Luận văn: Bạo lực của cha mẹ đối với con cái tuổi tiểu học - Trần Thị Thanh Xuân

Chuyên khảo phân tích Bạo lực của cha mẹ đối với con cái tuổi tiếu học, đánh giá các khía cạnh quan trọng, đề xuất hướng nghiên cứu tiếp theo.

Chuyên ngành

Tâm lý học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sỹ

2014

112
0
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Thực trạng bạo lực của cha mẹ đối với con cái tuổi tiểu học

Vấn đề bạo lực của cha mẹ đối với con cái tuổi tiểu học là một thực trạng xã hội nhức nhối, tồn tại ở nhiều quốc gia và đang trở nên đáng báo động tại Việt Nam. Đây không chỉ là hành vi vi phạm quyền trẻ em mà còn để lại những vết sẹo tâm lý sâu sắc, ảnh hưởng lâu dài đến sự phát triển nhân cách của trẻ. Bạo lực gia đình không giới hạn ở những hành vi gây tổn thương thể chất, mà còn bao gồm cả những hình thức tinh vi hơn như bạo lực tinh thần. Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng, trẻ em phát triển tốt nhất trong môi trường yêu thương và an toàn. Tuy nhiên, một bộ phận không nhỏ các bậc phụ huynh vẫn lạm dụng quyền làm cha mẹ, coi việc đánh mắng là một phương pháp giáo dục hiệu quả. Theo nghiên cứu của tác giả Trần Thị Thanh Xuân (2014), 100% trẻ em được khảo sát thừa nhận đã từng trải qua ít nhất một hình thức bạo lực từ cha mẹ. Điều này cho thấy tính phổ biến của vấn đề. Các hình thức bạo lực này diễn ra dưới nhiều mức độ khác nhau, từ những lời la mắng, chì chiết đến những trận đòn roi gây đau đớn. Sự thiếu nhận thức đầy đủ về tác hại của bạo lực khiến nhiều phụ huynh vô tình đẩy con mình vào trạng thái sợ hãi, lo âu và mất niềm tin. Việc tìm hiểu sâu về thực trạng bạo lực của cha mẹ đối với con cái tuổi tiểu học là bước đầu tiên để xây dựng các giải pháp can thiệp, bảo vệ thế hệ tương lai.

1.1. Phân loại các hình thức bạo hành trẻ em phổ biến

Bạo lực của cha mẹ đối với con cái được chia thành hai dạng chính: bạo lực thể chấtbạo lực tinh thần. Bạo lực thể chất là hình thức sử dụng sức mạnh vật lý gây đau đớn, tổn thương cho cơ thể trẻ. Các hành vi cụ thể bao gồm đánh, tát, véo, giật tóc, hoặc dùng các vật dụng như roi, thước kẻ, thắt lưng để trừng phạt. Hình thức này dễ nhận biết qua các dấu vết trên cơ thể trẻ nhưng hậu quả tâm lý lại vô cùng nặng nề. Trong khi đó, bạo lực tinh thần lại mang tính chất tinh vi và khó nhận diện hơn. Đây là những hành vi tác động tiêu cực đến suy nghĩ, cảm xúc và lòng tự trọng của trẻ. Các biểu hiện bao gồm la hét, quát mắng, chửi bới, sỉ nhục, so sánh con với người khác, đe dọa, bỏ mặc hoặc đối xử bất công. Cả hai hình thức bạo lực này đều để lại những tổn thương tâm lý kéo dài, ảnh hưởng đến sự hình thành nhân cách và khả năng hòa nhập xã hội của trẻ sau này.

