Định hướng phát triển kiến trúc biệt thự cũ tại trung tâm TP.HCM

Định hướng phát triển không gian kiến trúc biệt thự cũ tại trung tâm TP.HCM. Kiểm soát, bảo tồn và quy hoạch khu biệt thự hiện hữu.

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Báo cáo nghiệm thu

2016

86
1
0

Phí lưu trữ

30 Point

Mục lục chi tiết

TÓM TẮT NỘI DUNG NGHIÊN CỨU

SUMMARY OF RESEARCH CONTENT

MỤC LỤC

DANH SÁCH CÁC CHỮ VIẾT TẮT

DANH SÁCH BẢNG

DANH SÁCH HÌNH

DANH SÁCH SƠ ĐỒ

PHẦN MỞ ĐẦU

1. Tính cấp thiết của đề tài

2. Ý nghĩa khoa học

3. Khả năng áp dụng

4. Mục tiêu tổng quát

5. Mục tiêu cụ thể

6. Đối tượng, phạm vi nghiên cứu

6.1. Phạm vi nghiên cứu

7. Phương pháp nghiên cứu

7.1. Quy trình nghiên cứu (Mô hình nghiên cứu)

7.2. Các phương pháp nghiên cứu lý thuyết

8. Nội dung đề tài

9. Sản phẩm của đề tài

1. CHƯƠNG 1: CƠ SỞ NGHIÊN CỨU VÀ KHUNG PHÁP LÝ CỦA ĐỀ TÀI

1.1. Tổng quan về nhà ở BTC tại khu vực trung tâm TP

1.2. Kinh nghiệm quốc tế về định hướng và kiểm soát không gian kiến trúc hiệu quả trên quan điểm bảo tồn bền vững không gian kiến trúc cũ - mới với sự tham gia cộng đồng

1.2.1. Không gian Kiến trúc của khu vực

1.2.2. Sự tham gia của cộng đồng trong việc hỗ trợ chính quyền địa phương

1.2.3. Sự phân chia phân khu, khoảng cách và tác động của sự phân chia

1.3. Cơ sở khoa học, lý luận đang được áp dụng trên thế giới về quản lý và kiểm soát BTC được phép phá dỡ

1.3.1. Khái niệm BTC cổ, cũ được phép phá dỡ

1.3.2. Quản lý và kiểm soát các BTC được phép phá dỡ

1.3.3. Các yếu tố tác động tới sự tham gia hiệu quả của cộng đồng trong quản lý và kiểm soát

1.4. Hệ thống các văn bản, quy định pháp luật liên quan đến quản lý di sản kiến trúc, bảo tồn kiến trúc BTC tại TP

2. LỰA CHỌN KHU VỰC - XÂY DỰNG HỆ THỐNG TIÊU CHÍ VÀ ĐÁNH GIÁ SƠ BỘ

2.1. Lựa chọn khu vực nghiên cứu

2.1.1. Khu vực nghiên cứu

2.1.2. Phân khu trong khu vực nghiên cứu

2.1.3. Xác định bán kính ảnh hưởng

2.2. Xây dựng hệ thống các tiêu chí phân loại nhóm/ khu vực BTC được phép phá dỡ tại TP

2.3. Xây dựng hệ thống các tiêu chí kiểm soát không gian đối với những BTC được phép phá dỡ và xây dựng lại

2.4. Khảo sát và điều tra xã hội học

2.4.1. Quy trình điều tra, khảo sát

2.4.2. Cách thức chọn mẫu khảo sát

2.4.3. Thiết kế phiếu điều tra thực địa và bảng khảo sát

2.4.4. Một số quy định và hướng dẫn về việc thu nhập dữ liệu trong điều tra xã hội học

2.5. Phân tích hiện trạng các khu BTC và định vị những công trình có khả năng cho phá dỡ, xây dựng lại

2.5.1. Hình thái kiến trúc BTC

2.5.2. Số lượng và chất lượng công trình BTC

2.5.3. Hình thái kiến trúc xunh quanh

2.5.4. Sự phân bố mảng công trình xanh

2.5.5. Đặc điểm về kinh tế-xã hội

2.6. Phân tích - Đánh giá không gian kiến trúc các BTC đã phá dỡ và xây dựng lại

2.6.1. Phân tích - Đánh giá về số lượng, chất lượng

2.6.2. Đánh giá, phân tích thực trạng sử dụng không gian

3. PHÂN TÍCH VÀ ĐÁNH GIÁ QUA KHẢO SÁT NGƯỜI DÂN - CHUYÊN GIA

3.1. Phân tích và đánh giá các nhu cầu, nguyện vọng của người dân về những không gian kiến trúc BTC được phép phá dỡ

3.1.1. Người dân sống tại BTC

3.1.2. Người dân sống xung quanh BTC

3.2. Phân tích và đánh giá các ý kiến chuyên gia, nhà quản lý về những không gian kiến trúc BTC được phép phá dỡ

3.3. Phân tích và xác định các yếu tố kinh tế – xã hội chủ yếu đối với các nhóm BTC được phép phá dỡ

3.4. Xác định và thể hiện dữ liệu thông tin các khu vực BTC được phép phá dỡ trên bản đồ tổng thể TP

3.4.1. Thể hiện dữ liệu các BTC trên bản đồ tổng thể

3.4.2. Thể hiện dữ liệu các BTC được phép phá dỡ theo nguyện vọng của người dân

3.4.3. Thể hiện dữ liệu chức năng phù hợp của BTC được phép phá dỡ trên cơ sở nguyện vọng của người dân

4. ĐỀ XUẤT MÔ HÌNH KHÔNG GIAN VÀ ĐỊNH HƯỚNG QUY ĐỊNH

4.1. Kiểm định mô hình không gian kiến trúc BTC mới thay thế trên quan điểm phát triển bền vững (Đạt Mục tiêu 2)

4.1.1. Định hướng phát triển không gian kiến trúc các khu BTC được phép phá dỡ trong khu trung tâm

