Khiếu kiện không vi phạm: Vấn đề pháp lý và thực tiễn giải quyết tranh chấp WTO

Tìm hiểu lý luận, thực tiễn khiếu kiện không vi phạm tại WTO. Phân tích cơ chế giải quyết tranh chấp, ảnh hưởng tới thương mại quốc tế.

Chuyên ngành

Luật quốc tế

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sỹ

2014

81
3
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Khám phá khiếu kiện không vi phạm trong giải quyết tranh chấp WTO

Trong hệ thống thương mại đa phương của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), cơ chế giải quyết tranh chấp là một trụ cột cơ bản, đảm bảo sự ổn định và tính dự đoán. Thông thường, các tranh chấp phát sinh từ hành vi vi phạm một nghĩa vụ cụ thể. Tuy nhiên, pháp luật WTO còn quy định một cơ chế đặc thù và phức tạp hơn, đó là khiếu kiện không vi phạm (non-violation complaint). Đây là công cụ cho phép một quốc gia thành viên khởi kiện khi lợi ích thương mại hợp pháp của họ bị "vô hiệu hay suy giảm" do một biện pháp của thành viên khác, ngay cả khi biện pháp đó hoàn toàn không vi phạm bất kỳ quy định nào của WTO. Loại khiếu kiện này có nguồn gốc từ GATT 1947 và được kế thừa nhằm bảo vệ sự cân bằng về nhượng bộ thuế quan và các lợi ích mà các thành viên kỳ vọng một cách hợp lý khi tham gia đàm phán. Mục đích sâu xa là ngăn chặn các rào cản thương mại "ngầm" hoặc các hành động bảo hộ gián tiếp, duy trì tính toàn vẹn của các cam kết thương mại đã được ký kết.

1.1. Nguồn gốc lịch sử của khiếu kiện không vi phạm từ GATT 1947

Khái niệm khiếu kiện không vi phạm không phải là một sáng tạo của WTO mà được kế thừa trực tiếp từ Điều XXIII:1(b) của Hiệp định chung về thuế quan và thương mại (GATT 1947). Ngay từ những năm 1930, các hiệp định thương mại song phương đã manh nha ý tưởng về "Điều khoản đối xử công bằng" nhằm chống lại các biện pháp bảo hộ gián tiếp. Khi GATT 1947 được soạn thảo, các nhà đàm phán nhận ra rằng việc chỉ tập trung vào các vi phạm rõ ràng là không đủ. Một quốc gia có thể tuân thủ mọi cam kết nhưng lại ban hành một chính sách mới làm mất đi giá trị của các nhượng bộ thuế quan đã thỏa thuận. Do đó, cơ chế này ra đời để bảo vệ "kỳ vọng hợp lý" của các bên ký kết. Báo cáo của Ban hội thẩm trong vụ EEC - Hạt có dầu đã khẳng định rằng nếu không có cơ chế này, các thành viên sẽ "miễn cưỡng thực hiện các nhượng bộ" và GATT sẽ mất đi ý nghĩa.

1.2. Mục tiêu cốt lõi Bảo vệ sự cân bằng nhượng bộ trong WTO

Hệ thống WTO vận hành dựa trên nguyên tắc cân bằng các quyền và nghĩa vụ, trong đó các thành viên trao đổi các nhượng bộ thương mại có đi có lại. Khiếu kiện không vi phạm đóng vai trò như một "van an toàn" để bảo vệ sự cân bằng mong manh này. Khi một thành viên áp dụng một biện pháp không vi phạm nhưng lại làm đảo lộn sự cân bằng lợi ích, cơ chế này cho phép bên bị ảnh hưởng yêu cầu "tái cân bằng". Mục tiêu không phải là trừng phạt bên bị kiện, vì họ không làm gì sai về mặt pháp lý. Thay vào đó, mục tiêu là tìm kiếm một "sự điều chỉnh thỏa đáng cho đôi bên", thường là thông qua đền bù, để khôi phục lại giá trị của các cam kết ban đầu. Điều này đảm bảo rằng tinh thần của các cuộc đàm phán thương mại được tôn trọng, chứ không chỉ là câu chữ của các hiệp định.

