĐH KHXH&NV TP.HCM. Nâng cao chất lượng giảng dạy, nghiên cứu khoa học. Xem chi tiết!

2021

198
3
0

Phí lưu trữ

45 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

DANH MỤC VIẾT TẮT

DANH MỤC BẢNG

MỞ ĐẦU

1. Lý do chọn đề tài

2. Mục đích nghiên cứu

3. Khách thể và đối tượng nghiên cứu

3.1. Khách thể nghiên cứu

3.2. Đối tượng nghiên cứu

4. Nhiệm vụ nghiên cứu

5. Giả thuyết khoa học

6. Phạm vi nghiên cứu

6.1. Nội dung nghiên cứu

6.2. Thời gian nghiên cứu

6.3. Đối tượng khảo sát

7. Phương pháp nghiên cứu

7.1. Phương pháp nghiên cứu lý luận

7.2. Phương pháp nghiên cứu phân tích sản phẩm hoạt động

7.3. Phương pháp điều tra bằng phiếu khảo sát

7.4. Phương pháp phỏng vấn sâu cá nhân

7.5. Phương pháp xử lý số liệu

8. Ý nghĩa của đề tài

8.1. Về mặt lý luận

8.2. Về mặt thực tiễn

9. Bố cục luận văn

1. CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ HOẠT ĐỘNG PHÁT TRIỂN CHUYÊN MÔN ĐỘI NGŨ GIẢNG VIÊN

1.1. Tổng quan vấn đề nghiên cứu

1.1.1. Các nghiên cứu ở nước ngoài

1.2. Các nghiên cứu trong nước

1.3. Một số khái niệm sử dụng nghiên cứu đề tài

1.4. Đội ngũ giảng viên

1.5. Phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

1.6. Quản lý nhà trường

1.7. Quản lý hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

1.8. Nội dung hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

1.9. Quản lý hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

1.9.1. Lập kế hoạch phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

1.9.2. Tổ chức hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

1.9.3. Chỉ đạo thực hiện hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

1.9.4. Kiểm tra - đánh giá hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

1.10. Các yếu tố ảnh hưởng đến quản lý hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

1.11. Kinh nghiệm quốc tế về quản lý phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

1.11.1. Kinh nghiệm của Hoa Kỳ

1.11.2. Kinh nghiệm của Trung Quốc

1.11.3. Kinh nghiệm của Thái Lan

48. TIỂU KẾT CHƯƠNG 1

2. THỰC TRẠNG QUẢN LÝ HOẠT ĐỘNG PHÁT TRIỂN CHUYÊN MÔN ĐỘI NGŨ GIẢNG VIÊN TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI & NHÂN VĂN - ĐHQGHCM

2.1. Khái quát chung trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - ĐHQGHCM

2.1.1. Cơ cấu tổ chức hoạt động của trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - ĐHQGHCM

2.1.2. Tầm nhìn, sứ mệnh, mục tiêu, giá trị cốt lõi của trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - ĐHQGHCM

2.1.3. Quy mô đào tạo

2.2. Thực trạng quản lý hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - ĐHQGHCM

2.2.1. Kết quả thu thập dữ liệu nghiên cứu thực trạng

2.2.1.1. Sử dụng phiếu khảo sát
2.2.1.2. Sử dụng phương pháp phỏng vấn sâu

2.2.2. Thực trạng phát triển chuyên môn giảng viên tại Trường ĐHKHXH&NV - ĐHQGHCM

2.2.2.1. Đánh giá của giảng viên về tầm quan trọng của công tác phát triển chuyên môn đội ngũ GV tại Trường ĐHKHXH&NV- ĐHQGHCM
2.2.2.2. Thực trạng công tác áp dụng các hình thức khảo sát nhu cầu của GV trong HĐPTCM tại Trường ĐHKHXH&NV- ĐHQGHCM
2.2.2.3. Thực trạng về mức độ thường xuyên tổ chức HĐPTCM tại Trường ĐHKHXH&NV- ĐHQGHCM
2.2.2.4. Thực trạng về mức độ hài lòng của GV về HĐPTCM tại Trường ĐHKHXH&NV - ĐHQGHCM
2.2.2.6. Đánh giá của GV về sự hài lòng đối với các hình thức PTCM tại Trường ĐHKHXH&NV - ĐHQGHCM
2.2.2.7. Sự ảnh hưởng của các HĐPTCM đội ngũ GV tại Trường ĐHKHXH&NV - ĐHQGHCM
2.2.2.8. Những khó khăn của GV khi tham gia các HĐPTCM đội ngũ GV tại Trường ĐHKHXH&NV - ĐHQGHCM