1.2. Mức độ đáng báo động của việc trừng phạt thân thể

Nghiên cứu thực tiễn tại trường tiểu học Kiến Hưng (Hà Đông, Hà Nội) cho thấy, việc trừng phạt thân thể vẫn là một phương pháp được nhiều cha mẹ sử dụng. Hành vi phổ biến nhất là "vừa đánh vừa mắng", chiếm tỷ lệ cao với điểm trung bình là 1.63, trong đó 46.8% trẻ cho biết thỉnh thoảng gặp phải. Tiếp theo là hành vi dùng roi, thước kẻ, giày dép để đánh (ĐTB = 1.54) và tát vào má (ĐTB = 1.40). Nhiều phụ huynh vẫn giữ quan niệm "thương cho roi cho vọt", tin rằng đòn roi là cần thiết để trẻ trở nên ngoan ngoãn và biết nghe lời. Một phụ huynh chia sẻ: "Bọn trẻ sai thì tất nhiên phải dùng đến hình phạt, nhiều khi nói chúng nó có thèm nghe đâu, cứ phải kèm theo cái roi nó mới chịu nghe và biết sợ". Quan niệm này cho thấy sự thiếu hiểu biết về các phương pháp giáo dục con cái tích cực và hậu quả tiêu cực mà đòn roi gây ra cho sự phát triển của trẻ.

II. Hậu quả của bạo lực gia đình đối với tâm lý trẻ nhỏ

Việc cha mẹ sử dụng bạo lực để lại những hậu quả nghiêm trọng và đa chiều đối với trẻ em tuổi tiểu học. Những tác động này không chỉ giới hạn ở nỗi đau thể xác tức thời mà còn ăn sâu vào tâm hồn, gây ra những tổn thương tâm lý kéo dài. Trẻ em sống trong môi trường bạo lực thường xuyên phải đối mặt với cảm giác sợ hãi, lo âu và bất an. Chúng có thể trở nên rụt rè, thiếu tự tin, hoặc ngược lại, phát triển hành vi hung hăng, chống đối như một cơ chế tự vệ. Nghiên cứu của Graham-Bermann và Levendosky (1998) chỉ ra rằng, trẻ em chứng kiến hoặc trải qua bạo lực gia đình gặp nhiều vấn đề về cảm xúc, giao tiếp xã hội và nhận thức bản thân. Các em có thể mất đi sự hồn nhiên, trong sáng vốn có của lứa tuổi, thay vào đó là sự hoài nghi, căm ghét chính những người thân yêu nhất. Hậu quả của bạo lực của cha mẹ đối với con cái tuổi tiểu học còn ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả học tập và các mối quan hệ bạn bè, khiến trẻ dần bị cô lập và khó hòa nhập. Những vết sẹo tinh thần này có thể đi theo trẻ suốt đời, tác động đến nhân cách và cách chúng ứng xử trong các mối quan hệ khi trưởng thành.

2.1. Biểu hiện hậu quả qua hành vi và cảm xúc của trẻ

Hậu quả của bạo lực biểu hiện rõ rệt qua hai khía cạnh chính: hành vi và cảm xúc. Về hành vi, trẻ có thể trở nên không tập trung, chán học, thường xuyên đau đầu, mất ngủ, thậm chí có những hành động tự làm đau cơ thể. Phản ứng ngay sau khi bị trừng phạt thường là khóc (68.4%), im lặng không nói gì (47.9%), hoặc tỏ thái độ phản kháng như cãi lại (12.6%). Về mặt cảm xúc, những đứa trẻ này thường xuyên cảm thấy sợ hãi, xấu hổ, thất vọng về bản thân, và có xu hướng xa lánh mọi người. Cảm giác bị bỏ rơi, không được yêu thương khiến trẻ mất niềm tin vào gia đình và thế giới xung quanh. Những cảm xúc tiêu cực này nếu không được giải tỏa kịp thời có thể dẫn đến các vấn đề tâm lý nghiêm trọng hơn như trầm cảm hoặc rối loạn lo âu khi trẻ lớn lên.

