Luận văn: Phân tích hình tượng tác giả Nguyễn Trãi trong Quốc âm thi tập

Phân tích hình tượng tác giả Nguyễn Trãi trong Quốc âm thi tập, làm sáng tỏ vẻ đẹp tâm hồn, lý tưởng nhân nghĩa và cốt cách của một nhân vật vĩ đại.

Trường đại học

Trường Đại học Vinh

Chuyên ngành

Ngữ văn

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn

2009

133
0
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Khái niệm hình tượng tác giả trong Quốc âm thi tập

Hình tượng tác giả là một phạm trù quan trọng trong nghiên cứu văn học, đặc biệt khi phân tích tác phẩm của Nguyễn Trãi. Trong Quốc âm thi tập, hình tượng tác giả không chỉ là sự phản ánh trực tiếp của nhà thơ, mà còn là biểu hiện của cái nhìn độc đáo, thái độ và tư tưởng đạo đức của ông. Hình tượng tác giả được thể hiện thông qua cách chọn lựa chủ đề, phương pháp miêu tả và lựa chọn ngôn ngữ. Đây là hạt nhân của sáng tạo văn học, giúp độc giả hiểu được tâm hồn và quan điểm của nhà thơ dân tộc. Nguyễn Trãi qua hình tượng tác giả trong Quốc âm thi tập đã để lại một di sản phong phú về chính trị, ngoại giao, quân sự và văn học cho đất nước.

1.1. Định nghĩa và đặc trưng cơ bản

Hình tượng tác giả là cách thể hiện sự tự bộc lộ cảm nhận và thái độ của nhà văn đối với thế giới nhân vật. Theo các nhà lý luận văn học, đây là sản phẩm sáng tạo độc đáo của tác giả, tồn tại trên cơ sở tác giả cụ thể. Hình tượng tác giả được biểu hiện qua cái nhìn riêng độc đáo, nhất quán có ý nghĩa tư tưởng đạo đức, giọng điệu và miêu tả về chính mình của tác giả.

1.2. Vị trí trong hệ thống phê bình văn học

Trong lĩnh vực thơ phác học, hình tượng tác giả được xem là nền tảng, là trung tâm của phong cách ngôn ngữ. Nó không chỉ phản ánh sự kết nối giữa con người sáng tạo và tác phẩm, mà còn là vấn đề của cấu trúc nghệ thuật, sự thể hiện của chủ thể sáng tạo. Hình tượng tác giả là hiện tượng của văn học nghệ thuật, là phạm trù độc lập có giá trị lý luận cao.

II. Biểu hiện hình tượng tác giả qua nội dung và chủ đề

Hình tượng tác giả trong Quốc âm thi tập được thể hiện rõ nét qua lựa chọn nội dung và chủ đề. Nguyễn Trãi tập trung vào những vấn đề nhân bản, tâm tư hoài bão của cá nhân, phản ánh được vẻ đẹp tâm hồn cao thượng. Ông bày tỏ lý tưởng nhân nghĩa, tình yêu thiên nhiên, con người, khát vọng về cuộc sống thanh bình, hạnh phúc cho nhân dân. Tâm hồn sáng trong của Nguyễn Trãi, cũng như thiên nhiên và cuộc sống của đất nước ba thế kỷ trước, được ngưng đọng trong biết bao câu thơ sinh động. Mỗi bài thơ không chỉ là tác phẩm nghệ thuật mà còn là cửa sổ để nhìn vào tâm tính của một người anh hùng dân tộc.

2.1. Chủ đề nhân văn và cảm xúc cá nhân

Quốc âm thi tập đề cập đến thế sự nhân tâm và tâm tư hoài bão cá nhân. Qua những bài thơ, hình tượng tác giả thể hiện sâu sắc cảm xúc con người, từ nỗi buồn đến hy vọng, từ tình yêu thiên nhiên đến khát vọng xã hội. Nguyễn Trãi sử dụng chủ đề nhân văn để bộc lộ tâm tư riêng, nhưng đó cũng là tiếng nói chung cho toàn bộ nhân dân.