2.2.3. Thực trạng quản lý hoạt động phát triển chuyên môn ĐNGV tại ĐHKHXH&NV - ĐHQGHCM

2.2.4. Những yếu tố ảnh hưởng tới quản lý hoạt động phát triển chuyên môn giảng viên tại Trường ĐHKHXH&NV - ĐHQGHCM

2.2.5. Những thành quả và hạn chế trong công tác quản lý hoạt động phát triển chuyên môn giảng viên tại Trường ĐHKHXH&NV - ĐHQGHCM

2.2.5.1. Những thành tựu của nhà trường
2.2.5.2. Những hạn chế của nhà trường

99. TIỂU KẾT CHƯƠNG 2

3. BIỆN PHÁP NÂNG CAO HIỆU QUẢ QUẢN LÝ HOẠT ĐỘNG PHÁT TRIỂN CHUYÊN MÔN ĐỘI NGŨ GIẢNG VIÊN TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI & NHÂN VĂN - ĐHQGHCM

3.1. Nguyên tắc đề xuất biện pháp nâng cao hiệu quả quản lý hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên Trường ĐHKHXH&NV - ĐHQGHCM

3.1.1. Nguyên tắc đảm bảo tính hệ thống

3.1.2. Nguyên tắc đảm bảo tính thực tiễn

3.1.3. Nguyên tắc kế thừa, hiệu quả và phát triển

3.1.4. Nguyên tắc phát huy tối đa nội lực, tranh thủ ngoại lực và kết hợp hài hòa giữa nội lực và ngoại lực

3.2. Cơ sở đề xuất biện pháp

3.3. Cơ sở thực tiễn

3.4. Đề xuất biện pháp nâng cao hiệu quả quản lý hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên Trường ĐHKHXH&NV - ĐHQGHCM

3.4.1. Lập kế hoạch phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

3.4.2. Nội dung biện pháp

3.4.3. Cách thực hiện

3.4.4. Tổ chức thực hiện phát triển chuyên môn ĐNGV

3.4.5. Nội dung biện pháp

3.4.6. Cách thực hiện

3.4.7. Chỉ đạo phát triển chuyên môn ĐNGV

3.4.8. Nội dung của biện pháp

3.4.9. Cách thực hiện

3.4.10. Kiểm tra đánh giá hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên

3.4.11. Nội dung biện pháp

3.4.12. Cách thực hiện

3.5. Khảo nghiệm tính khả thi và tính hiệu quả của các biện pháp

124. TIỂU KẾT CHƯƠNG 3

KẾT LUẬN VÀ KIẾN NGHỊ

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Tổng quan về phát triển chuyên môn giảng viên ĐH KHXH NV

Phát triển chuyên môn giảng viên (PTCMGV) đóng vai trò then chốt trong việc nâng cao chất lượng đào tạo tại các trường đại học, đặc biệt là tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (ĐH KHXH&NV). Trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng và sự phát triển nhanh chóng của khoa học công nghệ, yêu cầu về năng lực và trình độ của giảng viên ngày càng cao. Vì vậy, việc đầu tư vào PTCMGV không chỉ là trách nhiệm của nhà trường mà còn là yếu tố sống còn để đảm bảo sự phát triển bền vững. PTCMGV không chỉ đơn thuần là đào tạo, bồi dưỡng kiến thức chuyên môn mà còn bao gồm cả phát triển kỹ năng sư phạm, kỹ năng nghiên cứu khoa học, kỹ năng mềm và các kỹ năng hỗ trợ khác. Các hình thức PTCMGV cần đa dạng, linh hoạt và phù hợp với nhu cầu thực tế của giảng viên và mục tiêu phát triển của nhà trường. Theo Lý Quang Diệu (1998), yếu tố quyết định sự phát triển của một quốc gia chính là con người, kiến thức và công nghệ. Điều này càng khẳng định tầm quan trọng của việc đầu tư vào PTCMGV để tạo ra đội ngũ giảng viên chất lượng cao, đáp ứng yêu cầu của xã hội và thời đại.

1.1. Sự cần thiết của phát triển chuyên môn giảng viên trong GDĐH

Trong bối cảnh toàn cầu hóa, sự cạnh tranh giữa các trường đại học ngày càng gay gắt. Để thu hút sinh viên và khẳng định vị thế, các trường đại học cần không ngừng nâng cao chất lượng đào tạo. Giảng viên là lực lượng nòng cốt, trực tiếp tham gia vào quá trình đào tạo. Do đó, việc nâng cao trình độ chuyên môn và năng lực sư phạm của giảng viên là yếu tố then chốt để nâng cao chất lượng đào tạo. Theo Nghị quyết Trung ương ĐCSVN khóa XII, GDĐT là quốc sách hàng đầu và đầu tư cho GDĐT là đầu tư cho sự phát triển. Việc đầu tư vào PTCMGV là một trong những hình thức đầu tư hiệu quả nhất cho GDĐT.

