Luận văn thạc sĩ về giao lưu văn hóa Việt Nam - Nhật Bản qua manga từ năm 1990

Luận văn thạc sĩ phân tích giao lưu văn hóa việt nam nhật bản từ năm 1990 đến nay nghiên cứu trường hợp manga nhật bản được, đánh giá thực trạng, chỉ ra hạn chế, đề xuất giải pháp

Trường đại học

Đại học Quốc gia Hà Nội

Chuyên ngành

Việt Nam học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2014

99
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CẢM ƠN

LỜI CAM ĐOAN

PHẦN MỞ ĐẦU

1.1. Tính cấp thiết của đề tài

1.2. Mục tiêu chung và mục đích nghiên cứu

1.2.1. Mục tiêu chung

1.2.2. Mục đích nghiên cứu

1.3. Giả thuyết nghiên cứu

1.4. Đối tượng và phương pháp nghiên cứu

1.5. Tổng quan nghiên cứu

1.5.1. Nghiên cứu về giao lưu văn hóa giữa Việt Nam và Nhật Bản

1.5.2. Nghiên cứu về truyện tranh Nhật Bản ở nước ngoài

1.5.3. Nghiên cứu về truyện tranh Nhật Bản ở Việt Nam

1. CHƯƠNG 1: LỊCH SỬ TRUYỆN TRANH NHẬT BẢN

1.1. Điều kiện xuất hiện ý niệm về truyện tranh

1.2. Quan niệm truyện tranh Nhật Bản “Manga (漫画:Mạn họa)”

1.3. Nguồn gốc của tên gọi “Manga”

1.4. Manga sau Chiến tranh Thế giới thứ II

1.4.1. Sự xuất hiện truyện tranh dài của ông Tezuka

1.4.2. Sự xuất hiện truyện tranh kiểu mới và những tranh cãi về nội dung

1.4.3. Sự xuất hiện của “Chú mèo thần kỳ” và thay đổi về quan niệm truyện tranh của các bậc phụ huynh

2. CHƯƠNG 2: PHỔ BIẾN TRUYỆN TRANH NHẬT RA NƯỚC NGOÀI

2.1. Truyện tranh Nhật được phổ biến trên thế giới

2.2. Truyện tranh Nhật được phổ biến tại thị trường Việt Nam

2.2.1. Xuất hiện “Chú mèo thần kỳ” tại Việt Nam

2.2.2. Truyện tranh nước ngoài tại Việt Nam đến đầu thập niên 1990

2.2.3. Một anh hùng truyện tranh của Việt Nam - “Dũng sĩ Hesman”

2.2.4. Sự phổ biến truyện tranh Nhật Bản

2.2.5. Phim hoạt hình được chuyển thể từ truyện tranh Nhật

2.2.6. Tiểu thuyết - Đối tác mới truyện tranh Nhật đối với độc giả sau 44 tuổi đọc truyện tranh

2.2.7. Sự phát triển của truyện tranh Việt Nam

2.3. Những nội dung tranh cãi liên quan đến truyện tranh Nhật Bản tại Việt Nam

2.3.1. Tình dục và các yếu tố nhạy cảm khác trong truyện tranh Nhật Bản

2.3.2. Trò chơi mới được phát minh từ truyện tranh

2.3.3. Vấn đề bản quyền

3. CHƯƠNG 3: GIAO LƯU VĂN HÓA VIỆT NAM - NHẬT BẢN QUA TRUYỆN TRANH

3.1. Quan niệm của người Việt Nam về truyện tranh Nhật Bản

3.2. Những yếu tố ảnh hưởng đến quan niệm đối với truyện tranh tại Việt Nam

3.2.1. Khác biệt về ngôn ngữ và văn hóa

3.2.2. Khác biệt trong lối tư duy

3.2.3. Khác biệt về tầm nhìn kinh doanh

3.3. Bài học và kinh nghiệm từ truyện tranh Nhật Bản đối với độc giả Việt Nam

3.4. Dấu ấn của truyện tranh Nhật Bản đối với các sáng tác truyện tranh Việt Nam

KẾT LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ

4.2. Khuyến nghị

Danh mục tài liệu tham khảo

Tóm tắt

I. Tổng quan về giao lưu văn hóa Việt Nhật qua manga từ 1990

Giao lưu văn hóa giữa Việt Nam và Nhật Bản đã diễn ra từ lâu, nhưng sự phát triển mạnh mẽ của manga Nhật Bản tại Việt Nam từ năm 1990 đã tạo ra một bước ngoặt quan trọng. Manga không chỉ là một hình thức giải trí mà còn là cầu nối giúp người Việt Nam hiểu rõ hơn về văn hóa Nhật Bản. Qua các tác phẩm manga, độc giả Việt Nam có cơ hội tiếp cận với những giá trị văn hóa, phong tục tập quán và lối sống của người Nhật. Sự phổ biến của manga đã góp phần làm phong phú thêm đời sống văn hóa của người dân Việt Nam.