II. Thách thức pháp lý của khiếu kiện không vi phạm trong tranh chấp

Mặc dù là một công cụ quan trọng, khiếu kiện không vi phạm lại chứa đựng nhiều thách thức pháp lý và thực tiễn, khiến nó trở thành một trong những loại khiếu kiện gây tranh cãi và ít được sử dụng nhất tại WTO. Thách thức lớn nhất nằm ở tính mơ hồ của các khái niệm cốt lõi như "lợi ích", "kỳ vọng hợp lý", và "vô hiệu hay suy giảm". Việc xác định chính xác những gì cấu thành một "kỳ vọng hợp lý" tại thời điểm đàm phán, đặc biệt là các vòng đàm phán diễn ra từ nhiều thập kỷ trước, là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn. Hơn nữa, nghĩa vụ chứng minh trong các vụ kiện này rất nặng nề. Bên khởi kiện không thể dựa vào giả định prima facie (suy đoán ban đầu) như trong khiếu kiện vi phạm, mà phải cung cấp bằng chứng chi tiết và thuyết phục về tất cả các yếu tố. Chính vì những rào cản này, đa số các quốc gia chỉ viện dẫn khiếu kiện không vi phạm như một "phương án B" sau khi khiếu kiện vi phạm thất bại.

2.1. Vấn đề mơ hồ trong xác định kỳ vọng hợp lý của thành viên

Yếu tố "kỳ vọng hợp lý" (legitimate expectations) là trung tâm của một khiếu kiện không vi phạm. Bên nguyên đơn phải chứng minh rằng tại thời điểm đàm phán một nhượng bộ thuế quan, họ đã kỳ vọng một cách hợp lý rằng các điều kiện cạnh tranh sẽ không bị suy giảm bởi các biện pháp mới của bên bị đơn. Tuy nhiên, việc xác định điều này là vô cùng phức tạp. Ban hội thẩm trong vụ Nhật Bản – Phim ảnh (DS44) đã phải xem xét các biện pháp được Nhật Bản ban hành từ rất lâu. Câu hỏi đặt ra là: Liệu một quốc gia có thể dự đoán được các chính sách mà một quốc gia khác sẽ ban hành trong 5, 10, hay thậm chí 50 năm sau không? Sự mơ hồ này tạo ra một rủi ro pháp lý lớn, khiến các thành viên ngần ngại theo đuổi loại khiếu kiện này.

2.2. Nghĩa vụ chứng minh chi tiết Gánh nặng thuộc về bên khởi kiện

Điều 26.1(a) của Thỏa ước DSU quy định rõ rằng bên khởi xướng một vụ kiện không vi phạm phải trình bày "lý giải chi tiết" để hỗ trợ cho khiếu kiện của mình. Khác với khiếu kiện vi phạm (nơi vi phạm tự nó đã là bằng chứng về sự suy giảm lợi ích), ở đây không có giả định nào được đặt ra. Bên nguyên đơn phải chứng minh tuần tự ba yếu tố: (1) có một biện pháp được áp dụng; (2) có một lợi ích tồn tại, thường là từ nhượng bộ thuế quan; và (3) có mối quan hệ nhân quả trực tiếp giữa biện pháp đó và việc vô hiệu hay suy giảm lợi ích. Gánh nặng này đòi hỏi một khối lượng lớn bằng chứng kinh tế và pháp lý, và trong thực tiễn, chưa có thành viên nào thành công trong việc chứng minh đầy đủ các yếu tố này tại WTO.

2.3. Tranh cãi về việc áp dụng trong Hiệp định TRIPS và GATS

Việc mở rộng phạm vi áp dụng khiếu kiện không vi phạm sang các lĩnh vực mới như dịch vụ (Hiệp định GATS) và sở hữu trí tuệ (Hiệp định TRIPS) tiếp tục gây ra nhiều tranh cãi. Đối với TRIPS, việc áp dụng cơ chế này đã bị tạm hoãn liên tục kể từ khi WTO thành lập. Nhiều quốc gia đang phát triển lo ngại rằng nó có thể bị lạm dụng để thách thức các chính sách y tế công cộng (ví dụ, sản xuất thuốc generic) hoặc các quy định không mang tính thương mại khác. Họ cho rằng TRIPS thiết lập các tiêu chuẩn tối thiểu, không phải các nhượng bộ thương mại, do đó khái niệm "kỳ vọng hợp lý" không thể áp dụng tương tự như trong thương mại hàng hóa. Cuộc tranh luận về việc có nên áp dụng vĩnh viễn cơ chế này cho TRIPS hay không vẫn là một vấn đề chưa có hồi kết tại WTO.