1.2. Các yếu tố then chốt trong phát triển chuyên môn ĐNGV

PTCMGV không chỉ là quá trình đào tạo, bồi dưỡng kiến thức chuyên môn mà còn là quá trình phát triển toàn diện về năng lực và phẩm chất của giảng viên. Các yếu tố then chốt trong PTCMGV bao gồm: (1) Phát triển về nhận thức và trách nhiệm nghề nghiệp, (2) Phát triển kiến thức chuyên môn, (3) Phát triển kỹ năng sư phạm, (4) Phát triển kỹ năng nghiên cứu khoa học, (5) Phát triển kỹ năng mềm và các kỹ năng hỗ trợ khác (tin học, ngoại ngữ). Các yếu tố này cần được kết hợp hài hòa để tạo ra đội ngũ giảng viên chất lượng cao, đáp ứng yêu cầu của xã hội và thời đại.

II. Top 5 thách thức trong phát triển chuyên môn giảng viên hiện nay

Mặc dù PTCMGV đóng vai trò quan trọng, nhưng quá trình này vẫn còn đối mặt với nhiều thách thức. Một trong những thách thức lớn nhất là sự thiếu hụt về nguồn lực, bao gồm cả nguồn lực tài chính và nguồn lực con người. Nhiều trường đại học, đặc biệt là các trường ở vùng sâu, vùng xa, gặp khó khăn trong việc đầu tư cho PTCMGV. Bên cạnh đó, sự thiếu hụt về đội ngũ chuyên gia có trình độ cao trong lĩnh vực PTCMGV cũng là một thách thức không nhỏ. Một thách thức khác là sự thiếu động lực và sự tham gia tích cực của giảng viên vào các hoạt động PTCM. Nhiều giảng viên cảm thấy quá tải với công việc giảng dạy và nghiên cứu, dẫn đến việc không có thời gian và tâm huyết để tham gia các hoạt động PTCM. Việc đánh giá hiệu quả của các hoạt động PTCM cũng là một thách thức lớn. Cần có những phương pháp đánh giá khách quan và chính xác để đảm bảo rằng các hoạt động PTCM mang lại hiệu quả thực sự. Cuối cùng, sự thay đổi nhanh chóng của khoa học công nghệ và yêu cầu của thị trường lao động đòi hỏi các hoạt động PTCM phải được cập nhật liên tục và đáp ứng được những yêu cầu mới.

2.1. Thiếu hụt nguồn lực cho hoạt động phát triển chuyên môn

Việc thiếu hụt nguồn lực tài chính và con người là một trong những rào cản lớn nhất đối với PTCMGV. Các trường đại học cần có nguồn lực tài chính đủ mạnh để đầu tư vào các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, mời chuyên gia và xây dựng cơ sở vật chất phục vụ cho PTCMGV. Bên cạnh đó, cần có đội ngũ chuyên gia có trình độ cao trong lĩnh vực PTCMGV để thiết kế và triển khai các chương trình PTCM hiệu quả.

2.2. Đánh giá hiệu quả phát triển chuyên môn còn hạn chế

Việc đánh giá hiệu quả của các hoạt động PTCM là một thách thức lớn. Cần có những phương pháp đánh giá khách quan và chính xác để đảm bảo rằng các hoạt động PTCM mang lại hiệu quả thực sự. Các phương pháp đánh giá cần dựa trên những tiêu chí cụ thể, rõ ràng và phù hợp với mục tiêu của từng hoạt động PTCM. Ngoài ra, cần có sự tham gia của cả giảng viên và cán bộ quản lý trong quá trình đánh giá.

2.3. Cập nhật kiến thức và kỹ năng phù hợp với thời đại 4.0

Sự thay đổi nhanh chóng của khoa học công nghệ và yêu cầu của thị trường lao động đòi hỏi các hoạt động PTCM phải được cập nhật liên tục và đáp ứng được những yêu cầu mới. Giảng viên cần được trang bị những kiến thức và kỹ năng mới nhất trong lĩnh vực chuyên môn, kỹ năng sư phạm và kỹ năng sử dụng công nghệ thông tin. Các chương trình PTCM cần được thiết kế linh hoạt, sáng tạo và phù hợp với nhu cầu thực tế của giảng viên và yêu cầu của xã hội.

