Nghiên Cứu Về Địa Vị Người Ả Đào Trong Nghệ Thuật Ca Trù Việt Nam

Luận văn thạc sĩ nghiên cứu người ả đào qua các nguồn tư liệu từ thế kỷ xviii đến giữa thế kỷ xx, khảo sát thực trạng, phân tích nguyên nhân, đề xuất giải pháp cải thiện thực tiễn.

Chuyên ngành

Văn học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

luận văn

2011

153
1
0

Phí lưu trữ

45 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CẢM ƠN

PHẦN MỞ ĐẦU

0.1. Lí do chọn đề tài

0.2. Lịch sử vấn đề

0.3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

0.4. Bố cục luận văn gồm 3 phần

1. CHƯƠNG 1: ĐỊA VỊ NGƯỜI Ả ĐÀO - CHỦ NHÂN CỦA MÔN NGHỆ THUẬT CA TRÙ

1.1. Giải nghĩa một số khái niệm trong ca trù

1.2. Giáo phường

1.3. Địa vị người ả đào - chủ nhân của bộ môn nghệ thuật ca trù

1.4. Vị trí của người ả đào trong thời kỳ ca trù được sử dụng trong các nghi lễ

1.5. Địa vị của người ả đào trong thời kỳ ca trù trở thành hình thức giải trí

1.6. Hình ảnh người ả đào trong thời kỳ ca trù suy tàn

1.7. Vị trí của nghệ thuật diễn xướng ca trù trong đời sống văn hoá nghệ thuật (đặt trong sự đối chiếu với sân khấu tuồng truyền thống)

1.8. Không gian nghệ thuật diễn xướng ca trù

1.9. Vị trí của nghệ thuật diễn xướng ca trù trong đời sống văn hoá nghệ thuật

2. CHƯƠNG 2: NGƯỜI Ả ĐÀO QUA CÁC NGUỒN TƯ LIỆU TỪ THẾ KỶ XVIII ĐẾN HẾT THẾ KỶ XIX

2.1. Hình ảnh người ả đào qua các nguồn tư liệu từ thế kỷ XVIII đến hết thế kỷ XIX

2.2. Các loại nhân vật ả đào qua các tư liệu thế kỷ XVIII

2.3. Nhân vật ả đào qua nguồn tư liệu thế kỉ XIX

2.4. Ả đào – thân phận của những kiếp hồng nhan mệnh bạc

2.5. Cái nhìn đa chiều từ phía những người thưởng thức

2.6. Mối quan hệ giữa ả đào và những người thưởng thức

2.7. Cái nhìn đa chiều từ phía người thưởng thức. So sánh nhân vật ả đào với nhân vật kĩ nữ ở Trung Quốc và Geysha ở Nhật Bản

3. CHƯƠNG 3: NGƯỜI Ả ĐÀO QUA CÁC NGUỒN TƯ LIỆU NỬA ĐẦU THẾ KỶ XX

3.1. Thân phận ả đào qua nguồn tư liệu nửa đầu thế kỷ XX

3.2. Nhân vật ả đào nhìn từ phía các văn nhân nửa đầu thế kỷ XX

3.3. Cái nhìn thuần túy, thiếu trân trọng từ phía những người thưởng thức

3.4. Cái nhìn tinh tế giàu cá tính sáng tạo từ phía các văn nhân

PHẦN KẾT LUẬN

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Tổng Quan Về Địa Vị Người Ả Đào Trong Nghệ Thuật Ca Trù Việt Nam

Nghệ thuật ca trù Việt Nam không chỉ là một hình thức biểu diễn âm nhạc mà còn là một phần quan trọng trong văn hóa dân gian. Người ả đào đóng vai trò chủ chốt trong việc duy trì và phát triển nghệ thuật này. Họ không chỉ là những nghệ sĩ mà còn là những người mang trong mình bản sắc văn hóa Việt Nam. Sự kết hợp giữa âm nhạc và văn chương trong ca trù tạo nên một không gian nghệ thuật độc đáo, nơi mà người ả đào thể hiện tài năng và tâm hồn của mình.

1.1. Định Nghĩa Và Vai Trò Của Người Ả Đào

Người ả đào là những nghệ sĩ nữ trong nghệ thuật ca trù, họ không chỉ hát mà còn tham gia vào việc tạo dựng không khí cho buổi biểu diễn. Họ là những người giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa của nghệ thuật ca trù.

