Chương 1 TỔNG QUAN VỀ TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ ĐÀO TẠO NGUỒN NHÂN LỰC NÔNG NGHIỆP CHẤT LƯỢNG CAO 1. Tổng quan nghiên cứu vấn đề Đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao là một trong những vấn đề được đặc biệt quan tâm. Quản lý đào tạo nguồn nhân lực luôn là chủ đề được nhiều học giả, các chuyên gia, các nhà quản lý giáo dục trong nước và trên thế giới quan tâm với nhiều khía cạnh, bình diện khác nhau. Bởi quản lý đào tạo có ảnh hưởng trực tiếp tới nền kinh tế, văn hóa của mỗi nước và tác động vào đời sống của con người ở mọi tầng lớp trong xã hội.
Các nghiên cứu trước đây đã cho thấy có những cách tiếp cận khác nhau về quản lý đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao. Nghiên cứu ngoài nước Nghiên cứu “Việt Nam: giáo dục đại học và kỹ năng cho tăng trưởng” của Ngân hàng thế giới năm 2008 đã chỉ ra trách nhiệm của nhà nước đối với chất lượng giáo dục đại học khi các tác giả khẳng định để nâng cao chất lượng giáo dục đại học, để giáo dục đại học thực sự là chủ thể xây dựng các kỹ năng cho tăng trưởng thì cần phải nâng cao hiệu quả quản trị giáo dục của các cơ quan nhà nước. Nhà nước cần phải tạo lập môi trường chính sách, môi trường pháp lý bảo đảm các cơ sở giáo dục vận động hướng tới các tiêu chuẩn chất lượng giáo dục. Hai tác giả Thomas J.
Vallely và Ben Wilkinson thuộc Harvard Kennedy School trong “Báo cáo về giáo dục đại học Việt Nam” năm 2008, sau khi đưa ra những đánh giá về chất lượng giáo dục đại học của Việt Nam, đã chỉ ra nguyên nhân của chất lượng giáo dục đại học thấp mà hai tác giả gọi là sự 7 khủng hoảng về chất lượng: “Nguyên nhân trực tiếp nhất tạo nên khủng hoảng hiện nay là sự thất bại sâu rộng trong chính sách quản lý của nhà nước… Các trường đại học Việt Nam vẫn còn nằm trong hệ thống kiểm soát cao độ”. Báo cáo về giáo dục đại học Việt Nam có thể đưa ra những nhận định gây tranh cãi. Song vấn đề căn bản là cần phải đề cao trách nhiệm của cơ quản lý nhà nước, tạo những chính sách để bảo đảm và nâng cao chất lượng giáo dục đại học rõ ràng là một vấn đề cần được chú ý trong chiến lược phát triển giáo dục đại học, trong trách nhiệm của nhà nước đối với nền giáo dục đại học. trong nghiên cứu “Về triết lý của giáo dục đại học” (On the philosophy of higher education) đã khẳng định: “Chất lượng giáo dục đại học được thể hiện ở việc đạt được những trách nhiệm xã hội mà giáo dục đại học phải gánh vác.
Đại học với ý nghĩa là trung tâm tri thức, trung tâm chuyển giao tri thức thì chất lượng giáo dục đại học chính là kết quả sáng tạo tri thức, chuyển giao tri thức, xây dựng và phát triển nguồn nhân lực của quốc gia. Chất lượng giáo dục đại học được hợp thành từ chất lượng của các trường đại học. Không thể có một nền giáo dục có chất lượng nếu chất lượng của đa số trường đại học ở mức thấp kém, không hoàn thành được sứ mệnh mà xã hội giao phó cho nó”. Nghiên cứu “Về tự chủ đại học”, các tác giả N.
Varghese, Michaela Martin, Thomas Estermann nói đến các mối quan hệ đang thay đổi giữa nhà nước và các trường đại học. Xu hướng thay đổi cơ bản là phát huy truyền thống tự do học thuật và giảm dần sự kiểm soát trực tiếp của các cơ quan công quyền đối với trường đại học. Từ góc độ này, tự chủ đại học là quyền tự do của thể chế đại học trong việc ra quyết định và thực thi các quyết định đối với các hoạt động nội bộ của đại học mà không có sự kiểm soát hay can thiệp của nhà nước và bất kỳ sự ảnh hưởng nào nếu có của nhà nước cũng đều phải dựa trên cơ sở pháp luật. 8 Tác giả Anderson và Johnson trong nghiên cứu về các thành tố trong tự chủ đại học đã chỉ ra các thành tố bao gồm: - Tự chủ nguồn nhân lực: Với quyền tự chủ này, trường được quyền quyết định về các vấn đề liên quan đến điều kiện tuyển dụng, lương bổng, sử dụng nguồn nhân lực, bổ nhiệm, miễn nhiệm các vị trí trong khu vực học thuật và khu vực hành chính,.
- Tự chủ trong các vấn đề liên quan đến tuyển sinh và quản lý sinh viên. - Tự chủ trong các hoạt động học thuật và chương trình giáo dục như phương pháp giảng dạy, kiểm tra đánh giá kết quả học tập của sinh viên, nội dung chương trình và giáo trình học liệu,. - Tự chủ trong các chuẩn mực học thuật, như các tiêu chuẩn của văn bằng, các vấn đề liên quan đến kiểm tra và kiểm định chất lượng. - Tự chủ trong nghiên cứu và xuất bản, giảng dạy và hướng dẫn học viên cao học, các ưu tiên trong nghiên cứu và quyền tự do xuất bản.
