Chương 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ KIỂM SOÁT QUYỀN TƯ PHÁP Ở VIỆT NAM 1. QUAN NIỆM VỀ QUYỀN TƯ PHÁP VÀ KIỂM SOÁT QUYỀN TƯ PHÁP 1. Quan niệm về quyền tư pháp 1. Quyền lực, quyền lực nhà nước Quyền lực, quyền lực nhà nước là vấn đề vô cùng phức tạp của khoa học chính trị và khoa học pháp lý.
Cho đến nay, các nhà khoa học cũng chưa đưa ra một định nghĩa đầy đủ, thống nhất về phạm trù quyền lực. Từ điển Tiếng Việt xuất bản năm 1997 đã định nghĩa, quyền lực là: “Quyền định đoạt công việc quan trọng về mặt chính trị và sức mạnh để đảm bảo việc thực hiện quyền ấy” [30, tr. Xét ở góc độ chung nhất, quyền lực là cái nhờ đó mà người khác phải phục tùng. Trong số các loại quyền lực tồn tại trong xã hội thì quyền lực chính trị và quyền lực nhà nước giữ vai trò quan trọng.
Quyền lực chính trị là quyền lực của một giai cấp hay liên minh giai cấp, tập đoàn xã hội hoặc của nhân dân trong điều kiện xã hội dân chủ. Ăngghen: “Quyền lực chính trị là bạo lực có tổ chức của một giai cấp để thống trị giai cấp khác” [25, tr. Là một bộ phận quan trọng nhất của quyền lực chính trị, quyền lực nhà nước - Quyền lực của giai cấp thống trị, được thực hiện bằng cả một hệ thống chuyên chính do giai cấp đó lập ra tức là được bảo đảm bởi một hệ thống các thiết chế có khả năng sử dụng nó như một công cụ sắc bén để buộc các giai cấp, các tầng lớp xã hội khác thừa nhận và phục tùng ý chí của giai cấp thống trị. Khi nghiên cứu về quyền lực nhà nước cần làm rõ một số nội dung cơ bản sau: - Về bản chất: quyền lực nhà nước là quyền thống trị giai cấp, là ý chí 11 của giai cấp thống trị nhà nước buộc các giai cấp, tầng lớp khác trong xã hội phải thừa nhận, phục tùng.
- Về đặc điểm: quyền lực nhà nước là một dạng đặc biệt của quyền lực chính trị. Tính đặc biệt này được thể hiện trong các đặc điểm của quyền lực nhà nước và được thể hiện ở những đặc điểm cơ bản: Thứ nhất, quyền lực nhà nước là quyền lực công - công quyền, bởi vì nhà nước - chủ thể nắm giữ quyền lực với danh nghĩa chủ quyền nhân dân, là đại diện cho chủ quyền quốc gia, sử dụng quyền lực nhà nước để bảo vệ chủ quyền, bảo vệ những lợi ích chung của xã hội. Thứ hai, quyền lực nhà nước được thừa nhận rộng rãi về mặt xã hội, được hợp pháp hoá dưới các hình thức pháp lý, chỉ do nhà nước, các cơ quan nhà nước nắm giữ và bảo đảm thực hiện bằng sức mạnh của bộ máy nhà nước. Thứ ba, quyền lực nhà nước có phạm vi tác động rất lớn về không gian, thời gian và đối tượng, được triển khai trên trên tất cả lĩnh vực của đời sống xã hội, vừa mang tính quốc gia, vừa mang tính quốc tế.
- Về chức năng, quyền lực nhà nước được sử dụng như phương tiện sắc bén để nhà nước thực hiện hai chức năng của nhà nước - chức năng chuyên chính giai cấp và chức năng tổ chức quản lý xã hội. - Về mặt cấu trúc, quyền lực nhà nước là một hệ thống, gồm 03 quyền cơ bản: quyền lập pháp, quyền hành pháp, quyền tư pháp. Các quyền này có quan hệ chặt chẽ với nhau, được giao cho các cơ quan nhà nước khác nhau nắm giữ, là phương tiện, mà nhờ đó các cơ quan này thực hiện được các chức năng của nhà nước, cũng như của từng cơ quan nhà nước. Những quyền lực trên cũng có cấu trúc hết sức phức tạp, trong đó: + Quyền lập pháp theo nghĩa chung nhất là quyền ban hành pháp luật.