1.1. Lịch sử phát triển của manga Nhật Bản tại Việt Nam

Manga Nhật Bản bắt đầu xuất hiện tại Việt Nam từ những năm 1990, khi các ấn phẩm đầu tiên được phát hành. Sự phát triển này không chỉ phản ánh nhu cầu giải trí mà còn là sự giao thoa văn hóa giữa hai quốc gia. Các tác phẩm nổi tiếng như 'Naruto' hay 'One Piece' đã thu hút một lượng lớn độc giả trẻ tuổi, tạo nên một phong trào đọc manga mạnh mẽ.

1.2. Tác động của manga đến văn hóa Việt Nam

Manga đã ảnh hưởng đến nhiều khía cạnh của văn hóa Việt Nam, từ phong cách ăn mặc, ngôn ngữ cho đến các hoạt động giải trí. Nhiều bạn trẻ đã bắt đầu học tiếng Nhật để hiểu rõ hơn về các tác phẩm manga yêu thích của mình. Điều này không chỉ giúp tăng cường khả năng ngôn ngữ mà còn tạo ra sự kết nối văn hóa sâu sắc hơn giữa hai nước.

II. Những thách thức trong giao lưu văn hóa Việt Nhật qua manga

Mặc dù manga Nhật Bản đã có những đóng góp tích cực cho giao lưu văn hóa, nhưng vẫn tồn tại nhiều thách thức. Một trong số đó là sự khác biệt về ngôn ngữ và văn hóa. Nhiều độc giả Việt Nam gặp khó khăn trong việc hiểu các ngữ cảnh văn hóa trong manga. Hơn nữa, một số nội dung trong manga có thể không phù hợp với văn hóa Việt Nam, dẫn đến những tranh cãi và phản ứng trái chiều.

2.1. Khác biệt về ngôn ngữ và văn hóa

Sự khác biệt về ngôn ngữ và văn hóa giữa Việt Nam và Nhật Bản là một trong những thách thức lớn nhất trong việc tiếp nhận manga. Nhiều thuật ngữ và phong tục tập quán trong manga có thể không được hiểu đúng trong bối cảnh văn hóa Việt Nam, dẫn đến sự hiểu lầm và khó khăn trong việc tiếp cận nội dung.

2.2. Vấn đề bản quyền và phát hành

Vấn đề bản quyền cũng là một thách thức lớn trong việc phát hành manga tại Việt Nam. Nhiều tác phẩm bị sao chép trái phép, làm giảm giá trị của sản phẩm văn hóa này. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến các tác giả mà còn làm giảm chất lượng của các ấn phẩm được phát hành tại Việt Nam.

III. Phương pháp nghiên cứu giao lưu văn hóa qua manga

Để hiểu rõ hơn về giao lưu văn hóa Việt - Nhật qua manga, cần áp dụng các phương pháp nghiên cứu đa dạng. Việc khảo sát ý kiến độc giả, phân tích nội dung manga và so sánh với các sản phẩm văn hóa khác sẽ giúp làm rõ hơn tác động của manga đến văn hóa Việt Nam. Các nghiên cứu này cần được thực hiện một cách hệ thống và khoa học để đảm bảo tính chính xác và khách quan.

3.1. Khảo sát ý kiến độc giả về manga Nhật Bản

Khảo sát ý kiến độc giả là một phương pháp hiệu quả để thu thập thông tin về sự tiếp nhận và ảnh hưởng của manga Nhật Bản tại Việt Nam. Qua đó, có thể hiểu rõ hơn về sở thích, thói quen đọc và những tác động của manga đến đời sống văn hóa của người Việt.

