Chương I: Tác gia và tác phẩm I.1)Về tác gia Baudelaire I.2)Về tập thơ Les Fleurs du mal Chương II: Khảo sát hệ thống biểu tượng trong tập thơ Les Fleurs du mal II.1)Thống kê chung về tập thơ “Hoa của nỗi đau” và hệ thống biểu tượng II.2)Những biểu tượng quy ước II.3)Những biểu tượng phi quy ước Chương III: Đặc trưng về nội dung và nghệ thuật sáng tạobiểu tượng trong tập thơ Les Fleurs du mal III.1)Đặc trưng về nội dung III.2)Đặc trưng về nghệ thuật sáng tạo biểu tượng 8 PHẦN B – NHỮNG NỘI DUNG CHÍNH I.Tác gia và tác phẩm I.Về tác gia Baudelaire I.Tiểu sử Charles Pierre Baudelaire là một trong những nhà thơ có ảnh hưởng nhất đến nền văn học Pháp của thế kỷ XIX. Thậm chí, Victor Hugo đương thời còn công nhận Baudelaire là tác gia lớn nhất của nền thơ ca Pháp thế kỷ XIX17. Baudelaire là một tên tuổi đặc biệt trong văn học Pháp còn vì những thành tựu của ông trong văn xuôi cũng không hề thua kém trong lĩnh vực thơ ca. Sự nghiệp của Baudelaire, không tính đến thơ ca, còn bao gồm một tiểu thuyết, một bản dịch rất có ảnh hưởng từ tác phẩm của nhà văn Mỹ Edgar Allan Poe, những đánh giá rất có chính kiến đối với nghệ thuật đương thời, nhiều mục tạp chí, và các tiểu luận phê bình trên nhiều đối tượng.
Những gì ông để lại đã có một ảnh hưởng to lớn đến cả chủ nghĩa hiện đại (modernism) trong văn học và nghệ thuật sau này. Không chỉ là một thiên tài của văn học Pháp thế kỷ XIX, Charles Baudelaire luôn là một trong những nhân vật quan trọng trong lịch sử văn học thế giới 18. Baudelaire được sinh ra tại Paris, Pháp, vào ngày 09 tháng tư năm 1821, và hai tháng sau đó được rửa tội ở nhà thờ của Giáo hội Công giáo La Mã tại Saint-Sulpice. Cha của ông, François Baudelaire, là một công chức cao cấp, một người trí thức, say mê những ý tưởng của thời kỳ Ánh sáng, và cũng là một họa sĩ nghiệp dư, kết hôn với mẹ Baudelaire khi ông đã hơn bà những 34 tuổi.
Năm 1827, cha Baudelaire mất khi người thi sĩ tương lai chỉ vừa được sáu tuổi. Ông trở thành đứa trẻ mồ côi cha và cũng là đứa con duy nhất giữa mẹ ông và người cha ruột. Người cha ấy để lại cho ông một gia tài mà ông sẽ không bao giờ có toàn quyền thu lợi.org/bio/charles-baudelaire 18 [20;6] 9 Năm sau, phu nhân Caroline kết hôn với trung tá Jacques Aupick, người sau này trở thành một đại sứ cho nhiều triều đình cao quý của nước Pháp. Đây là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời thi sĩ Baudelaire, từ đó ông thấy mình không còn là trọng tâm duy nhất trong cuộc đời mẹ, tình cảm của mẹ mình không còn dành hết cho ông19.
Nhà thơ tương lai sẽ không tha thứ cho mẹ mình vì cuộc hôn nhân ấy, và thường tìm cách làm khổ bà trong quãng đời còn lại. Chấn thương tinh thần ấy giúp ông hoàn thiện nên một nguồn thi cảm kỳ dị, nhưng cũng để lại những bệnh lý, những bất thường trong nội tâm sẽ biểu hiện rõ hơn sau này. Mối quan hệ giữa ông với người cha dượng chưa bao giờ giúp cứu vãn những thương tổn của ông trong suy nghĩ về mẹ, mà chỉ càng củng cố thêm những nỗi cay đắng và thất vọng ấy. Càng về sau, người cha dượng chỉ nhìn thấy ở cuộc đời Baudelaire những biểu hiện của sa sút và thất bại, còn Baudelaire chỉ nhìn thấy người cha dượng như một vật cản ngăn cấm ông tận hưởng những gì ông yêu quý nhất, là người mẹ và lý tưởng thơ ca.