+ Quyền hành pháp được hiểu là quyền thi hành (chấp hành) pháp luật và quyền này được giao cho các cơ quan hành pháp mà đứng đầu là Chính phủ. + Quyền tư pháp, theo nghĩa chung nhất, được hiểu là quyền xét xử và quyền này được giao cho toà án. 12 Quyền lực nhà nước có kết cấu gồm hai yếu tố cơ bản, đó là yếu tố tạo nên bản chất của quyền lực nhà nước và yếu tố tạo nên cơ cấu tổ chức của quyền lực nhà nước. Yếu tố tạo nên bản chất của quyền lực nhà nước là ý chí của lực lượng lãnh đạo xã hội, có thể là ý chí của một giai cấp, của liên minh giai cấp hay chí chung của nhân dân phụ thuộc vào bản chất của chế độ xã hội.
Yếu tố tạo nên cơ cấu tổ chức của quyền lực nhà nước là hệ thống các cơ quan nhà nước hợp thành bộ máy nhà nước. Đó là hệ thống các cơ quan có cấu trúc chặt chẽ, khoa học để thực hiện các nhiệm vụ khác nhau của quyền lực nhà nước. Bộ máy nhà nước là công cụ đặc biệt để Nhà nước thực hiện sự quản lý của mình trong phạm vi toàn lãnh thổ. Mọi cơ quan tổ chức, cá nhân trong phạm vi quốc gia đều phải tôn trọng và nghiêm chỉnh thực hiện các quy tắc xử sự do nhà nước đặt ra, đó chính là pháp luật.
Từ sự phân tích trên, có thể đưa ra một định nghĩa về quyền lực nhà nước như sau: Quyền lực nhà nước là quyền lực chính trị của giai cấp (hoặc liên minh giai cấp) cầm quyền để thực hiện sự thống trị giai cấp, trên cơ sở thực hiện chức năng công quyền và được thực hiện bằng Nhà nước. Quan niệm về quyền tư pháp Nhận thức cho đúng, cho sâu sắc về quyền tư pháp, hoạt động tư pháp, cơ quan tư pháp, cơ quan thực hiện quyền tư pháp trong nhà nước pháp quyền không hề là vấn đề giản đơn. Ở Việt Nam, theo nhiều nhà nghiên cứu, quyền tư pháp được định nghĩa là: Quyền xét xử các vụ án hình sự, dân sự, hôn nhân gia đình, kinh tế, lao động, hành chính. Quyền tư pháp có 3 đặc điểm chính sau đây: - Đặc điểm về mặt pháp lý: Quyền tư pháp chính là quyền đưa ra phán quyết có giá trị bắt buộc thi hành của cơ quan công quyền (mà cụ thể là tòa án) về tính đúng/sai, hợp pháp/bất hợp pháp của một hành vi nhất định.
Cơ sở 13 pháp lý của việc thực hiện quyền tư pháp (để tòa án ra phán quyết) chính là pháp luật và chỉ là pháp luật. Sản phẩm của việc thực hiện quyền tư pháp là các phán quyết có hiệu lực pháp luật của tòa án, buộc mọi cá nhân, tổ chức, trong đó có cả các cơ quan nhà nước phải tuân thủ và chấp hành. Quyền tư pháp, vì vậy, chính là quyền buộc hành vi của các bên tranh chấp phải chịu sự phán xét của pháp luật. Thực hiện quyền tư pháp (xét xử) là một dạng của hoạt động áp dụng pháp luật và thông qua đó, pháp luật được tôn trọng và bảo vệ (có lẽ chính từ điều này mà nhiều khi không ít người đã đồng nhất một cách chưa chính xác hoạt động tư pháp với hoạt động bảo vệ pháp luật).
