HƯỚNG DẪN THỰC HÀNH TÂM QUÁN NIỆM XỨ 1 2 Trích từ nguyên tác “contemplation of the Mind” Của Tỳ Khưu Khemavamasa Việt dịch Minh Đạo 3 NAMO TASSA BHAGAVATO ARAHATOSAMMA SAMBUDDHASSA CON XIN HẾT LÒNG THÀNH KÍNH LÀM LỄ ĐỨC THẾ TÔN, BẬC ỨNG CÚNG, ĐẤNG CHÁNH BIẾN TRI “Này Chư Tỳ Khưu,. Đây là con đường đọc nhất đưa đến thanh tịnh cho chúng sanh, vượt khỏi sầu não, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng ngộ Niết Bàn. 4 Đó là Bốn Niệm Xứ Thế nào là Bốn? Này chư Tỳ Khưu, ở đây Tỳ Khưu Sống quán thân trên thân, tinh cần, tỉnh giác, chánh niệm để chế ngựa tham ưu ở đời. Sống quán Thọ trên các Thọ, tinh cần, tỉnh giác, chánh niệm để chế ngự tham ưu ở đời.
Sóng quán Tâm trên Tâm, tinh cần, tỉnh giác, chánh niệm để chế ngự tham ưu ở đời. Sống quán Pháp trên các Pháp, tinh cần, tỉnh giác, chánh niệm để chế ngự tham ưu ở đời. KINH TỨ NIỆM XỨ 5 THẾ NÀO LÀ TÂM QUÁN NIỆM XỨ? Trong Kinh Tứ Niệm Xứ, Đức Phật đã dạy. “Sống quán Tâm trên Tâm, tinh cần, tỉnh giác, chánh niệm để chế ngự tham ưu ở đời”.
Như vậy, Tâm Quán Niệm Xứ là “Quán Tâm Trên Tâm”, hay nói một cách dễ hiểu hơn là “Lấy Tâm Nhìn Tâm”. Tâm dẫn đầu các pháp. Chính nhờ Tâm mà chúng ta có thể thấy biết mọi việc, mọi sự. Tâm là một sân khấu kỳ thú nhất trong thế gian này, và do thế, trong bốn niệm xứ, quán Tâm là lý thú và hấp dẫn nhất.
Khi quán Tâm, chúng ta phải quán gì? Bước đầu, bạn chỉ cần nhớ một chuyện Chánh Niệm! 6 Khi thuần thục trong Pháp hành, lúc quan sát bạn sẽ kinh nghiệm rằng có một đối tượng và một cái Tâm biết đối tượng đó. Đối tượng được biết và cái Tâm Biết này luôn luôn đi đôi với nhau. Đa phần, mọi người trong khi quan sát đối tượng, không nhìn thấy có một cái Tâm Biết đang hoạt động đằng sau. Làm thế nào để nhận biết cái Tâm biết này Chỉ có một cách duy nhất: Xem cái Tâm biết thành chính nó cũng là một đối tượng.
Thông thường, chúng ta không nhìn cái Tâm Biết này như là một đối tượng mà luôn cho rằng “Tôi đang biết”. Trên bình diện lý thuyết, chúng ta hiểu rõ rằng cái Tâm Biết này là vô 7 thường, không phải là “Ta” hay “Của Ta”. Nhưng trên bình diện kinh nghiệm, điều này không phải dễ dàng thực chứng. Chỉ từ Pháp hành, dần dần chúng ta mới hiểu rõ (bằng kinh nghiệm) rằng chẳng có cái Ta nào đang “suy nghĩ”, “đau đớn”, “mong muốn”, “dự tính” hay “giận dữ” cả.
Khi thực hành Tâm Quán Niêm Xứ, chúng ta sẽ thấy rất thêm rằng có một cái Tâm khác đang “nhìn” cái Tâm biết này như một đối tượng. Và rồi lại có một cái Tâm khác nữa đang “nhìn” cả hai Tâm này, và cứ như thế…. Tầng tầng lớp lớp Tâm thức. Đến lúc này, chúng ta sẽ có một sự hiểu biết vô cùng rõ ràng là: tâm Biết chỉ là một đối tượng như mọi đối tượng khác; chẳng có cái Ta nào trong đó cả.
Cho rằng “Tôi đang biết” 8 hay “Cái Biết là Tôi” là một chuyện hoàn toàn vô nghĩa. Đây chính là kinh nghiệm thực chứng mà bạn có được từ pháp hành, không phải từ lý thuyết. Đây chính là Pháp Bảo. Biểu đổ : “Lấy Tâm Nhìn Tâm” Tâm quan sát Tâm biết Đối tượng Khi thực hành, bạn dùng Tâm Biết để làm đề mục chính và các tâm khác làm đối tượng quan sát.