1.2. Lịch Sử Phát Triển Nghệ Thuật Ca Trù

Nghệ thuật ca trù đã trải qua nhiều giai đoạn phát triển, từ những ngày đầu hình thành cho đến khi trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống văn hóa Việt Nam. Sự phát triển này gắn liền với sự thay đổi trong nhận thức về người ả đào.

II. Thách Thức Đối Với Địa Vị Người Ả Đào Trong Xã Hội

Mặc dù người ả đào có vai trò quan trọng trong nghệ thuật ca trù, nhưng họ cũng phải đối mặt với nhiều thách thức trong xã hội. Sự phân biệt giới tính và những định kiến xã hội đã ảnh hưởng đến cách nhìn nhận về họ. Trong bối cảnh xã hội phong kiến, người ả đào thường bị coi thường và không được tôn trọng như những nghệ sĩ thực thụ.

2.1. Định Kiến Về Người Ả Đào Trong Xã Hội

Định kiến về người ả đào thường xuất phát từ quan niệm truyền thống về vai trò của phụ nữ trong xã hội. Họ bị xem là những người không có giá trị, mặc dù tài năng của họ trong nghệ thuật là không thể phủ nhận.

2.2. Sự Thay Đổi Trong Nhận Thức Về Người Ả Đào

Trong những năm gần đây, nhận thức về người ả đào đã có sự thay đổi tích cực. Họ được nhìn nhận như những nghệ sĩ có tài năng và đóng góp quan trọng cho văn hóa Việt Nam, đặc biệt là sau khi ca trù được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể.

III. Phương Pháp Nghiên Cứu Địa Vị Người Ả Đào Trong Nghệ Thuật Ca Trù

Để hiểu rõ hơn về địa vị người ả đào, cần áp dụng nhiều phương pháp nghiên cứu khác nhau. Các phương pháp này bao gồm phân tích tài liệu lịch sử, khảo sát thực địa và phỏng vấn các nghệ sĩ ca trù hiện nay. Những phương pháp này giúp làm sáng tỏ vai trò và vị trí của người ả đào trong nghệ thuật ca trù.

3.1. Phân Tích Tài Liệu Lịch Sử

Phân tích các tài liệu lịch sử từ thế kỷ XVIII đến XX giúp hiểu rõ hơn về sự phát triển và thay đổi trong địa vị của người ả đào. Những tài liệu này cung cấp cái nhìn sâu sắc về bối cảnh xã hội và văn hóa mà họ sống.

3.2. Khảo Sát Thực Địa Và Phỏng Vấn

Khảo sát thực địa và phỏng vấn các nghệ sĩ ca trù hiện nay giúp thu thập thông tin trực tiếp về cuộc sống và công việc của người ả đào. Điều này giúp làm rõ hơn những thách thức và cơ hội mà họ đang đối mặt.

IV. Ứng Dụng Thực Tiễn Của Nghiên Cứu Về Người Ả Đào

Nghiên cứu về người ả đào không chỉ có giá trị lý thuyết mà còn có ứng dụng thực tiễn trong việc bảo tồn và phát huy nghệ thuật ca trù. Các kết quả nghiên cứu có thể được sử dụng để xây dựng các chương trình giáo dục và bảo tồn văn hóa, nhằm nâng cao nhận thức về giá trị của nghệ thuật ca trù.

4.1. Bảo Tồn Di Sản Văn Hóa Ca Trù

Các nghiên cứu về người ả đào có thể giúp xây dựng các chương trình bảo tồn di sản văn hóa ca trù, từ đó nâng cao ý thức cộng đồng về giá trị của nghệ thuật này.

4.2. Giáo Dục Và Đào Tạo Nghệ Sĩ Ca Trù

Nghiên cứu cũng có thể hỗ trợ trong việc phát triển các chương trình giáo dục và đào tạo cho các nghệ sĩ ca trù trẻ, giúp họ gìn giữ và phát huy nghệ thuật ca trù trong tương lai.

V. Kết Luận Về Địa Vị Người Ả Đào Trong Nghệ Thuật Ca Trù

Địa vị của người ả đào trong nghệ thuật ca trù là một chủ đề phong phú và đa dạng. Họ không chỉ là những nghệ sĩ mà còn là những người mang trong mình bản sắc văn hóa Việt Nam. Nghiên cứu về họ giúp làm sáng tỏ những giá trị văn hóa và nghệ thuật của dân tộc, đồng thời khẳng định vai trò của nghệ thuật ca trù trong đời sống văn hóa hiện đại.

