Nietzsche và Chủ nghĩa Hiện đại: Chủ nghĩa Hư vô và Đau khổ Vô nghĩa

Khám phá mối liên hệ sâu sắc giữa triết học Nietzsche, chủ nghĩa hư vô và chủ nghĩa hiện đại. Phân tích cách đau khổ định hình tư tưởng và nghệ thuật.

Trường đại học

University of Southampton

Chuyên ngành

English

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Tiến sĩ

2016

221
1
0

Phí lưu trữ

55 Point

Tóm tắt

I. Khám phá Ảnh hưởng của Nietzsche đến Chủ nghĩa Hiện đại và Khổ đau vô nghĩa

Triết học của Friedrich Nietzsche đã tạo ra một tác động mạnh mẽ, mang tính cách mạng đối với chủ nghĩa hiện đại trong văn học, định hình lại cách nhìn nhận về các giá trị, đạo đức, và ý nghĩa tồn tại. Mặc dù ảnh hưởng này được công nhận rộng rãi, nghiên cứu thường bỏ qua sự gắn kết sâu sắc của các nhà văn hiện đại với những mối bận tâm cốt lõi của Nietzsche, cụ thể là hư vô luậnkhổ đau vô nghĩa. Thay vì chỉ tập trung vào khía cạnh cách mạng, phá vỡ tượng đài của Nietzsche, cần nhấn mạnh rằng các tác phẩm của D. Lawrence, Franz Kafka, và Samuel Beckett đã kịch hóa và khám phá vấn đề của hư vô luận, cùng với mối liên hệ không thể tách rời của nó với khổ đau, theo những cách thức phản ánh phân tích của Nietzsche về hiện tượng tâm sinh lý này.

Việc sử dụng tư tưởng Nietzsche như một công cụ heuristic giúp phân tích sâu hơn các tác phẩm như 'Lady Chatterley’s Lover' của Lawrence, 'Vụ án' của Kafka, và 'Trò chơi cuối cùng' của Beckett. Quan niệm về hư vô luận theo Nietzsche không chỉ là sự mất niềm tin vào các giá trị truyền thống, mà còn là sự thất bại trong việc tự trải nghiệm bản thân như một chủ thể hành động. Đây là một điểm mấu chốt để hiểu về sự chuyển biến trong nhận thức con người thời hiện đại. Sự giao thoa giữa nhận thức và sinh lý trong tư tưởng Nietzsche cho thấy ông xác định khổ đau là yếu tố kích hoạt cảm giác hư vô luận, một trải nghiệm sâu sắc về sự trống rỗng và vô nghĩa của sự tồn tại. Do đó, việc hiểu rõ mối liên hệ này là chìa khóa để giải mã các thách thức tinh thần mà con người hiện đại phải đối mặt, đồng thời định hình hướng đi của văn học trong việc phản ánh những biến động đó.

1.1. Mối liên hệ sâu sắc giữa Hư vô luận và Khổ đau trong tư tưởng Nietzsche

Friedrich Nietzsche định nghĩa hư vô luận một cách nhất quán nhất là sự thất bại trong việc tự trải nghiệm bản thân như một tác nhân. Trong tư tưởng của ông, nhận thức và sinh lý học đan xen, dẫn đến việc Nietzsche xác định khổ đau là yếu tố thúc đẩy cảm giác hư vô luận. Khổ đau không chỉ là một trạng thái thể chất hay tinh thần mà còn là một trạng thái nội tại, dẫn đến sự trống rỗng và mất phương hướng. Dù Nietzsche định nghĩa dự án triết học của mình đối lập với cách giải thích khổ đau của Kitô giáo, ông vẫn thừa nhận vai trò của lý tưởng khổ hạnh trong việc ngăn chặn hư vô luận tự sát. Kitô giáo, theo cách này, cung cấp một phương tiện để gán ý nghĩa cho khổ đau vô nghĩa và cho phép những người theo nó tự nhận thức mình là những tác nhân có ý chí. Điều này tạo nên một nghịch lý thú vị trong quan điểm của Nietzsche về tôn giáo.

1.2. Thách thức nhận thức về Giá trị và Mục đích sống thời Hiện đại

Trong bối cảnh chủ nghĩa hiện đại, các giá trị truyền thống và mục đích sống đã bị lung lay, tạo ra một không gian cho hư vô luận phát triển. Nietzsche lập luận rằng con người hiện đại đang phải đối mặt với 'cái chết của Chúa', ám chỉ sự sụp đổ của các nền tảng đạo đức và siêu hình vững chắc. Sự sụp đổ này dẫn đến một cảm giác mất mát, khi không còn các khuôn khổ định nghĩa ý nghĩa cuộc sống. Các nhà văn hiện đại đã nắm bắt thách thức này, khám phá những hậu quả của việc mất đi các giá trị tuyệt đối và sự đấu tranh của cá nhân để tìm kiếm ý nghĩa trong một thế giới ngày càng trở nên phi lý. Họ thể hiện sự khó khăn trong việc thiết lập một đạo đức cá nhân hoặc một mục đích sống khi không có điểm tựa vững chắc.