2.2. Phong vị dân tộc và đồng quê

Quốc âm thi tập là tập thơ đậm đà phong vị dân tộc và phong vị đồng quê. Hình tượng tác giả được thể hiện qua việc chọn những cảnh vật nội địa, lãng quê, cuộc sống bình dị của nhân dân. Sử dụng ngôn ngữ đậm chất dân gian, Nguyễn Trãi tạo nên vẻ đẹp độc đáo, nét riêng cuốn hút của hình tượng tác giả qua những hình ảnh thiên nhiên và con người Việt Nam.

III. Biểu hiện hình tượng tác giả qua nghệ thuật thơ phác

Nghệ thuật hình tượng tác giả trong Quốc âm thi tập được thể hiện rõ rệt qua cách Nguyễn Trãi sử dụng các kỹ thuật thơ phác. Phần lớn các bài thơ được viết theo thể thất ngôn xen lẫn ngôn ngũ, với ngôn ngữ đậm chất dân gian tạo nên vẻ đẹp độc đáo và nét riêng cuốn hút của hình tượng tác giả. Giạo tiêu thơ, miêu tả vị từ, ẩn dụ, so sánh... đều là những công cụ để Nguyễn Trãi bộc lộ cái nhìn riêng, tâm tư cá nhân. Giá trị nghệ thuật của hình tượng tác giả chính là bóng dáng đẹp đẽ của một cột cách, một tài năng góp phần làm sáng tỏ khá nhiều vấn đề cơ bản trong thân thể, sự nghiệp, tâm hồn người anh hùng dân tộc.

3.1. Kỹ thuật miêu tả và hình ảnh thơ

Hình tượng tác giả được thể hiện qua cách Nguyễn Trãi miêu tả thiên nhiên và cuộc sống con người với những hình ảnh thơ sinh động. Sử dụng giáo tiêu thơ tinh tế, nhà thơ tạo nên những bài thơ vừa gần gũi vừa sâu sắc. Kỹ thuật miêu tả của hình tượng tác giả giúp độc giả thấy được một trái tim đau thương cao cả, một tâm hồn rất mục giàu có.

3.2. Giọng điệu và lối diễn đạt riêng

Giọng điệu của hình tượng tác giả trong Quốc âm thi tập là mạnh mẽ nhưng có chứa đựng sâu sắc. Lối diễn đạt riêng của Nguyễn Trãi thể hiện qua việc chọn dùng ngôn ngữ đầu sâu sắc, không rườm rà, đồng thời lấy đồng cảm từ cuộc sống thực tiễn. Phong cách ngôn ngữ của hình tượng tác giả là dấu hiệu nhận biết độc đáo của một nhà thơ lớn.

IV. Ý nghĩa và giá trị của hình tượng tác giả trong di sản văn học

Hình tượng tác giả trong Quốc âm thi tập có ý nghĩa sâu sắc đối với nền văn học Việt Nam. Qua hình tượng tác giả, Nguyễn Trãi để lại di sản phong phú không chỉ về thơ ca mà còn về chính trị, ngoại giao, quân sự. Tâm hồn sáng suốt của Nguyễn Trãi, được thể hiện trong hình tượng tác giả, là biểu tượng cho sự phục hưng toàn diện của trí tuệ và tình cảm Việt Nam. Giá trị hình tượng tác giả chính là sự minh họa cho một cột cách, một tài năng góp phần làm sáng tỏ vấn đề cơ bản trong cuộc sống con người. Quốc âm thi tập đã trở thành tài liệu quan trọng trong dạy và học thơ Nguyễn Trãi ở các bậc học, giúp người đọc định hướng cách hiểu về hình tượng tác giả và giá trị văn học của tác phẩm.