5.1. Tương Lai Của Nghệ Thuật Ca Trù

Tương lai của nghệ thuật ca trù phụ thuộc vào sự quan tâm và đầu tư của xã hội đối với người ả đào. Việc bảo tồn và phát huy nghệ thuật này cần sự chung tay của cộng đồng.

5.2. Khẳng Định Giá Trị Văn Hóa Việt Nam

Nghiên cứu về người ả đào không chỉ giúp khẳng định giá trị văn hóa của nghệ thuật ca trù mà còn góp phần vào việc xây dựng bản sắc văn hóa Việt Nam trong bối cảnh hội nhập quốc tế.

01/07/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1: ĐỊA VỊ NGƯỜI Ả ĐÀO - CHỦ NHÂN CỦA MÔN NGHỆ THUẬT CA TRÙ 1. Giải nghĩa một số khái niệm trong ca trù Ca trù là một di sản văn hóa đặc sắc của Việt Nam. Hát ca trù là một loại hình nghệ thuật đặc sắc của dân tộc có chiều dày lịch sử và chiều sâu về nghệ thuật. Để đưa ra những đánh giá chính xác về vị trí và vai trò của lối hát ca trù trong đời sống văn hoá nghệ thuật, trước tiên cần tìm hiểu một số khái niệm trong bộ môn nghệ thuật này.1 Ca trù Ca trù là một khái niệm chỉ một lối hát mà trong nó có rất nhiều điệu hát (theo thống kê của Đỗ Bằng Đoàn và Đỗ Trọng Huề thì ca trù có 46 điệu): thét nhạc, non mai, hồng hạnh, hát nói.

Trong cách hiểu thông thường, khái niệm ca trù có thể được thay thế bằng các khái niệm khác như hát ả đào, hát nhà trò, hát cô đầu, hát nhà tơ. nhưng nội dung của chúng không thay đổi và vẫn được hiểu như nhau. Ở Thanh Hóa ca trù còn được gọi là hát ca công, hát gõ. Về mặt ngữ nghĩa thì ca trù xưa nay được giải thích là hát thẻ.

Trù có nghĩa là thẻ. Trong các cuộc hát tùy theo tiếng trống khen chê của quan viên cầm chầu mà đào và kép được thưởng bao nhiêu thẻ. Thẻ được làm bằng tre, trên đó ghi số tiền hoặc được ngầm quy định mỗi thẻ tương ứng với bao nhiêu tiền. Số thẻ này, sau đó, quy đổi thành tiền dùng để trả công cho giáo phường hoặc đào kép.

Tục thưởng thẻ này cho chúng ta thấy, ca trù trong quá khứ đã đạt đến trình độ chuyên nghiệp; đi hát được trả tiền công, nghĩa là nghề hát trở thành một nghề mưu sinh, kiếm sống của các nghệ nhân ca trù xưa. Từ thế kỷ XV tới nay, ca trù đã có nhiều biến đổi, trong đó đổi thay quan 15 trọng nhất là ca trù chuyển từ lối hát thờ ở đình đền sang lối hát chơi tại các nhà riêng hay ca quán, tỉnh thành vào thế kỷ XIX. Đây là một biến chuyển trọng đại. Từ một bộ môn nghệ thuật mang tính chất nghi lễ, thờ phụng, ca trù chuyển thành nghệ thuật giải trí phục vụ nhu cầu của nhiều người, chủ yếu là giới văn nhân nho sỹ phong lưu.

Sự biến chuyển đó kéo theo những đổi thay của nhạc cụ, cách diễn xướng, các bài hát… và ngay cả người biểu diễn – đào và kép cũng phải thay đổi cho phù hợp với không khí giải trí ở thành thị. Chính ở giai đoạn này, với vai trò là một thú chơi, một thứ giải trí phục vụ tầng lớp văn nhân nho sỹ, ca trù đã thể hiện một gương mặt đa sắc thái: bên cạnh sự thăng hoa, phát triển đỉnh cao về nghệ thuật và những sinh hoạt văn hoá độc đáo là những số phận đời thường bạc mệnh, trớ trêu của các đào nương. Cho đến những năm đầu thế kỷ XX, ca trù vẫn là đề tài hấp dẫn với rất nhiều các văn nghệ sỹ, tuy nhiên, càng về sau cùng với những biến động lớn của lịch sử, bộ môn nghệ thuật này suy dần và tàn lụi hẳn.2 Ả đào: Ả đào là thành viên quan trọng nhất trong tiệc hát ca trù. Vai trò của ả đào là làm ca sĩ cho tiệc hát nhưng khác với ca sĩ ở chỗ ả đào vừa hát vừa gõ phách.