III. Hướng dẫn 3 điều kiện cấu thành một khiếu kiện không vi phạm

Để một khiếu kiện không vi phạm được xem xét một cách nghiêm túc bởi Ban hội thẩmCơ quan phúc thẩm, bên khởi kiện phải chứng minh một cách thuyết phục sự tồn tại của ba điều kiện cốt lõi. Đây là những tiêu chuẩn được hình thành từ thực tiễn giải quyết tranh chấp của GATT 1947 và được củng cố trong các vụ kiện tại WTO. Việc không đáp ứng được dù chỉ một trong ba điều kiện này sẽ dẫn đến thất bại của toàn bộ khiếu kiện. Các điều kiện này bao gồm: (1) sự tồn tại của một biện pháp do một thành viên áp dụng; (2) sự tồn tại của một lợi ích, phát sinh từ một cam kết cụ thể, mà bên khởi kiện có quyền được hưởng; và (3) sự vô hiệu hay suy giảm lợi ích đó là do hệ quả trực tiếp của việc áp dụng biện pháp nói trên. Phân tích các vụ kiện như Nhật Bản – Phim ảnh (DS44) và EC – Amiăng (DS135) cho thấy các cơ quan giải quyết tranh chấp của WTO diễn giải các điều kiện này một cách rất chặt chẽ và khắt khe.

3.1. Điều kiện 1 Sự tồn tại của một biện pháp do thành viên áp dụng

Điều kiện đầu tiên yêu cầu phải có "việc áp dụng một biện pháp" của một thành viên. Thuật ngữ "biện pháp" được hiểu theo nghĩa rộng. Nó không chỉ bao gồm các luật và quy định chính thức mà còn có thể là các chính sách, hướng dẫn hành chính, hoặc thậm chí là các hành động của chính phủ không có tính ràng buộc pháp lý nhưng đủ để tác động đến hành vi của khu vực tư nhân. Trong vụ Nhật Bản – Phim ảnh, Ban hội thẩm đã xem xét một loạt các "hướng dẫn hành chính" của chính phủ Nhật Bản. Tuy nhiên, biện pháp này phải đang có hiệu lực tại thời điểm khởi kiện. Các biện pháp đã hết hiệu lực hoặc bị hủy bỏ thường không thuộc phạm vi xem xét, trừ khi "tinh thần" của chúng vẫn tiếp tục được duy trì dưới một hình thức khác.

3.2. Điều kiện 2 Lợi ích phát sinh từ nhượng bộ thuế quan liên quan

Bên khởi kiện phải chứng minh rằng họ có một "lợi ích" phát sinh từ một hiệp định liên quan, và lợi ích này đang bị ảnh hưởng. Trong hầu hết các trường hợp theo GATT 1994, lợi ích này chính là "kỳ vọng hợp lý về các cơ hội tiếp cận thị trường được cải thiện" đến từ một nhượng bộ thuế quan. Để chứng minh "kỳ vọng" là "hợp lý", bên khởi kiện phải cho thấy rằng tại thời điểm đàm phán, họ không thể lường trước được biện pháp gây tranh cãi sẽ được ban hành. Nếu biện pháp đã tồn tại trước khi vòng đàm phán kết thúc, giả định là bên khởi kiện đã biết về nó và đã tính đến khi đưa ra nhượng bộ. Ngược lại, nếu biện pháp được ban hành sau đó, gánh nặng chứng minh rằng biện pháp đó có thể dự đoán được sẽ thuộc về bên bị kiện.