III. Cách xây dựng kế hoạch phát triển chuyên môn ĐNGV hiệu quả

Để xây dựng kế hoạch PTCMGV hiệu quả, cần bắt đầu bằng việc đánh giá nhu cầu và năng lực của giảng viên. Việc này có thể được thực hiện thông qua các cuộc khảo sát, phỏng vấn hoặc đánh giá năng lực trực tiếp. Dựa trên kết quả đánh giá, nhà trường có thể xác định những lĩnh vực mà giảng viên cần được đào tạo, bồi dưỡng thêm. Kế hoạch PTCMGV cần được xây dựng dựa trên mục tiêu phát triển của nhà trường và nhu cầu thực tế của giảng viên. Kế hoạch cần xác định rõ mục tiêu, nội dung, hình thức, thời gian và nguồn lực cần thiết cho các hoạt động PTCM. Bên cạnh đó, cần có sự tham gia của giảng viên vào quá trình xây dựng kế hoạch để đảm bảo rằng kế hoạch đáp ứng được nhu cầu và nguyện vọng của họ. Kế hoạch PTCMGV cần được thực hiện một cách linh hoạt và có thể điều chỉnh khi cần thiết để đáp ứng những thay đổi của môi trường và yêu cầu của xã hội. Sau khi thực hiện kế hoạch, cần có đánh giá để đo lường hiệu quả và rút ra những bài học kinh nghiệm.

3.1. Đánh giá nhu cầu và năng lực của đội ngũ giảng viên

Việc đánh giá nhu cầu và năng lực của giảng viên là bước đầu tiên và quan trọng nhất trong quá trình xây dựng kế hoạch PTCMGV. Việc này giúp nhà trường xác định những lĩnh vực mà giảng viên cần được đào tạo, bồi dưỡng thêm. Các phương pháp đánh giá có thể bao gồm khảo sát, phỏng vấn, đánh giá năng lực trực tiếp hoặc thông qua các hoạt động chuyên môn.

3.2. Xác định mục tiêu và nội dung chương trình PTCM

Mục tiêu của chương trình PTCM cần được xác định rõ ràng và phù hợp với mục tiêu phát triển của nhà trường và nhu cầu thực tế của giảng viên. Nội dung của chương trình cần bao gồm kiến thức chuyên môn, kỹ năng sư phạm, kỹ năng nghiên cứu khoa học, kỹ năng mềm và các kỹ năng hỗ trợ khác (tin học, ngoại ngữ).

3.3. Lựa chọn hình thức và phương pháp đào tạo phù hợp

Hình thức và phương pháp đào tạo cần được lựa chọn phù hợp với nội dung chương trình và đối tượng giảng viên. Các hình thức đào tạo có thể bao gồm hội thảo, tập huấn, khóa học ngắn hạn, đào tạo trực tuyến, tham quan học tập, trao đổi kinh nghiệm, nghiên cứu khoa học,... Phương pháp đào tạo cần đa dạng, linh hoạt và tạo điều kiện cho giảng viên tham gia tích cực vào quá trình học tập.

IV. Hướng dẫn tổ chức hoạt động bồi dưỡng chuyên môn ĐNGV

Tổ chức các hoạt động bồi dưỡng chuyên môn (BDCM) hiệu quả là yếu tố then chốt để nâng cao trình độ và năng lực của giảng viên. Để làm được điều này, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các phòng ban, khoa và trung tâm trong nhà trường. Các hoạt động BDCM cần được thiết kế khoa học, phù hợp với nhu cầu thực tế của giảng viên và mục tiêu phát triển của nhà trường. Bên cạnh đó, cần tạo điều kiện thuận lợi để giảng viên tham gia đầy đủ và tích cực vào các hoạt động BDCM. Việc đánh giá hiệu quả của các hoạt động BDCM cũng rất quan trọng để đảm bảo rằng các hoạt động này mang lại giá trị thực sự. Kết quả đánh giá sẽ là cơ sở để điều chỉnh và cải thiện các hoạt động BDCM trong tương lai.

4.1. Phân công trách nhiệm rõ ràng cho các đơn vị

Cần có sự phân công trách nhiệm rõ ràng cho các đơn vị trong nhà trường trong việc tổ chức các hoạt động BDCM. Phòng đào tạo chịu trách nhiệm xây dựng kế hoạch tổng thể, phòng tổ chức cán bộ chịu trách nhiệm quản lý hồ sơ và theo dõi quá trình tham gia BDCM của giảng viên, các khoa và trung tâm chịu trách nhiệm tổ chức các hoạt động BDCM cụ thể cho giảng viên của đơn vị mình.

4.2. Tạo điều kiện để giảng viên tham gia đầy đủ

Cần tạo điều kiện thuận lợi để giảng viên tham gia đầy đủ và tích cực vào các hoạt động BDCM. Điều này có thể được thực hiện thông qua việc sắp xếp thời gian biểu hợp lý, hỗ trợ kinh phí tham gia, công nhận kết quả BDCM trong quá trình đánh giá và bổ nhiệm.

