CHƯƠNG 1. TỔNG QUAN VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU 1. Biến đổi khí hậu 1. Khái niệm khí hậu, thời tiết và biến đổi khí hậu - Khí hậu: là trạng thái trung bình của thời tiết tại một khu vực nào đó (tỉnh, quốc gia, châu lục, toàn cầu) trên cơ sở chuỗi số liệu dài ít nhất là 30 năm trở lên.
Theo định nghĩa của Tổ chức Khí tượng thế giới (WMO): “Khí hậu là tổng hợp các điều kiện thời tiết ở một khu vực nhất định đặc trưng bởi các thống kê dài hạn các biến số của trạng thái khí quyển ở khu vực đó”. - Thời tiết: là trạng thái nhất thời của khí quyển tại một địa điểm nhất định được xác định bằng tổ hợp hoặc riêng lẽ các yếu tố: nhiệt độ, áp suất, độ ẩm, tốc độ giá, mưa,. - Hệ thống khí hậu: Theo Uỷ ban Liên minh Chính phủ về Biến đổi khí hậu (IPCC), hệ thống khí hậu là một hệ rất phức tạp bao gồm năm thành phần chính là khí quyển, thủy quyển, băng quyển, bề mặt đất và sinh quyển, và sự tương tác giữa chúng. Mặc dù các thành phần này rất khác nhau về cấu trúc và thành phần cấu tạo, về các thuộc tính vật lý và các thuộc tính khác, chúng được liên kết với nhau thông qua các dòng khối lượng, dòng năng lượng và động lượng, tạo nên một thể thống nhất rộng lớn.
Hệ thống khí hậu tiến hóa theo thời gian dưới tác động của các nhân tố bên trong và bên ngoài. Các nhân tố bên trong chi phối hệ thống khí hậu bao gồm các thuộc tính của khí quyển như thành phần cấu tạo, tính chất ổn định, hoàn lưu khí quyển, và các đặc tính địa phương, như khoảng cách xa biển hay độ lục địa, độ cao địa hình, điều kiện tự nhiên của bề mặt đất, lớp phủ thực vật cũng như trạng thái gần các hồ ao… Hình 1. 1: Sơ đồ mô tả các thành phần của hệ thống khí hậu và những mối tương tác giữa chúng. [16] Khí quyển là thành phần bất ổn định và linh động nhất của hệ thống khí hậu.
Khí quyển bao gồm các chất khí, hơi nước, mây, xon khí, và các thành phần vật chất khác. Khí quyển có ảnh hưởng đến sự truyền bức xạ mặt trời và bức xạ Trái đất. Sự chuyển động của khí quyển, qua đó là sự di chuyển của các khối khí, đóng vai trò quan trọng trong sự vận chuyển và phân bố lại năng lượng bức xạ giữa các vùng trên Trái đất. Quá trình này bị chi phối bởi các nhân tố mang tính địa phương như độ cao địa hình, tính chất bề mặt và do đó góp phần quyết định điều kiện khí hậu của các vùng.
Các nhân tố bên ngoài tác động đến hệ thống khí hậu bao gồm bức xạ mặt trời, tính chất hình cầu của Trái đất, chuyển động của Trái đất xung quanh mặt trời và sự quay quanh trục của nó, sự tồn tại của lục địa và đại dương, cũng như những tác động do con người làm thay đổi các thành phần khí quyển, biến đổi sử dụng đất. Yếu tố khí hậu là một trong những tính chất hay điều kiện của khí quyển (như nhiệt độ không khí) đặc trưng cho trạng thái vật lý của thời tiết hay khí hậu tại một nơi, vào một khoảng thời gian nhất định. - Biến đổi khí hậu: Theo công ước chung của Liên Hiệp Quốc đã đặc biệt nhấn mạnh sự ảnh hưởng của BĐKH đến Hệ sinh thái (HST) tự nhiên, đến các hoạt động kinh tế - xã hội (KT – XH), đến sức khỏe và phúc lợi của con người: “BĐKH là những ảnh hưởng có hại của BĐKH, là những biến đổi trong môi trường vật lý hoặc sinh học gây ra những ảnh hưởng có hại đáng kể đến thành phần, khả năng phục hồi hoặc sinh sản của các HST tự nhiên hoặc đến hoạt động của các hệ thống KT - XH hoặc đến sức khỏe và phúc lợi của con người”. Đối với Hiệp hội Khí tượng Mỹ (American Meteorological Society - AMS) chỉ tập trung đề cập đến nguyên nhân dẫn đến BĐKH: “Bất kỳ sự thay đổi có hệ thống của các nhân tố khí hậu trong một thời gian dài (nhiệt độ, áp suất hoặc gió) qua hàng chục năm hoặc lâu hơn.