4.1. Ảnh hưởng đến nền văn học Việt Nam cổ điển

Hình tượng tác giả trong Quốc âm thi tập đã ảnh hưởng sâu sắc đến nền văn học Việt Nam cổ điển. Nguyễn Trãi là tác giả của tập thơ Nôm có giá trị mở đầu nên thơ cổ điển viết bằng tiếng Việt. Tác phẩm này là một tác phẩm có giá trị vì nó mở ra cho người đọc thấy một trái tim đau thương cao cả, một tâm hồn rất mục giàu có, một tình cảm biết nêu nên nỗi buồn để lúc nào cũng có thể lạc quan yêu đời.

4.2. Ứng dụng trong giáo dục và nghiên cứu

Quốc âm thi tập được đưa vào chương trình dạy học tại các trường phổ thông và đại học. Việc nghiên cứu hình tượng tác giả giúp người đọc định hướng cách hiểu trong dạy - học thơ Nguyễn Trãi. Mặc dù có nhiều tài liệu giảng dạy, nhưng các tài liệu chưa có sự thống nhất trong cách tiếp cận bài thơ, câu thơ, vì vậy nghiên cứu hình tượng tác giả là cần thiết để hoàn thiện hiểu biết.

22/12/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

LêI c¶m ¬n LuËn v¨n ®-îc hoµn thµnh nhê sù h-íng dÉn tËn t×nh cña thÇy gi¸o – TS. Tr-¬ng Xu©n TiÕu vµ c¸c thÇy gi¸o, c« gi¸o trong khoa Ng÷ v¨n tr-êng §¹i häc Vinh. Chóng t«i xin bµy tá sù biÕt ¬n c«ng lao gi¸o dôc cña quý thÇy - c« gi¸o. Ngoµi ra sù ®ång hµnh, khÝch lÖ, ®éng viªn, gióp ®ì cña gia ®×nh, b¹n bÌ lµ ®éng lùc vµ niÒm cæ vò ®Ó chóng t«i thùc hiÖn ®Ò tµi luËn v¨n cña m×nh.

Chóng t«i biÕt ¬n tr-íc nh÷ng t×nh c¶m quý b¸u mµ mäi ng-êi dµnh cho chóng t«i. Chóng t«i còng xin ®-îc c¸m ¬n khoa §µo t¹o Sau ®¹i häc vµ tr-êng §ai häc Vinh ®· t¹o ®iÒu kiÖn häc tËp, nghiªn cøu thuËn lîi cho chóng t«i trong qu¸ tr×nh häc tËp. Tr©n träng c¸m ¬n! Vinh, ngµy 19 th¸ng 12 n¨m 2009 T¸c gi¶ 1 Më ®Çu 1. NguyÔn Tr·i lµ vÞ anh hïng d©n téc, lµ nhµ v¨n hãa lín vµ còng lµ con ng-êi cã sè phËn bi th-¬ng nhÊt trong lÞch sö ViÖt Nam.

¤ng ®· ®Ó l¹i mét di s¶n phong phó vÒ c¸c mÆt chÝnh trÞ, ngo¹i giao, qu©n sù, v¨n ho¸, v¨n häc cho n-íc nhµ. §Æc biÖt, «ng lµ t¸c gi¶ tËp th¬ N«m cã gi¸ trÞ më ®Çu nÒn th¬ cæ ®iÓn viÕt b»ng tiÕng ViÖt vµ ®ã lµ mét t¸c phÈm “cã gi¸ trÞ më ra cho ng­êi ®äc thÊy mét tr¸i tim ®au th-¬ng cao c¶, mét t©m hån rÊt mùc giµu cã, mét t×nh c¶m biÕt nÐn nçi buån ®Ó lóc nµo còng cã thÓ l¹c quan yªu ®êi cña mét nh©n vËt vÜ ®¹i sèng c¸ch ®©y s¸u thÕ kØ, mét nh©n vËt tiªu biÓu cho sù phôc h-ng toµn diÖn cña trÝ tuÖ vµ t×nh c¶m ViÖt Nam” [19, 1484 - 1485]. Quèc ©m thi tËp lµ tËp th¬ ®Ëm ®µ phong vÞ d©n téc, phong vÞ ®ång quª, víi chÊt th¬ gi¶n dÞ hiÒn hoµ cña c¶nh vËt n¬i néi cá, lµng quª. TËp th¬ ®Ò cËp ®Õn thÕ sù nh©n t©m vµ t©m t- hoµi b·o c¸ nh©n, ph¶n ¸nh ®-îc vÎ ®Ñp t©m hån NguyÔn Tr·i, lÝ t-ëng nh©n nghÜa, t×nh yªu thiªn nhiªn, con ng-êi, kh¸t väng vÒ mét cuéc sèng thanh b×nh, h¹nh phóc cho nh©n d©n.

