đặt vấn đề gấp rút giải phóng người nông dân ra khỏi chế độ thực dân phong kiến. Điều này, đã được chứng minh qua tác phẩm Tắt đèn Tác phẩm Tắt đèn là một bản cáo trạng đanh thép, kết án bọn áp bức thống trị, đã bóc lột nông dân đến tận xương tủy. Tác giả đã vạch trần thực trạng đen tối, ngột ngạt của cuộc sống ở nông thôn Bắc bộ lúc bấy giờ. Với nghệ thuật đi vào chiều sâu cái tinh túy bản chất, đặc biệt là phương ngôn nghệ thuật đặc trưng cô đúc càng nén lại thì càng gây nên vụ nổ lớn, càng vang xa, vang rộng.
Ngay từ phổ thông, người viết đã được học tác phẩm một cách khái quát vì vậy người viết đã cảm nhận được phần nào tài năng của Ngô Tất Tố cũng như giá trị của tác phẩm Tắt 1 đèn. Điều này, đã giúp cho người viết có ý định tìm hiểu sâu hơn về nhà văn Ngô Tất Tố và tác phẩm Tắt đèn. Sinh ra và lớn lên ở vùng đất Nam bộ, được giao tiếp bằng những lớp từ ngữ mang đậm chất Nam bộ, nhưng khi được học về tác phẩm Tắt đèn, người viết được tiếp xúc với một khía cạnh khác của từ ngữ, đó là lớp từ ngữ Bắc bộ và đã cảm nhận được nét riêng của lớp từ ngữ này, đặc biệt là lớp từ xưng hô. Lớp từ xưng hô Bắc bộ, đã giúp cho người viết thấy được sự phong phú của từ ngữ tiếng Việt, văn hóa con người Bắc bộ và bản chất con người Bắc bộ.
Vì lý do trên, người viết quyết định chọn đề tài Từ xưng hô trong tác phẩm Tắt đèn của Ngô Tất Tố làm đề tài hoàn thành khóa luận tốt nghiệp cho mình. Lịch sử vấn đề Ngô Tất Tố là nhà văn lớn có nhiều công trình. Trong đó, có tiểu thuyết và phóng sự viết về nông thôn như: Tắt đèn, Lều chõng, Việt làng, Tập án cái đình… Đây là những tác phẩm có giá trị tiên phong gây dựng nền móng văn học hiện thực của nước nhà. Có thể nói, Ngô Tất Tố là cây bút viết văn tài năng và thành danh ở nước ta trong thế kỷ XX.
Vì vậy, nghiên cứu về giá trị trong các tác phẩm của nhà văn Ngô Tất Tố, cũng như tìm hiểu về nhà văn Ngô Tất Tố đã có rất nhiều những công trình, những tác giả, những bài viết về ông và tác phẩm của ông. Dưới đây, là những bài viết của các nhà nghiên cứu về tác phẩm Tắt đèn. Phan Cự Đệ với bài viết Tắt đèn của Ngô Tất Tố trong cuốn “Tắt đèn” tác phẩm và lời bình, Tuấn Thanh, Vũ Nguyên, Nxb Văn học, Năm 2007. Đã nhận định về tác phẩm Tắt đèn như sau: “Ngô Tất Tố là nhà văn có nhiều thuận lợi để viết về nông thôn: một cái vốn Nho học vững chắc và sự hiểu biết sâu sắc về nông thôn và nông dân Việt Nam”.139] Phan Cự Đệ còn ca ngợi ngòi bút của Ngô Tất Tố và giá trị của tác phẩm Tắt đèn “Ngô Tất Tố đã tố cáo cái cảnh khổ điển hình “thiếu thuế mất vợ, thiếu nợ mất con” của nông dân thời thuộc Pháp…Cuốn tiểu thuyết này, đã lên án cả bộ máy thống trị ở nông thôn: quan lại, nghị viên, địa chủ, cường hào gian ác dâm dục”.141] Tác giả còn nêu lên nét đặc sắc của nghệ thuật “Nghệ thuật của “Tắt đèn” là một thứ nghệ thuật đi vào chiều sâu, vào cái tinh túy bản chất.