Ả đào là nữ giới, kép là nam giới. Về tên gọi ả đào, chúng tôi tìm thấy sự xuất hiện của tên gọi này trong một số tài liệu sau: Đại Việt sử kí tòan thƣ, ghi về năm 1025, rằng “ khi ấy có con hát là Đào thị, giỏi nghề hát, thƣờng đƣợc ban thƣởng. Ngƣời bấy giờ hâm mộ tiếng của Đào thị, phàm các con hát đều gọi là đào nƣơng”. Việt sử tiêu án của Ngô Thời Sỹ cũng nói rằng thời Lý thái tổ (1010-1028) có người ca nhi tên là Đào Thị tài giỏi, hát hay được vua ban thưởng, từ đó về sau những người đi hát được gọi là đào nương (tức ả đào).

Trong Công dƣ tiệp ký dành hẳn một câu chuyện để nói về nguồn gốc tên gọi ả đào nhưng vào một thời điểm muộn hơn. Cuối nhà 16 Hồ (1400-1407) một ca nhi họ Đào, ở làng Đào Đặng, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên, giết được nhiều giặc Minh, về sau dân làng ở đây lập đền thờ, gọi thôn của nàng là thôn ả Đào, và cũng từ đó ca nhi được gọi là ả đào. Ngoài tên gọi ả đào, nghệ nhân nữ trong ca trù còn được gọi bằng nhiều tên gọi khác nhau như cô đầu, ca nữ, kỹ nữ, ca kỹ, ca nhi… Trong tất cả các tên gọi, cô đầu là tên gọi đặc trưng nhất của lối hát ca trù. Tên gọi này bắt nguồn từ một tục lệ riêng của ca trù.

Những ả đào danh ca, dạy được nhiều học trò thành nghề, thì mỗi khi đi hát, học trò thường trích ra một món tiền đưa về cung dưỡng thầy. Tiền đó gọi là tiền đầu. Từ tục lệ đó mà người ta gọi ả đào là cô đầu. Đào nương xưa phải tuân thủ hàng trăm thứ kiêng kỵ, cốt sao cho giữ được tiếng hát đẹp màu âm sắc và giữ được tiếng thơm của con nhà nền nếp.

Họ là những người làm nghề hát múa chuyên nghiệp, ban đầu để phục vụ các nghi lễ thờ thần, về sau chuyển hoá thành một hình thức giải trí, mua vui. Phải nói thêm là bản thân hát ả đào cũng trải qua quá trình từ nghiệp dư (hát cửa đình) tiến đến chuyên nghiệp. Nói cách khác, ban đầu người kỹ nữ ả đào là những người phụ nữ thuần tuý sống bằng nghề hát xướng, phục vụ nhu cầu giải trí của xã hội, nhưng do tương tác giữa người biểu diễn và các văn nhân thưởng thức thay đổi đã dẫn đến sự xuất hiện kiểu người phụ nữ không chỉ phục vụ nhu cầu giải trí nghệ thuật thuần tuý mà còn cả nhu cầu thân xác của cánh đàn ông có tiền của. Chính vì vậy trong xã hội xuất hiện quan niệm ả đào là những người dâm đãng, đồi bại, quyến rũ đàn ông, ham tiền thích của.

Đó là cách nhìn từ quan điểm nhà Nho bảo thủ về đạo đức xã hội, song nếu nhìn từ góc độ giải phóng đời sống tinh thần, tình cảm thì dễ thấy, Nho giáo đã không còn đủ sức ràng buộc những tín điều khắt khe của nó đối với đời sống tình con người ở thế kỷ XVIII, XIX. Tuy nhiên cách nhìn ấy vẫn còn để lại một vệt dài trong tâm thức của các văn nghệ sỹ những năm đầu thế kỷ XX.3 Kép: Kép cùng với đào là những thành viên quan trọng trong cuộc hát ca trù, thông thường được gọi chung là đào kép, trong đó vai trò chính của kép là gảy đàn (nhạc công), đào là hát. Một số sách nói rằng ngày xưa kép cũng có tham gia hát, điệu hát nói kép hát thì gọi là điệu hà nam, điệu hát trai, đào hát thì gọi là hát gái hay nữ xướng, kép hát trước rồi đào hát lại đúng bài, đúng điệu thì gọi là hà liễu. Như vậy, kép ở đây được hiểu là nhạc công nam, chơi đàn đáy trong ca trù.