BĐKH có thể do các quá trình tự nhiên, như các thay đổi trong quá trình phát năng lượng của Mặt trời, hoặc các thay đổi chậm chạp của trục quay Trái đất, hoặc do các quá trình tự nhiên nội tại của hệ thống khí hậu; hoặc do tác động từ các hoạt động của con người”. Định nghĩa của Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt nam: “BĐKH xác định sự khác biệt giữa các giá trị trung bình dài hạn của một tham số hay thống kê khí hậu. Trong đó, trung bình được thực hiện trong một khoảng thời gian xác định, thường là vài thập kỷ. Sự thay đổi của khí hậu được quy trực tiếp hay gián tiếp là do hoạt động của con người làm thay đổi thành phần khí quyển toàn cầu và đóng góp thêm vào sự biến động khí hậu tự nhiên trong các thời gian có thể so sánh được”.
Theo Lê Huy Bá cho rằng: “BĐKH là sự thay đổi đáng kể, lâu dài các thành phần khí hậu, “khung” thời tiết từ bình thường vốn có lâu đời nay của một vùng cụ thể, sang một trạng thái thời tiết mới, đạt các tiêu chí sinh thái khí hậu một cách khác hẳn, để rồi sau đó dần dần đi vào ổn định mới”. Nguyên nhân gây ra BĐKH Theo báo cáo mới nhất của Liên Hợp Quốc, nguyên nhân gây ra BĐKH 90% là do con người, 10% là do tự nhiên. Sau cuộc tranh luận kéo dài hơn 30 năm cho đến nay, các nhà khoa học đã nhất trí cho rằng những hoạt động phát triển KT - XH với nhịp điệu ngày một cao trong nhiều lĩnh vực như năng lượng, công nghiệp, giao thông, nông - lâm - ngư nghiệp và sinh hoạt của con người đã làm tăng nồng độ các khí gây hiệu ứng nhà kính trong khí quyển, làm Trái đất nóng lên, biến đổi hệ thống khí hậu và ảnh hưởng tới môi trường toàn cầu. Tỷ lệ các hoạt động của con người trong tổng lượng phát thải khí nhà kính - KNK [16] sản xuất điện năng 25,9%; Công nghiệp 19,4%; Lâm nghiệp 17,4%; nông nghiệp 13,5%; Giao thông vận tải 13,1%; Thương mại và tiêu dùng 7,9%; Rác thải 2,8%.
a) Sự biến đổi của tự nhiên Thực tế, hiện tượng nhiệt độ bề mặt Trái đất nóng lên và lạnh đi vốn là tự nhiên xảy ra có tính chu kỳ trong lịch sử hình thành và phát triển của Trái đất. Lịch sử Trái đất hàng triệu năm đã trải qua nhiều lần thay đổi nhiệt độ như sự nóng lên rồi lạnh đi kéo theo những biến động to lớn trong đời sống sinh vật, làm thay đổi cả diện mạo địa hình lục địa và đại dương. Nguyên nhân gây ra BĐKH do tự nhiên bao gồm các quy luật thay đổi cường độ sáng của Mặt trời hoặc sự xuất hiện các điểm đen trên Mặt trời, các hoạt động phun trào của núi lửa, sự thay đổi đại dương hay sự thay đổi quỹ đạo quay của Trái đất. + Với sự xuất hiện các điểm đen trên Mặt trời làm cho cường độ tia bức xạ Mặt trời chiếu xuống Trái đất thay đổi, lúc này năng lượng Mặt trời chiếu xuống mặt đất thay đổi, từ đó làm thay đổi nhiệt độ bề mặt Trái đất.
