Chương I: Cơ sở lý luận về lợi thể so sánh Chương 2: Thực trạng lợi thế so sánh trong xuất khẩu gạo Việt Nam Chương 3: Giải pháp nâng cao lợi thể so sánh trong xuất khẩu gạo cøa Việt Nam CHUONG 1: CO SO LY LUAN VE LOI THE SO SANH 1. Khái niệm lợi thế so sánh Lợi thé so sánh là một nguyên tác trong kinh tế học phát biểu răng mỗi quốc gia sẽ được lợi khi quốc gia chuyên môn hóa sản xuất và xuất khâu những hàng hóa mà mình có thê sản xuất với chỉ phí tương đối thấp (hay tương đối có hiệu qua hơn các nước khác); ngược lại, mỗi quốc gia sẽ được lợi néu nó nhập khâu những hàng hóa mà mình có thê sản xuất với chỉ phí tương đối cao (hay tương đối không hiệu quá bằng các nước khác). Các nhà kinh tế sử dụng thuật ngữ lợi thế so sánh khi mô tá chi phí cơ hội của hai nhà sản xuất. Nhà sản xuất nào có chi phí cơ hội nhỏ hơn để sản xuất một hàng hóa, nghĩa là phải từ bỏ ít hàng hóa khác hơn để sản xuất ra hàng hóa đó, được cho là có lợi thế so sánh trong việc sản xuất hàng hóa đó.
Ví dụ, 1 pound thịt tiêu tên của chủ trang trại 1/8 pound khoai tây. Tương tự, VÌ 1 pound khoai tây khiến người nông dân tốn 1/2 pound thịt, 1 pound thịt khiến người nông dân tên 2 pound khoai tây. Khi đó, người nông dân có chỉ phí cơ hội san xuất khoai tây thập hơn người chủ trang trại (1⁄2 pound so với 8 pound thịt). Chủ trang trại có chỉ phí cơ hội đê sản xuất thịt thấp hơn so với người nông dân (1/8 pound so với 2 pound khoai tây).
Do đó, người nông dân có lợi thế so sánh trong việc trồng khoai tây và chủ trang trại có lợi thé so sánh trong việc sán xuất thịt. É9 Xu hướng chuyên môn hóa là tát yếu trong thế giới sản xuất phức tạp quy mô lớn ngày nay. Không ai trong số chúng ta có thê sản xuất thậm chí một phân nhỏ của tất cả các sản phẩm mà chúng ta tiêu dùng. Nguyên tác lợi thế so sánh cho thay viéc chuyên môn hóa sẽ có lợi cho tát cá các nước, ngay cả khi một nước có hiệu quả tuyệt đối trong việc sản xuất tất cá các mặt hàng so với các nước khác.
Nếu các nước chuyên môn hóa trong những sản phẩm mà họ có lợi thế so sánh tương đối thì thương mại cũng sẽ Có lợi cho tất cá các nước. l1 Nhà kinh tế học được giải thưởng Nobel năm 1970 Paul Samuelson đã viết: “Mặc dù có những hạn ché, lý thuyết lợi thế so sánh vẫn là một trong những chân lý sâu sắc nhát của mọi môn kinh té học. Các quốc gia không quan tâm đến 18 lợi thế so sánh đều phải trả một cái giá rất đất bằng mức sống và tăng trưởng kinh tế của chính mình” "7, 1. Lý thuyết lợi thế so sánh 1.
Bối cảnh ra đời và đôi nét về tác giả Học thuyết của David Ricardo ra đời trong thời kì cách mạng công nghiệp đã hoàn thành, khi phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa đã xác lập địa vị thống trị hoàn toàn với 2 giai cấp tư sản và vô sản đối lập nhau; phân công lao động xã hội phát triển, mâu thuẫn giai cấp bộc lộ rõ ràng hơn. David Ricardo (1772 — 1823) là một nhà kinh tế học cỗ điển nỗi tiếng các với lý thuyết về tiền lương và lợi nhuận, lý thuyết về giá trị lao động, lý thuyết về lợi thế so sánh và lý thuyết về thuế tô. Một trong số những lý thuyết nổi bật mà Rieardo đưa ra trong “Nguyên tắc Kinh tế Chính trị và Thuế” là lý thuyết về lợi thế so sánh. Quá trình phát triển lợi thế so sánh của David Ricardo Lý thuyết lợi thế so sánh được phát trién từ lý thuyết lợi thế tuyệt đối của Adam Smith.