Quyền tư pháp, vì vậy, cũng chính là quyền buộc các chủ thể trong xã hội phải đặt mình dưới pháp luật, thượng tôn pháp luật. Nói cách khác, pháp luật, thông qua cơ quan thực hiện quyền tư pháp (tòa án), mà bộc lộ, để lại dấu ấn và tác động vào đời sống kinh tế, chính trị, xã hội. Cơ quan thực hiện quyền tư pháp (tòa án) chính là nơi pháp luật bộc lộ một cách rõ nét nhất và cũng là nơi mà pháp luật hóa thân. Các phán quyết của cơ quan thực hiện quyền tư pháp (tòa án) là những thông điệp rõ nhất mà pháp luật muốn chuyển tải tới các tổ chức, cá nhân, cơ quan nhà nước trong xã hội.
Người thực hiện quyền tư pháp (thẩm phán/hội thẩm tiến hành giải quyết vụ tranh chấp) chính là thực thể sống mà thông qua đó pháp luật hiện hữu và tác động lên các bên tranh chấp. - Đặc điểm về mặt xã hội: Với ý nghĩa là quyền giải quyết các tranh chấp pháp lý, quyền tư pháp, khi được thực hiện một cách đúng đắn hướng tới mục tiêu làm dịu hoặc giải tỏa những mâu thuẫn, căng thẳng trong xã hội, giúp xã hội phát triển một cách bền vững, hòa bình, trật tự, theo định hướng mà pháp luật theo đuổi. Đây chính là thiên chức “dập lửa” và cũng là bản chất nhân văn của quyền tư pháp trong một xã hội hiện đại. Theo nghĩa đó, khi thực hiện quyền tư pháp mà làm cho xã hội thêm bất công, các bên tham gia vụ tranh chấp thêm mất niềm tin vào trật tự pháp lý, thì 14 cũng có nghĩa quyền tư pháp đã không được thực hiện theo đúng thiên chức của mình.
- Đặc điểm về mặt kỹ thuật tư duy: Thực hiện quyền tư pháp (xét xử) là một quá trình tòa án (những người có thẩm quyền xét xử) ra quyết định để giải quyết các vấn đề của xã hội biểu hiện ở các tranh chấp về quyền lợi pháp luật đã ghi nhận cho các bên. Quá trình ra quyết định này khá đặc biệt so với các quá trình ra quyết định của các cơ quan lập pháp hoặc cơ quan hành pháp. Trong quy trình ra quyết định này, chất lượng của quyết định không chỉ phụ thuộc vào năng lực chuyên môn của người ra quyết định (thẩm phán, hội thẩm), mà còn phụ thuộc vào lượng và chất lượng thông tin mà các bên tham gia tranh chấp cung cấp cho tòa án. Thêm vào đó, bản thân người bị áp dụng biện pháp chế tài cũng có quyền trình bày, thể hiện quan điểm của mình, đưa ra lý lẽ chống lại những cáo buộc.
Nói cách khác, đương sự trong vụ tranh chấp được tòa án giải quyết không chỉ là đối tượng bị áp đặt bởi quyết định của tòa án, mà bản thân họ cũng là những người tham gia vào quá trình ra quyết định của tòa án, thông qua việc cung cấp các thông tin về tình tiết vụ việc, trình bày quan điểm về các quy định pháp luật bị áp dụng. Muốn quá trình ra quyết định này thực sự giải quyết hiệu quả các tranh chấp, mâu thuẫn khiến cho các bên tham gia tranh chấp phải thực sự “tâm phục, khẩu phục”, những người thực hiện quyền tư pháp không những phải có đủ năng lực chuyên môn để nhận biết và hiểu đầy đủ các quy định pháp luật có liên quan (cơ sở pháp lý để áp dụng giải quyết vụ việc) mà phải tạo điều kiện để các bên đương sự cung cấp đầy đủ các thông tin về tình tiết khách quan của vụ việc.