II. Phân tích Khổ đau Vô nghĩa Nietzsche và Những Giải pháp Khó khăn

Nietzsche đã đi sâu vào diễn ngôn về khổ đau tột độ, xem xét những người phải chịu đựng loại khổ đau này như những cá nhân đang tìm kiếm ý nghĩa. Đối với ông, việc gán ý nghĩa cho khổ đau, dù là ý nghĩa tiêu cực, vẫn tốt hơn là không có ý nghĩa nào cả. Đây là một khía cạnh quan trọng của triết lý Nietzsche, đặc biệt khi ông phân tích sự hấp dẫn của lý tưởng khổ hạnh. Lý tưởng này không chỉ liên quan đến việc chế ngự các bản năng tự nhiên, mà còn là một nỗ lực để thống trị chính bản thân. Nó biểu hiện một ý chí quyền lực mạnh mẽ, một sự khao khát quyền lực đối với bản thân thông qua việc tự chế. Hành vi này, dù có vẻ tự hủy hoại, thực chất lại là một cách để củng cố cảm giác làm chủ và ý chí. Tuy nhiên, Nietzsche không dừng lại ở việc chấp nhận giải pháp này mà tiếp tục phê phán nó, cho rằng đây chỉ là một sự thay thế tạm thời, không phải là một giải pháp triệt để cho vấn đề hư vô luậnkhổ đau vô nghĩa.

Cách tiếp cận của Nietzsche không phải là dễ dàng hay thoải mái. Ông thách thức quan niệm phổ biến về đạo đức và sự cứu rỗi, buộc con người phải đối mặt với sự thật trần trụi về tình trạng tồn tại của mình. Điều này đặc biệt có ý nghĩa trong chủ nghĩa hiện đại, nơi mà các khuôn mẫu đạo đức truyền thống đã không còn sức mạnh chi phối. Việc phân tích diễn ngôn của Nietzsche về khổ đau tột độ cho thấy ông coi những người này là đang tìm kiếm một hình thức ý nghĩa nào đó. Lý tưởng khổ hạnh, với việc chế ngự các bản năng tự nhiên, thể hiện một ý chí quyền lực mạnh mẽ đối với bản thân. Đây là một sự khao khát quyền lực thông qua tự chế, một cách để tự khẳng định bản thân trong bối cảnh thiếu vắng các giá trị bên ngoài. Cuối cùng, việc này vẫn là một cách để con người tìm thấy một hình thức 'ý chí' nào đó, dù là ý chí hướng nội, để vượt qua cảm giác vô nghĩa.

2.1. Giải pháp khổ hạnh Giành lại ý chí giữa Khổ đau tột độ

Nietzsche lập luận rằng lý tưởng khổ hạnh, dù gây tranh cãi, cung cấp một giải pháp tạm thời cho hư vô luận bằng cách gán cho khổ đau một ý nghĩa nào đó. Trong tư tưởng của ông, việc tự kiềm chế và chế ngự bản năng thông qua lý tưởng khổ hạnh là một biểu hiện của ý chí quyền lực, một khao khát làm chủ bản thân. Bằng cách này, cá nhân có thể cảm thấy mình vẫn là một tác nhân, một người có khả năng hành động và định hình số phận của mình, ngay cả khi phải chịu đựng khổ đau tột độ. Điều này giúp ngăn chặn sự trượt dốc hoàn toàn vào sự tự hủy hoại. Tuy nhiên, giải pháp này không phải là mục tiêu cuối cùng, mà chỉ là một phương tiện để con người duy trì ý chí sống.

2.2. Phê phán của Nietzsche về Sự cứu rỗi qua Khổ đau Tại sao lại là Vô nghĩa

Mặc dù Nietzsche thừa nhận vai trò của lý tưởng khổ hạnh, ông vẫn chỉ trích quan điểm Kitô giáo về khổ đau như một con đường dẫn đến sự cứu rỗi. Đối với Nietzsche, việc gán cho khổ đau một ý nghĩa thiêng liêng hay một mục đích cao cả chỉ là một cách trốn tránh sự thật rằng khổ đau có thể hoàn toàn vô nghĩa. Việc này tạo ra một sự an ủi sai lầm và ngăn cản con người đối mặt trực tiếp với thực tại khắc nghiệt. Nietzsche muốn con người vượt qua nhu cầu tìm kiếm ý nghĩa bên ngoài và tự tạo ra các giá trị của riêng mình, thay vì chấp nhận một hệ thống đã lỗi thời. Ông xem đó là một hình thức yếu đuối, một sự chối bỏ cuộc sống.