T©m hån trong s¸ng cña NguyÔn Tr·i còng nh- thiªn nhiªn vµ cuéc sèng cña ®Êt n-íc s¸u thÕ kØ tr-íc ®-îc ng-ng ®äng l¹i trong biÕt bao c©u th¬ trong trÎo, sinh ®éng. NghÖ thuËt th¬ ®éc ®¸o víi phÇn lín c¸c bµi th¬ lµm theo thÓ thÊt ng«n xen lôc ng«n, ng«n ng÷ ®Ëm chÊt d©n gian lµm nªn vÎ ®Ñp ®éc ®¸o, nÐt riªng cuèn hót cña tËp th¬. Gi¸ trÞ cña tËp th¬ chÝnh lµ bãng d¸ng ®Ñp ®Ï cña mét cèt c¸ch, mét tµi n¨ng gãp phÇn lµm s¸ng tá kh¸ nhiÒu vÊn ®Ò c¬ b¶n trong th©n thÕ, sù nghiÖp, t©m hån ng-êi anh hïng d©n téc, nhµ thi hµo d©n téc. H×nh t-îng t¸c gi¶ lµ ph¹m trï ®éc ®¸o trong t¸c phÈm v¨n häc, lµ h¹t nh©n cña t¸c gi¶ v¨n häc.

V× vËy ®· cã nhiÒu chuyªn luËn, luËn v¨n, kho¸ luËn tèt nghiÖp nghiªn cøu vÒ ph-¬ng diÖn nµy. VÒ NguyÔn Tr·i ®· cã t¸c gi¶ khãa luËn nghiªn cøu h×nh t-îng t¸c gi¶ trong øc Trai thi tËp vµ so s¸nh h×nh t-îng NguyÔn Tr·i trong Quèc ©m thi tËp vµ øc Trai thi tËp. Nghiªn cøu H×nh t-îng t¸c gi¶ trong “Quèc ©m thi tËp”, chóng t«i mong muèn gãp phÇn hoµn thiÖn thªm vÒ h×nh t-îng t¸c gi¶ NguyÔn Tr·i trong th¬. Th¬ N«m NguyÔn Tr·i ®-îc ®-a vµo ch-¬ng tr×nh d¹y vµ häc trong nhµ tr-êng ë phæ th«ng vµ c¶ bËc ®¹i häc.

Tuy cã nhiÒu tµi liÖu gi¶ng d¹y vµ häc tËp, nh-ng c¸c tµi liÖu ch-a cã sù thèng nhÊt trong c¸ch tiÕp cËn bµi th¬, c©u th¬. Nghiªn cøu ®Ò tµi nµy sÏ gióp ng-êi ®äc ®Þnh h-íng c¸ch hiÓu trong d¹y - häc th¬ N«m NguyÔn Tr·i. LÞch sö vÊn ®Ò H×nh t-îng t¸c gi¶ lµ ph¹m trï cña thi ph¸p häc, lµ mét h×nh t-îng ®-îc s¸ng t¹o ra trong t¸c phÈm nh- h×nh t-îng nh©n vËt, nh-ng theo mét nguyªn t¾c kh¸c h¼n; ®ã lµ ®-îc thÓ hiÖn theo nguyªn t¾c tù biÓu hiÖn sù c¶m nhËn vµ th¸i ®é thÈm mÜ ®èi víi thÕ giíi nh©n vËt. H×nh t-îng t¸c gi¶ lµ c¸i ®-îc biÓu hiÖn ra trong t¸c phÈm mét c¸ch ®Æc biÖt.