4.3. Áp dụng các hình thức bồi dưỡng chuyên môn đa dạng

Các hình thức BDCM cần đa dạng và phù hợp với nhu cầu của giảng viên. Các hình thức có thể bao gồm: (1) Hội thảo, hội nghị khoa học, (2) Tập huấn, bồi dưỡng ngắn hạn, (3) Tham quan, học tập kinh nghiệm, (4) Đào tạo sau đại học, (5) Tham gia các dự án nghiên cứu khoa học, (6) Tự học, tự nghiên cứu.

V. Bí quyết đánh giá hiệu quả hoạt động PTCM đội ngũ GV

Đánh giá hiệu quả hoạt động phát triển chuyên môn (PTCM) là khâu quan trọng để đảm bảo rằng các hoạt động này đạt được mục tiêu đề ra và mang lại giá trị thực sự cho giảng viên và nhà trường. Để đánh giá hiệu quả hoạt động PTCM một cách khách quan và chính xác, cần có những tiêu chí đánh giá rõ ràng, cụ thể và phù hợp với mục tiêu của từng hoạt động. Các tiêu chí này cần bao gồm cả đánh giá về kiến thức, kỹ năng và thái độ của giảng viên sau khi tham gia hoạt động PTCM. Bên cạnh đó, cần sử dụng các phương pháp đánh giá đa dạng, bao gồm đánh giá trực tiếp, đánh giá gián tiếp và tự đánh giá. Kết quả đánh giá cần được sử dụng để cải thiện các hoạt động PTCM trong tương lai.

5.1. Xây dựng bộ tiêu chí đánh giá chi tiết và khách quan

Cần xây dựng bộ tiêu chí đánh giá chi tiết, khách quan và phù hợp với mục tiêu của từng hoạt động PTCM. Các tiêu chí này cần bao gồm cả đánh giá về kiến thức, kỹ năng và thái độ của giảng viên sau khi tham gia hoạt động PTCM. Ví dụ, đối với hoạt động bồi dưỡng kỹ năng sư phạm, tiêu chí đánh giá có thể bao gồm khả năng áp dụng các phương pháp giảng dạy mới, khả năng quản lý lớp học hiệu quả, khả năng tạo động lực học tập cho sinh viên.

5.2. Sử dụng các phương pháp đánh giá đa dạng và phù hợp

Cần sử dụng các phương pháp đánh giá đa dạng và phù hợp với từng hoạt động PTCM. Các phương pháp có thể bao gồm: (1) Đánh giá trực tiếp thông qua bài kiểm tra, bài thực hành, quan sát giảng dạy, (2) Đánh giá gián tiếp thông qua phản hồi của sinh viên, đồng nghiệp, cán bộ quản lý, (3) Tự đánh giá của giảng viên.

5.3. Sử dụng kết quả đánh giá để cải tiến chương trình

Kết quả đánh giá cần được sử dụng để cải tiến các hoạt động PTCM trong tương lai. Các hoạt động PTCM cần được điều chỉnh và cập nhật liên tục để đáp ứng những thay đổi của môi trường và yêu cầu của xã hội. Bên cạnh đó, cần có sự phản hồi thường xuyên từ giảng viên để đảm bảo rằng các hoạt động PTCM đáp ứng được nhu cầu và nguyện vọng của họ.

VI. Ứng dụng kết quả nghiên cứu về phát triển chuyên môn ĐNGV

Kết quả nghiên cứu về phát triển chuyên môn giảng viên (PTCMGV) cần được ứng dụng vào thực tiễn để nâng cao hiệu quả của các hoạt động PTCM. Các kết quả nghiên cứu có thể cung cấp những thông tin hữu ích về nhu cầu, năng lực và nguyện vọng của giảng viên, từ đó giúp nhà trường xây dựng kế hoạch PTCM phù hợp. Bên cạnh đó, các kết quả nghiên cứu cũng có thể cung cấp những phương pháp, hình thức và nội dung PTCM hiệu quả, giúp nhà trường nâng cao chất lượng của các hoạt động PTCM. Việc ứng dụng kết quả nghiên cứu vào thực tiễn cần được thực hiện một cách có hệ thống và có sự tham gia của cả giảng viên và cán bộ quản lý.