3.3. Điều kiện 3 Mối quan hệ nhân quả giữa biện pháp và suy giảm lợi ích

Đây là điều kiện khó chứng minh nhất. Bên khởi kiện phải thiết lập một mối liên hệ nhân quả rõ ràng giữa biện pháp của bên bị kiện và sự vô hiệu hay suy giảm lợi ích của mình. Không đủ để chỉ ra rằng thương mại đã giảm sút sau khi biện pháp được ban hành. Bên nguyên đơn phải chứng minh rằng chính biện pháp đó đã làm đảo lộn các điều kiện cạnh tranh và là nguyên nhân trực tiếp gây ra thiệt hại. Các yếu tố khác như thay đổi thị hiếu người tiêu dùng, sự xuất hiện của đối thủ cạnh tranh mới, hoặc suy thoái kinh tế phải được loại trừ. Sự phức tạp trong việc phân tích kinh tế và cung cấp dữ liệu thuyết phục để chứng minh mối quan hệ nhân quả này là một trong những lý do chính khiến các khiếu kiện không vi phạm thường không thành công.

IV. Phân tích thực tiễn áp dụng qua các vụ tranh chấp nổi bật tại WTO

Lý thuyết về khiếu kiện không vi phạm chỉ thực sự trở nên rõ ràng khi được soi chiếu qua lăng kính của các vụ tranh chấp thực tế. Kể từ khi WTO thành lập, chỉ có một số ít vụ kiện viện dẫn điều khoản này, và đáng chú ý là chưa có bên khởi kiện nào giành được chiến thắng. Tuy nhiên, các báo cáo của Ban hội thẩmCơ quan phúc thẩm trong những vụ kiện này đã cung cấp những diễn giải pháp lý vô cùng quý giá, làm sáng tỏ các yêu cầu và tiêu chuẩn áp dụng. Việc phân tích các vụ kiện tiêu biểu như Nhật Bản – Các biện pháp ảnh hưởng đến phim và giấy tráng ảnh tiêu dùng (DS44) và EC – Các biện pháp ảnh hưởng đến amiăng và các sản phẩm chứa amiăng (DS135) giúp hiểu rõ hơn về cách các "thẩm phán WTO" tiếp cận các vấn đề phức tạp như định nghĩa "biện pháp", xác định "kỳ vọng hợp lý" và yêu cầu về bằng chứng nhân quả. Những tiền lệ này đã định hình nên khuôn khổ áp dụng chặt chẽ cho loại khiếu kiện này.

4.1. Vụ kiện Nhật Bản Phim ảnh DS44 Bài học về bằng chứng

Vụ kiện do Hoa Kỳ khởi kiện Nhật Bản là một trong những trường hợp điển hình nhất về khiếu kiện không vi phạm. Hoa Kỳ cáo buộc rằng một loạt các biện pháp của Nhật Bản liên quan đến hệ thống phân phối đã làm vô hiệu hay suy giảm lợi ích mà họ kỳ vọng từ các nhượng bộ thuế quan đối với phim ảnh. Mặc dù Ban hội thẩm đã chấp nhận một định nghĩa rộng về "biện pháp", họ cuối cùng đã bác bỏ khiếu kiện của Hoa Kỳ. Lý do chính là Hoa Kỳ đã không cung cấp đủ bằng chứng thuyết phục để chứng minh mối quan hệ nhân quả giữa các biện pháp của Nhật Bản và sự khó khăn trong việc tiếp cận thị trường của phim Kodak. Vụ kiện này nhấn mạnh tầm quan trọng tối cao của việc cung cấp bằng chứng chi tiết và cụ thể, thay vì chỉ đưa ra các lập luận chung chung.