Nhµ th¬ ng-êi §øc I. Gít nhËn xÐt: “Mçi nhµ v¨n, bÊt kÓ muèn hay kh«ng ®Òu miªu t¶ chÝnh m×nh trong t¸c phÈm cña m×nh mét c¸ch ®Æc biÖt. Cã nghÜa lµ nhµ v¨n biÓu hiÖn c¶m nhËn cña m×nh vÒ thÕ giíi, c¸ch suy nghÜ vµ ng«n ng÷, c¸ch diÔn ®¹t cña m×nh”. ViÖn sÜ Nga V.Vin«gra®èp trong rÊt nhiÒu c«ng tr×nh kh¼ng ®Þnh h×nh t-îng t¸c gi¶ lµ c¬ së, lµ trung t©m cña phong c¸ch ng«n ng÷.

VÊn ®Ò “h×nh t­îng t¸c gi¶” kh«ng chØ lµ sù ph¶n ¸nh t¸c gi¶ vµo t¸c phÈm, thÓ hiÖn t-¬ng quan gi÷a con ng-êi s¸ng t¹o ra v¨n häc vµ v¨n häc, mµ cßn lµ vÊn ®Ò cña cÊu tróc nghÖ thuËt, sù thÓ hiÖn cña chñ thÓ. “H×nh t-îng t¸c gi¶ lµ mét hiÖn t-îng cña v¨n häc nghÖ thuËt, lµ s¶n phÈm s¸ng t¹o cña t¸c gi¶. Nã tån t¹i vµ ph¸t triÓn trªn c¬ së t¸c gi¶ cô thÓ” [50, 110]. §inh Träng L¹c cho r»ng: “H×nh t­îng t¸c gi¶ nã diÔn ®¹t hai kh¸i niÖm g¾n bã víi nhau.

Thø nhÊt, ®ã lµ ng-êi s¸ng t¹o ra thÕ giíi nghÖ thuËt cña t¸c phÈm, ng-êi ®¹i diÖn cho nh÷ng quan niÖm, t- t-ëng nghÖ thuËt nhÊt ®Þnh thÓ hiÖn ra trong t¸c phÈm. Nhµ v¨n ý thøc, c¶m nhËn nh- thÕ nµo vÒ cuéc ®êi, vÒ hiÖn thùc ®ang diÔn ra vµ th¸i ®é tr-íc hiÖn thùc ®ã b»ng mét giäng ®iÖu nh- thÕ nµo, hÖ thèng ng«n tõ ®-îc dïng nh- thÕ nµo” [27, 143]. H×nh t-îng t¸c gi¶ ®-îc biÓu hiÖn trªn nhiÒu yÕu tè vµ cÊp ®é t¸c phÈm, nh-ng chñ yÕu ®-îc biÓu hiÖn ë: c¸i nh×n riªng ®éc ®¸o, nhÊt qu¸n cã ý nghÜa t- t-ëng ®¹o ®øc, thÞ hiÕu; giäng ®iÖu vµ ë sù miªu t¶, h×nh dung vÒ m×nh cña t¸c gi¶. Nh÷ng yÕu tè nµy lµ dÊu hiÖu cña mét phong c¸ch nhµ v¨n.