4.1.2. Kiểm định mô hình

4.1.3. Đặc điểm và các nguyên tắc bảo tồn cảnh quan kiến trúc BTC trong đô thị trung tâm

4.2. Xây dựng mô hình có sự tham gia của cộng đồng (người dân) trong công tác quản lý, kiểm soát và sử dụng không gian kiến trúc BTC được phép phá dỡ

4.3. Đề xuất quy định quản lý định hướng và kiểm soát phát triển không gian kiến trúc các khu BTC

4.3.1. Xác định các quy định về kiểm soát không gian và cách thức xây dựng mới các khu nhà BTC được phép phá dỡ

4.3.2. Xây dựng quy định kiểm soát không gian kiến trúc các khu BTC được phép phá dỡ và xây dựng lại

4.3.3. Xây dựng quy định sử dụng nguyên vật liệu thân thiện môi trường, phù hợp trong khu trung tâm thành phố

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Hiểu đúng về kiểm soát kiến trúc biệt thự cũ tại HCM

Biệt thự cũ (BTC) trong khu trung tâm đô thị hiện hữu tại TP.HCM không chỉ là một phần của di sản kiến trúc thành phố mà còn được xem là tài sản quốc gia. Các công trình này mang trong mình những giá trị văn hoá lịch sử sâu sắc, thể hiện qua phong cách kiến trúc thuộc địa và những cải biên độc đáo để phù hợp với khí hậu nhiệt đới Việt Nam, điển hình là phong cách Art Deco. Mỗi công trình là một tác phẩm nghệ thuật, kết tinh từ sự sáng tạo của kiến trúc sư, kỹ sư, và các nhà thiết kế cảnh quan. Mặc dù số lượng biệt thự giữ được nguyên trạng không còn nhiều, giá trị sử dụng và giá trị tinh thần của chúng vẫn là một phần không thể tách rời của bản sắc đô thị Sài Gòn. Nghiên cứu của TS. Trịnh Tú Anh (2016) nhấn mạnh rằng, việc định hướng và kiểm soát kiến trúc biệt thự cũ HCM là nhiệm vụ cấp thiết để cân bằng giữa bảo tồn và phát triển. Các văn bản pháp lý hiện hành, như Đồ án quy hoạch chi tiết 1/2000 Khu trung tâm hiện hữu TP.HCM, đã xác định các khu vực cần bảo tồn, đặc biệt là Phân khu 4, nơi tập trung nhiều công trình nhà biệt thự từ thời Pháp thuộc. Tuy nhiên, một khoảng trống lớn trong hệ thống pháp lý vẫn tồn tại, đó là thiếu các quy định cụ thể cho nhóm biệt thự được phép phá dỡ và xây dựng lại. Điều này tạo ra một bài toán khó, đòi hỏi phải có những giải pháp vừa tôn trọng di sản, vừa đáp ứng nhu cầu phát triển của một đô thị năng động. Việc kiểm soát không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ những công trình trong “danh sách đỏ” mà còn phải định hướng cho việc xây dựng mới, đảm bảo sự hài hòa trong cảnh quan kiến trúc chung.

1.1. Giá trị văn hóa lịch sử của biệt thự cũ trung tâm

Các khu biệt thự cũ tại trung tâm TP.HCM, chủ yếu tập trung tại Quận 1 và Quận 3, là những chứng nhân lịch sử cho quá trình hình thành và phát triển của thành phố trong hơn 300 năm. Các công trình này mang đậm dấu ấn kiến trúc Pháp đặc trưng, được xây dựng từ trước năm 1975. Tuy nhiên, chúng không phải là bản sao chép thụ động mà đã có sự thích nghi, cải biên để phù hợp với điều kiện khí hậu nhiệt đới, tạo nên phong cách nghệ thuật Art Deco độc đáo. Đây chính là một trong những giá trị nghệ thuật tiêu biểu cần được gìn giữ. Mỗi biệt thự không chỉ là một ngôi nhà, mà còn là một phần của di sản cảnh quan kiến trúc, góp phần tạo nên bản sắc riêng cho các tuyến phố và khu vực. Việc gìn giữ các công trình này không chỉ là bảo tồn vật thể kiến trúc mà còn là lưu giữ ký ức đô thị cho các thế hệ tương lai.

1.2. Khung pháp lý hiện hành về quản lý di sản kiến trúc

Hiện nay, công tác quản lý di sản kiến trúc tại TP.HCM được điều chỉnh bởi nhiều văn bản pháp luật. Tiêu biểu là Quyết định số 6708/QĐ-UBND phê duyệt Đồ án quy hoạch chi tiết 1/2000 Khu trung tâm hiện hữu. Văn bản này đã phân chia trung tâm thành 5 phân khu chức năng, trong đó nhấn mạnh việc bảo tồn các công trình lịch sử. Thông tư 38/2009/TT-BXD cũng đã phân loại biệt thự thành 3 nhóm, trong đó nhóm 1 và 2 là các biệt thự cần bảo tồn. Tuy nhiên, theo nghiên cứu của TS. Trịnh Tú Anh (2016), một vấn đề lớn là các quy định cho biệt thự Nhóm 3 (không thuộc diện bảo tồn, có thể được phép phá dỡ) còn rất chung chung. Sự thiếu hụt một quy chế quản lý rõ ràng cho nhóm này đã dẫn đến nhiều bất cập trong thực tiễn, tạo ra khoảng trống pháp lý trong việc kiểm soát kiến trúc biệt thự cũ HCM.