Adam Smith là người đầu tiên đưa ra lý thuyết về lợi thế tuyệt đối của hoạt động ngoại thương. Trong mô hình kinh tế cô điển, chúng ta đã biết các nhà kinh tế cô điển cho đất đai là giới hạn của tăng trưởng. Khi nhu câu lương thực tăng lên, phải tiếp tục sản xuất trên những đất đai căn cỗi, không đảm bảo được lợi nhuận cho các nhà tư bản thì họ sẽ không sản xuất nữa. Các nhà kinh tế cô điển gọi đây là bức tranh đen tối của tăng trưởng.
Trong điều kiện đó, Adam Smith cho rằng có thê giải quyết bằng cách nhập khẩu lương thực từ nước ngoài với giả rẻ hơn. Việc nhập khẩu nay sé mang lai loi ich cho ca hai nước. Lợi ích nay được gợi là lợi thé tuyệt đối của hoạt động ngoại thương. Lợi thế tuyệt đối là lợi thế đạt được trong trao đôi thương mại quốc tế khi mỗi quốc gia tập trung chuyên môn hoá vào sản xuất và trao đổi những sản phâm có mức chỉ phí sản xuất thấp hơn hắn so với các quốc gia khác và thấp hơn mức chỉ phí trung bình của quốc tế, khi đó tất cả các quốc gia đều cùng có lợi !8l.
Lý thuyết này chỉ giải thích được một phần thương mại quốc tế giữa các nước đều phải có lợi thế tuyệt đối nhưng khác nhau về mặt hàng lợi thế mà không giải thích được quan hệ thương mại giữa các nước có lợi thế tuyệt đối ở hầu hết các mặt hàng với các nước hâu như không có lợi thế tuyệt đối ở mặt 14 hàng nào hoặc có rất ít lợi thế tuyệt đối. Trong những trường hợp đó, liệu các quốc gia còn giao thương được với nhau nữa không và lợi ích của các quốc gia sẽ như thế nào? Ké thừa và phát triển lý thuyết lợi thé tuyệt đối của Adam Smith, năm 1817, nhà kinh tế học người Anh David Ricardo đã cho ra đời tác phẩm “Nguyên lý của Kinh tế chính trị và thuế khoá”, trong đó ông đã đề cập tới lợi thế so sánh (Comparative advantage). Ricardo da nhan mạnh: Những nước có lợi thế tuyệt đối hoàn toàn hơn hẳn các nước khác, hoặc bị kém lợi thé tuyệt đối so với các nước khác trong sản xuất mọi sản phẩm, thì vẫn có thê và vẫn có lợi khi tham gia vào phân công lao động và thương mại quốc tế bởi vì mỗi nước có một lợi thé so sánh nhát định về sản xuất một số sản phẩm và kém lợi thế so sánh nhất định vé san xuất các sản phẩm khác. Băng vi ệc chuyên môn hoá sản xuất và xuất khâu sản phâm mà nước đó có lợi thế so sánh, tống sản lượng về sản phâm trên thế giới sẽ tăng lên, kết quá là mỗi nước đều có lợi ích từ thương mại.
Như vậy lợi thế so sánh là cơ sở để các nước buôn bán với nhau và là cơ sở để thực hiện phân công lao động quốc tế. Các giả thiết của Ricardo - Mọi nước có lợi về một loại tài nguyên và tất cá các tài nguyên đã được xác định. Các yếu tó sản xuất dịch chuyên trong phạm vi một quốc gia. Các yếu tô sản xuất không được dịch chuyên ra bên ngoài.
-_ Mô hình của Ricardo dựa trên học thuyết về giá trị lao động. -_ Công nghệ của hai quốc gia như nhau. -_ Chi phí sản xuất là cố định. Sử dụng hết lao động (lao động được thuê mướn toàn bộ).