3.2. Phân tích nội dung và hình thức của manga

Phân tích nội dung và hình thức của manga giúp làm rõ những yếu tố văn hóa được thể hiện trong các tác phẩm. Điều này không chỉ giúp độc giả hiểu rõ hơn về văn hóa Nhật Bản mà còn tạo cơ hội để so sánh với các sản phẩm văn hóa khác của Việt Nam.

IV. Ứng dụng thực tiễn của nghiên cứu giao lưu văn hóa qua manga

Nghiên cứu giao lưu văn hóa qua manga không chỉ mang lại giá trị lý thuyết mà còn có nhiều ứng dụng thực tiễn. Các kết quả nghiên cứu có thể được sử dụng để phát triển các chương trình giáo dục, tổ chức sự kiện văn hóa và thúc đẩy hợp tác giữa hai nước. Hơn nữa, việc hiểu rõ hơn về manga sẽ giúp các nhà xuất bản Việt Nam lựa chọn và phát hành các tác phẩm phù hợp với thị hiếu độc giả.

4.1. Phát triển chương trình giáo dục văn hóa Nhật Bản

Các trường học có thể sử dụng manga như một công cụ giảng dạy để giúp học sinh hiểu rõ hơn về văn hóa Nhật Bản. Việc tích hợp manga vào chương trình học sẽ tạo ra sự hứng thú và khuyến khích học sinh tìm hiểu thêm về ngôn ngữ và văn hóa Nhật Bản.

4.2. Tổ chức sự kiện văn hóa Việt Nhật

Tổ chức các sự kiện văn hóa liên quan đến manga sẽ tạo cơ hội cho người dân hai nước giao lưu và học hỏi lẫn nhau. Những sự kiện này có thể bao gồm triển lãm manga, hội thảo và các buổi giao lưu văn hóa, giúp tăng cường sự hiểu biết và hợp tác giữa Việt Nam và Nhật Bản.

V. Kết luận và tương lai của giao lưu văn hóa Việt Nhật qua manga

Giao lưu văn hóa Việt - Nhật qua manga đã và đang diễn ra mạnh mẽ, tạo ra nhiều cơ hội và thách thức. Tương lai của giao lưu này phụ thuộc vào sự nỗ lực của cả hai bên trong việc hiểu và tôn trọng văn hóa của nhau. Việc phát triển các chương trình hợp tác văn hóa, giáo dục và kinh tế sẽ giúp tăng cường mối quan hệ giữa hai quốc gia. Hơn nữa, việc bảo vệ bản quyền và phát triển nội dung phù hợp sẽ là chìa khóa để duy trì sự phát triển bền vững của manga tại Việt Nam.

5.1. Tăng cường hợp tác văn hóa giữa Việt Nam và Nhật Bản

Tăng cường hợp tác văn hóa sẽ giúp hai nước hiểu nhau hơn và tạo ra nhiều cơ hội giao lưu. Các chương trình hợp tác có thể bao gồm trao đổi sinh viên, tổ chức sự kiện văn hóa và phát triển các dự án chung.

5.2. Định hướng phát triển manga tại Việt Nam

Định hướng phát triển manga tại Việt Nam cần chú trọng đến việc bảo vệ bản quyền và phát triển nội dung phù hợp với văn hóa Việt Nam. Các nhà xuất bản cần nghiên cứu thị trường và nhu cầu của độc giả để đưa ra các sản phẩm chất lượng và hấp dẫn.

22/07/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Lời mở đầu này xác nhận lại việc truyện tranh Nhật Bản đã trở thành “văn hóa chính thống” và đã thành công trên thị trƣờng trên thế giới. Thậm chí truyện tranh là một phƣơng pháp sáng tác nghệ thuật và vị trí của truyện tranh có thể tƣơng đƣơng với các tác phẩm văn học truyền thống. Nhƣng thực tế vẫn còn nhiều chênh lệnh về quan niệm truyện tranh với Việt Nam. Tôi chỉ chƣa rõ mục đích xuất bản cuốn sách hƣớng dẫn này là cho phụ huynh Việt Nam khi lần đầu tiên tiếp xúc truyện tranh hay những ngƣời hâm mộ truyện tranh Nhật Bản? Nhƣ tôi đã trình bày trên đây, ở Nhật Bản có sự phân loại truyện tranh thiếu nhi, dành cho thanh niên, dành cho ngƣời lớn, dành cho thiếu nữ.