“Tắt đèn” học được ở văn học dân gian, đặc biệt ở tục ngữ phương ngôn cái nghệ thuật tập trung cô đúc, càng nén lại thì càng gây nên những vụ nổ lớn, càng có sự vang xa rộng trong không gian”.145] Và: “Bằng nghệ thuật lồng 2 tiếng và bằng hình ảnh, chắc chắn ở đây ngôn ngữ điện ảnh có ưu thế hơn ngôn ngữ văn học.143] Nguyễn Đăng Mạnh, “Tắt đèn” tác phẩm và lời bình cũng nhận định: “Ngay khi mới ra đời Tắt đèn đã được nhận là một tác phẩm có giá trị”.150] Nguyễn Đăng Mạnh còn ca ngợi tầm quan sát của Ngô Tất Tố khi viết về người nông dân và ca ngợi tinh thần dân tộc của Ngô Tất Tố. “ Ngô Tất Tố đã nhìn thấy bản chất của con người lao động, đã làm nổi bật lên ở chị Dậu tính cách điển hình của người nông dân lao động, của người phụ nữ Việt Nam. Với nhân vật đó, Ngô Tất Tố đã tiếp tục phát huy được truyền thống tốt đẹp của nền văn hóa dân tộc với những hình ảnh sáng ngời của cô Tấm, của Cúc Hoa, Ngọc Lan, Hạnh Nguyên, Thúy Kiều, Nguyệt Nga v,v…Ở đây ta thấy rằng nhà văn một khi đã đi sâu vào quần chúng nhân dân thì nhất định sẽ tìm thấy dân tộc mình”.159] Nhà phê bình còn nhận định: “Ngô Tất Tố rất thạo ngôn ngữ nông thôn. Có lẽ không một nhà văn nào đương thời có thể am hiểu mọi mặt sinh hoạt ở nông thôn và có thể gọi từng sự vật, từng sự việc bằng đúng cái tên nông thôn của nó như ông”.162] Nhìn chung, Phan Cự Đệ và Nguyễn Đăng Mạnh đã có một cái nhìn khái quát về giá trị của tác phẩm Tắt đèn cả nội dung lẫn nghệ thuật.
Tuy nhiên người viết nhận thấy các ông chưa có những nhận xét riêng cho lớp từ xưng hô, về việc dùng từ trong tác phẩm Tắt đèn. Vì vậy, đề tài của người viết là đề tài mới mẻ. Trong bài Những đóng góp của Ngô Tất Tố trong “Tắt đèn”, Phong Lê đã nêu: “So với nhiều nhà văn hiện thực khác, có thể Ngô Tất Tố chưa bao quát được mặt này mặt kia trong đời sống, nhưng phần đóng góp sâu sắc và cũng là độc đáo của Ngô Tất Tố chính là ở chỗ nhà văn đã khám phá được vẻ đẹp bên trong rất đáng quý của người nghèo trong xã hội vô cùng tối tăm”.165] Ông còn khẳng định: “Vẻ đẹp của người phụ nữ trong “Tắt đèn” trước hết là vẻ đẹp của tình yêu thương, ý thức đấu tranh dứt khoát của người nông dân trong xã hội cũ. Nhưng cũng trong “Tắt đèn” không thể không chú ý một khía cạnh khác, dù nhỏ nhưng cũng là độc đáo ở Ngô Tất Tố là không hề có ý định hướng người đọc quan tâm đến nhan sắc nhân vật của mình như khuynh hướng của nhà văn lãng mạn trong Tự lực văn đoàn”.167,168] Hà Minh Đức, Tắt đèn cho rằng: “Giá trị của tác phẩm “Tắt đèn” không chỉ thể hiện ở nội dung tư tưởng, ở tinh thần nhân đạo thấm đượm qua mỗi trang sách, 3 mà cả ở hình thức nghệ thuật.197] “Tác giả đã miêu tả, soi gọi nhân vật của mình từ nhiều góc độ khác nhau, và trong những mối quan hệ với làng xóm láng giềng, quan hệ với bọn thống trị… Chính trong những mối quan hệ tương tác đó, tính cách chị Dậu càng trở nên thân mật và sinh động hơn.
