chương 1, tiết 4, mục 1. CAO ĐÀI 27 không thể được sáng tạo; mà giả sử có được sáng tạo, vũ trụ vẫn không thể được bảo tồn. Do đó, nếu không có Cao Đài như một linh hồn, thì không thể có vũ trụ như một thể xác. Và vì lẽ đó: “Cao Đài là Tâm của vũ trụ.”1 Vì Cao Đài là tâm, là cái cốt yếu của vũ trụ, nên Cao Đài là vũ trụ.
Như vậy, vũ trụ là một chiếc đài cao, được thiết kế bởi những ý tưởng sáng tạo của tâm linh và được dựng xây từ nguồn vật liệu của vật chất. CAO ĐÀI LÀ CON NGƯỜI Cũng như chính bản thân vũ trụ, mỗi tạo vật trong vũ trụ – trong đó có con người – đều được kiến tạo theo mô hình “chiếc đài cao” mà chính cấu trúc vô hạn của vật chất là một minh chứng. Tuy nhiên, Cao-Đài-nơi-vạn-vật là một cơ cấu đã được hình thành, hiện diện như một định mạng bất di bất dịch mà vạn vật không thể tự mình thay đổi được; còn Cao-Đài-nơi-con-người là một vũ trụ đang được xây dựng. Nhưng cái Cao Đài mà mỗi cá nhân phải tự xây dựng lấy, là gì? “Cao Đài chẳng khá ở ngoài tâm.”2 Nghĩa là, Cao Đài ấy chính là tâm của cá nhân đó.
“Tâm người là một Cao Đài, Là tiểu Thiên Địa, Tam Tài chí linh.” 3 1 Đức Như Ý Đạo Thoàn Chơn Nhơn; Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Đại Đạo, Hợi thời, 29-8 Quý Hợi. 2 Đức Cao Triều Phát; Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Đại Đạo, Tuất thời, 15- 10 Kỷ Mùi. 3 Đức Quan Âm Bồ Tát; Minh Lý Thánh Hội, Tuất thời, 03-9 Giáp Dần. 28 YẾU ĐIỂM GIÁO LÝ ĐẠI ĐẠO Tâm của con người một chiếc đài có vô số tầng, mà mỗi tầng chính là một bậc thang tiến hóa trong tiềm thể.
Sự khác biệt giữa những trình độ tiến hóa đó không nằm ở bất cứ một tha lực hay một điều kiện ngoại tại nào, mà chỉ nằm ở khả năng phản tỉnh của chính mỗi cá nhân mà thôi. Nhưng với cấu trúc nhiều tầng trong không-thời gian của cơ tiến hóa, thì tâm của mỗi cá nhân chỉ mới là một chiếc đài (và chiếc đài ấy chính là cơ tiến hóa nội tại trong tiểu vũ trụ của từng con người.) Chiếc đài ấy có cao hay không, nghĩa là có vươn được lên đến những nấc thang Thần, Thánh, Tiên, Phật trong guồng máy tiến hóa hay không, đó là do từng cá nhân tự quyết định. Và Tạo Hóa – tức là Đức Chí Tôn Thượng Đế – đã ban cho con người đủ quyền tự do để quyết định, cũng như đủ quyền năng để thực hành quyết định của mình. Như vậy, Cao Đài cũng chính là con người.
Mỗi cá nhân con người là một đồng tác giả với Thượng Đế trong việc kiến tạo nên Cao Đài nội tại nơi chính bản thân mình. Mặc dù Thượng Đế đã tạo ra tầm kích hùng vĩ của chiếc đài cao ấy qua cơ cấu tiểu vũ trụ của mỗi cá nhân, nhưng những giá trị nhân sinh của chiếc đài cao ấy đều do chính cá nhân ấy tự thiết lập qua cách sống của mình. CAO ĐÀI LÀ NHÂN SINH Nhân sinh là đời sống cộng đồng của nhân loại, được thể hiện ở nhiều quy mô khác nhau: gia đình, dân tộc, quốc gia, khu vực địa lý, thế giới nhân loại,. Dù ở bất kỳ quy mô nào, một xã hội cũng chỉ có thể tồn tại trong trật tự, kỷ cương của chính nó: gia đình phải có nề nếp của gia đình, đoàn thể phải có trật tự của đoàn thể, quốc gia phải có kỷ cương của quốc gia,.