3 H×nh t-îng t¸c gi¶ lµ h¹t nh©n cña t¸c gi¶ v¨n häc, lµ ph¹m trï ý thøc cña t¸c gi¶ vÒ x· héi, v¨n häc, b¶n th©n m×nh ®-îc thÓ hiÖn trong t¸c phÈm. H×nh t-îng t¸c gi¶ kh¸c víi h×nh t-îng nh©n vËt vÒ nguyªn t¾c x©y dùng. H×nh t-îng nh©n vËt ®-îc x©y dùng theo nguyªn t¾c h- cÊu, th× h×nh t-îng t¸c gi¶ ®-îc x©y dùng theo nguyªn t¾c tù biÓu hiÖn.Ginzburg cho r»ng nhµ th¬ lu«n nghiªn cøu vÒ m×nh, tù giíi thiÖu vÒ m×nh. Trong c¸c thÓ lo¹i v¨n häc, th¬ lµ thÓ lo¹i mµ h×nh bãng t¸c gi¶ hiÖn lªn râ nhÊt.

Dï thÓ hiÖn trùc tiÕp hay gi¸n tiÕp, h×nh bãng cña t¸c gi¶, th¸i ®é vµ nh©n c¸ch cña t¸c gi¶ vÉn in bãng trong t¸c phÈm. T¸c gi¶ mang ®Ëm c¸ tÝnh s¸ng t¹o, cho phÐp nhËn ra phong c¸ch nhµ v¨n vµ dÜ nhiªn h×nh t-îng t¸c gi¶ mang ®Ëm dÊu Ên lo¹i h×nh. H×nh t-îng t¸c gi¶ cã tÝnh chÊt lo¹i h×nh s©u s¾c, nh-ng còng mang ®Ëm c¸ tÝnh t¸c gi¶ khi vai trß c¸ tÝnh s¸ng t¹o cña c¸i t«i c¸ nh©n ®-îc ý thøc ®Çy ®ñ. Ph¹m trï h×nh t-îng t¸c gi¶ ch¼ng nh÷ng cho phÐp nhËn ra phong c¸ch c¸ nh©n, mµ cßn gióp ta t×m hiÓu tÝnh hÖ thèng cña v¨n b¶n t¸c phÈm, mèi liªn hÖ cña nã víi ý thøc vÒ vai trß x· héi vµ v¨n häc cña b¶n th©n v¨n häc.

Likhachèp nhËn xÐt, nÕu nh- nhµ v¨n hiÖn ®¹i th-êng c¸ thÓ ho¸ cao ®é cho nªn kh«ng cßn nh×n thÊy mét h×nh t-îng t¸c gi¶ chung cho tõng thÓ lo¹i, thÕ nh-ng ®ã l¹i lµ ®Æc ®iÓm cña t¸c gi¶ trung ®¹i: mçi thÓ lo¹i cã mét h×nh t-îng t¸c gi¶, vµ mét t¸c gi¶ s¸ng t¸c c¸c thÓ lo¹i kh¸c nhau sÏ tu©n theo c¸c h×nh t-îng t¸c gi¶ kh¸c nhau. Nh- vËy nãi ®Õn h×nh t-îng t¸c gi¶ lµ nãi ®Õn c¸i “t«i” t¸c gi¶, c¸i “t«i” nghÖ thuËt – h¹t nh©n c¬ b¶n t¹o nªn h×nh t-îng t¸c gi¶ trong th¬. Th«ng qua c¸i “t«i” nghÖ thuËt Êy h×nh t-îng t¸c gi¶ biÓu hiÖn râ nÐt sù tù ý thøc vÒ vai trß x· héi, ®Æc biÖt lµ vai trß v¨n häc cña m×nh trong t¸c phÈm. §ång thêi qua ®ã ta cã thÓ x¸c ®Þnh ®-îc c¸ tÝnh s¸ng t¹o còng nh- phong c¸ch c¸ nh©n cña t¸c gi¶ Êy trong diÖn m¹o chung cña mét nÒn v¨n häc.