Sau khi cha mất và mẹ tái giá, Baudelaire chuyển đến Lyon, và trưởng thành trong nền học vấn nơi đây. Ở tuổi 14, Baudelaire được một người bạn cùng lớp miêu tả:”Bạn ấy tinh tế và khác biệt hơn rất nhiều so với bất kỳ ai trong chúng tôi”. Nhưng Baudelaire cũng biểu hiện một tính cách thất thường, khi thì rất siêng năng với việc học của mình, khi khác lại trở nên lười biếng, buông thả. Sau đó, ông theo học luật trong trường Louis- le-Grand ở Paris, một lựa chọn rất phổ biến đối với những thanh niên chưa quyết định rõ sự nghiệp tương lai của mình.
Cuộc đời Baudelaire bước vào những cuộc ăn chơi trụy lạc kể từ đây, với việc gặp gỡ thường xuyên gái mại dâm, để lại sự sa sút cả về thể chất và tinh thần, thậm chí mầm mống của những căn bệnh sẽ ám ảnh quãng đời sau này của ông. Baudelaire cũng vướng vào nợ nần, và thường phải trở bằng quần áo. Bị đuổi khỏi trường Louis-le-Grand vì một lỗi nhỏ năm 1839, Baudelaire sống trái ngược với những giá trị đạo đức tư sản được khẳng định bởi người mẹ và cha dượng mình. Người cha dượng quyết định gởi Baudelaire du lịch qua Calcutta, Ấn Độ, hi vọng chấm dứt được thói phóng đãng, trụy lạc của Baudelaire, nơi mà ông sẽ không bao giờ 19 [20;23] 10 đến.
Trở lại Paris, ông phải lòng Jeanne Duval, một cô gái lai da đen đã tặng ông một cuộc tình có cả dư vị ngọt ngào và cay đắng. Từ năm 1842, những cuộc tình và lối sống buông thả khiến ông mắc nợ càng nhiều, phải sống trong cảnh thiếu thốn. Lúc đó ông bắt đầu soạn nhiều bài thơ của Les Fleurs du Mal. Mẹ của Baudelaire hoàn toàn từ chối cuộc tình ấy của ông, khiến ông đã có ý định tự sát trong thời gian này.
Là nhà phê bình nghệ thuật và ký giả, ông bảo vệ Delacroix, người đại diện cho chủ nghĩa lãng mạn trong hội hoạ. Năm 1848, ông tham gia phong trào chống đối, nhưng nhiều lời đồn đoán cho rằng, ông chỉ mong xúi giục, những phần tử khởi nghĩa xử bắn chính cha dượng mình. Sau này, ông cũng chia sẻ nổi oán hận của Gustave Flaubert và Victor Hugo đối với Napoléon III, nhưng không đi xa trong tác phẩm của mình (Ông đã viết trong bài thơ Paysage: “L'Emeute, tempêtant vainement à ma vitre/ Ne fera pas lever mon front de mon pupitre” – “Sự nổi dậy, cuồng phong vô ích bên ngoài cửa kính/ Không làm tôi ngước trán khỏi bàn”). Trong đầu những năm 1850, Baudelaire vật lộn với sức khỏe yếu dần và cảnh nghèo, nợ nần chồng chất và bị thúc ép, việc kiếm sống bằng văn học lại không thường xuyên.
Ông thường chuyển từ nơi này đến nơi khác để trốn nợ. Baudelaire đã nhận làm nhiều dự án, từ viết tiểu luận đến phê bình văn học, nhưng ông đã không thể hoàn thành, hoặc ít nhất là công bố, mặc dù ông đã hoàn tất bản dịch những tác phẩm của Edgar Allan Poe. Năm 1857, cha dượng ông, tướng Aupick qua đời. Tháng năm, năm 1857, tập thơLes Fleurs du Mal được xuất bản với 500 bản.