III. Kafka và Diễn ngôn về Hư vô Các tác phẩm Hiện đại tiết lộ điều gì

Phân tích tác phẩm của Kafka, đặc biệt là 'Vụ án' (The Trial), cho thấy sự cộng hưởng sâu sắc với tư tưởng của Nietzsche về hư vô luậnkhổ đau vô nghĩa. Tiểu thuyết này gợi lên học thuyết về góc nhìn (perspectivism) của Nietzsche, học thuyết thách thức những quan niệm truyền thống về tính khách quan tuyệt đối bằng cách lập luận rằng những khẳng định về tri thức phản ánh vị thế cụ thể của một người, cả về thể chất lẫn xã hội. Khía cạnh này đặc biệt liên quan đến cuộc tranh cãi của K. với linh mục trong 'Chương Nhà thờ', nơi mà sự thật và công lý trở nên mơ hồ, bị bóp méo bởi các góc nhìn chủ quan và quyền lực hệ thống. Chủ đề này cũng được đặt ra ngay tại phiên tòa đầu tiên của K., thúc đẩy việc xem xét cách K. trải nghiệm cảm giác oán giận và những nỗ lực của anh ta để xoa dịu khổ đau vô nghĩa của mình.

Trong 'Vụ án', thế giới hư cấu của Kafka bị bao trùm bởi mong muốn phản ứng, bù đắp bằng cách trừng phạt người khác, ngay cả khi điều này chủ yếu là tưởng tượng. Việc xem xét những khía cạnh này của 'Vụ án' giúp gợi nhớ tư tưởng của Nietzsche về sự tàn ác và hình phạt. Cụ thể, cách Kafka miêu tả K. trải nghiệm cảm giác oán giận và nỗ lực làm dịu khổ đau vô nghĩa của mình phản ánh sự suy tư của Nietzsche về tâm lý phản ứng và sự báo thù. Sự vô lý và áp bức trong hệ thống pháp luật mà K. phải đối mặt chính là biểu hiện của một thế giới hiện đại mất phương hướng, thiếu đi những giá trị vững chắc, dẫn đến sự đau khổ không có mục đích hay giải thoát. Cuối cùng, sự tự buộc tội của K. và sự đồng lõa trong việc hành quyết anh ta xuất phát từ trải nghiệm khổ đau vô nghĩa overwhelming. Vấn đề của sự tự nhận tội cũng là một cách để K. duy trì một cảm giác làm chủ bằng cách tự gây ra sự tàn ác cho chính mình, điều này liên quan đến phân tích của Nietzsche về khía cạnh khổ dâm trong tội lỗi. Tuy nhiên, không thể có một cách đọc tổng thể cho tiểu thuyết này: sự bất định triệt để đặc trưng cho tác phẩm vẫn tồn tại cho đến cuối cùng, và ngay cả những nỗ lực của K. để đạt được một trạng thái làm chủ trong vụ tự sát của chính mình cũng có vẻ không chắc chắn.

3.1. Góc nhìn của Nietzsche trong Vụ án của Kafka Sự mơ hồ của Sự thật

Học thuyết về góc nhìn của Nietzsche là trung tâm để hiểu 'Vụ án'. Kafka thể hiện một thế giới nơi không có sự thật tuyệt đối hay công lý khách quan. Mỗi nhân vật, từ K. đến linh mục và các quan chức tòa án, đều có góc nhìn riêng, làm biến dạng thực tế và làm cho sự thật trở nên không thể nắm bắt. Điều này tạo ra một cảm giác hư vô luận sâu sắc, khi K. không thể hiểu được bản chất của tội lỗi hay bản án của mình. Sự phân mảnh của thực tại và sự thiếu vắng một điểm tựa khách quan phản ánh thế giới hiện đại mà Nietzsche đã tiên đoán, nơi các hệ thống giá trị cũ đã sụp đổ và không có gì thay thế chúng.