2.2. Đánh giá của trẻ về tác động tiêu cực từ bạo lực

Khi được hỏi về cảm nhận của mình, phần lớn trẻ em đều nhận thức được tác động tiêu cực của bạo lực. Theo biểu đồ 3.2 trong nghiên cứu của Trần Thị Thanh Xuân, 60.5% trẻ cho rằng việc bị cha mẹ đánh mắng khiến các em "sợ và không dám làm sai nữa", nhưng đồng thời cũng có 31.6% cảm thấy "buồn và không muốn nói chuyện với cha mẹ". Đáng chú ý, 15.3% trẻ cho biết chúng cảm thấy "tức giận và muốn làm trái lại lời cha mẹ". Điều này chứng tỏ rằng, dù bạo lực có thể mang lại hiệu quả tức thời trong việc ngăn chặn hành vi sai trái, nhưng về lâu dài, nó phá vỡ mối quan hệ tình cảm, gây ra sự xa cách và thái độ chống đối ngầm ở trẻ. Trẻ em cần sự tôn trọng và thấu hiểu, không phải sự sợ hãi được tạo ra từ đòn roi và những lời mắng nhiếc.

III. Top nguyên nhân cốt lõi dẫn đến bạo lực của cha mẹ với con

Để giải quyết tận gốc vấn đề, việc tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến bạo lực của cha mẹ đối với con cái tuổi tiểu học là vô cùng cần thiết. Các nghiên cứu chỉ ra rằng, hành vi bạo lực này xuất phát từ nhiều yếu tố phức tạp, bao gồm cả nguyên nhân chủ quan từ phía cha mẹ và các yếu tố liên quan đến trẻ. Một trong những nguyên nhân sâu xa là do quan niệm giáo dục truyền thống, lạc hậu đã ăn sâu vào tiềm thức nhiều người. Suy nghĩ "thương cho roi cho vọt" hay "cha mẹ có toàn quyền dạy dỗ con cái" đã vô tình hợp thức hóa các hành vi trừng phạt thể chất. Bên cạnh đó, những áp lực từ cuộc sống hiện đại như kinh tế khó khăn, công việc căng thẳng, mâu thuẫn vợ chồng cũng là tác nhân quan trọng. Khi không thể kiểm soát cảm xúc, nhiều bậc phụ huynh đã trút giận lên con cái như một cách giải tỏa. Khả năng kiềm chế tức giận kém và sự thiếu hụt kiến thức, kỹ năng làm cha mẹ cũng góp phần làm gia tăng tình trạng này. Việc nhận diện rõ các nguyên nhân này sẽ giúp xây dựng những giải pháp can thiệp phù hợp và hiệu quả hơn.

3.1. Phân tích nguyên nhân từ nhận thức và cảm xúc của cha mẹ

Theo đánh giá của trẻ em trong nghiên cứu, nguyên nhân chính từ phía cha mẹ là do "cha mẹ đang bực tức" (ĐTB = 1.95). Điều này cho thấy khả năng kiểm soát cảm xúc của phụ huynh là yếu tố then chốt. Khi gặp căng thẳng trong công việc hoặc cuộc sống, họ dễ mất bình tĩnh và sử dụng bạo lực với con. Nguyên nhân thứ hai là do quan niệm "người lớn có quyền phạt trẻ" (ĐTB = 1.58), phản ánh một tư duy gia trưởng, áp đặt. Ngoài ra, các yếu tố như mâu thuẫn vợ chồng, khó khăn kinh tế, hay việc cha mẹ sử dụng chất kích thích cũng được trẻ em chỉ ra là những nguyên nhân phổ biến. Sự thiếu nhận thức về quyền trẻ em và các phương pháp giáo dục tích cực khiến nhiều cha mẹ đi vào lối mòn của bạo lực mà không lường hết hậu quả.

3.2. Đánh giá các nguyên nhân từ hành vi của trẻ em

Từ góc nhìn của trẻ, hành vi của chính các em cũng là một trong những nguyên nhân gây ra sự trừng phạt. Nguyên nhân hàng đầu được nêu ra là "học kém" (ĐTB = 1.83) và "mải chơi, không học bài" (ĐTB = 1.77). Điều này phản ánh sự kỳ vọng và áp lực học tập rất lớn mà cha mẹ đặt lên con cái. Khi kết quả học tập của con không như ý, nhiều phụ huynh cảm thấy thất vọng và dùng đến các biện pháp tiêu cực. Các lý do khác như "nói dối cha mẹ" (ĐTB = 1.63), "cãi nhau với anh chị em" (ĐTB = 1.60) cũng thường xuyên dẫn đến các hình phạt. Tuy nhiên, cần hiểu rằng đây chỉ là những tác nhân khởi phát. Phản ứng của cha mẹ trước những lỗi lầm này mới là yếu tố quyết định liệu bạo lực có xảy ra hay không. Thay vì trừng phạt, cha mẹ cần tìm hiểu nguyên nhân đằng sau hành vi của con để có cách giáo dục phù hợp.