+ Sự thay đổi cường độ sáng của Mặt trời cũng gây ra sự thay đổi năng lượng chiếu xuống mặt đất làm thay đổi nhiệt độ bề mặt Trái đất. Từ khi tạo thành Mặt trời đến nay (khoảng 4,5 tỷ năm), cường độ sáng của Mặt trời đã tăng lên hơn 30% lần. + Khi một ngọn núi lửa hoạt động phun trào sẽ phát thải vào bầu khí quyển một lượng lớn khí sulfur dioxide (SO2) và tro bụi sẽ phát tán, ảnh hưởng đến khí hậu (KH) trong nhiều năm. Các hạt nhỏ được phun ra bởi núi lửa phản chiếu lại bức xạ Mặt trời trở vào không gian, vì vậy, chúng có tác dụng làm giảm nhiệt độ lớp bề mặt Trái đất.
+ Sự di chuyển của các dòng hải lưu qua các đại dương có thể gây nên thay đổi cục bộ của KH ở các vĩ độ địa lý khác nhau trên Trái đất, điều này làm cán cân phân phối nhiệt độ giữa đất liền và vùng biển trong khu vực thay đổi. Sự thay đổi khối nhiệt khổng lồ do chuyển dịch các dòng hải lưu lên phía Bắc có thể tạo nên hiện tượng băng tan đột ngột làm KH thay đổi và nồng độ mặn trong nước biển cũng bị ảnh hưởng rất lớn. + Sự thay đổi quỹ đạo hình Elip của Trái đất quay quanh Mặt trời có thể là nguyên nhân làm thay đổi khối lượng băng hà. Do vào thời điểm hạ chí (tháng 6) và đông chí (tháng 12), xuân phân (giữa tháng 3 và 4) và thu phân (giữa tháng 9 đến tháng 10) thì góc chiếu của các tia sáng từ Mặt trời đến Trái đất sẽ bị ảnh hưởng do độ lệch trục Trái đất so với mặt phẳng hình elip của quỹ đạo.
b) Hoạt động sản xuất và sinh hoạt của con người Từ khi có sự hiện diện của con người cho đến nay, khí hậu trên Trái đất đã bắt đầu có những thay đổi nhất định. Ban đầu, các hoạt động của con người như hoạt động khai thác rừng, sự mở rộng diện tích canh tác nông nghiệp, phát triển chăn nuôi, khai thác khoáng sản, đốt nhiên liệu hóa thạch… đã phát thải ra bầu khí quyển nhiều khí CO2, CH4 và nhiều chất khí nhà kính (KNK) khác gây nên hiện tượng nghẽn nhiệt trên bầu khí quyển làm Trái đất nóng lên. Theo số liệu công bố của IPCC, giai đoạn 1850 - 2005, nồng độ các chất KNK đã tăng lên rất nhiều: CO2 tăng 30%, CH4 tăng 17%, N2O tăng 15%. Con người cũng đã xả ra nhiều chất CFC vào không khí làm cho lớp khí ozone ở tầng bình lưu bị mỏng đi gây nguy hại cho sinh vật và các HST nhạy cảm.
Theo đánh giá của IPCC, việc tiêu thụ năng lượng do đốt nhiên liệu hóa thạch trong các ngành sản xuất như năng lượng, công nghiệp, giao thông vận tải và ngành xây dựng đóng góp khoảng 46% ảnh hưởng vào sự nóng lên toàn cầu, việc phá rừng nhiệt đới khoảng 17%, sản xuất nông nghiệp khoảng 13%, các ngành sản xuất CFC (Chlorofluorocarbon) và HCFC (Hydrochlorofluorocarbons) khoảng 21%, còn lại 3% là từ các hoạt động khác [17]. Sự phát thải khí CO2 vào bầu khí quyển của các nhóm nước, các quốc gia trên thế giới cũng có sự khác nhau.