CAO ĐÀI 29 Trật tự kỷ cương xã hội được hiện thực hóa qua tổ chức xã hội. Mọi xã hội có tổ chức đều là một hệ thống thứ bậc với ba giai tầng tiêu biểu: tầng trên cùng là thành phần lãnh đạo, tầng giữa là thành phần quản lý, tầng dưới là các thành viên. Mỗi xã hội có tổ chức đều là một chiếc đài, nhưng chưa phải là một chiếc đài cao. Thật vậy, chiếc đài này tuy có thể đạt một chiều cao nào đó về khả năng tự duy trì bằng quyền lực, nhưng chưa hẳn đã cao về giá trị nhân văn nếu thiếu một yếu tố căn bản.
Yếu tố căn bản ấy là gì? Đức Thượng Đế dạy: “Tâm chí thành và sứ mạng hòa hiệp của các con là Cao Đài.”1 Mỗi cá nhân con người vốn là một Cao Đài trong vũ trụ. Nhưng nếu không có sự hòa hiệp với nhau giữa những chiếc đài cao nơi từng cá nhân, thì không thể tạo thành chiếc đài cao của xã hội; khi đó, dù xã hội có vận động theo chiều hướng nào và có phát triển đến đâu, thì cũng chỉ là một hệ thống giai cấp với những phân tranh để tự hủy diệt. Tuy nhiên, nếu chỉ có sự hòa hiệp thì cũng chưa đủ, mà sự hòa hiệp ấy còn phải được thực hiện bởi một tấm lòng chí thành. Nói khác đi, phải đặt quyết tâm và nỗ lực để thực hiện sứ mạng hòa hiệp lên trên tất cả, thì sự liên kết giữa những cá nhân mới tạo thành một xã hội vững chắc và sự liên kết giữa các xã hội mới tạo thành một nhân loại trường tồn.
1 Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế; Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Đại Đạo, Tuất thời, 15-10 Quý Sửu. 30 YẾU ĐIỂM GIÁO LÝ ĐẠI ĐẠO Như vậy, xã hội tự nó chỉ mới là một chiếc đài. Chiếc đài ấy chỉ có thể đạt đến một chiều cao nhân bản tính khi con người mang hết tâm thành của mình ra mà thực hiện sự hòa ái với đồng loại. Nếu được như vậy, thì mỗi xã hội sẽ thật sự là một Cao Đài.
Những Cao-Đài-xã-hội này được hiệp nhất từ những Cao-Đài-cá-nhân, và đến lượt mình, Cao-Đài-xã-hội lại trở thành những thành phần, những cấu tử, những phân tầng khác nhau của Cao-Đài-nhân-loại, nghĩa là của một tòa Cao Đài rộng lớn hơn, tòa Cao Đài của toàn thể nhân sinh. Trong ý nghĩa đó, Cao Đài cũng chính là nhân sinh. Và trong một xã hội nhân sinh được tạo dựng theo đúng mô hình Cao Đài như vậy – ở bất kỳ quy mô lớn nhỏ nào – thì trật tự kỷ cương chính là sơ đồ kiến trúc của xã hội đó. Sơ đồ đó thiết lập tương quan giữa các trách nhiệm cá nhân tính và các mục tiêu xã hội tính.
Nhờ đó, con người không còn là một cá nhân mà trở thành một chức năng trong cộng đồng, một bổn phận trong xã hội, một sứ mạng trong nhân loại để thực hiện những mục tiêu chung của tập thể; và xã hội cũng không còn là một hệ thống giai cấp, mà trở thành một môi trường tiến hóa sống động để phát huy những khả năng tốt đẹp cũng như những sở dụng thiêng liêng của con người. CAO ĐÀI LÀ TÔN GIÁO Nguyên lý của “chiếc đài cao” đã xuất hiện trong khắp các tín ngưỡng thuộc mọi nền văn minh Đông Tây kim cổ, và đã được biểu tượng hóa trong kiến trúc của mọi tôn giáo. Các kim tự tháp của các tôn giáo cổ đại tại Ai cập và Pérou, những ngọn tháp nhiều tầng của các đền thờ Hindu, những ngọn tháp của các chùa Phật giáo, những tháp chuông của CAO ĐÀI 31 các nhà thờ Thiên Chúa giáo, những ngọn tháp của các đền thờ Hồi giáo,. đều là những cách thức biểu hiện khác nhau của cùng một chiếc đài cao trong khát vọng hướng thượng của nhân loại.