Quán Phồng – Xẹp đôi khi cũng rất hữu dụng trong Tâm Quán Niệm Xứ. Rất nhiều người thắc mắc là : “Có gì khác biệt giữa phương pháp Mahasi và phương pháp được trình 9 bày ở đây? “Câu trả lời là : Không có sự khác biệt nào về nguyên tắc và phương pháp, mà chỉ có sự khác biệt về kỹ thuật bởi vì ở đây chúng ta lấy Tâm làm đối tượng quan sát chính. TẠI SAO BẠN PHẢI THỰC HÀNH TÂM QUÁN NIỆM XỨ? Khi bạn hiểu rõ Tam, bạn có thể dùng Tâm này để quán Thân và Thọ một cách rõ ràng. Thân và Thọ chỉ có thể được quan sát bởi Tâm chứ không gì khác.
Nếu bạn thực hành thuần tục Tâm Quán Niệm Xứ (Cittanupassana), bạn sẽ dễ dàng thực hành Pháp Quán Niệm Xứ (Ddhammanupassana). Căn bản của Thiền Quán là hiểu rõ Thân và Tâm. Nhưng hiểu rõ Tâm thực sự quan trọng hơn. 10 Khi Thiền tập, chúng ta sử dụng Tâm để thiền, vì vậy chúng ta phải hiểu rõ Tâm.
Trí tuệ của bạn chỉ tròn đấy nếu bạn thực sự hiểu rõ cả Danh và Sắc. Tâm bạn chỉ có thể nhu nhuyến và dễ uốn nắn khi bạn hiểu rõ bản chất của nó. Quán Tâm giúp bạn hiểu rõ bản chất của Niệm, Định và Huệ. Chỉ khi nào bạn hiểu rõ bản chất của niệm, Định và Huệ, bạn mới có thể xác thực được chúng là đúng hay sai, là chính hay tà.
Phiền não chỉ dễn ra trong Tâm (không phải trên thân). Do đó, nếu bạn không quán Tâm, bạn sẽ không nhận ra được sự hiện hữu của phiền não, và vì thế không thể hành thiền tốt đẹp được. Nhờ quán Tâm bạn hiểu rõ thái độ của mình khi hành thiền. Nếu bạn 11 không biết mình đang hành thiền với thái độ nào (chân nhs hay không chân chánh), bạn không thể kinh nghiệp Pháp Bảo được.
Khi quan sát, nếu bạn không thấy cái Tâm Biết, bạn không thể kinh nghiệm Chân Đế. Nếu chỉ đơn thuần nhìn/ quan sát đối tượng, bạn sẽ bị dính chặt vào khái niệm. Mỗi khi bạn quán Thân hay quán Thọ hay quán bất cứ đề mục nào, bạn cũng sẽ đi đến chỗ quán thấy cái Tâm Biết bởi vì đó là cách thức vận động tự nhiên của mọi Pháp. Không có con đường nào khác.
Khi thực hành Pháp Bảo, dù bằng bắt cứ phương cách nào, bạn nhất định sẽ đi đến một trạng thái là nhận biết có một cái Tâm Biết, có chánh niệm và có chánh niệm trên chánh niệm. Tất 12 cả mọi pháp hành đều phải đi đến điểm này. PHƯƠNG PHÁP THỰC HÀNH TÂM QUÁN NIỆM XỨ NGUYÊN TẮC Tâm Quán Niệm Xứ khởi đâu bằng việc quan sát những đặc tính của Tâm Biết. Tâm Biết là cái tâm “hay biết suông”.
Tâm này còn được gọi là Ý Thức hay Tâm Vương (Citta). Tâm Biết khởi sinh cùng đối tượng và biến mất cùng đối tượng. Làm thế nào để quan sát những đặc tính của Tâm Biết? Quan sát cách thức vận hành của Tâm Biết, bạn sẽ nhận ra đặc tính của nó. Khi Tâm Biết hay biết đối tượng, thì đồng thời cũng có một Tâm khác quan 13 sát cái Tâm Biết này.
Tâm thứ hai này ghi nhận Tâm Biết đang ở đâu và đang hoạt động ra sao. Cái Tâm thứ hai này gọi là Tâm Quan Sát – một mức độ tâm vi tế hơn. Khi chúng ta tiếp xúc đối tượng (qua lục căn), Tâm Biết lập tức xuất hiện. Và Tâm Quan Sát “nhìn” sự hoạt động của Tâm Biết.