II. Top 3 thách thức kiểm soát kiến trúc biệt thự cũ HCM

Công tác kiểm soát kiến trúc biệt thự cũ HCM đang đối mặt với nhiều thách thức lớn, bắt nguồn từ mâu thuẫn giữa bảo tồn và phát triển. Thách thức lớn nhất đến từ quá trình đô thị hóa nhanh chóng, kéo theo sự gia tăng đột biến về dân số và áp lực kinh tế. Nhu cầu về không gian ở và thương mại ngày càng tăng cao, khiến giá trị đất đai tại khu trung tâm trở nên đắt đỏ. Điều này tạo ra sức ép buộc các chủ sở hữu phải phá dỡ biệt thự cũ để xây dựng các công trình cao tầng hiện đại, mang lại hiệu quả kinh tế cao hơn. Sự chậm trễ trong việc xây dựng và ban hành một quy chế quản lý cảnh quan kiến trúc toàn diện đã làm tình hình trở nên phức tạp. Việc cấp phép phá dỡ và xây dựng lại thường diễn ra theo từng trường hợp cụ thể, thiếu một định hướng tổng thể, dẫn đến sự pha trộn khập khiễng trong cảnh quan đô thị. Sự tương phản gay gắt giữa kiến trúc “cũ” và “mới” về tầng cao, khối tích và phong cách đã phá vỡ sự hài hòa của không gian đô thị. Thêm vào đó, sự thiếu vắng cơ chế cho việc tham gia của cộng đồng vào quá trình hoạch định chính sách cũng là một rào cản. Ý kiến và nguyện vọng của người dân, đặc biệt là các chủ sở hữu biệt thự, chưa được xem xét một cách thỏa đáng, dẫn đến sự thiếu đồng thuận và khó khăn trong việc thực thi các chính sách bảo tồn. Tính kinh tế của các biệt thự cũ cũng chưa được khai thác đúng mức, khiến việc bảo tồn trở thành gánh nặng thay vì cơ hội phát triển.

2.1. Áp lực từ quá trình đô thị hóa và phát triển kinh tế

Quá trình đô thị hóa và phát triển kinh tế là nguyên nhân trực tiếp gây áp lực lên quỹ di sản kiến trúc của thành phố. Sự phát triển các tòa nhà cao tầng chen ngang vào những khu biệt thự thấp tầng đã làm biến đổi cơ bản các yếu tố cảnh quan vốn có. Nghiên cứu chỉ ra rằng, việc cho phép phá dỡ và xây dựng lại thiếu kiểm soát đã tạo ra những “điểm nhấn xấu”, làm mất mỹ quan chung của khu vực và thành phố. Các công trình mới thường có khối tích lớn, phong cách kiến trúc hiện đại, tương phản mạnh mẽ với nét cổ kính của các biệt thự xung quanh, tạo ra một không gian lộn xộn và thiếu bản sắc.

2.2. Sự thiếu hụt quy chế quản lý cảnh quan kiến trúc

Một trong những thách thức cốt lõi là sự thiếu hụt một hệ thống quy chế quản lý đồng bộ và cụ thể đối với các biệt thự cũ được phép phá dỡ. Các văn bản hiện hành mới chỉ tập trung vào việc bảo vệ các công trình thuộc danh mục bảo tồn. Trong khi đó, việc xử lý các công trình không thuộc danh mục này lại chưa có hướng dẫn rõ ràng. Điều này dẫn đến tình trạng các chủ sở hữu lúng túng khi muốn xây dựng lại, còn cơ quan quản lý lại gặp khó khăn trong việc cấp phép và kiểm soát. Sự chậm trễ này đã trực tiếp gây ra sự thu hẹp nhanh chóng diện tích sử dụng của nhiều biệt thự và làm thay đổi không gian cảnh quan kiến trúc một cách tự phát, thiếu định hướng.

2.3. Mâu thuẫn giữa bảo tồn di sản và nhu cầu người dân

Nhu cầu thực tế của các chủ sở hữu biệt thự cũ là một yếu tố quan trọng nhưng thường chưa được quan tâm đúng mức. Nhiều công trình đã xuống cấp nghiêm trọng, không còn đảm bảo an toàn và tiện nghi cho cuộc sống hiện đại. Mong muốn cải tạo, cơi nới hoặc xây mới để phù hợp với nhu cầu sinh hoạt và kinh doanh của người dân là hoàn toàn chính đáng. Tuy nhiên, các chính sách bảo tồn cứng nhắc có thể gây ra xung đột lợi ích. Vấn đề đặt ra là làm thế nào để dung hòa giữa việc bảo tồn các giá trị di sản và việc đáp ứng nguyện vọng của người dân. Việc thiếu cơ chế đối thoại và tham gia của cộng đồng khiến mâu thuẫn này ngày càng trở nên gay gắt.