3.2. Khổ dâm và Tội lỗi K. tự buộc tội để duy trì Ý chí quyền lực

K. tự buộc tội và đồng lõa trong việc hành quyết mình như một cách để đối phó với khổ đau vô nghĩa overwhelming. Theo phân tích của Nietzsche về tội lỗi và khía cạnh khổ dâm, việc K. tự gây ra sự tàn ác cho bản thân có thể được hiểu là một nỗ lực để duy trì cảm giác làm chủ. Trong một thế giới nơi anh ta hoàn toàn bị động, việc lựa chọn sự trừng phạt, dù là tự hủy hoại, vẫn là một hành động có ý chí. Điều này giúp K. thoát khỏi cảm giác vô nghĩa và bất lực hoàn toàn, tạo ra một hình thức 'ý chí quyền lực' cá nhân trong một tình huống không có lối thoát. Sự lựa chọn này, dù bi thảm, lại là một phản ứng đặc trưng của con người trong bối cảnh hư vô luận.

IV. Cách các nhà văn Hiện đại đối diện với Khổ đau Từ Lawrence đến Beckett

Không chỉ Kafka, các nhà văn hiện đại khác như D. Lawrence và Samuel Beckett cũng đã khám phá sâu sắc chủ đề hư vô luậnkhổ đau vô nghĩa thông qua lăng kính triết học của Nietzsche. Lawrence, trong 'Lady Chatterley’s Lover', đã thách thức các chuẩn mực đạo đức và xã hội truyền thống, tìm kiếm một sự kết nối bản năng, nguyên thủy hơn như một con đường thoát khỏi sự trống rỗng của chủ nghĩa hiện đại. Ông thể hiện sự thất vọng với những giá trị cũ và sự khao khát một hình thức sống đích thực hơn, nơi mà cảm xúc và thể xác được giải phóng khỏi sự kìm kẹp của lý trí và quy ước xã hội. Điều này phản ánh nỗ lực của Nietzsche trong việc 'đánh giá lại mọi giá trị', tìm kiếm một nền tảng mới cho sự tồn tại khi các nền tảng cũ đã sụp đổ.

Samuel Beckett, đặc biệt trong 'Trò chơi cuối cùng' (Endgame), đã đưa khổ đau vô nghĩahư vô luận lên đến đỉnh điểm. Các nhân vật của Beckett tồn tại trong một thế giới hậu tận thế, nơi mọi hy vọng và ý nghĩa đã biến mất. Sự lặp lại vô tận của những hành động vô nghĩa, những cuộc đối thoại lạc lõng và sự chờ đợi không hồi kết tượng trưng cho một trạng thái tồn tại không có mục đích, không có lối thoát. Beckett không cung cấp bất kỳ giải pháp hay sự an ủi nào, mà chỉ đơn giản là trình bày sự thật trần trụi về tình trạng con người. Các tác phẩm của ông là minh chứng cho sự bất lực của con người trong việc tìm kiếm ý nghĩa khi đối mặt với một vũ trụ dường như thờ ơ và vô định. Điều này thể hiện một đỉnh cao của hư vô luận mà Nietzsche đã tiên đoán, nơi con người phải đối mặt với sự trống rỗng mà không có bất kỳ ảo tưởng nào để bám víu. Cách tiếp cận của Beckett thể hiện sự chấp nhận triệt để về tính vô nghĩa, một sự chối bỏ mọi nỗ lực gán ý nghĩa cho khổ đau.

4.1. D. Lawrence Khổ đau từ sự tha hóa và tìm kiếm bản năng nguyên thủy

D. Lawrence đã thể hiện khổ đau trong các tác phẩm của mình như một hệ quả của sự tha hóa khỏi bản năng tự nhiên và sự kìm kẹp của xã hội công nghiệp hóa. Trong 'Lady Chatterley’s Lover', ông khám phá sự trống rỗng và vô nghĩa của đời sống quý tộc Anh, nơi các mối quan hệ trở nên lạnh nhạt và thiếu sức sống. Lawrence tìm kiếm một sự giải thoát thông qua kết nối thể xác và cảm xúc nguyên thủy, một cách để tái khẳng định cuộc sống và vượt qua hư vô luận. Quan điểm này có thể được xem là một nỗ lực để tìm kiếm một 'ý chí quyền lực' trong bản năng, một sự trở lại với giá trị của cuộc sống trên trái đất, đối lập với sự siêu hình hóa mà Nietzsche đã chỉ trích.