6.1. Tạo môi trường khuyến khích nghiên cứu và ứng dụng

Nhà trường cần tạo môi trường khuyến khích nghiên cứu và ứng dụng các kết quả nghiên cứu về PTCMGV. Điều này có thể được thực hiện thông qua việc hỗ trợ kinh phí cho các dự án nghiên cứu, công nhận kết quả nghiên cứu trong quá trình đánh giá và bổ nhiệm, tổ chức các hội thảo khoa học để trao đổi và chia sẻ kinh nghiệm về PTCMGV.

6.2. Tổ chức các buổi hội thảo chia sẻ kết quả

Cần tổ chức các buổi hội thảo chia sẻ kết quả nghiên cứu về PTCMGV cho giảng viên và cán bộ quản lý. Các buổi hội thảo này cần được tổ chức một cách thường xuyên và có sự tham gia của các chuyên gia trong lĩnh vực PTCMGV.

6.3. Phát triển các công cụ hỗ trợ PTCM dựa trên nghiên cứu

Dựa trên kết quả nghiên cứu, nhà trường có thể phát triển các công cụ hỗ trợ PTCM, chẳng hạn như: (1) Cẩm nang hướng dẫn PTCM cho giảng viên, (2) Bộ công cụ đánh giá năng lực giảng viên, (3) Phần mềm quản lý và theo dõi quá trình PTCM của giảng viên.

22/09/2025
Quản lý hoạt động phát triển chuyên môn đội ngũ giảng viên tại trường đại học khoa học xã hội và nhân văn đại học quốc gia tp hồ chí minh

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ HOẠT ĐỘNG PHÁT TRIỂN CHUYÊN MÔN ĐỘI NGŨ GIẢNG VIÊN 1.1 Tổng quan vấn đề nghiên cứu 1.1 Các nghiên cứu ở nước ngoài Vào những năm 60 của thế kỷ 20, các khái niệm ‘vốn con người’ ( Human capital) và ‘nguồn lực con người’ ( Human resource) xuất hiện đầu tiên ở Mỹ, sau đó phổ biến ra thế giới. Tác giả đầu tiên xây dựng khái niệm niệm này là nhà kinh tế học người Mỹ - Theodor Schoultz , tiếp nối cũng bởi nhà kinh tế người Mỹ được giải thưởng Nobel năm 1992 – Gary Backer. Nhà xã hội học người Mỹ - Leonard Nadle đã đưa ra sơ đồ QLNNL để mô tả mối quan hệ và các nhiệm vụ của công tác QLNNL vào những năm 80 của thế kỷ trước - cho rằng QLNNL có 3 nhiệm vụ chính là 1) Phát triển nguồn nhân lực (bao gồm giáo dục, đào tạo, bồi dưỡng, phát triển, nghiên cứu, phục vụ); 2) Sử dụng nguồn nhân lực ( bao gồm tuyển dụng, sàng lọc, bố trí , đánh giá, đãi ngộ, kế hoạch hóa sức lao động); 3) Môi trường nguồn nhân lực ( bao gồm mở rộng việc làm, qui mô, phát triển tổ chức) Theo Sulman (1986), yêu cầu chuyên môn của GV gồm các kiến thức về các vấn đề như sau: lý thuyết và thực tiễn; cấu trúc môn học; lập kế hoạch giảng dạy; chương trình và các yếu tố trong chương trình đào tạo; SV, nắm rõ các yếu tố SV ‘hiểu’ hoặc ‘không hiểu’; các phương pháp giảng dạy. Trong khi tác giả Catherine Armstrong 9 (2010) cho rằng người GV có hai nhiệm vụ chính là giảng dạy và nghiên cứu khoa học.