III. Cách phân loại biệt thự cũ được phép phá dỡ xây mới

Để thực hiện việc kiểm soát kiến trúc biệt thự cũ HCM một cách hiệu quả, trước hết cần có một phương pháp phân loại khoa học đối với các công trình được phép phá dỡ và xây dựng lại. Nghiên cứu của TS. Trịnh Tú Anh (2016) đề xuất một hệ thống tiêu chí toàn diện, không chỉ dựa vào yếu tố kỹ thuật mà còn xem xét cả yếu tố xã hội và nguyện vọng của con người. Mục tiêu là xác định và phân loại các khu vực hoặc nhóm biệt thự cũ được phép phá dỡ theo hướng phát triển bền vững, hài hòa giữa chương trình bảo tồn và nguyện vọng của người dân. Hệ thống này bao gồm các tiêu chí chính như: bán kính ảnh hưởng, hiện trạng công trình, và mong muốn của chủ sở hữu. Cách tiếp cận này thừa nhận rằng, hành xử của chủ sở hữu khi xây dựng lại công trình là yếu tố quyết định đến việc tạo ra một không gian kiến trúc thống nhất. Một số biệt thự dù xuống cấp nhưng chủ sở hữu vẫn muốn giữ lại kiến trúc cũ, trong khi một số khác còn tốt nhưng chủ sở hữu lại muốn phá dỡ vì lý do cá nhân. Do đó, việc phân loại không thể chỉ dựa trên đánh giá hiện trạng vật lý. Các yếu tố như “Nhận thức”, “Ảnh hưởng”, “Thái độ”, “Mong muốn” và “Sự hài lòng” của chủ sở hữu và cộng đồng dân cư xung quanh cần được khảo sát và đưa vào quá trình đánh giá. Quá trình này giúp tạo ra một bức tranh đa chiều, làm cơ sở vững chắc cho việc đề xuất các quy định quản lý phù hợp với từng nhóm đối tượng cụ thể.

3.1. Xây dựng hệ thống tiêu chí đánh giá hiện trạng công trình

Tiêu chí “Hiện trạng công trình” là bước đánh giá nền tảng, tập trung vào các thông số kỹ thuật và vật lý. Các nhân tố được xem xét bao gồm: mức độ hư hại và xuống cấp, khả năng phục hồi, và mức độ đe dọa đến an toàn của người sử dụng. Các thông số quy hoạch-kiến trúc như khoảng lùi, tầng cao cho phép, mật độ xây dựng, hệ số sử dụng đất, phong cách kiến trúc và vật liệu xây dựng cũng được phân tích chi tiết. Việc đánh giá này được thực hiện thông qua khảo sát thực địa, chụp ảnh, ghi chép, nhằm cung cấp dữ liệu khách quan về tình trạng thực tế của từng biệt thự.

3.2. Vai trò của bán kính ảnh hưởng trong quy hoạch không gian

Bán kính ảnh hưởng được xác định để đánh giá tác động qua lại giữa biệt thự được phép phá dỡ và các công trình lân cận, đặc biệt là các công trình cần bảo tồn. Nghiên cứu đề xuất bán kính ảnh hưởng là 200m đối với các khu vực có mật độ biệt thự cao (Khu vực 1 và 2) và 50m đối với khu vực có ít biệt thự (Khu vực 3). Việc xác định bán kính này dựa trên lý thuyết của nhà đô thị học Clarence Perry và cấu trúc ô phố lịch sử tại TP.HCM. Bất kỳ công trình xây mới nào trong bán kính này đều phải tuân thủ các quy định riêng về không gian kiến trúc để không phá vỡ cảnh quan chung, đảm bảo sự chuyển tiếp hài hòa giữa kiến trúc cũ và mới.

3.3. Phân loại dựa trên nguyện vọng của chủ sở hữu và cộng đồng

Đây là một tiêu chí mang tính đột phá, nhấn mạnh vai trò của yếu tố con người. Thông qua các cuộc điều tra xã hội học và phỏng vấn sâu, các thông tin về nhận thức, thái độ và mong muốn của chủ sở hữu và người dân sống xung quanh được thu thập. Các câu hỏi tập trung vào việc họ nhận thức giá trị của ngôi nhà ra sao, mong muốn phá dỡ toàn bộ hay một phần, muốn xây mới theo kiến trúc cũ hay hiện đại, và nhu cầu sử dụng sau khi xây dựng lại. Việc phân loại dựa trên các yếu tố này giúp chính quyền hiểu rõ hơn về nguyện vọng của cộng đồng, từ đó xây dựng các chính sách kiểm soát không gian kiến trúc linh hoạt và nhận được sự đồng thuận cao.

IV. Hướng dẫn kiểm soát không gian kiến trúc biệt thự cũ

Sau khi đã phân loại được các nhóm biệt thự, việc xây dựng các quy định cụ thể để kiểm soát không gian kiến trúc là bước đi tiếp theo. Mục tiêu của các quy định này là đảm bảo các công trình xây mới sau khi phá dỡ sẽ hài hòa với cảnh quan kiến trúc hiện hữu, tôn trọng các giá trị di sản và hướng tới sự phát triển bền vững. Nghiên cứu đề xuất một bộ tiêu chí kiểm soát dựa trên ba mảng chính: không gian kiến trúc, sự tham gia của cộng đồng, và sự phân chia phân khu. Các quy định này không chỉ là những con số khô khan về mật độ xây dựng hay chiều cao, mà còn là những định hướng về phong cách, vật liệu, và ngôn ngữ kiến trúc. Ví dụ, một công trình xây mới trong khu vực có nhiều biệt thự kiến trúc Pháp cổ sẽ phải tuân thủ các nguyên tắc về hình khối, màu sắc, và chi tiết mặt đứng để không trở nên lạc lõng. Việc kiểm soát kiến trúc biệt thự cũ HCM cần một cách tiếp cận vừa chặt chẽ vừa linh hoạt. Chặt chẽ trong việc tuân thủ các nguyên tắc chung về bảo tồn cảnh quan, và linh hoạt để đáp ứng nhu cầu đa dạng của người sử dụng và khuyến khích sự sáng tạo trong kiến trúc. Các kinh nghiệm quốc tế từ Singapore, Hội An hay Đài Loan cho thấy việc ban hành các tài liệu hướng dẫn thiết kế đô thị chi tiết là một công cụ rất hiệu quả. Các tài liệu này cung cấp cho chủ sở hữu và kiến trúc sư những chỉ dẫn rõ ràng về những điều được và không được phép làm, giúp quá trình xin phép và xây dựng trở nên minh bạch và hiệu quả hơn.