IV. Phương pháp giáo dục không đòn roi cho trẻ tuổi tiểu học

Chấm dứt bạo lực của cha mẹ đối với con cái tuổi tiểu học đòi hỏi sự thay đổi căn bản trong tư duy và phương pháp giáo dục. Thay thế đòn roi và mắng chửi bằng các biện pháp tích cực là con đường bền vững để xây dựng một gia đình hạnh phúc. Nền tảng của giáo dục không đòn roi là sự tôn trọng, thấu cảm và kiên nhẫn. Cha mẹ cần học cách coi con cái như những cá thể độc lập, có suy nghĩ và cảm xúc riêng. Việc thiết lập các quy tắc rõ ràng, nhất quán trong gia đình và giải thích cho con hiểu lý do đằng sau những quy tắc đó sẽ hiệu quả hơn nhiều so với việc áp đặt một cách độc đoán. Khi con mắc lỗi, thay vì trừng phạt ngay lập tức, cha mẹ nên giữ bình tĩnh, tìm hiểu nguyên nhân và cùng con thảo luận về hậu quả của hành vi. Áp dụng các hình thức kỷ luật tích cực như tạm thời tước đi một đặc quyền (xem tivi, chơi game) hoặc yêu cầu con thực hiện một công việc để "sửa sai" sẽ giúp trẻ nhận ra lỗi lầm mà không cảm thấy bị tổn thương. Quan trọng nhất là cha mẹ phải làm gương về cách giải quyết xung đột một cách ôn hòa và tôn trọng.

4.1. Hướng dẫn kỹ năng lắng nghe tích cực và giao tiếp

Giao tiếp hiệu quả là chìa khóa để giải quyết hầu hết các mâu thuẫn. Kỹ năng lắng nghe tích cực là khi cha mẹ thực sự tập trung vào những gì con đang nói, cả bằng lời và không lời, mà không phán xét. Thay vì ngắt lời hoặc đưa ra mệnh lệnh, hãy đặt những câu hỏi mở để khuyến khích con chia sẻ nhiều hơn. Tác giả Phạm Thành Nghị (2010) cho rằng, nhiều cha mẹ thường đặt mình ở vị thế bề trên, gửi đi các thông điệp mang tính mệnh lệnh, phê phán, khiến trẻ co cụm và sợ hãi. Hãy thay đổi bằng cách thể hiện sự đồng cảm, ví dụ như nói: "Bố/mẹ hiểu là con đang cảm thấy buồn/tức giận vì...". Giao tiếp tôn trọng giúp xây dựng niềm tin và khiến trẻ cởi mở hơn trong việc chia sẻ những khó khăn, khúc mắc của mình.

4.2. Cách xây dựng kỷ luật tích cực thay thế trừng phạt

Kỷ luật tích cực không phải là nuông chiều hay bỏ qua lỗi lầm của trẻ. Đó là cách dạy trẻ những bài học quan trọng về trách nhiệm và sự tôn trọng mà không cần dùng đến bạo lực. Thay vì tập trung vào việc trừng phạt hành vi sai, kỷ luật tích cực tập trung vào việc tìm ra giải pháp. Ví dụ, nếu hai anh em tranh giành đồ chơi, thay vì quát mắng cả hai, cha mẹ có thể ngồi xuống và hướng dẫn chúng cách thương lượng hoặc thay phiên nhau chơi. Khi con không làm bài tập, hãy cùng con tìm hiểu lý do (bài khó, mệt mỏi, hay bị phân tâm) và giúp con lập một kế hoạch học tập hợp lý. Việc trao cho con cơ hội để sửa chữa lỗi lầm và học hỏi từ đó sẽ giúp con phát triển kỹ năng giải quyết vấn đề và lòng tự trọng, điều mà đòn roi không bao giờ làm được.