4.2. Vụ kiện EC Amiăng DS135 Giới hạn của kỳ vọng hợp lý

Trong vụ kiện này, Canada đã thách thức lệnh cấm của Pháp đối với amiăng, lập luận rằng biện pháp này, dù nhằm bảo vệ sức khỏe cộng đồng, đã làm vô hiệu hóa các nhượng bộ thuế quan mà Canada nhận được đối với sản phẩm amiăng. Ban hội thẩmCơ quan phúc thẩm đã bác bỏ khiếu kiện của Canada. Họ cho rằng không một thành viên nào có thể có "kỳ vọng hợp lý" rằng một thành viên khác sẽ không ban hành các biện pháp cần thiết để bảo vệ sức khỏe con người, ngay cả khi điều đó ảnh hưởng đến thương mại. Phán quyết này đã thiết lập một giới hạn quan trọng: các kỳ vọng hợp lý về tiếp cận thị trường không thể vượt lên trên quyền chính đáng của các quốc gia trong việc điều chỉnh các vấn đề liên quan đến sức khỏe và an toàn công cộng theo Điều XX của GATT.

V. Vai trò và kinh nghiệm cho Việt Nam trong giải quyết tranh chấp WTO

Việc hiểu rõ về cơ chế khiếu kiện không vi phạm mang lại những bài học kinh nghiệm quan trọng cho Việt Nam trong quá trình hội nhập và tham gia giải quyết tranh chấp tại WTO. Mặc dù đây là một công cụ tấn công khó sử dụng, việc nhận thức về sự tồn tại của nó là cần thiết để phòng thủ. Các doanh nghiệp và cơ quan nhà nước Việt Nam cần ý thức rằng ngay cả những chính sách, quy định hoàn toàn tuân thủ pháp luật WTO vẫn có thể bị các thành viên khác khởi kiện nếu chúng bị cho là làm ảnh hưởng đến lợi ích thương mại của họ. Điều này đòi hỏi một sự cẩn trọng cao hơn trong quá trình hoạch định chính sách, đặc biệt là các chính sách có khả năng tác động đến dòng chảy thương mại đã được hưởng nhượng bộ thuế quan. Đồng thời, việc nắm vững các yêu cầu pháp lý của loại khiếu kiện này cũng giúp Việt Nam đánh giá khả năng tự bảo vệ mình trong tương lai, dù khả năng này là rất hẹp.

5.1. Tác động tích cực và tiêu cực của khiếu kiện không vi phạm

Về mặt tích cực, khiếu kiện không vi phạm góp phần đảm bảo tính công bằng và hiệu quả của hệ thống thương mại, ngăn chặn các hành vi lách luật tinh vi. Nó buộc các thành viên phải cân nhắc đến "tinh thần" của các cam kết, không chỉ là câu chữ. Tuy nhiên, tác động tiêu cực của nó cũng không nhỏ. Sự tồn tại của cơ chế này có thể tạo ra một "hiệu ứng ớn lạnh" (chilling effect), khiến các quốc gia ngần ngại ban hành các quy định nội địa cần thiết (ví dụ, về môi trường, sức khỏe) vì lo sợ bị kiện. Đối với các nước đang phát triển như Việt Nam, rủi ro này càng lớn hơn do nguồn lực pháp lý hạn chế để theo đuổi hoặc phòng thủ trong các vụ kiện phức tạp như vậy.

5.2. Bài học kinh nghiệm trong hoạch định chính sách thương mại

Bài học quan trọng nhất cho Việt Nam là tầm quan trọng của tính minh bạch và khả năng dự đoán trong chính sách. Khi ban hành các biện pháp mới có thể ảnh hưởng đến hàng hóa nhập khẩu đã được hưởng nhượng bộ thuế quan, Việt Nam cần có một quy trình tham vấn rõ ràng và công khai. Việc ghi nhận và giải trình đầy đủ các mục tiêu chính sách (ví dụ: bảo vệ sức khỏe, an toàn, môi trường) sẽ là một cơ sở phòng thủ vững chắc nếu một khiếu kiện không vi phạm phát sinh. Hơn nữa, trong quá trình đàm phán các hiệp định thương mại tự do mới, Việt Nam cần cân nhắc kỹ lưỡng việc có đưa điều khoản tương tự vào hay không, dựa trên việc đánh giá lợi ích và rủi ro tiềm tàng.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Mở đầu cho chuỗi các vòng đàm phán GATT 1947, Hoa Kỳ đã đệ trình một Bản kiến nghị (Suggested Chapter). Trong đó, “Hoa Kỳ đã đưa nội dung khiếu kiện không vi phạm vào quy định giải quyết tranh chấp của chương chính sách thương mại tại Điều 30. Nội dung của khiếu kiện không vi phạm tại Điều 30 không thay đổi so với nội dung của Điều khoản đối xử công tại Hội nghị London 1933”19. Tuy nhiên, việc đệ trình của Hoa Kỳ liên quan đến 19 James P.Durling và Simon N.Lester, tlđd 6, tr.