Tâm quan sát Tâm biết Đối tượng Lúc đầu, Tâm Quan Sát của bạn rất khó để bắt kịp Tâm Biết. Nhưng thực tập dần dần Quan sát sẽ bắt Tâm Biết một cách khít khao. Nó trở nên nhu 14 nhuyến và dễ uốn nắn hơn. Nó bắt đầu “Vâng lời” bạn.
THÁI ĐỘ khi thiền tập, đừng cố sức tìm những kinh nghiệm tốt đẹp hơn, mà hãy sống trọn vẹn với những kinh nghiệm đang xảy diễn. Đây là thái độ quan trọng nhất trong thiền tập. Hãy sống trong hiện tại. giây phút nào cũng là giây phút quý giá để hành thiền.
KHI NGỒI THIỀN : Quan sát Tâm Biết khởi sinh ở dâu, đang hoạt động ra sao. Chỉ quan sát mà không đánh giá hay phán xét. Cần nhớ phải quan sát kỹ sự biến mất của mỗi Tâm Biết. Quá trình này diễn ra rất nhanh.
Đừng tìm kiếm đối tượng. Hãy để đối tượng tự đến với bạn. Hãy tự hỏi : chuyện gì đang diễn ra trong Tâm: Tham muốn, giận dữ, mong cầu hay 15 bực bộ? Bạn đang hành thiền với thái độ nào(chân chánh hay không chân chánh?) Đang có những ý tưởng, quan kiến nào xảy ra trong Tâm? Nếu bạn không thấy được những gì đang xảy diễn trong Tâm của chính mình, bạn không thể nói rằng mình đang hành thiền. Luôn luôn giữ Tâm thăng bằng.
Đừng dính mắc vào sự an lạc hay thoải mái. Không nên nghĩ rằng tôi thích hay không thích việc này việc nọ, mà nên nghĩ rằng có nên thích việc đó hay không. Khi sự yêu thích khởi sinh, nhìn thẳng vào cái Tâm đang thích. Nếu muốn thay đổi tư thế, hãy nhìn vào cái phiền não đang thúc đẩy phía sau.
Phiền não này giống như một đứa trẻ con hay vòi vĩnh hết thứ này 16 đến thứ khác. Hãy nhìn thẳng vào nó và hỏi “Tại sao”? Bạn sẽ nghe nó đưa ra hàng ngàn lý do “hợp lý”. Đừng vội tin. Cứ tiếp tục quan sát và hiểu biết nó.
Khi thấy cần phải đổi tư thế, hãy đổi tư thế. Không có quy tắc nào cấm bạn không được đổi tư thế. Bạn không cần phải tự ép mình ngồi bất động. Phải làm gì khi Tâm trống rỗng? Lúc ngồi thiền, đôi khi Tâm bạn trở nên trống rỗng, tức là bạn không thấy có đối tượng nào để quan sát cả.
Khi gặp trường hợp này, đừng lo lắng, chẳng có gì bất ổn trong cách hành thiền của bạn cả. Thông thường, khi gặp trường hợp này Thiền sinh thường phản ứng “Không có đối tượng nào cả. tôi phải quan sát cái gì bây giờ?” Đây là một suy tư không đúng đắn. 17 Thật ra, sự trống rỗng cũng là một đối tượng như mọi đối tượng khác.
Bạn hãy quan sát chính sự trống rỗng và cái Tâm đang biết sự trống rỗng đó. Tuy nhiên, đừng quan sát trạng thái trống rỗng quá lâu. Nếu sự trống rỗng xảy diễn quá lâu, hãy trở lại Phồng – Xẹp. KHI THIỀN HÀNH : Thiền hành là một thực tập rất quan trọng đối với Thiền sinh hành Thiền Minh sát Tuệ.
Đức Phật từng nói rằng Tâm định phát sinh trong khi thiền hành thường mạnh mẽ hơn Tâm định phát sinh trong khi ngồi thiền rất nhiều. Thêm nữa, khi thiền hành, chúng ta phải nổ lực nhiều hơn để giữ chánh niệm, và do đó chánh niệm phát sinh trong khi thiền hành cũng mạnh mẽ hơn khi ngồi thiền. 18 Khi thiền hành, hãy để ý những cảm giác phát sinh trên cả Thân và Tâm. Bạn có cảm giác gì ở các bắt thịt? Tâm bạn có cảm xúc ra sao? Tâm bạn đang nghĩ gì? Hãy để cho Tâm tự chọn lựa đối tượng.
Bạn chỉ cần giữ chánh niệm là đủ. Hãy tự hỏi : Tâm đang ở đâu? Tâm đang làm gì? Đang biết gì?