V. Kết quả nghiên cứu về bạo lực tinh thần tại trường học

Bên cạnh bạo lực thể chất, bạo lực tinh thần là một hình thức gây tổn thương sâu sắc nhưng thường bị xem nhẹ. Nghiên cứu về bạo lực của cha mẹ đối với con cái tuổi tiểu học đã chỉ ra rằng các hành vi gây áp lực, làm tổn thương tâm lý trẻ diễn ra rất thường xuyên. Những lời nói tưởng chừng vô hại lại có sức sát thương ghê gớm, bào mòn lòng tự trọng và sự tự tin của trẻ. Kết quả khảo sát cho thấy, hầu hết mọi trẻ em đều từng phải chịu đựng những lời nói tiêu cực từ cha mẹ. Các hành vi như la mắng, so sánh, chì chiết, đe dọa hay đặt kỳ vọng quá cao đều được ghi nhận ở mức độ phổ biến. Nhiều phụ huynh không nhận thức được rằng những lời nói của họ chính là một dạng bạo lực. Họ cho rằng việc la mắng hay so sánh con với bạn bè là để "tốt cho con", để thúc đẩy con cố gắng hơn. Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Những hành vi này chỉ khiến trẻ cảm thấy mình kém cỏi, không được yêu thương, từ đó dẫn đến tâm lý mặc cảm, tự ti, thậm chí là ghen tị và hận thù. Việc nhận diện và chấm dứt bạo lực tinh thần là một yêu cầu cấp bách để bảo vệ sức khỏe tâm thần cho trẻ.

5.1. Thực trạng bạo lực tinh thần qua những lời nói

Lời nói có thể trở thành vũ khí sắc bén nhất. Theo bảng số liệu 3.2, hành vi bạo lực tinh thần phổ biến nhất là "mắng" khi trẻ mắc lỗi, với 99% trẻ thừa nhận đã từng trải qua (ĐTB = 2.18). Đứng thứ hai là hành vi "so sánh con không bằng bạn A, bạn B" (ĐTB = 1.63), với 48.4% trẻ thỉnh thoảng bị so sánh. Một em học sinh chia sẻ: "Nói con không bằng bạn, mở mắt ra mà nhìn bạn làm con rất khó chịu. [...] Chính sự so sánh này làm con ghét bạn lớp trưởng hơn". Tiếp theo là các hành vi như "nhắc đi nhắc lại lỗi lầm của con" (ĐTB = 1.59), "chửi" (ĐTB = 1.44), và "quát tháo ầm ĩ" (ĐTB = 1.35). Những lời nói này tạo ra một môi trường gia đình căng thẳng, độc hại, khiến trẻ luôn sống trong trạng thái lo lắng, sợ sệt.

5.2. Áp lực từ kỳ vọng quá cao và thái độ thiếu công bằng

Kỳ vọng của cha mẹ là điều cần thiết, nhưng khi nó trở thành một áp lực quá sức, nó sẽ biến thành một dạng bạo lực tinh thần. Nhiều cha mẹ đặt ra những yêu cầu quá cao so với khả năng thực tế của con, ép con phải đạt được thành tích hoàn hảo trong học tập cũng như mọi mặt của cuộc sống. Bên cạnh đó, thái độ nghi ngờ, thiếu tin tưởng và không công bằng cũng làm tổn thương trẻ sâu sắc. Việc không lắng nghe lời giải thích của con, vội vàng kết tội hoặc thiên vị giữa các con sẽ khiến trẻ cảm thấy bị đối xử bất công, ấm ức và không được tôn trọng. Những hành vi này phá vỡ sợi dây liên kết tình cảm, khiến trẻ dần xa lánh và không còn muốn chia sẻ với cha mẹ.