13 điều khoản khiếu kiện không vi phạm tại thời điểm này chưa gây được sự quan tâm đáng kể của các quốc gia khác. Sau đó, lần lượt qua các vòng đàm phán London, Geneva và Hanava, vấn đề giải quyết tranh chấp đặc biệt là quy định về khiếu kiện không vi phạm20 luôn là chủ đề bàn cãi của các quốc gia. Phần lớn các quốc gia cho rằng “quy định khiếu kiện không vi phạm là một điều khoản “giải thoát”. Quy định này được dùng để điều chỉnh các kỳ vọng không đạt được”21.

Thêm vào đó, một số ý kiến cho rằng “việc chấp nhận quy định khiếu kiện không vi phạm sẽ dẫn đến một cơ chế khiếu kiện khác”22. Bởi vì, quy định khiếu kiện không vi phạm cho phép khởi kiện ngay cả khi không tồn tại sự vi phạm23, nên cần phải có yêu cầu các tiêu chuẩn chứng minh riêng biệt. Mặc dù việc tồn tại của quy định khiếu kiện không vi phạm trong GATT 1947 vẫn bị nhiều quốc gia không chấp thuận. Nhưng sau cùng, các quốc gia vẫn đạt được một số thỏa thuận quan trọng về nội dung giải quyết tranh chấp cũng như quy định khiếu kiện không vi phạm: - Thuật ngữ “các lợi ích phát sinh” được thay thế cho thuật ngữ “bất kỳ mục tiêu nào của Hiến chương” được quy định trước đó.

Khái niệm “các lợi ích phát sinh” cũng xác định chính xác hơn phạm vi áp dụng của quy định. 24 - Các quy định thực thi và biện pháp khắc phục được phân biệt rõ ràng hơn giữa khiếu kiện vi phạm, khiếu kiện không vi phạm và khiếu kiện theo tình huống25; - Quyền “khuyến nghị” liên quan đến các biện pháp không vi phạm các quy định của GATT không bao gồm quyền “yêu cầu” một 20 Quy định khiếu kiện không vi phạm tại Điều 30 của Bản kiến nghị (Suggested Chapter) đã được Hoa Kỳ đệ trình giai đoạn đầu của quá trình đàm phán GATT 1947.Durling và Simon N.Lester, tlđd 6, tr.Durling và Simon N.Lester, tlđd 6, tr. 23 Quy định khiếu kiện không vi phạm được đệ trình bởi Hoa Kỳ có nội dung tương tự Điều khoản đối xử công bằng được soạn thảo tại Hội nghị kinh tế tiền tệ London 1933.Durling và Simon N.Lester, tlđd 6, tr.Durling và Simon N.Lester, tlđd 6, tr. 14 thành viên tạm dừng hay rút lại 1 biện pháp không mâu thuẫn với Hiến chương26; - Các quy định về quyền cho phép rút lại các nhượng bộ “bản chất của sự đền bù được cấp … là sự bồi thường chứ không phải trừng phạt.

Thuật ngữ “approriate - thích hợp” trong nội dung không được hiểu là cung cấp một đền bù vượt quá sự bồi thường”27. Các nội dung này được ghi nhận trong chế định giải quyết tranh chấp GATT 1947 mặc dù ITO không được thành lập sau đó. Nội dung giải quyết tranh chấp được quy định tại Điều XXIII GATT 1947 đề cập ba loại khiếu kiện: khiếu kiện vi phạm, khiếu kiện không vi phạm và khiếu kiện theo tình huống. GATT 1947 chưa thực sự phân biệt rõ về mặt nội dung và thủ tục pháp lý giữa các loại khiếu kiện này.