Từ năm 1857 đến năm 1866, tác phẩm trải qua ba lần xuất bản rất chật vật với nhiều lần bị cắt bỏ và thêm vào. Trong lần tiếp nhận đầu tiên, dư luận và công chúng có cái nhìn rất khắt khe đối với thi ca và tư tưởng quá táo bạo của ông, ngay cả với những đồng nghiệp, ông chỉ được ít người hiểu và thông cảm. Trong báo Le Figaro ra ngày 5 tháng 7 măm 1857, Gustave Bourdin phản ứng khi tập thơ “Hoa Sự Ác” được xuất bản: “Người ta có lúc nghi ngờ tình trạng tâm lý của Ông Baudelaire, có lúc không; - chính sự lặp lại thường xuyên và tính trước của cùng những 11 sự việc, cùng những ý tưởng. Cái ghê tởm đi cạnh cái đê tiện; điều gớm ghiếc đi với điều tồi tệ”.
Đến năm 1859, tình trạng bệnh tật kéo dài, cùng với việc sử dụng thuốc phiện và thuốc giảm đau dài hạn, trong một cuộc sống luôn đầy căng thẳng và thiếu thốn đã tác động rất xấu đến tình trạng sức khỏe của Baudelaire, ông già đi thấy rõ. Nhưng cuối cùng, mẹ ông nhượng bộ và đồng ý để cho Baudelaire đến sống với bà ấy trong một thời gian tại HonFleurs. Năm 1860, ông trở thành một người ủng hộ nhiệt thành của Richard Wagner. Đến khi nhà xuất bản Poulet Malassis của Baudelaire bị phá sản vào năm 1861, tình trạng tài chính của cá nhân ông lại càng khó khăn hơn.
Đến năm 1866, nhà thơ đi qua Bỉ và sống định cư tại Bruxelles. Tại đây ông làm một bài văn đả kích đất nước mà dưới mắt ông thể hiện một bức tranh biếm hoạ về một nước Pháp trưởng giả. Ở đó ông gặp Félicien Rops, người vẽ minh hoạ cuốn Les Fleurs du Mal. Cũng trong năm 1866, Baudelaire thực hiện một chuyến đi thuyết trình khắp nước Bỉ, thế nhưng tài năng phê bình nghệ thuật sáng suốt của ông không làm quần chúng chấp nhận những quan điểm quá khác biệt.
Khi đến thăm nhà thờ Saint-loup de Namur, Baudelaire té ngã và rơi vào hôn mê. Ông được đưa vào bệnh viện Bruxelles trong tình trạng bị liệt nửa người và mất khả năng giao tiếp bằng ngôn ngữ, cùng căn bệnh giang mai. Sau hơn một năm mất ngôn ngữ, ông đã nhận được những nghi thức cuối cùng của Giáo Hội Công Giáo. Được đưa về Paris ngày 31 tháng tám, ông mất ở tuổi 46 trong bệnh viện của bác sĩ Duval, được mai tháng trong nghĩa trang Montparnasse trong cùng ngôi mộ của ông tướng Aupick, bố dượng và mẹ ông.
Nhiều công trình của Baudelaire đã được xuất bản sau khi ông qua đời, cũng như mẹ ông đã hoàn trả nhiều khoản nợ đáng kể đã ám ảnh cuộc đời ông. Cuối cùng phu nhân Caroline đã nhìn thấy giá trị trong sự nghiệp văn chương của con mình. "Tôi thấy rằng con trai tôi, sau tất cả các lỗi lầm của mình, cuối cùng cũng có chỗ đứng trong văn học". Người mẹ ấy đã sống thêm bốn năm nữa sau sự ra đi của Baudelaire.
Thiên tài đau khổ cả 12 đời chờ đợi tình thương tuyệt đối từ mẹ mình, ít ra đã có được điều ông mong chờ nhất khi ông rời cuộc sống. Baudelaire là một trong những nhà cải cách lớn nhất của toàn bộ lịch sử văn học Pháp. Thơ ca của ông chịu ảnh hưởng của các nhà thơ lãng mạn Pháp của thế kỷ XIX trước đó, học tập từ cả phái Thi sơn (Parnasse) về sau và nhìn thấy những hạn chế ở cả hai trào lưu trên.