Trong quá trình phát triển truyện tranh, ở Nhật cũng đã có những cuộc tranh luận căng thẳng giữa một bên là tác giả, một bên là nhà xuất bản với bên còn lại là phụ huynh. Cha mẹ ngƣời Nhật cũng từng có quan niệm về truyện tranh tƣơng tự với các ông bố bà mẹ Việt Nam, nhƣ: “Không đọc truyện tranh mà làm bài đi” hay “Đọc truyện tranh trở nên ngốc nghếch”…v. Nhƣng mặt khác, theo thời gian cũng nhƣ sự khẳng định của các tác phẩm truyện tranh, các bậc phụ huynh cũng nhận thấy ƣu điểm của truyện tranh là đơn giản, kể cả trẻ con chƣa biết đọc cũng có thể hiểu nội dung nên truyện tranh nhận đƣợc nhiều sự quan tâm của trẻ em và cả ngƣời lớn. Chính vì vậy, trên thị trƣờng Nhật Bản đã xuất hiện một số tác phẩm có tính giáo dục nhƣ dạy toán học qua truyện tranh.

Nguyên nhân của sự khác nhau về quan niệm của độc giả hai nƣớc Việt Nam - Nhật Bản về truyện tranh là do hình thức phát hành truyện tranh và văn 18 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com học dành cho thiếu nhi. Đối với trƣờng hợp Nhật Bản thì đa số là họa sĩ trong nƣớc sáng tác và nhà xuất bản chịu trách niệm phát hành. Còn trƣờng hợp Việt Nam thì số lƣợng họa sĩ sáng tác truyện tranh khá ít, chƣa đủ đáp ứng nhu cầu của thị trƣờng trong khi nhu cầu là có thực. Chính vì vậy, các nhà xuất bản cũng phải tìm nguồn cung đồng thời làm tăng thu nhập của mình bằng việc mua bản quyền (hoặc là đạo ý tƣởng, đạo văn) từ nƣớc ngoài và dịch sang tiếng Việt.

Và kết quả là hiện nay, đa số truyện tranh trên thị trƣờng Việt Nam là tác phẩm phiên dịch từ bản nƣớc ngoài, nên có thể dễ thấy một số đặc điểm về văn hóa khác biệt so với quan điểm, lối sống của ngƣời Việt. Theo ý kiến của GS. Kato Sakae, cũng trong Hội thảo Quốc tế nói trên, Việt Nam thời kỳ Đổi mới chƣa có đủ tác phẩm dành cho vị thanh niên. Khi hết tuổi thiếu nhi, thì vị thành niên có sách gì để đọc - những loại phù hợp với lứa tuổi và đặc tính tâm lý? Do có rất ít hoặc không có tác phẩm nào sáng tác trực tiếp phục vụ nhóm tuổi này, nên các em vẫn phải tiếp tục đọc các truyện tranh thiếu nhi hay phải đọc văn học lớn tuổi.

Chính vì vậy, có thể nói, sự xuất hiện của truyện tranh Nhật Bản có vai trò quan trọng trong giáo dục hay định hƣớng đối với cộng đồng7 những ngƣời trẻ. Đây là điểm đƣợc đánh giá nhất của vai trò truyện tranh Nhật tại Việt Nam trong thập niên 90. Tuy vậy, trong khoảng 20 năm lịch sử xuất hiện và phát triển truyện tranh Nhật Bản tại Việt Nam, từ khi nào mà nhiều ngƣời cho rằng truyện tranh nói chung và truyện tranh Nhật Bản nói riêng là “xấu”, có chứa yếu tố bạo lực và tình dục nhƣ phát biểu của ông Lê Linh? Luận văn này cũng mong muốn tìm hiểu kỹ hơn quan niệm của nhóm phụ huynh qua các bài viết, nhằm tìm câu trả lời cho nguyên nhân của sự thay đổi trong quan niệm truyện tranh và thực trạng cũng nhƣ xu hƣớng của truyện tranh hiện nay. Thêm vào đó, lịch sử truyện tranh của Nhật Bản sẽ đƣợc tóm tắt đơn giản, dễ hiểu nhằm phần nào bổ sung kiến thức cho những ai quan tâm hoặc muốn nghiên cứu về truyện tranh Nhật và tìm hiểu văn hóa của hai bên Việt Nam - Nhật Bản qua 7 Bài giảng trong hội thảo quốc tế “Phụ nữ và Truyện tranh: Kết nối những nền văn hóa ngoài Nhật Bản” ngày 24/3/2012 - Sự tiếp nhận Manga Nhật Bản vào Việt Nam và xu hƣớng 19 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com công cụ truyện tranh.