Như vậy, khái niệm khiếu kiện không vi phạm manh nha từ những năm 1930 trong các hiệp định thương mại song phương. Đến GATT 1947, quy định khiếu kiện không vi phạm chính thức được “đặt tên” trong một hiệp định thương mại đa phương đầu tiên. việc áp dụng bất kỳ biện pháp nào bởi bên ký kết khác, bất kể nó có mâu thuẫn với các quy định của Hiệp định này hay không,… 26 Ernst-Ulrich Petersmann (1997), The GATT/WTO Dispute Settlement System – International Law, International Organizations and Dispute Settlement, published by Kluwer Law International Ltd, tr. 145, tác giả đã trích dẫn từ Reports of Commitees and Principal Sub-Commitees, UN Conference of Trade and Emloyment held at Havana, Cuba, từ ngày 21/11/1947 đến 24/3/1948, ICITO 1948, tr.155 27 Ernst-Ulrich Petersmann, tlđd 26, tr.145 tác giả đã trích dẫn từ Reports of Commitees and Principal Sub-Commitees, UN Conference of Trade and Emloyment held at Havana, Cuba, từ ngày 21/11/1947 đến 24/3/1948, ICITO 1948, tr.155 15 Tương tự vai trò của Điều khoản đối xử công bằng, quy định khiếu kiện không vi phạm của GATT 1947 cũng hướng đến việc ngăn chặn vấn đề bảo hộ gián tiếp của các quốc gia thành viên cho dù sự bảo hộ này là không vi phạm nghĩa vụ của thành viên.

Hơn nữa, với vai trò này, quy định khiếu kiện không vi phạm cũng không ngoài mục đích bảo đảm sự cân bằng các nhượng bộ giữa các thành viên. Vòng đàm phán Uruguay – Sự ra đời của Thỏa ước về các quy tắc và thủ tục giải quyết tranh chấp (Dispute Settlement Understanding - DSU) Điều XXIII.1(b) GATT 1947 có mục đích bảo vệ sự cân bằng các nhượng bộ thuế quan và khuyến khích các thành viên thực hiện các nhượng bộ. Điều này đã được ghi nhận trong Báo cáo của Ban hội thẩm vụ kiện Cộng đồng kinh tế châu Âu – Việc chi trả và trợ cấp cho quy trình xử lý và sản xuất của hạt có dầu và sản phẩm protein động vật nuôi có liên quan (EEC-Hạt có dầu) rằng: Ý nghĩa cơ bản của [khiếu kiện không vi phạm] là các cơ hội cạnh tranh được cải thiện có thể được kỳ vọng một cách hợp lý từ một nhượng bộ thuế quan có thể bị làm thất bại không chỉ bởi các biện pháp vi phạm Hiệp định chung mà còn bởi các biện pháp phù hợp với Hiệp định. Để khuyến khích các bên ký kết thực hiện các nhượng bộ thuế quan theo đó họ phải được trao cho quyền điều chỉnh lại khi một nhượng bộ có đi có lại bị suy giảm bởi các bên ký kết khác vì một kết quả của việc áp dụng bất kỳ một biện pháp nào, bất kể nó có mâu thuẫn với hiệp định chung hay không… Nếu không có quyền điều chỉnh lại trao cho họ trong một trường hợp như vậy, họ sẽ miễn cưỡng thực hiện các nhượng bộ và Hiệp định chung sẽ không còn ý nghĩa như là một khuôn khổ pháp lý cho việc kết hợp các kết quả của đàm phán thương mại28.

28 Báo cáo vụ kiện Cộng đồng kinh tế Châu Âu – Việc chi trả và trợ cấp cho quy trình xử lý và sản xuất của Hạt có dầu và sản phẩm protein động vật nuôi có liên quan (EEC-Hạt có dầu) L/6627- 37S/86, đoạn 144. 16 Tuy nhiên, một số quốc gia thành viên cho rằng không nên quy định loại khiếu kiện như tại Điều XXIII. Bởi họ cho rằng quy định tại Điều XXIII.1(b) GATT 1947 là một quy định còn nhiều mơ hồ. Nếu điều khoản này được tiếp tục áp dụng, thì khả năng dẫn đến việc lạm dụng của các thành viên là rất cao.