Nhạc công này có thể cũng là người hát trong một số tiết mục hát thờ ở cửa đình. Ngoài ra chữ kép còn được dùng để chỉ những người đàn ông làm nghề đàn, hát, diễn viên trong nghệ thuật ca hát truyền thống như tuồng, chèo.4 Quan viên: Khái niệm quan viên trong ca trù dùng để gọi những người tham gia nghề hát. Trong một cuộc hát ca trù, quan viên cũng có thể tham gia cầm chầu. Họ có thể vừa là công chúng thưởng thức và cũng có thể là thành viên của ban nhạc.

Quan viên thời trước thường là bậc phong lưu, tao nhân mặc khách, sành âm luật, vũ đạo, thể cách v. nên tham dự không phải là thính giả thụ động, ngược lại quan viên được cầm chầu, đánh trống thưởng cho các chỗ hay trong cuộc hát. Tiếng trống của người quan viên cầm chầu trở thành một bộ phận hữu cơ của cuộc hát. Theo các tác giả sách Việt Nam ca trù biên khảo, gọi là quan viên là vì: “1 – Sách ca trù bị khảo: Lệ xƣa con các quan từ Án sát trở lên, dẫu không đỗ đạt cũng đƣợc triều đình tặng cho Ấm tử.

Chức Ấm tử đƣợc miễn hết sƣu sao tạp dịch. Con các quan phủ, huyện gọi là quan viên tử, đƣợc miễn tạp dịch trong làng. Ngƣời ta gọi ngƣời đi hát là quan viên có ý ám chỉ đó là hạng phong lƣu, công tử. 2- Lại có thuyết nói Quan viên là những bậc phong lƣu đi du quan thƣởng thức”.

Tóm lại, các quan viên là những người thuộc tầng lớp trên, có tiền của, có nhu cầu thưởng thức, giải trí bằng nghệ thuật, qua thú chơi mà 18 thành thạo, thông hiểu cách cầm chầu trong lối hát ả đào, tức là những người sành thơ ca và âm luật. Tuy nhiên, đến đầu thế kỷ XX, cuộc sống hưởng lạc, sự ăn chơi phóng đãng ở chốn thành thị ngày càng phát triển, các quan viên đi hát thì không nhằm thưởng thức ca nhạc, văn chương, mà chỉ là dịp tụ họp bạn hữu hành lạc, kiếm tìm mỹ nhân! Về phía các ả đào, nhiều cô chỉ biết hát dăm ba câu, thậm chí không biết hát mà chỉ có chút nhan sắc và những ả đào này chỉ có bổn phận lo ép các quan viên uống thật nhiều rượu để chủ nhân Nhà trò (tức tiệm Cô đầu) kiếm lời. Họ chính là những cô đầu rượu, và sẵn sàng “chiều lòng” các quan viên! Đó là nguyên nhân gây ra tiếng xấu chung cho giới cầm ca.5 Giáo phường Giáo phường vốn là chữ mượn từ Trung Hoa, có nghĩa là trường dạy nhạc. Trung Quốc thời Tuỳ Đường đã thành lập các giáo phường lớn, giao cho quan Thái thường quản lý.

Các nghệ nhân trong giáo phường gọi là Cung nhân, phần lớn là con gái nhà thường dân, dung mạo xinh đẹp, được học nhiều ngón đàn, điệu múa để phục vụ nhu cầu trong cung đình. Sách Lịch sử kỹ nữ xếp các nghệ nhân giáo phường này vào loại cung kỹ, tức là kỹ nữ trong cung đình. Sách có giải thích về các cung kỹ như sau: “Cung kỹ chỉ nữ nghệ nhân ca múa chuyên nghiệp trong cung đình. Tên gọi còn có cung thiếp, cung oa, cung nga… Nhiệm vụ của họ chủ yếu là diễn xuất các tiết mục văn nghệ lúc Hoàng đế tiến hành lễ, tết, thịnh hội, điển lễ và cung cấp các hoạt động giải trí thƣờng nhật cho Hoàng đế, không hầu hạ chăn gối” [ 39, 20].

Ở Việt Nam, giáo phường dùng để chỉ tổ chức của những người trong nghề ca trù.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