4.1. Quy định về mật độ xây dựng và hệ số sử dụng đất

Các công trình biệt thự xây mới phải tuân thủ nghiêm ngặt các chỉ tiêu về mật độ xây dựnghệ số sử dụng đất. Các chỉ tiêu này được xác định dựa trên tính chất của từng phân khu và bán kính ảnh hưởng đối với các công trình di sản lân cận. Mục đích là để duy trì đặc trưng của khu vực thấp tầng, đảm bảo độ thông thoáng, không gian xanh và không tạo ra áp lực quá lớn lên hạ tầng kỹ thuật. Các quy định này giúp ngăn chặn tình trạng xây dựng các công trình quá lớn, phá vỡ tỷ lệ và không gian của khu phố cũ.

4.2. Kiểm soát tầng cao khoảng lùi và phong cách kiến trúc

Chiều cao tối đa và tối thiểu của công trình xây mới là một yếu tố kiểm soát quan trọng. Quy định này nhằm duy trì đường chân trời (skyline) hài hòa của khu vực. Bên cạnh đó, các quy định về khoảng lùi công trình, thiết kế mặt đứng, hình thức mái, màu sắc và các chi tiết trang trí cũng cần được hướng dẫn cụ thể. Các công trình mới được khuyến khích sử dụng ngôn ngữ kiến trúc đương đại nhưng phải có sự đối thoại và tôn trọng các công trình cũ. Ví dụ, việc phục dựng mặt đứng hoặc giữ lại một phần công trình cũ có thể là một giải pháp được khuyến khích để tạo sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại.

4.3. Sử dụng vật liệu thân thiện môi trường phù hợp cảnh quan

Việc lựa chọn vật liệu xây dựng không chỉ ảnh hưởng đến thẩm mỹ mà còn tác động đến môi trường. Nghiên cứu đề xuất xây dựng quy định về việc sử dụng các nguyên vật liệu thân thiện môi trường và phù hợp với bối cảnh của khu trung tâm thành phố. Các vật liệu truyền thống như ngói âm dương, gạch, gỗ có thể được khuyến khích sử dụng kết hợp với các vật liệu mới, hiện đại. Quy định này không chỉ góp phần vào việc xây dựng một đô thị xanh, bền vững mà còn giúp các công trình mới hòa nhập tốt hơn vào cảnh quan kiến trúc chung.

V. Bí quyết quản lý biệt thự cũ với sự tham gia cộng đồng

Một trong những phát hiện quan trọng của nghiên cứu là vai trò không thể thiếu của cộng đồng trong việc kiểm soát kiến trúc biệt thự cũ HCM. Một mô hình quản lý hiệu quả phải đặt cộng đồng, đặc biệt là các chủ sở hữu, vào vị trí trung tâm của quá trình ra quyết định. Sự tham gia của cộng đồng không chỉ dừng lại ở mức độ “thông tin” hay lấy ý kiến hình thức, mà phải là sự tham gia thực chất vào các giai đoạn của dự án quy hoạch và quản lý. Kinh nghiệm từ các thành phố như Hội An (Việt Nam) hay khu phố Chinatown (Singapore) cho thấy, khi người dân được tham gia, họ sẽ trở thành những người bảo vệ di sản tích cực nhất. Mô hình quản lý đề xuất cần xây dựng một cơ chế phối hợp rõ ràng giữa chính quyền, chuyên gia, nhà đầu tư và người dân. Các buổi hội đàm, tham vấn, và trưng cầu dân ý cần được tổ chức thường xuyên để thu thập nguyện vọng và giải quyết các vướng mắc. Việc công khai, minh bạch thông tin quy hoạch, chính sách và thủ tục hành chính là yếu tố then chốt để xây dựng niềm tin và sự đồng thuận. Bên cạnh đó, chính quyền cần có các chính sách hỗ trợ cụ thể cho cộng đồng, như hỗ trợ tài chính-kỹ thuật cho việc cải tạo, trùng tu, hoặc cung cấp các chương trình tập huấn để nâng cao nhận thức về giá trị di sản. Việc phát triển các dự án kinh tế di sản, biến các khu biệt thự cũ thành các điểm đến du lịch, văn hóa, thương mại, sẽ tạo ra lợi ích kinh tế trực tiếp cho người dân, từ đó khuyến khích họ tích cực tham gia vào công tác bảo tồn và quản lý.

5.1. Tầm quan trọng của việc tham vấn ý kiến cộng đồng

Tham vấn cộng đồng là nền tảng để đảm bảo các chính sách quy hoạch và quản lý phản ánh đúng thực tế cuộc sống và nguyện vọng của người dân. Theo nghiên cứu, cộng đồng là người có mối quan hệ lâu dài và tương tác hàng ngày với các công trình lịch sử. Do đó, họ có những hiểu biết sâu sắc mà các nhà quy hoạch có thể không nắm bắt được. Việc tổ chức các cuộc điều tra xã hội học, phỏng vấn và hội thảo là những hình thức hiệu quả để thu thập ý kiến, giúp rút ngắn khoảng cách giữa quy hoạch “từ trên xuống” và nhu cầu thực tế, từ đó nâng cao chất lượng của các dự án.