Nhưng đầu tiên GV cần phát triển các kỹ năng giảng dạy của mình, song song với việc tích lũy kinh nghiệm trên lĩnh vực này Các tác giả khác như Speck và Knipe (2005) quan tâm đến PTCM nói chung và việc phát triển phương pháp giảng dạy cho ĐNGV đại học bằng các hình thức như tạo cơ hội học tập cho họ; tham gia các hoạt động tư vấn, giúp đỡ SV học tập; giám sát và hỗ trợ cho các cơ sở giáo dục; tham quan thực tế…Còn các tác giả Maria Hendriks, Hans Luyten, Jaap Scheerens, Peter Sleegers và Rien Steen (2000) cho rằng, việc phát triển ĐNGV về chuyên môn cần quan tâm các yếu tố như niềm tin và năng lực, chất lượng giảng dạy, sự liên tục trau dồi và phát triển tri thức khoa học, kỹ năng nghề nghiệp, tình cảm nghề nghiệp… Kết quả nghiên cứu của các tác giả trường đại học New Jersey - Mỹ (2000) đã công bố, các kỹ năng sư phạm cần được phát triển ở ĐNGV đại học dựa trên các nhiệm vụ, mục tiêu và triết lý của GDĐH là động lực, truyền thông, hành vi, kế hoạch, hướng dẫn, dịch vụ, chiến lược, kiểm tra đánh giá.Beerens (2006) lại chú trọng tạo ra một nền văn hóa về sự thúc đẩy và học tập trong đội ngũ (Creating a Culture of Motivation and Learning), coi đó là giá trị mới của nhà giáo. Ông cho rằng, tính động trong tăng trưởng và luôn luôn đổi mới là tiêu chí trung tâm của ĐNNG ngày này. NBPTS (Ủy ban Quốc gia về các tiêu chuẩn chuyên môn nhà giáo) thành lập năm 1987 sau hội nghị Hội thảo Carnegie về nhà giáo cho thế kỷ 21, đã phát hành một bản yêu cầu mang tính nguyên tắc định hướng nghề nghiệp đầu tiên : Thầy giáo cần phải biết và có thể làm gì ? (What teachers should bknow and be able to do?) với 5 tiêu chí cốt lõi là kiến thức, kỹ năng, phẩm chất, thái độ và niềm tin. 10 Tổ chức hợp tác phát triển quốc tế (OECD - Organization for Economic Cooperation and Development) (https://www.org/) đã nêu ra chất lượng nhà giáo gồm 5 mặt: 1) Kiến thức phong phú về phạm vi chương trình và nội dung bộ môn mình dạy; 2)Kỹ năng sư phạm, kiến thức về phương pháp dạy học và năng lực sử dụng các phương pháp đó; 3)Có tư duy phản ánh, có năng lực tự phê; 4) Biết cảm thông và cam kết tôn trọng phẩm giá của người khác; 5) Có năng lực QL, kể cả trong và ngoài lớp học.

Theo Trần Kiểm (2016), trong hoàn cảnh hội nhập hiện nay, có một tiếp cận tương tự: GV đại học là kết quả của Nhà giáo + Nhà khoa học + Nhà quản lý + Nhà cung ứng xã hội ( trang 37) Nghiên cứu của Stess và Dochy (2013) chỉ ra, PTCM đội ngũ GV là sự phát triển về học thuật; bồi dưỡng và phát triển kiến thức chuyên môn; bồi dưỡng và phát triển về tư tưởng nhận thức; bồi dưỡng và phát triển nghiệp vụ sư phạm Nghiên cứu của Thomas Cocorvan (2000) cho rằng, PTCM đội ngũ GV không chỉ là đào sâu kiến thức chuyên ngành và trau dồi phương pháp dạy học mới mà GV còn phải nghiên cứu cách đánh giá theo hướng phát triển tư duy phản biện cho SV, cần phải biết cải tiến chương trình đào tạo, biết hợp tác làm việc nhóm, trao đổi nhiều hơn với đồng nghiệp, GV cần có cơ hội học tập, phát triển và phản ánh về các phương pháp giảng dạy mới, kiến thức mới họ được tiếp cận, để từ đó GV có cách làm việc hiệu quả hơn với SV. Nghiên cứu của Glatthorn (1995) cho rằng, PTCM là sự phát triển nghề nghiệp của cá nhân trong hoạt động chuyên môn. Đối với lĩnh vực giáo dục, phát triển chuyên môn ĐNGV là sự phát triển về nghề nghiệp ĐNGV dựa trên quá trình học tập, nghiên cứu, giảng dạy, tích lũy kiến thức và kinh nghiệm một cách có hệ thống. 11 Theo David Kember và Lyd Gow (1992) thì để phát triển đội ngũ GV cần phải nâng cao chất lượng hoạt động giảng dạy thông qua các công tác lập kế hoạch, biên soạn đề cương; thiết lập mối liên hệ SV và tài liệu học tập thông qua các hình thức, phương pháp dạy học; kiểm tra đánh giá kết quả học tập của người học Theo nghiên cứu của Allans Ellis và Ranata Phelps (2000) thì cho rằng hình thức dạy học hợp tác là một phương cách phát triển ĐNGV – và là một năng lực cốt lõi của người GV Theo các tác giả An Lieberman và Phi Delta Kapan (1995) thì nhà trường phải hỗ trợ ĐNGV nâng cao chất lượng giảng dạy thông qua việc xây dựng nội dung bồi dưỡng GV; đánh giá GV; tạo điều kiện để GV trao đổi nghiệp vụ với các đồng nghiệp trong và ngoài nước; thu hẹp khoảng cách giữa các thế hệ Tóm lại, đã có rất nhiều công trình nghiên cứu về các HĐPTCM đội ngũ GV trên thế giới; đã phân tích chi tiết, khá toàn diện những nội dung thiết yếu để đẩy mạnh các HĐPTCM đội ngũ GV.