4.2. Samuel Beckett Đỉnh cao của Hư vô luận và Khổ đau không lối thoát

Samuel Beckett là bậc thầy trong việc miêu tả hư vô luậnkhổ đau vô nghĩa tột cùng. Các tác phẩm của ông, như 'Trò chơi cuối cùng', trình bày một thế giới nơi con người bị mắc kẹt trong vòng lặp vô tận của sự chờ đợi, sự tuyệt vọng và sự thiếu vắng mục đích. Các nhân vật của Beckett đã mất đi mọi hy vọng vào ý nghĩa hay sự giải thoát, chấp nhận một cách cam chịu sự tồn tại trống rỗng của mình. Đây là đỉnh cao của hư vô luận mà Nietzsche đã đề cập, nơi con người phải đối mặt với sự không tồn tại của các giá trị tuyệt đối mà không có bất kỳ sự an ủi nào. Beckett không tìm cách đưa ra giải pháp, mà chỉ đơn thuần tái hiện sự thật tàn khốc về tình trạng của con người khi mọi ảo tưởng đã bị phá vỡ.

V. Di sản của Nietzsche Vượt qua Hư vô và Khổ đau trong Thế giới Hiện đại

Di sản triết học của Nietzsche, đặc biệt về hư vô luậnkhổ đau vô nghĩa, tiếp tục là một nguồn cảm hứng và thách thức cho tư tưởng hiện đại. Ông không chỉ là một nhà phê bình các giá trị truyền thống mà còn là một nhà tiên tri về những khủng hoảng tinh thần mà chủ nghĩa hiện đại sẽ phải đối mặt. Quan điểm của ông về hư vô luận không chỉ là một lời tuyên bố về sự mất mát các giá trị, mà còn là lời kêu gọi con người tự tạo ra các giá trị mới, tự trở thành 'Siêu nhân' (Übermensch) – người vượt lên trên những hạn chế của đạo đức truyền thống và gán ý nghĩa cho cuộc đời mình thông qua ý chí quyền lực. Sự chấp nhận và đối mặt với khổ đau như một phần không thể tránh khỏi của cuộc sống, và khả năng biến nó thành động lực để phát triển, là một khía cạnh trung tâm của triết lý này. Nietzsche thách thức quan điểm cho rằng khổ đau là điều cần tránh né, mà thay vào đó, coi nó là một cơ hội để tăng cường sức mạnh và ý chí sống.

Các tác phẩm văn học hiện đại đã tiếp thu và diễn giải di sản này theo nhiều cách khác nhau, từ việc mô tả sự tuyệt vọng tột cùng đến việc tìm kiếm những hình thức ý nghĩa mới. Chúng ta có thể thấy trong các tác phẩm của Kafka, Beckett, hay Lawrence, một sự đấu tranh liên tục với ý tưởng về khổ đau vô nghĩa và sự trống rỗng của hư vô luận. Tuy nhiên, chính trong sự đấu tranh này, một tiềm năng mới được mở ra: khả năng cho cá nhân tự định hình bản thân, tự tạo ra ý nghĩa trong một thế giới không còn các điểm tựa cố định. Di sản của Nietzsche không phải là một lời kêu gọi tuyệt vọng, mà là một lời mời gọi mạnh mẽ đến sự tự chủ, trách nhiệm cá nhân và sự sáng tạo. Việc hiểu rõ những tư tưởng này giúp chúng ta không chỉ giải mã các tác phẩm kinh điển của chủ nghĩa hiện đại mà còn đối diện với những thách thức hiện sinh trong thời đại ngày nay, tìm kiếm con đường vượt lên trên hư vô luận và biến khổ đau thành một phần của hành trình tìm kiếm ý nghĩa.

5.1. Vượt qua Khổ đau và Hư vô Con đường tới Siêu nhân của Nietzsche

Nietzsche đề xuất một con đường vượt qua hư vô luậnkhổ đau bằng cách khẳng định 'ý chí quyền lực' và hướng tới việc trở thành 'Siêu nhân'. Siêu nhân không phải là một thực thể siêu nhiên, mà là một lý tưởng cho con người để tự vượt lên chính mình, tự tạo ra các giá trị và ý nghĩa cho cuộc đời. Điều này đòi hỏi sự dũng cảm đối mặt với khổ đau vô nghĩa và biến nó thành một chất xúc tác cho sự phát triển. Thay vì trốn tránh hay tìm kiếm sự an ủi từ các hệ thống giá trị cũ, Siêu nhân chấp nhận sự khắc nghiệt của cuộc đời và tự định hình bản thân thông qua ý chí mạnh mẽ. Đây là một sự tái khẳng định cuộc sống toàn diện, dù có những khó khăn.