VI. Hướng đi mới nhằm giảm thiểu bạo lực của cha mẹ với con

Để giải quyết triệt để vấn đề bạo lực của cha mẹ đối với con cái tuổi tiểu học, cần có sự chung tay của cả gia đình, nhà trường và xã hội thông qua các giải pháp đồng bộ. Trước hết, cần đẩy mạnh công tác truyền thông, giáo dục để nâng cao nhận thức cho các bậc phụ huynh về quyền trẻ em, về tác hại của bạo lực và các phương pháp giáo dục con cái tích cực. Các chương trình, hội thảo về kỹ năng làm cha mẹ, kỹ năng quản lý cảm xúc, giải quyết xung đột không bạo lực cần được tổ chức thường xuyên và dễ tiếp cận hơn. Vai trò của nhà trường cũng vô cùng quan trọng. Các giáo viên, đặc biệt là giáo viên chủ nhiệm, cần được trang bị kiến thức để nhận diện sớm các dấu hiệu trẻ bị bạo hành và có kênh liên lạc chặt chẽ với gia đình để kịp thời hỗ trợ. Bên cạnh đó, việc xây dựng các dịch vụ tư vấn, hỗ trợ tâm lý cho cả cha mẹ và trẻ em là rất cần thiết. Cha mẹ cần một nơi để chia sẻ những áp lực, khó khăn, còn trẻ em cần một không gian an toàn để bày tỏ những tổn thương của mình. Một xã hội không khoan nhượng với bạo lực trẻ em chính là môi trường tốt nhất để bảo vệ và nuôi dưỡng thế hệ tương lai.

6.1. Đề xuất giải pháp can thiệp và hỗ trợ tâm lý gia đình

Các giải pháp can thiệp cần được triển khai ở nhiều cấp độ. Ở cấp độ gia đình, cần khuyến khích cha mẹ tham gia các lớp học tiền hôn nhân và các khóa học về nuôi dạy con cái. Các dịch vụ tư vấn tâm lý gia đình cần được phát triển để giúp các cặp vợ chồng giải quyết mâu thuẫn một cách lành mạnh, tránh trút giận lên con. Đối với những trường hợp bạo lực đã xảy ra, cần có sự can thiệp của các cơ quan chức năng, nhân viên công tác xã hội để bảo vệ trẻ em và có biện pháp giáo dục lại cha mẹ. Việc thiết lập các đường dây nóng, các trung tâm hỗ trợ cộng đồng là cần thiết để trẻ em và cả những phụ huynh đang gặp khó khăn có thể tìm kiếm sự giúp đỡ kịp thời.

6.2. Nâng cao vai trò của nhà trường và cộng đồng xã hội

Nhà trường không chỉ là nơi truyền đạt kiến thức mà còn là môi trường quan trọng để hình thành nhân cách. Cần tích hợp các nội dung giáo dục về quyền trẻ em, về phòng chống bạo lực vào chương trình học. Giáo viên cần là cầu nối giữa gia đình và nhà trường, thường xuyên trao đổi với phụ huynh về tình hình của trẻ để cùng tìm ra phương pháp giáo dục tốt nhất. Về phía cộng đồng, cần xóa bỏ thái độ thờ ơ, xem bạo lực gia đình là "chuyện riêng" của mỗi nhà. Mỗi người dân cần có trách nhiệm lên tiếng, báo cáo các trường hợp bạo hành trẻ em cho cơ quan chức năng. Việc xây dựng một mạng lưới an sinh xã hội vững chắc, bảo vệ trẻ em khỏi mọi hình thức bạo lực gia đình là trách nhiệm chung của toàn xã hội.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1: Cư sở lí luận Chương 2: Tổ chức nghiên cứu và phương pháp nghiên cứu Chương 3: Kêt quả nghiên cứu Chirong 1 CO SỞ LÍ LUẬN l. T ổ ng q u an nghiên cứu về bạo lực của cha mẹ đối vói con cái Vấn đề giáo dục con cái nói chung và vấn đề sử dụng các hình thức bạo lực trong giáo dục nói riêng luôn được các nhà nghiên cứu quan tâm. Đây là vân đề được đê cập khá nhiều trong các công trình nghiên cứu của các nhà khoa học thuộc nhiều lĩnh vực như Tâm lý học, giáo dục học, xã hội học. trone \ à ngoài nước.