Theo Tõ ®iÓn thuËt ng÷ v¨n häc th× c¸i “t«i” nh©n c¸ch lµ c¬ së t©m lÝ ®Ó h×nh thµnh h×nh t-îng t¸c gi¶ vµ lµ c¬ së kh«ng thÓ thiÕu ®Ó cã ®-îc t¸c phÈm tr÷ t×nh. Do ®Æc tr-ng tõng lo¹i h×nh nghÖ thuËt mµ c¸i “t«i” nghÖ thuËt béc lé trùc tiÕp hoÆc gi¸n tiÕp. Trong t¸c phÈm tù sù c¸i “t«i” nghÖ thuËt béc lé gi¸n tiÕp qua nh÷ng h×nh t-îng kh¸ch quan cã thÓ lµ ng-êi trÇn thuËt hay ng-êi kÓ 4 chuyÖn. T¸c phÈm tr÷ t×nh nã ®-îc béc lé trùc tiÕp th«ng qua c¸i “t«i” tr÷ t×nh, nh©n vËt tr÷ t×nh.

Còng theo Tõ ®iÓn thuËt ng÷ v¨n häc th× c¸i “t«i” nghÖ thuËt lµ c¬ së nghÖ thuËt cña h×nh t­îng t¸c gi¶ trong v¨n häc lµ “tÝnh chÊt gi¸n tiÕp cña v¨n b¶n nghÖ thuËt. Ng-êi kÓ chuyÖn hoÆc nh©n vËt tr÷ t×nh. Nhµ v¨n x©y dùng mét v¨n b¶n ®ång thêi víi viÖc x©y dùng mét h×nh t-îng ng-êi ph¸t ng«n víi mét giäng ®iÖu riªng nhÊt ®Þnh” [16, 125]. V¨n häc trung ®¹i mang tÝnh quy ph¹m cao.

C¸c nhµ th¬ trung ®¹i ­a “cao nh·”, kÝn ®¸o, thiªn vÒ lèi miªu t¶ vµ thÓ hiÖn gi¸n tiÕp bëi thÕ sù v¾ng bãng c¸i “t«i” tr÷ t×nh c¸ thÓ trong th¬ lµ mét nguyªn t¾c thi ph¸p, mét phong c¸ch thÓ hiÖn nghÖ thuËt. Theo nhËn xÐt cña V.Zhirmunxki nhµ th¬ trung ®¹i Ýt cã nhu cÇu béc lé c¸ tÝnh.V× thÕ ta cã thÓ nãi h×nh t-îng t¸c gi¶ cña tõng lo¹i th¬. Theo kÕt luËn cña TS. NguyÔn §¨ng §iÖp th×: “Do sù thiÕu v¾ng chñ thÓ tr÷ t×nh, h×nh t-îng t¸c gi¶ trong th¬ tr÷ t×nh trung ®¹i ®-îc giÊu kÝn.

Nhµ th¬ kh«ng ph¬i lé toµn bé c¸i nh×n, c¸ch c¶m, c¸ tÝnh riªng biÖt v× thÕ yÕu tè giäng ®iÖu c¸ nh©n ch-a ph¸t triÓn. C¸i nh×n cña anh ta lµ c¸i nh×n “siªu c¸ thÓ”, tiÕng th¬ cña anh ta lµ tiÕng nãi cña mét ai “gi÷a trêi” chø kh«ng ph¶i lµ tiÕng nãi cña mét c¸ thÓ cô thÓ” [13, 152]. NhËn xÐt nµy ®-îc t¸c gi¶ l-u ý ®ã lµ nh×n mét c¸ch tæng qu¸t, cho thÊy h×nh t-îng t¸c gi¶ trong th¬ tr÷ t×nh trung ®¹i kh¸c víi h×nh t-îng t¸c gi¶ trong th¬ tr÷ t×nh hiÖn ®¹i lµ ®-îc giÊu kÝn mµ kh«ng ®-îc béc lé, thÓ hiÖn râ rÖt. MÆt kh¸c c¸ch thÓ hiÖn cña chñ thÓ còng kh¸c nhau tuú thuéc vµo tµi n¨ng vµ b¶n lÜnh cña nhµ th¬.

ë nh÷ng nhµ th¬ tµi n¨ng chóng ta vÉn nhËn ra c¸i riªng ®éc ®¸o vÒ h×nh t-îng t¸c gi¶.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