Rõ ràng, mỗi tôn giáo đều không giấu được khuynh hướng tự bảo tồn lấy hình thể cao đài trong kiến trúc của mình. Những chiếc đài cao ấy được mỗi tôn giáo dùng để biểu thị cho tầm kích to lớn và giá trị cao cả của công cuộc cứu thế mà tôn giáo ấy hoằng hóa nơi thế gian. Tôn giáo là một hình thái đặc biệt của cộng đồng nhân sinh. Nhưng không chỉ đơn thuần là thừa hưởng hay phát triển cấu trúc Cao Đài của nhân sinh, tôn giáo còn mô phỏng cấu trúc Cao Đài của vũ trụ, và hơn nữa, kết hợp cả hai cấu trúc đó – Cao Đài vũ trụ và Cao Đài nhân sinh – để phát huy những tiềm năng trong cấu trúc Cao Đài của con người.
Với ý nghĩa đó, mỗi tôn giáo là một Cao Đài. Cao Đài nơi mỗi tôn giáo là Cao Đài của những bản sắc văn hóa dị biệt. Đó là cái Cao Đài đã tạo thành văn minh nhân loại cho đến ngày nay, bao gồm mọi lĩnh vực từ vật chất đến tâm linh. Điều đáng tiếc là sự dị biệt của những màu sắc tôn giáo rất phong phú ấy đã bị ngộ nhận như là sự mâu thuẫn, và bị biến thành một trong những duyên cớ để nhân loại tự phân hóa.
Hậu quả của sự ngộ nhận này là các tôn giáo tự phủ định lấy bản chất Cao Đài vốn có trong tinh thần căn bản của chính mình. Bởi vậy, ngay sau khi những nhiệm vụ lịch sử của các tôn giáo thuộc Nhất Kỳ và Nhị Kỳ Phổ Độ hoàn tất, thì một bài toán mới lập tức phát sinh ở những bước phát triển tiếp theo của văn minh nhân loại: nhân loại đang cần một Cao Đài phổ quát để xây dựng một thế giới thái bình và đại đồng. 32 YẾU ĐIỂM GIÁO LÝ ĐẠI ĐẠO Và giờ đây, cái Cao Đài phổ quát ấy đã thật sự xuất hiện trên hành tinh của chúng ta: tại Việt nam, đạo Cao Đài, tức là Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, đã được chính Đức Chí Tôn Thượng Đế trực tiếp khai mở để mang đến một giải pháp cho việc khôi phục bản thể đại đồng nhân loại. CAO ĐÀI LÀ ĐẠI ĐẠO Hai chữ “Cao Đài” chỉ thật sự bắt đầu được phổ biến trong nhân loại kể từ khi đạo Cao Đài ra đời.
Mặc dù trong giai đoạn khởi đầu của mình, đạo Cao Đài hiện diện trên thế gian như một tôn giáo, nhưng thực chất, đó không phải là một tôn giáo theo ý nghĩa thông thường của danh từ này, mà đó chính là Đại Đạo, nghĩa là con đường tiến hóa tất yếu của vạn linh từ xưa đến nay trên địa cầu: “Người vẫn tưởng Cao Đài – tôn giáo, Nào hay đâu Đại Đạo hoằng dương; Gồm thâu trăm nẻo ngàn đường, Tam nguơn chuyển thế định phương phục hoàn. Mở trí tuệ soi đàng thiên lý, Định tâm hồn coi kỹ cơ Trời; Một vòng luân chuyển ai ơi, Cổ kim nhứt mạch Đạo Trời hóa sanh.”1 Nhờ việc mượn hình tướng của một tôn giáo, đạo Cao Đài đã dung hòa được những tư tưởng căn bản cũng như đã tổng hợp được những tinh ba trong chân truyền của vạn giáo. Thông qua một cơ cấu hữu hình là nền tổ chức Đại Đạo, những yếu tố căn bản và tinh túy của vạn giáo được hệ thống hóa thành Tam Giáo Đạo.