Bạo lực đối với trẻ em là hiện tượng phổ biến trên phạm vi toàn cầu. y iíĩm g nghiên cứu về hạo lực của cha m ẹ đối với con cái trên thế giớ i Tại nước Mỹ vào năm 2000, các cơ quan công quyền nhận được hơn 3 triệu báo cáo về lạm dụng hoặc bỏ mặc trẻ em. Điều này có nghĩa là người ta ghi nhận cứ 25 trẻ thì có một vụ xảy ra (R. Một nghiên cứu đã đưa ra số liệu; ở Mỹ có 10 triệu trẻ em bị bạo lực gia đình hàng năm (Lucy S.Carter và cộng sự, 1999) [33].

Tại hội thảo đặc biệt về chủ đề bạo lực đối với trẻ em ở trụ sở New York (Mỳ), UNICEP và OHCHR cho biết đa số trẻ em được khảo sát trên toàn cầu đều trải qua những hình thức khác nhau của sự kỷ luật quá khắc nghiệt, 50% tre em phải trải qua trừng phạt băng bạo lực thê chât, 75% phải trải qua các hình ihửc xâm hại về tinh thần. Việc sử dụng các hinh thức kỷ luật quá hà khắc, thậm chí ngay cả các hình thức nhẹ nhàng cũng để lại những hậu quả có hại rất lớn đổi với tré em cũng như đối với xã hội, cản trở năng lực nhận thức cua trỏ và thúc đẩy ban năng sư diing bạo lực của tré trong tương lai [39]. Dulamdary EnKhtor và cộng sự (2007) nghiên cứu về trừng phạt thân thế \ à tinh thần tre em đã chí ra rằníì khi bố mẹ trừrm phạt tre cảm thấy buồn, ân hận, hối lồi, đau khổ [37. Nghiên cứu cua Parsons, Wallon, Bovvblv và Lacnan cho rànm Gia đình là môi trườníi xă hội đầu tiẻn mà mồi đứa tre - mồi con người dược tiếp xúc.

1'rotm gia dinh nguòi mẹ là người dem lại cho tre cảm giác an toàn, còn người :lia là người đưa ra những ĩmuyên tắc, chuân mực, là hình ảnh cua sự rắn roi, nạnh mè. Giáo dục của cha mẹ như là tác nhân có thê kìm hãm, điều chỉnh những ròi nhiễu cua trẻ, nhưng cũng có thê làm tăng thêm rói nhiễu nêu như không có cách giáo dục phù hợp [28. Nghiên cứu của nhà Tâm lý học T.Gavrinlova (1984) cho rằng mâu ‘.huần trong quan hệ giữa cha mẹ và các em thường nằm trong những vấn đề vê quân áo, ăn mặc, bạn bè, những trò giải trí. những khác biệt đó khá rõ nét.

Chính sụr mâu thuẫn này là một trong những nguyên nhân cơ bản khiến cha mẹ phải dùng những lời nói làm tổn thương con trẻ, những sự trừng phạt hay sự bao bọc quá mức đổi với trẻ, mà theo chúng, tất cả những điều đó đều gây nén ở các em cảm giác không được tôn trọng và bị kiểm soát [36]. Theo nghiên cửu của Lautrev (1979). Kết quả nghiên cứu của ông đưa ra ba cách thức giáo dục của bổ mẹ: mềm mỏng, cứng nhắc và buông lỏng, ô n g cũng chỉ ra rằng: những biến số môi trưòng xã hội và nét nhân cách của bố mẹ ảnh hưởng rất lớn tới cách giáo dục con cái của cha mẹ [23]. - Một loạt những nghiên cứu mới được giới thiệu gần đây trong một hội nghị khoa học thần kinh được tổ chức tại New Orleans cho thấy: trong ứng xử và quan hệ tình cảm của các thành viên trong gia đình, những xô xát, mâu thuẫn, xung đột.