5.2. Xây dựng mô hình quản lý kiểm soát công tư hiệu quả

Mô hình quản lý cần có sự phân chia quyền hạn và trách nhiệm rõ ràng giữa các bên liên quan. Chính quyền đóng vai trò định hướng, ban hành chính sách và giám sát. Cộng đồng dân cư tham gia vào việc góp ý, giám sát và thực thi. Các chuyên gia đóng vai trò tư vấn về chuyên môn. Sự hợp tác này tạo ra một cơ chế kiểm soát chéo, đảm bảo các quyết định được đưa ra một cách khách quan và hiệu quả. Sơ đồ 3 trong báo cáo gốc đề xuất một quy trình quản lý công trình xây mới có sự tham gia của cộng đồng, thể hiện rõ các bước từ khi đề xuất đến khi phê duyệt, đảm bảo tính minh bạch và sự tham gia của người dân ở mọi giai đoạn.

5.3. Kinh nghiệm quốc tế trong phát triển kinh tế di sản

Nhiều quốc gia đã thành công trong việc biến di sản thành tài sản thông qua các dự án kinh tế di sản. Phố cổ Hội An hay Chinatown ở Singapore là những ví dụ điển hình. Bằng cách khuyến khích các hoạt động thương mại, du lịch, và dịch vụ tại các khu phố cổ, chính quyền đã tạo ra động lực kinh tế mạnh mẽ cho người dân tham gia bảo tồn. Các chính sách này không chỉ giúp duy trì và tôn tạo các công trình kiến trúc mà còn vực dậy sức sống kinh tế cho cả khu vực. Đây là bài học quý giá cho TP.HCM trong việc tìm kiếm lời giải cho bài toán hài hòa giữa bảo tồn và phát triển, đảm bảo lợi ích cho cộng đồng.

VI. Triển vọng tương lai cho kiểm soát kiến trúc di sản HCM

Việc kiểm soát kiến trúc biệt thự cũ HCM không phải là một bài toán có lời giải duy nhất, mà là một quá trình liên tục điều chỉnh để thích ứng với sự phát triển của đô thị. Các kết quả từ nghiên cứu của TS. Trịnh Tú Anh (2016) đã đặt nền móng quan trọng, cung cấp một khung lý luận và bộ công cụ thực tiễn để các cơ quan quản lý có thể áp dụng. Sản phẩm cuối cùng của nghiên cứu, bao gồm “Mô hình không gian kiến trúc”, “Mô hình quản lý, kiểm soát”, và các “Quy định quản lý”, có thể trở thành cơ sở để Sở Quy hoạch - Kiến trúc và UBND TP.HCM xem xét, phát triển thành các văn bản pháp quy chính thức. Tương lai của việc quản lý di sản kiến trúc tại TP.HCM phụ thuộc rất nhiều vào khả năng triển khai các mô hình và quy định này vào thực tiễn. Một trong những yếu tố quyết định sự thành công là việc xây dựng một cơ chế thực thi hiệu quả và sự cam kết mạnh mẽ từ các cấp chính quyền. Bên cạnh đó, việc tiếp tục nghiên cứu và cập nhật dữ liệu về hiện trạng các biệt thự cũ là rất cần thiết để các quyết định quản lý luôn dựa trên những thông tin chính xác. Hướng tới một đô thị phát triển bền vững, việc bảo tồn và phát huy giá trị của các khu biệt thự cũ không chỉ là giữ lại những công trình đẹp, mà còn là nuôi dưỡng tâm hồn và bản sắc của thành phố. Một cảnh quan kiến trúc hài hòa, nơi những giá trị quá khứ được tôn trọng và đối thoại cùng những giá trị hiện đại, sẽ là tài sản quý giá nhất mà thế hệ hôm nay có thể để lại cho tương lai.

6.1. Đề xuất mô hình không gian kiến trúc biệt thự xây mới

Dựa trên các phân tích và kiểm định, nghiên cứu đề xuất các định hướng cụ thể cho việc phát triển không gian các khu biệt thự cũ được phép phá dỡ và xây dựng lại. Các mô hình này được xây dựng theo từng nhóm đặc điểm của chủ sở hữu và bối cảnh không gian xung quanh. Mục tiêu là đảm bảo các công trình mới không chỉ đáp ứng nhu cầu sử dụng mà còn phải đóng góp tích cực vào cảnh quan kiến trúc chung. Các nguyên tắc bảo tồn cảnh quan trong đô thị trung tâm được xác định, làm kim chỉ nam cho các hoạt động thiết kế và xây dựng trong tương lai, hướng đến sự đồng nhất và hài hòa giữa cũ và mới.

6.2. Hướng tới sự phát triển đô thị bền vững và hài hòa

Cuối cùng, tất cả các nỗ lực kiểm soát kiến trúc biệt thự cũ HCM đều hướng đến mục tiêu lớn hơn là phát triển đô thị bền vững. Một đô thị bền vững không chỉ mạnh về kinh tế mà còn phải giàu có về văn hóa và lịch sử. Việc bảo tồn và quản lý hiệu quả quỹ di sản kiến trúc là một phần không thể thiếu của chiến lược này. Bằng cách áp dụng các mô hình quản lý có sự tham gia của cộng đồng và các quy định kiểm soát không gian kiến trúc một cách khoa học, TP.HCM có thể vừa phát triển hiện đại, vừa giữ gìn được những nét duyên dáng và bản sắc riêng, tạo ra một môi trường sống chất lượng cao cho người dân và một điểm đến hấp dẫn trên bản đồ thế giới.