Từ những nghiên cứu trên, ta có thể tóm lược lại chuyên môn của GV trong thời đại ngày nay – thời đại của nền kinh tế số, phải được phát triển trên dựa trên nhiều yếu tố khác nhau chứ không đơn thuần chỉ cần có kiến thức chuyên môn thuần túy; cụ thể những nội dung PTCM giảng viên mang tính cấp thiết bao gồm: 1) Phát triển về nhận thức và trách nhiệm nghề nghiệp; 2) Phát triển kiến thức chuyên môn; 3) Phát triển nghiệp vụ sư phạm; 4) Phát triển kỹ năng mềm và kỹ năng hỗ trợ khác Trong thời đại kinh tế số hiện nay, đặc biệt khi thế giới trải qua đại dịch CoVid- 19 mang tính toàn cầu, khiến người với người phải cách ly, nhà với nhà phải cách ly, làng với làng phải cách ly, tỉnh với tỉnh phải cách ly, nước với nước phải cách ly thì chúng ta đã tận mắt được chứng kiến sự bùng nổ về ứng dụng công nghệ thông tin 12 vào mọi mặt của đời sống xã hội, trong đó có giáo dục, cụ thể là đóng học phí trực tuyến, học tập trực tuyến, hội họp trực tuyến, tọa đàm trực tuyến, tổ chức thực hiện trực tuyến, điều hành trực tuyến, và kiểm tra đánh giá cũng trực tuyến. Theo tác giả Cox và đồng sự (1999) thì công nghệ thông tin là yếu tố quan trọng cải thiện động lực giảng dạy của GV, cụ thể: công nghệ thông tin giúp bài giảng hấp dẫn, trực quan hơn; tăng thời gian trải nghiệm; mở ra nhiều cơ hội phát triển sự nghiệp. Tổ chức Global Teacher Prize (https://www.org/) thành lập 2014 - ghi nhận sự sáng kiến và tôn vinh những biện pháp, mô hình, hình thức, hợp tác trong lĩnh vực giảng dạy đặc biệt xuất sắc, với trị giá giải thưởng hàng năm là 1 triệu USD – đã lựa chọn 10 sáng kiến trong số 30.000 sáng kiến trên toàn cầu, trong đó phải kể đến sáng kiến của cô Hà Ánh Phượng (Việt Nam) đã ứng dụng công nghệ thông tin để tạo ra lớp học không biên giới để kết hợp học sinh của trường mình với trường khác trên toàn thế giới và đặc biệt nữa đó là những học sinh khó khăn ở 4 châu lục Phi, Âu, Á, Mỹ; đồng thời ứng dụng công nghệ thông tin để thiết kế bài học và tham gia phát triển chuyên môn hàng tuần. Còn Carlo Mazzone – đang giảng dạy trường ITI G.

Lucarelli, Benevento, Italy đã tạo ra sự đổi mới lớn bằng việc biên soạn tài liệu giảng dạy dựa trên kinh nghiệm dày dạn về công nghệ thông tin – thiết lập một số nền tảng học tập điện tử và QL công việc, đánh giá, kiểm tra kết quả học tập của người học Theo nghiên cứu của Richard F.Elmore và cộng sự (2004) cho rằng sự phối hợp nhiều hình thức phát triển chuyên môn như học tập trực tuyến; quan sát, học tập từ trường khác; hay nghiên cứu độc lập gắn với phát triển chuyên môn; hay hợp tác trong giảng dạy giữa các trường sẽ giúp GV có động lực hơn; đồng thời thúc đẩy mạnh mẽ kiến thức chuyên môn cũng như các kỹ năng hỗ trợ khác 13 Nhóm các tác giả Linda M, Rebecca A, Kuller, Barbara A(2005) chỉ ra QL phát triển ĐNGV cần chú trọng công tác tổ chức bồi dưỡng chuyên môn và thực hiện chức năng kiểm tra đánh giá Như vậy từ các nghiên cứu trên thế giới, chúng ta có thể rút ra kết luận PTCM đội ngũ GV nhận được sự quan tâm rất lớn, tập trung khai thác và bồi dưỡng những năng lực, phẩm chất cần thiết của GV trong thời đại số hiện nay; với rất nhiều hình thức, phương thức khác nhau như học tập trực tuyến, học tập từ quan sát các trường khác, học tập qua nghiên cứu độc lập, học tập từ hợp tác với các nhóm GV giàu kinh nghiệm hay thông qua giảng dạy trực tuyến phối hợp nhiều nhóm GV và nhóm học sinh từ các quốc gia khác nhau; từ đó GV có cơ hội bổ sung và phát triển chuyên môn một cách toàn diện.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