5.2. Tương lai của Chủ nghĩa Hiện đại Duy trì Ý nghĩa giữa Bất định

Di sản của Nietzsche tiếp tục định hình cách chủ nghĩa hiện đại và hậu hiện đại khám phá ý nghĩa trong một thế giới bất định. Các nhà văn và nhà tư tưởng đương đại vẫn đấu tranh với câu hỏi làm thế nào để duy trì ý nghĩa khi đối mặt với hư vô luậnkhổ đau vô nghĩa. Điều quan trọng là không tìm kiếm sự an ủi từ các nguồn bên ngoài, mà là khám phá khả năng tự tạo ra giá trị và mục đích từ bên trong mỗi cá nhân. Nietzsche đã mở ra một con đường cho sự tự chủ và trách nhiệm cá nhân, khuyến khích con người không ngừng đánh giá lại và tái tạo các giá trị, đảm bảo rằng chủ nghĩa hiện đại không chỉ là một sự mô tả về sự sụp đổ mà còn là một cuộc tìm kiếm không ngừng cho sự sống có ý nghĩa.

Tóm tắt và mô tả trên trang này được tạo với sự hỗ trợ của AI từ nội dung tài liệu gốc; tài liệu do người dùng đóng góp và được kiểm duyệt trước khi xuất bản. Báo lỗi nội dung.

21/04/2026

Trích đoạn nội dung tài liệu

University of Southampton Research Repository Copyright © and Moral Rights for this thesis and, where applicable, any accompanying data are retained by the author and/or other copyright owners. A copy can be downloaded for personal non-commercial research or study, without prior permission or charge. This thesis and the accompanying data cannot be reproduced or quoted extensively from without first obtaining permission in writing from the copyright holder/s. The content of the thesis and accompanying research data (where applicable) must not be changed in any way or sold commercially in any format or medium without the formal permission of the copyright holder/s.

When referring to this thesis and any accompanying data, full bibliographic details must be given, e. Thesis: Author (Year of Submission) "Full thesis title", University of Southampton, name of the University Faculty or School or Department, PhD Thesis, pagination. UNIVERSITY OF SOUTHAMPTON FACULTY OF HUMANITIES Department of English Nietzsche and Modernism: Nihilism and Meaningless Suffering in D. Lawrence, Franz Kafka, and Samuel Beckett by Stewart Smith Thesis for the degree of Doctor of Philosophy January 2016 UNIVERSITY OF SOUTHAMPTON ABSTRACT FACULTY OF YOUR HUMANITIES English Thesis for the degree of Doctor of Philosophy NIETZSCHE AND MODERNISM: NIHILISM AND MEANINGLESS SUFFERING IN D.

LAWRENCE, FRANZ KAFKA, AND SAMUEL BECKETT Stewart Smith While Friedrich Nietzsche’s explosive impact on literary modernism is widely acknowledged, the existent critical literature overlooks modernist writers’ shared engagement with Nietzsche’s governing preoccupations, namely of nihilism and meaningless suffering. Departing from the tendency to consider Nietzsche’s relationship to modernism largely in terms of his revolutionary, iconoclastic appeal, I shall argue that works by D. Lawrence, Franz Kafka, and Samuel Beckett dramatise and explore the problem of nihilism, and its inextricable tie to suffering, in terms that echo Nietzsche’s analysis of this psycho‐physiological phenomenon. I shall therefore invoke Nietzsche’s thought as a heuristic tool to examine Lawrence’s Lady Chatterley’s Lover, Kafka’s The Trial, and Beckett’s Endgame.

I shall begin by arguing that Nietzsche’s most consistent usage of the term nihilism denotes the failure to experience oneself as an agent. As the cognitive and the physiological intertwine in Nietzsche’s thought, I shall contend that Nietzsche identifies suffering to precipitate feelings of nihilism. While observing that Nietzsche defines his philosophical project in opposition to the Christian interpretation of suffering, I shall note that he nevertheless acknowledges the role of the ascetic ideal in averting suicidal nihilism: Christianity provides a means to appropriate senseless suffering and enables its adherents to conceive of themselves as willing agents. I shall proceed by examining Nietzsche’s discourse on excessive suffering given that he considers those traditional means to counter nihilism as redundant.

Doing so, I shall attend to the discordant postures in Nietzsche’s thought which, I argue, gravitate around the problem of unbearable suffering. Turning to the aforementioned modernist texts, I shall demonstrate that the need to ascribe value to suffering weighs heavily in each of the fictional landscapes characterised by illness, exhaustion and powerlessness: Lawrence, Kafka, and Beckett dramatise the frailty of the modern subject denuded of the traditional means to justify or redeem one’s suffering. Relatedly, I shall invoke Nietzsche’s notion of the self‐preservative economy to analyse the recurrence of defensive, self‐protective subjectivities in these respective texts, observing the characters' reactionary recoil from the other. Furthermore, registering that the characters’ experience of suspended agency provokes a compensatory negation of the other, Nietzsche’s thought on cruelty and ressentiment, or the vindictive spirit of the impotent, shall feature prominently in my study of literary modernism.