Và vì vậy, về mặt học thuật, rất cần những nghiên cứu mang toàn diện và bao quát về truyện tranh Nhật và ảnh hƣởng của nó tại việt Nam để mang lại cái nhìn có chiều sâu và đa chiều, kiến thức chính xác cho ngƣời đọc và ngƣời quan tâm đến truyện tranh. CHƢƠNG 1: LỊCH SỬ TRUYỆN TRANH NHẬT BẢN 1. Điều kiện xuất hiện ý niệm về truyện tranh Trƣớc khi giải thích về tình hình phổ biến truyện tranh Nhật, chúng tôi xin giới thiệu truyện tranh Nhật “Manga” và lịch sử hình thành văn hóa truyện tranh Nhật Bản. Năm 1924, trong sách của “Nihon manga shi (日本漫 画史:Nhật Bản Mạn họa sử)” ông Hosokibara đã đánh giá tác phẩm “Choju Jinbutsu Giga (鳥獣人物戯画:Điểu thú nhân vật hí họa)” của thế kỷ XII-XIII là truyện tranh đầu tiên của Nhật Bản [45, tr.

Theo tôi, những tác phẩm dƣới hình thức tranh vẽ đƣợc sáng tác với mục đích cụ thể của tác giả đó, hoàn toàn không phải với ý nghĩa của truyện tranh giải trí nhƣ các nhà nghiên cứu hay phê bình về sau dán nhãn (“Label”). Việc dán nhãn nhƣ vậy trong nhiều trƣờng hợp chƣa chắc đã là việc hay, bởi nó có thể gây ra sự hiểu lầm nếu nhà nghiên cứu về sau hay ai đó quan tâm mà không tìm hiểu kỹ hoặc không có điều kiện đọc về lịch sử truyện tranh. Nhật Bản nhanh chóng phát triển lĩnh vực này là do văn hóa nhƣ tranh cuốn, ở đây đƣợc gọi là “đọc truyện bằng tranh” khá phát triển từ sớm và khái niệm “đọc truyện bằng tranh” xuất phát từ văn hóa chính thống. Tôi nhấn mạnh thêm ở đây, văn hóa “đọc truyện bằng tranh” này không phát triển từ dân gian mà từ văn hóa chính thống của giai cấp thống trị và có quyền lực, sau đó mới đƣợc phổ biến xuống các tầng lớp nhân dân.

Phƣơng pháp đọc truyện bằng tranh ngày xƣa có giá trị rất cao nhƣ trƣờng hợp phổ biến giáo lý của Phật giáo dành cho những ngƣời theo đạo khác hay chƣa có giáo dục nhƣ ngƣời mù chữ. Mặc dù không biết ngôn ngữ của nƣớc khác, nhƣng có tranh 20 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com giải thích thì dễ hiểu và dễ nhớ. Đây là một trong những ƣu điểm của truyện tranh.2 Quan niệm truyện tranh Nhật Bản “Manga (漫画:Mạn họa)” Nghiên cứu hiện nay cho rằng quan niệm “Manga” xuất hiện từ thế kỷ XIX, thời kỳ phổ biến tranh biếm họa trong văn hóa dân gian. Nguồn gốc của từ “Mạn họa” là nói về loại chim cò thìa.

Trong tài liệu “Suzan Bunsyu8 (嵩山文集:Tung sơn văn tập) và “Yousai Zuihitsu9 (容斎随 筆:Dung trai tùy bút)” mô tả về loại chim này là: Hoàng hà có hai loại chim bắt cá sống, loại chim “Mạn họa” bắt cá nhƣ tƣới nƣớc, làm việc không nghỉ. Còn loại chim “Tín thiên lục” thì há miệng chờ cá vào, có vẻ lƣời biếng. Kiến thức nhƣ này lần đầu tiên xuất hiện vào năm 1771, trong tác phẩm “Mankaku Zuihitsu (漫画随筆:Mạn họa tùy bút)” của Suzuki Kankei (鈴木煥卿:1713- 1776). Tác phẩm này trích dẫn bài của Mạn họa và nói về mình là không có tài về đánh cờ, âm nhạc, vẽ tranh, không uống rƣợu và không thích tiếp xúc ngƣời khác, hơn nữa là ở nông thôn nên không có bạn bè.