Tại vòng Đàm phán Uruguay29, điều khoản khiếu kiện không vi phạm lần nữa được đặt lên bàn cân “tiếp tục hay loại bỏ” khỏi khuôn khổ pháp luật WTO. Vấn đề đặt ra tại vòng đàm phán này là các quốc gia thành viên cần xem xét lại phạm vi áp dụng cùa quy định khiếu kiện không vi phạm. Trước thời điểm vòng Đàm phán Uruguay kết thúc, tác giả Pierre Pescatore có đưa ra quan điểm trong một bài viết của mình rằng30: …một sự lý tưởng về pháp lý được gọi là khiếu kiện không vi phạm. Quan điểm của tôi đó là một cấu trúc vừa không hữu dụng vừa nguy hiểm, có nguồn góc từ việc chuyển ngữ khá hiếm của các từ trong Hiệp định chung… “whether or not” (“có hay không”), và một cách chính xác hơn, xuát phát từ hai từ “or not” (“hay không”)… Một cấu trúc pháp lý hùng mạnh đã bị làm sai ngay từ đầu.

Nó bắt nguồn từ một sự hiểu lầm cơ bản của hệ thống giải quyết tranh chấp trong GATT. Nó gây ra nguy hại cho các hiệu lực của GATT bởi vì nó tạo nên việc trốn tránh dễ dàng khỏi các nghĩa vụ được quy định bởi Hiệp định chung, Theo tôi phần này cần loại bỏ khỏi dự thảo của Thỏa thuận… Lập luận trên của tác giả Pierre Pescatore cho thấy rằng việc quy định khiếu kiện tiếp tục duy trì trong khuôn khổ WTO là điều không nên. Bởi chính quy định này có thể mở ra một con đường để thành viên trốn tránh nghĩa vụ của mình. Tuy vậy, Điều XXIII.1(b) sau cùng vẫn được duy trì trong GATT 1994.

Hơn nữa, quy định này được đưa vào một số hiệp định khác mới được ký kết trong quá trình đàm phán thành lập WTO. Bởi vì “quy định khiếu 29 Trải qua 8 vòng đàm phán từ năm 1949 -1995 Tổ chức thương mại thế giới (World Trade Organisation – WTO) được thành lập sau vòng Đàm phán Uruguay. 30 Pierre Pescatore, “The GATT Dispute Settlement Mechanism – Its Present Situation and Its Prospects”, Journal of World Trade, 27(1), 5-20. 17 kiện không vi phạm … có thể được xem như là thiết lập các biện pháp công bằng bên ngoài sự điều chỉnh riêng biệt của các nghĩa vụ pháp lý”31.

Thêm vào đó, việc ra đời của Thỏa ước về các quy tắc và thủ tục giải quyết tranh chấp là một nội dung rất quan trọng đối với thiết chế thương mại đa phương này. Và việc DSU đã pháp điển hóa quy định khiếu kiện không vi phạm trong một điều khoản riêng biệt cho thấy “sự quan tâm” của các thành viên đối với loại khiếu kiện này đã được nâng tầm. Bởi vì các thành viên đã thỏa thuận hẳn phương thức giải quyết tranh chấp riêng dành cho các khiếu kiện không vi phạm. Điều mà ngay giai đoạn đầu đàm phán việc quy định khiếu kiện không vi phạm GATT 1947 mà một số quốc gia đã đề cập đến.

Quy định khiếu kiện không vi phạm trong hệ thống pháp luật WTO 1. Quy định về nội dung Kế thừa quy định về giải quyết tranh chấp từ GATT 1947, quy định giải quyết tranh chấp trong khuôn khổ WTO cũng quy định ba loại khiếu kiện. Đó là: khiếu kiện vi phạm, khiếu kiện không vi phạm và khiếu kiện theo tình huống. Trong đó, chỉ một số hiệp định có quy định về giải quyết tranh chấp liên quan đến điều khoản khiếu kiện không vi phạm.1(b) GATT 1994 Như trình tại bày phần 1.1, quy định về giải quyết tranh chấp tại GATT 1994 là một sự kế thừa từ GATT 1947 tại Điều XXIII.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