- Nền kinh tế cạnh tranh hoàn hảo. - Chinh phủ không can thiệp vào nèn kinh té. Chi phí vận chuyền bằng không. Phân tích mô hình thương mại có hai quốc gia và hai hàng hoá.
Phân tích lợi ích thương mại khi áp dụng lợi thế so sánh Lợi thé so sánh là sự khác biệt tương đối về năng suất lao động (hay chỉ phí lao động) giữa hai quốc gia về một sản phẩm. Quy luật lợi thé so sánh mà Ricardo rút ra là: mỗi quốc gia nên chuyên môn hoá vào sản xuất và xuất khâu sản phẩm mà quốc gia đó có lợi thế so sánh và nhập khẩu sản phẩm mà quốc gia đó không có lợi thế so sánh. Ông đã phân tích, làm sáng †ỏ như sau: Bảng 1. Chi phí về lao động để sản xuất.
5 tà ĐA Bồ Đảo Nha (giờ Sản phẩm | Anh (giờ công) công) Lúa mì 15 10 Rượu vang 30 15 Trong ví dụ này, Bỏ Đào Nha có lợi thế tuyệt đối so với Anh trong sản xuất cả về lúa mì lẫn rượu vang: năng suất lao động của Bồ Đào Nha gấp 2 lần Anh trong sán xuất rượu vang và gáp 1,5 lan trong sản xuất lúa mì. Theo suy nghĩ thông thường, trường hợp này Bỏ Đào Nha sẽ không nên nhập khâu mặt hàng nào từ Anh cá. Nhưng phân tích của Ricardo đã dẫn đến kết luận hoàn toàn khác: -_1 đơn vị rượu vang tại Anh sản xuất phái tốn chỉ phí tương đương với chỉ phi san xuất 2 đơn vị lúa mì (hay nói cách khác, chỉ phí cơ hội sản xuất 1 đơn vị rượu vang là 2 đơn vị lúa mì); trong khi đó, tại Bồ Đào Nha để sản xuất | don vi rượu vang chỉ mát chi phí tương đương với chỉ phí sản xuất 1,5 đơn vị lúa mì (hay chỉ phí cơ hội để sản xuất 1 đơn vị rượu vang là 1,5 đơn vị lúa mì). Như vậy, Bồ Đào Nha sản xuất rượu vang rẻ hơn tương đối so với ở Anh.
- Tương tự vậy, ở Anh, sản xuất lúa mỳ rẻ hơn tương đối so với Bồ Dao Nha. Vì chỉ phí cơ hội chỉ có 0,5 đơn vị rượu vang trong khi Bồ Đào Nha phái mắt 2/3 đơn vị rượu vang. Hay nói một cách khác, Bồ Đào Nha có lợi thế s0 sánh về sản xuất rượu vang còn Anh có lợi thế so sánh về sản xuất lúa mì. Đề tháy được cả 2 nước sẽ cùng có lợi néu chỉ tập trung vào sản xuất hàng hóa mà mình có lợi thế so sánh: Bồ Đào Nha chỉ sản xuất rượu vang còn Anh chỉ sản xuất lúa my rồi trao đôi thương mại với nhau.
Lợi thế so sánh được phân tích qua ví dụ sau: Hai nước Anh và Bồ Dao Nha có các điều kiện kinh tế như nhau và nguồn lực lao động của mỗi nước là 180 giờ công lao động. Họ đều có thê sản xuất 2 loại hàng hóa là lúa mỉ và rượu vang. - Nếu không có thương mại, Cả 2 nước sẽ Sản xuất cả 2 hàng hóa thì số lượng sản phâm tối đa mỗi nước có thê sản xuất được là: Bảng 1. Trước khi có thương mại Sản phẩm Anh Bé Dao Nha Số đơn vị lúa mì 12 18 Số đơn vị rượu vang 6 12 Lúa mì Lúa mì 12 18 6 Rượu vang 12 Rượu vang Nước Anh Nước Bồ Đào Nha Hình 1.