Trong quan hệ chồng con chị Dậu là người vợ, người mẹ giàu tình yêu thương, chung thủy; trong quan hệ đời sống xã hội, chị Dậu là người phụ nữ đảm đang, trung hậu, giàu đức hy sinh; trong quan hệ với bọn thống trị chị Dậu nổi lên là con người giàu lòng tự trọng, trong sáng và đầy tính quật cường.198] Những ý kiến của nhà phê bình Phong Lê và Hà Minh Đức là những ý kiến sắc sảo. Tuy nhiên, đây cũng là những ý kiến tập trung đóng góp vào riêng nhà văn và vẻ đẹp của người phụ nữ nông thôn Bắc Bộ thời phong kiến. Các nhà phê bình chưa đi sâu vào khai thác về việc sử dụng từ ngữ và lớp từ xưng hô trong tác phẩm Tắt đèn. Từ đó, người viết nhận thấy lớp từ xưng hô trong tác phẩm Tắt đèn vẫn chưa được các nhà nghiên cứu quan tâm.
Trong bài viết Lời giới thiệu truyện “Tắt đèn”, Nguyễn Tuân có khẳng định: “Sáng tác Ngô Tất Tố, trội nhất vẫn là cuốn “Tắt đèn”. Và trong tiểu thuyết “Tắt đèn”, trội nhất lại là cái chương XIII. Lời sắc sảo, ý súc tích, cách diễn đạt thì linh hoạt mà bố cục thì lại chặt. Lời nói của nhân vật và cái cách Ngô Tất Tố khiến lời cho nhân vật, nó hệt như là kịch nói”.178] Phú Hương với bài viết “Tắt đèn” – Tiểu thuyết của Ngô Tất Tố cũng cho rằng: “Kể làm sao hết được những câu nói có giá trị, mỗi một câu đủ lột trần được tâm lý của một hạng người ở sau lũy tre xanh.
Ngô Tất Tố đã khéo làm cho người đọc trông thấy những cảnh đau khổ bất bình xảy ra trước một lối văn rõ rệt, giản dị, rất linh hoạt. Ông làm cho ta hồi hộp, căm tức, thương hại, có lúc sung sướng nữa vì người đàn bà bị lắm nỗi áp bức quá đã liều mạng.205] Bên cạnh đó, Phú Hương còn đưa ra một số khuyết điểm về Ngô Tất Tố và nghệ thuật trong tác phẩm Tắt đèn: “Ông Tố là nhà nho mới đi qua địa hạt tiểu thuyết lần đầu. Vì thế, ông chưa thoát khỏi di tích hán học. Chuyện ông kể theo lối Á Đông hơn là theo lối Tây Âu, do đó nó làm mất sức tưởng tượng của người đọc… Rõ rệt hơn nữa là trong mỗi chương hễ muốn kể chuyện gì là tác giả thường bài trí cảnh vật quanh đó trước đã rồi mới đi sâu vào chuyện.
Lối kể ấy có vẻ kinh điển như một bài thơ thất ngôn bát cú, nó mất vẻ linh động của câu chuyện mà đồng thời nó không khêu gợi 4 tính hiếu kì của người đọc. Vã lại trong Tắt đèn hình như tác giả không nỡ để người đàn bà bị ô nhục: hai lần bị lôi kéo, hai lần chạy thoát được. Người ta sẽ nói ông Tố “giữ trinh” cho nhân vật của ông quá, mà chính là đặc điểm của phái Nho học xưa nay…Và muốn phê bình được đầy đủ, tôi cũng xin nhắc luôn rằng tác giả cuốn Tắt đèn đã dùng một tiêu đề “tối tăm” không xứng đáng với giá trị, với nội dung cuốn chuyện.206] Tuy vậy, những khuyết điểm trên vẫn không xóa nhòa được giá trị đặc biệt của tác phẩm Tắt đèn. Có thể thấy, Nguyễn Tuân và Phú Hương đã có nhận định, đánh giá về giá trị của tác phẩm Tắt đèn cả nội dung lẫn nghệ thuật.
Trong nghệ thuật, hai ông đã có những nhận xét về giá trị từng lời nói, câu nói của nhân vật và cả lời của tác giả. Bên cạnh đó, Phú Hương còn đưa ra một số khuyết điểm về nghệ thuật của Ngô Tất Tố trong tác phẩm Tắt đèn. Tuy nhiên, các ông chưa đi sâu vào lớp từ xưng hô trong tác phẩm. Vì vậy, đề tài người viết nghiên cứu sẽ tìm hiểu sâu hơn về lớp từ này.