22/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1. CƠ SỞ NGHIÊN CỨU VÀ KHUNG PHÁP LÝ CỦA ĐỀ TÀI 1.1 Tổng quan về nhà ở BTC tại khu vực trung tâm TP.HCM Trải qua hơn 300 năm hình thành và phát triển, TP.HCM liên tục thay đổi và điều chỉnh quy hoạch để đáp ứng nhu cầu phát triển của thành phố trong thời kỳ mới. Trong thiên niên kỷ mới, chính quyền thành phố đã thực hiện những chiến lược cụ thể với mong muốn xây dựng thành phố trở thành một đô thị văn minh và phát triển hàng đầu trong khu vực. Theo Đồ án quy hoạch chi tiết xây dựng đô thị tỉ lệ 1/2000 Khu trung tâm hiện hữu TP.HCM (930ha) tháng 12/2012, khu trung tâm sẽ được chia thành 5 phân khu chức năng, bao gồm: Phân khu 1 là khu lõi Trung tâm Thương mại - Tài Chính; Phân khu 2 là khu Trung tâm Văn hóa - Lịch sử; Phân khu 3 là khu bờ Tây sông Sài Gòn; Phân khu 4 là khu thấp tầng; Phân khu 5 là khu lân cận lõi trung tâm.

Trong đó, Phân khu 1 được quy hoạch theo hướng tạo sự cân bằng giữa bảo tồn những giá trị cảnh quan lịch sử với phát triển chức năng đô thị mới. Trong Phân khu 2, đa số là các khu đất xây dựng mật độ thấp, bao gồm công viên, trường đại học, công trình văn hóa, hành chính, tôn giáo và bệnh viện. Ở Phân khu 3 sẽ tận dụng ưu thế của bờ sông, hình thành dải công viên văn hóa, giải trí và không gian công cộng dọc bờ sông từ cầu Sài Gòn đến cầu Tân Thuận. Phân khu 4 có nhiều công trình nhà biệt thự từ thời Pháp thuộc sẽ được giữ gìn như những tài sản quan trọng của thành phố.

Trong Phân khu 5 sẽ cho phép phát triển công trình cao tầng ở các vị trí gần với nhà ga Bến Thành, dọc đường Hàm Nghi, kênh Bến Nghé và đoạn nối dài của đường Nguyễn Thái Học sang quận 4, với chức năng văn phòng và thương mại (Quyết định số 6708/QĐ-UBND). BTC trong khu trung tâm đô thị hiện hữu TP.HCM không chỉ là di sản kiến trúc của thành phố nói riêng mà còn là của cả nước nói chung. Mặc dù số lượng BTC còn giữ nguyên được hình dáng ban đầu không nhiều, chủ yếu ở khu vực quận 1, quận 3 và Bình Thạnh của thành phố, song vẫn thể hiện được những giá trị sử dụng và giá trị lịch sử, trong đó có kết hợp với những cải biên phù hợp với điều kiện khí hậu nhiệt đới Việt Nam. Cũng theo đồ án quy hoạch chi tiết trên, trung tâm hiện hữu TP.HCM là khu trung tâm thành phố đạt chuẩn quốc tế về chất lượng sống, là nơi ghi dấu ấn lịch sử với các công trình di sản kiến trúc cần được quan tâm bảo tồn và tôn tạo với các chức năng đa dạng như khu dân cư, cơ quan hành chính, văn hóa, thương mại, dịch vụ v.v… Trong số các hạng mục công trình cần được bảo tồn, các nhà ở kiểu BTC xây dựng trong thế kỷ 20 mang tính tiêu biểu cho phong cách kiến trúc thuộc địa và giá trị mỹ thuật, nghệ thuật kiến trúc và quy hoạch đô thị.

Mỗi một biệt thự không chỉ là một ngôi nhà ở đơn thuần mà còn là một tác phẩm nghệ thuật đặc biệt, trong đó có sự phối hợp của các kiến trúc sư, kỹ sư, nhà trang trí, nhà điêu khắc, và cả nhà thiết kế cảnh quan đô thị. Hiện còn nhiều công trình có lịch sử gần 100 năm tuổi vẫn lưu trữ được hồ sơ bản vẽ thiết kế. Trong giai đoạn phát triển của TP.HCM hiện nay, sự hài hòa cân đối giữa bảo tồn và phát triển đang là một vấn đề bao hàm nhiều mâu thuẫn. Các vấn đề về bảo tồn riêng lẻ các công trình hay cụm công trình được tiến hành ở nhiều nơi trên thế giới từ cách gia cố trùng tu đối với các công trình (Bosiljkov và các cộng sự, 2004) cho đến các 6 hướng dẫn chi tiết bảo tồn từng công trình hoặc cả cụm công trình (Carocci, 2001) cũng đã được nhắc đến trong rất nhiều các nghiên cứu trước đây.HCM cũng đã xác định các khu vực cần bảo tồn tập trung tại quận 1 và 3 (2631/QĐ-TTg, 2013; 3691/QĐ-UBND, 2010).

Khu vực này tập trung nhiều BTC được xây dựng từ trước những năm 1975 với phong cách kiến trúc Pháp đặc trưng. Quá trình hình thành và thích nghi với khí hậu nhiệt đới Việt Nam của kiến trúc BTC đã cho ra đời phong cách nghệ thuật Art Deco với những cải biên phù hợp với điều kiện khí hậu nhiệt đới. Đó chính là một trong những giá trị nghệ thuật tiêu biểu cần được gìn giữ cho các thế hệ mai sau của công dân TP. Các khu BTC là một phần của di sản cảnh quan kiến trúc trên địa bàn thành phố.