- Tự chủ trong các vấn đề liên quan đến quản lý hành chính và tài chính, quản lý và sử dụng ngân sách, các nguồn tài chính của trường. Nghiên cứu trong nước Đặng Ứng Vận (2007) với công trình “Phát triển giáo dục đại học trong nền kinh tế thị trường” đã đề cập đến tác động của kinh tế thị trường dưới những góc độ khác nhau và cũng có những quan điểm khác nhau về phát triển giáo dục và đào tạo trong nền kinh tế thị trường. Tác giả chỉ rõ giáo dục đại học trong cơ chế thị trường chịu sức ép mạnh mẽ của quy luật cung cầu, giáo dục đại học trở thành một dịch vụ công đặc biệt mà ở đó số lượng và chất lượng không phải lúc nào cũng song hành với nhau, thậm chí đôi khi mâu thuẫn với nhau. Theo tác giả, nhà nước cần phải là chủ thể bảo đảm việc giải quyết hiệu quả mối quan hệ này để giáo dục đại học thực sự phát triển lành mạnh, đáp ứng yêu cầu đào tạo, phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao.
9 Tiến sĩ Bùi Việt Phú (2010), “Đổi mới quản lý giáo dục đại học Việt Nam trong nền kinh tế thị trường”, Báo cáo hội thảo khoa học “Giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý giáo dục đại học và cao đẳng Việt Nam” tháng 10 năm 2010 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Bài viết đã nêu các xu hướng phát triển giáo dục đại học hiện đại mà các nước đang thực hiện để có thể giải quyết các mối quan hệ giữa quy mô - chất lượng và hiệu quả đào tạo; giữa đào tạo và nghiên cứu khoa học dịch vụ; giữa nhu cầu và nguồn lực cho phát triển. Bài viết đã nêu rõ bản chất của cơ chế quản lý giáo dục đại học trong nền kinh tế thị trường là quyền tự chủ và trách nhiệm xã hội của trường đại học. Quyền tự chủ và trách nhiệm xã hội theo tác giả là hai khái niệm sóng đôi rất quan trọng trong việc tổ chức quản lý và điều hành hệ thống giáo dục đại học trong nền kinh tế thị trường; quyền tự chủ và trách nhiệm xã hội cũng là sợi chỉ xuyên suốt hệ thống quản lý giáo dục đại học nước ta trong tiến trình hoàn thiện dần nền kinh tế thị trường.
Phạm Đức Chính trong nghiên cứu “Vai trò quản lý của nhà nước trong giáo dục đại học - góc nhìn từ lý thuyết kinh tế học hiện đại” đã khẳng định: “Trong vai trò quản lý, một trong những nhiệm vụ quan trọng của nhà nước là tạo ra những cơ sở pháp lý cho các hoạt động giáo dục, đào tạo được xã hội hóa”. Nói cách khác, theo tác giả, nhà nước là chủ thể tạo ra chính sách để giáo dục đại học có thêm nguồn lực để phát triển. Điều này đòi hỏi các chính sách quản lý nhà nước đối với giáo dục đại học phải thực sự tạo ra động lực cho phát triển của nền giáo dục đại học, đem đến một nền giáo dục đại học có chất lượng. Trần Khánh Đức trong nghiên cứu “Kinh nghiệm và những xu hướng quốc tế về chất lượng, quản lý cải thiện chất lượng giáo dục đại học tại một số nước Châu Á”, Tạp chí Giáo dục, đã phân tích kinh nghiệm quản lý chất lượng của các trường đại học ở Hoa Kỳ, Thái Lan, Hàn Quốc.
Những kinh nghiệm về xây dựng khung đánh giá, chuẩn mực chất lượng, định hướng mục tiêu và trách 10 nhiệm của nhà nước có thể là những cơ sở quan trọng để đánh giá về thực tiễn quản lý chất lượng của bản thân mỗi cơ sở giáo dục và của nhà nước. Phan Huy Hùng (2009), “Quản lý nhà nước theo hướng đảm bảo sự tự chủ, tự chịu trách nhiệm của các trường đại học ở Việt Nam”, Luận án Tiến sĩ, Học viện Hành chính. Luận án đã làm rõ những vấn đề lý luận quản lý đào tạo đại học theo hướng giám sát đảm bảo tự chủ, tự chịu trách nhiệm của trường đại học công, về phương diện phân cấp, trao quyền và cơ cấu thẩm quyền; về phương thức và phạm vi tác động hiệu quả của nhà nước tới hoạt động cung cấp dịch vụ giáo dục đào tạo; về bản chất, tính thực tế và điều kiện của tự chủ tự chịu trách nhiệm; về sự phối hợp với thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Tác giả cũng bổ sung luận cứ khoa học về sự điều chỉnh của nhà nước trong quản lý giáo dục đại học, sự tách bạch giữa ban hành và thực thi chính sách, xác lập mối quan hệ phù hợp giữa nhà nước trong vai trò giám sát và trường đại học công lập trong vai trò cung cấp dịch vụ giáo dục đại học một cách chủ động, xây dựng cơ chế đệm phù hợp.
Đóng góp vào phương pháp nghiên cứu giải pháp quản lý đào tạo thiết lập môi trường thuận tiện bình đẳng, khuyến khích sự tự chủ, tự chịu trách nhiệm đồng bộ về các mặt tự chủ của trường đại học trong điều kiện nền kinh tế thị trường có sự quản lý nhà nước thống nhất và đảm bảo sự lãnh đạo của Đảng. Nguyễn Thị Thu Hà (2015), “Nâng cao hiệu lực quản lý nhà nước về giáo dục đại học”, Luận án tiến sĩ, Đại học Luật học. Luận án đã chỉ ra cơ sở lý luận về hiệu lực quản lý nhà nước về giáo dục đại học.