Ông chỉ đọc sách, mà chỉ đọc nhiều nhƣng không làm gì nên giống nhƣ con chim Mạn họa. Thời điểm này chữ “漫画/Mạn họa” chƣa phải là “Manga” mà gọi tên là “Mankaku”, chỉ có nghĩa là làm cái gì đó nhiệt tình, vô tƣ nhƣ chim Mạn họa suốt ngày săn mồi. Từ “Manga” xuất hiện một lần khác trong tác phẩm “Tiên sinh Đông Tâm tạp họa đề kỷ” của nhà văn Kim Đông Tâm (金冬心:1687-1763) thời nhà Thanh. Trong tác phẩm này, ông dùng từ “Mạn họa” với ý nghĩa là vẽ tranh vô tƣ, vẽ tranh theo kiểu mình thích10.

Sau đó, lần đầu tiên có ngƣời 8 Tác phẩm của 晁説之 (Triều Thuyết Chi: 1059-1129) của Bắc Tống 9 Tác phẩm của 洪邁 (Hồng/Suyền Mại: 1123-1202) của Nam Tống 10 予家曲江之浜 五月閑時 果以蕭然山下湘湖楊梅為第一 入市数銭 則連篭得之 甘漿沁歯 飽啖不 厭 視洞庭枇杷不堪 恣大嚼也 時已至矣 輒思郷味 漫画折枝数顆 何異乎望梅止渇也 (Quê 21 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com dùng “Mạn họa” với nghĩa tƣơng tự là họa sĩ Santo Kyoden (山東京伝:1761- 1816), năm 1798, xuất bản sách tranh “Siji no ikikai” (四時交加:Tƣ thời giao gia/Đi lại bốn mùa) trong lời mở đầu có từ “Mạn họa” với ý nghĩa “Vẽ kiểu mình thích, tự do”. Thời kỳ này phổ biến tác phẩm văn học “Zuihitsu (随筆:tùy bút)” là một loại bài viết ngắn, đƣa ra góc nhìn chủ quan của tác giả. Phong trào này có thể đƣợc đánh giá là mốc xuất hiện của cách sáng tác tự do và quan niệm về “cái Tôi” đã có mặt đâu đó trong tác phẩm, thay thế cho “cái Ta”, tức là vƣợt qua phạm vi sáng tác đƣơng thời và thể loại “Manga” cũng nhƣ vậy. Đây là giai đoạn hết sức quan trọng trong lĩnh vực văn học vì mới đƣợc đánh giá ngoài tác phẩm chính thống của văn học mà đã vƣợt qua biên giới và bắt đầu có sự liên ngành với lĩnh vực khác, cũng nhƣ giai đoạn văn hóa chính thống có sự giao thoa với văn hóa đại chúng.

Đây là một giai đoạn rất quan trọng đối với phát triển văn hóa tinh thần của con ngƣời. Đến năm 1814, sách hƣớng dẫn vẽ tranh “Mạn họa” với phần đề tựa của ông họa sĩ Katsushika Hokusai (葛飾北斎:1760-1849) đã đƣợc xuất bản với tên “Hokusai Manga” (北斎漫画:Bắc Trai Mạn họa). “Mạn họa” trong cuốn sách này nói về tranh khuôn mẫu. Sách “Hokusai Manga” đầu tiên xuất bản bao gồm 300 tranh, đến năm 1878 xuất bản 15 tập, tổng hợp hơn 4000 tranh về con ngƣời, động vật, yêu quái và cũng có loại vẽ phong tục, cuộc sống sinh hoạt thƣờng ngày của con ngƣời.

Đặc điểm đa dạng và sƣu tập nhiều tác phẩm này thể hiện hoàn toàn khác với bối cảnh thời kỳ đó, khi mỹ thuật Nhật Bản tồn tại quan hệ sƣ phụ và đệ tử, nhƣ trƣờng hợp nhóm họa sĩ Kano thì sƣ phụ giao cho đệ tử một bức tranh và khi nào đệ tử thể hiện nhƣ hƣơng mình bờ biển Khúc Giang đến tháng 5 âm lịch thì có quả “Dƣơng mai” của Hồ Giang đến mùa.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