Table of Contents Table of Contents………………………………………………………………………………………………………………… i DECLARATION OF AUTHORSHIP…………………………………………………………………………………………… v Acknowledgements……………………………………………………………………………………………………………. vii Abbreviations of Nietzsche’s Works……………………………………………………………………………………. ix Introduction: Nietzsche, Nihilism and Modernism…………………………………………………………… 1 1. Nietzsche and Modernism…………………………………………………………………………….

Nietzsche and Nihilism…………………………………………………………………………………. Modernism, Senseless Suffering and Nihilism………………………………………………. 12 Chapter One: Friedrich Nietzsche, Nihilism and Meaningless Suffering…………………………… 19 1. Introduction: The Interpretation of Suffering…………………………………………….

Disciple of Dionysus……………………………………………………………………………………… 25 3. An Aesthetics of Suffering……………………………………………………………………………. The Digestive Subject…………………………………………………………………………………… 34 5. Senseless Suffering in On the Genealogy of Morality…………………………………….

Suffering as Punishment………………………………………………………………………………. Lawrence’s Lady Chatterley’s Lover and the Erotic Transcendence of Nihilism………………………………………………………………………………………………………………………. Introduction: 'The English Nietzsche'……………………………………………………………. Post‐War Nihilism………………………………………………………………………………………… 63 3.

The Self‐Preservative Economy……………………………………………………………………. Give and Take……………………………………………………………………………………………. Love and Death……………………………………………………………………………………………. The Politics of Eros……………………………………………………………………………………….

An Affirmation of Suffering?. 95 Chapter Three: Franz Kakfa’s The Trial and the Interpretation of Suffering……………………… 103 1. Introduction: Kafka and Interpretation…………………………………………………………. The Will to Interpretation…………………………………………………………………………….

A Spectacle of Suffering………………………………………………………………………………. 134 Chapter Four: Samuel Beckett’s Endgame and the Economy of Ressentiment…………………. Introduction: Theatre of Suffering………………………………………………………………… 145 2. Dying from their Wounds……………………………………………………………………………… 148 3.

Hamm and Clov's War…………………………………………………………………………………. The End Game……………………………………………………………………………………………… 180 Conclusion: Affective Modernism……………………………………………………………………………………. The Need for Illusion……………………………………………………………………………………. Sympathy and the Pathos of Nihilism…………………………………………………………… 190 3.

Modernism and the Dionysian Affect…………………………………………………………… 193 Bibliography……………………………………………………………………………………………………………………. 197 ii iii DECLARATION OF AUTHORSHIP I, STEWART SMITH declare that this thesis and the work presented in it are my own and has been generated by me as the result of my own original research. NIETZSCHE AND MODERNISM: NIHILISM AND MEANINGLESS SUFFERING IN D. LAWRENCE, FRANZ KAFKA, AND SAMUEL BECKETT I confirm that: 1.

This work was done wholly or mainly while in candidature for a research degree at this University; 2. Where any part of this thesis has previously been submitted for a degree or any other qualification at this University or any other institution, this has been clearly stated; 3. Where I have consulted the published work of others, this is always clearly attributed; 4. Where I have quoted from the work of others, the source is always given.

With the exception of such quotations, this thesis is entirely my own work; 5. I have acknowledged all main sources of help; 6. Where the thesis is based on work done by myself jointly with others, I have made clear exactly what was done by others and what I have contributed myself; 7. None of this work has been published before submission Signed:.

Date: 28/01/2016 v Acknowledgements I would firstly like to acknowledge how fortunate I have been in having had two wonderful supervisors over the course of my PhD: Devorah Baum and Will May have been incredibly generous with their time and their feedback, they have been very encouraging throughout, and academically brilliant and inspiring. I cannot thank them enough. I am also grateful to David Woods and Tilly Bather for their support and friendship throughout this process. I would also like to thank them for proof‐reading the latter versions of this thesis.

Most of all, I would like to thank my partner, Jenny. I am grateful firstly for her patience: this whole thing has taken a lot longer than we had envisaged. Without her sense of fun, lightness, and love (as well as financial support), I may not have endured to reach this academic milestone. vii Abbreviations of Nietzsche’s Works BGE Beyond Good and Evil : Prelude to a Philosophy of the Future.

Hollingdale (Harmondsworth: Penguin, repr. BT The Birth of Tragedy : Out of the Spirit of Music. D Daybreak : Thoughts on the Prejudices of Morality. Hollingdale (Cambridge: Cambridge University Press, repr.