Cùng với việc phân loại và bảo tồn các công trình được liệt kê vào "danh sách đỏ" thì những công trình nằm trong danh sách có thể được phá dỡ và xây dựng lại thì chưa có hệ thống pháp lý quy định hướng dẫn cụ thể nào cho các chủ sở hữu. Quá trình đô thị hóa nhanh chóng kéo theo sự phát triển đột biến về dân số, kinh tế cùng với việc chậm trễ trong xây dựng và ban hành Quy chế quản lý cảnh quan kiến trúc đã dẫn đến sự thu hẹp nhanh chóng diện tích sử dụng của các biệt thự, làm thay đổi không gian cảnh quan kiến trúc các công trình biệt thự cần bảo tồn cũng như rất nhiều tình huống phá dỡ hoặc không cho phá dỡ, hoặc phá dỡ rồi xây dựng lại theo hình thái nào được cấp phép theo từng trường hợp cụ thể. Chính vì thế, đã có nhiều hiện tượng xâm hại đến di sản đô thị, cụ thể như: các công trình trong danh mục được đề cập trong chương trình nghiên cứu bảo tồn bị xâm hại trong quá trình tháo dỡ hoặc các dự án xây dựng mới nằm trong khu vực cụm biệt thự như khu vực cụm BTC tại Quận 3 nằm trong mảng cảnh quan tiêu biểu của khu trung tâm thành phố nay đã bị các tòa nhà cao tầng chen ngang làm biến đổi cơ bản các yếu tố "mảng" và "tuyến" của trung tâm thành phố. Sự tương phản gay gắt giữa kiến trúc "cũ" và "mới" về tầng cao, khối tích và phong cách kiến trúc tạo nên sự pha trộn khập khiễng trong cảnh quan đô thị.

Bên cạnh đó, công tác bảo tồn - kiểm soát không gian kiến trúc của các công trình BTC chưa thực sự được hỗ trợ bởi các quy định chặt chẽ đối với việc tháo dỡ và xây mới các biệt thự được phép phá dỡ dẫn đến nhiều khó khăn trong quá trình bảo tồn các biệt thự cổ hoặc can thiệp đối với những tòa nhà mới trong tương lai.2 Kinh nghiệm quốc tế về định hướng và kiểm soát không gian kiến trúc hiệu quả trên quan điểm bảo tồn bền vững không gian kiến trúc cũ - mới với sự tham gia cộng đồng Công tác bảo tồn để gìn giữ những vật thể mang giá trị lịch sử, văn hóa là điều cần thiết và được thực hiện rất hiệu quả ở rất nhiều nước phát triển trên thế giới. Rất nhiều thành phố trên thế giới như Paris, Bern, Brussels, Roma, Barcelona. giữ được các khu phố với kiến trúc cổ, cũ hàng trăm năm gần như nguyên vẹn hoặc duy tu, bảo tồn gần như phiên bản gốc. Tuy nhiên, nhiều thành phố (đặc biệt là ở những nước đang phát triển) đã không có đủ ngân sách và thiếu các công cụ kiểm soát, định hướng; vì thế rất nhiều các công trình kiến trúc cổ/cũ, có giá trị đã bị xuống cấp bỏ hoang hoặc thay thế bằng những công trình kiến trúc mới, tạo nên một không gian kiến trúc lộn xộn và thiếu mỹ quan.

Đối với những thành phố này, định hướng và kiểm soát không gian 7 kiến trúc hiệu quả trên quan điểm bảo tồn bền vững không gian kiến trúc cũ - mới là một điều rất cần được quan tâm và thực hiện. Việc gìn giữ và bảo tồn không gian kiến trúc cũ - mới mang lại nhiều lợi ích về văn hoá - lịch sử - kiến trúc; tuy nhiên không ít bài toán về quy hoạch và phát triển đã phát sinh cần có lời giải đáp. Thực tế, sự hiện hữu của các công trình kiến trúc cũ giữa không gian hiện đại được xem như biểu tượng lịch sử. Các công trình kiến trúc cũ như những “lăng kính” để thông qua đó cộng đồng có thể hình dung về các sự kiện đã xảy ra trong quá khứ, về sự phát triển của văn hoá- kiến trúc trong một giai đoạn lịch sử cụ thể và từ đó có cái nhìn khách quan về sự phát triển của xã hội hay về sự thay đổi của không gian và thời gian.

Tuy nhiên, sự hiện hữu của các công trình cũ giữa không gian đô thị hiện đại cũng gây ra nhiều bất cập, đặc biệt là sự “lệch pha” về kiến trúc. Rất nhiều công trình cũ thể hiện sự tương phản và đối lập về hình thức thẩm mĩ, chiều cao công trình (Hình 1.1), công trình cũ bị thay đổi công năng và nằm lạc lõng giữa công trình cao tầng (Hình 1.2) và bị nuốt chửng bởi các công trình hiện đại. Tháp cổ Beetham, Anh 1. Một công trình nhà cũ ở Hồng Kông Hình 1.1 Sự đối lập về hình thức thẩm mĩ và chiều cao công trình (Theguarian, 2016) 1.2a Một toà nhà cổ ở Mỹ 1.2b Toà thị chính thành phố Boston, Mỹ Hình 1.2 Thay đổi kết cấu công trình và công năng sử dụng (Theguarian, 2016) Bên cạnh đó, rất nhiều dự án bảo tồn, cải tạo thành phố trên quan điểm bảo tồn bền vững không gian kiến trúc cũ - mới đã chứng mình rằng các hoạt động cải tạo này sẽ hiệu quả hơn nếu có sự tham gia của cộng đồng như dự án bảo tồn khu phố cổ Hội An 8 (UNESCO, 2008), dự án bảo tồn khu phố cổ Wesminter, Anh (UDP, 2004), dự án bảo tồn khu phố Chinatown, Singapore (URA, 2015), dự án bảo tồn đường cổ Dihua thuộc khu phố cổ Dadacheng, Đài Bắc, Đài Loan (Phạm, 2015).

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