EH Ecce Homo : How One Becomes What One Is. Hollingdale (London: Penguin, repr. GS The Gay Science : With a Prelude in German Rhymes and an Appendix of Songs. Josefine Nauckhoff and Adrian Del Caro (Cambridge: Cambridge University Press, repr.

HAH Human, All Too Human. Marion Faber and Stephen Lehman (London: Penguin, repr. OGM On the Genealogy of Morality. TSZ Thus Spoke Zarathustra: A Book for Everyone and No One.

Hollingdale (Harmondsworth: Penguin, repr. TI & AC Twilight of the Idols and the Anti‐Christ. Hollingdale (London: Penguin, repr. WTP The Will to Power.

Hollingdale and Walter Kaufmann (New York: Vintage Books, 1968). ix Introduction: Nietzsche, Nihilism and Modernism Nietzsche and Modernism In 1913 the tormented Franz Kafka wrote to break off his engagement with Felice Bauer: It certainly was not my intention to make you suffer, yet I have done so; obviously it will never be my intention to make you suffer, yet I shall always do so. […] Felice, beware of thinking of life as commonplace, if by commonplace you mean monotonous, simple, petty. Life is merely terrible; I feel it as few others do.

Often ‐ and in my inmost self perhaps all the time ‐ I doubt whether I am a human being.1 While acknowledging that life is constituted by inevitable suffering, Kafka reveals his own particularly sensitive nature. Furthermore, his confession to possessing such an acute sensibility, and the juxtaposition of this acknowledgement with a condemnatory evaluation of life, evokes a passage from the philosopher Friedrich Nietzsche’s The Gay Science. This entry is revealing of Nietzsche’s perception of modernity: Knowledge of distress. ‐ Perhaps nothing separates human beings or ages from each other more than the different degrees of their knowledge of distress ‐ distress of the soul as well as of the body.

Regarding the latter we moderns may well, in spite of our frailties and fragilities, be bunglers and dreamers owing to lack of ample first‐hand experience, compared with an age of fear, the longest of all ages, when individuals had to protect themselves against violence and to that end had themselves too become men of violence. […] But that is how most people seem to me to be these days. The general inexperience with both sorts of pain and the relative rarity of the sight of suffering individuals have an important consequence: pain is hated much more now than formerly; one speaks much worse of it; indeed, one can hardly endure the presence of pain as a thought and makes it a matter of conscience and a reproach against the whole of existence. 60‐61) 1 Quoted in Idris Parry’s ‘Introduction’ to The Trial in Franz Kafka, The Trial (London: Penguin, repr.

1 This passage may be used to corroborate the views of those who see Nietzsche as a cruel philosopher, insensitive to human suffering.2 I shall argue, however, that Nietzsche remained consistently sensitive to the issue of human suffering, that his central doctrines revolve around this theme, and his analysis of various cultures rests upon their respective responses to suffering. Moreover, what I wish to stress with regards to this particular passage is that Nietzsche regards the modern sensitivity to distress to foster ‘a reproach against the whole of existence’: the experience of suffering is bound to one’s evaluative interpretation of life and, in our case, according to Nietzsche, ‘suffering is always the first of the arguments marshalled against life’ (OGM, p. Suffering is thus entwined with nihilism, the pessimistic view that life is not worth living. Nietzsche’s explosive impact upon literary modernism is widely acknowledged.

However, there is a paucity of critical literature exploring these central aspects of his thought with regards to its relationship to modernism. It may be argued that all four of the writers I am exploring in this thesis, Friedrich Nietzsche, Franz Kafka, D. Lawrence and Samuel Beckett, were particularly sensitive to suffering, and perhaps therefore predisposed to experience feelings of futilitarian resignation.3 But this biographical point aside, what I wish to do in this study is to examine their shared concern with suffering and nihilism as it is presented in their respective work in order to offer a new perspective of modernist cultural output. By taking Nietzsche’s thought on suffering and nihilism as a heuristic lens through which to explore these modernist figures, I shall diverge from related studies that chart Nietzsche’s relation to modernism.4 A common entry point for critics discussing the heterogeneous streams of modernist literary practice and outlook is to emphasise its discontinuity with previous cultural forms: the complex phenomenon of literary modernism can be generally understood as an ardent response to the imperative enunciated by one of its leading promoters, the poet 2 Nietzsche ends this passage: ‘the recipe against this ‘distress’ is: distress’.

I shall consider some of these views below. 3 See Friedrich Wilhelm Nietzsche, The Gay Science: With a Prelude in German Rhymes and an Appendix of Songs (Cambridge: Cambridge University Press, repr. On Beckett, see James Knowlson, Damned to Fame: The Life of Samuel Beckett (London: Bloomsbury, 1996), p.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