đều “dẫn tới những hậu quả về mặt sinh hoá đối với việc phát triển của não, đặc biệt là trẻ em trong giai đoạn đầu đời của mình. Trong bài viết; “Cha mẹ gảv tôn thương con c á i”, Craig Buck và Susan cho răng: cha mẹ có thê gây tôn thương cho con cái băng bạo hành ngôn ngừ và bạo hành thân thế. Có hai kiêu bạo hành về ngôn ngừ; (1) kiếu lấn công trực tiếp, rõ ràng, làni giam giá Irị của Ire. Bổ mẹ có thê nói với tre rằrm họ ước sao tre khônu biu) uiờ được sinh ra; (2) kiêu tân côníi íỉián ticp; trêu chọc, mía mai, xúc phạm, hụ nhục (uọi tré bànt’ nhừnti biệt danh nào dó).

Nhừnư, kiêu bố mẹ như vậy ihường che giâu sự bạo hành đăng sau bê ngoài hài hước. Bố mẹ bạo hành thân thể (The physical abusers) thường có những đặc đièm: rhiêu sự kiếm soát những xung động của bản thân. Họ sẽ tân công những đứa con bất cứ khi nào họ có những cảm xúc tiêu cực mãnh ỉiệt cần phai giải tỏa. Họ dườĩig như ít nhận thức được những hậu quả của nhừng gì họ gây ra cho đứa con.

Đó gần như là một phản ứng tự động khi họ bị stress. + Bố mẹ bạo hành thường đến từ những gia đình có truyền thong bạo hành. Phân lớn những hành vi đánh đập, bạo hành của họ là một sự lặp lại trực tiếp từ nhừng gì họ đã trải qua và học được từ thời trẻ. + Rất nhiều những bố mẹ bạo hành có vấn đề liên quan đến rượu và chất gây nghiện.

Việc chất gây nghiện là một trong những yếu tố phổ biến khiến cho họ mất khả năng kiểm soát tính xung động của mình. Một sổ bố mẹ bạo hành viện cớ cho việc đánh đập con bằng cách cho rằng họ muốn làm cho đứa trẻ trở nên rắn rỏi hơn, dũng cảm hơn, mạnh mẽ hơn. Thực tế, nghiên cứu đã chỉ ra ràng việc kỷ luật con bằng cách đánh đập không mang lại hiệu quả. Việc đánh đập con sẽ tạo ra trong trẻ những cảm xúc thù hận, giận dữ, tưởng tượng trả ihù và căm ghét bản thân.

Nó gây nguy hiềm cho thân thể, cảm xúc và tinh thần cho trẻ [38. N hử nữ nưhiên cứu về hạo lực của cha m ẹ đổi với con cái ở Việt Nam o o • • • • Bạo lực gia đình nói chung và bạo lực của cha mẹ đối với con cái nói riêng là đề tài hết sức được quan tâm, chú ý và đã có rất nhiều tác giả nghiên cứu vân đề này. Khiều lố chức phi chính phủ tại Việt Nam như UNICEP', Plan Internalinonal đã kêt hợp với ủ y ban Dân sổ - Gia đình và Tre em và nhiều chuyên Lỉia tronẹ các lĩnh vực khoa học và xã hội thực hiện nhiều dự án, tô chức nhiều cuộc hội thao quốc lổ tại Việt Nam. Kêt qua imhiên cứu thăm dò dư luận tre em dược tiến hành ĩiăm 1998 do tác gia í)ặng Canh Khanh và Nmiyễn Văn Buôm thực hiện đã phong \'ân các em ve hình thức xử phạt của cha mẹ với con cái.

Trong sổ những em được hỏi tliì có 90,52% nói răng chúng ihường bị cha mẹ đánh khi có lồi, trong đó vừa đánh vừa mẳng là 25,6%, đánh đau là 64,92%. Cũng theo báo cáo này thì có 45% các em nói rằng minh bị phạt oan ức, 72,08% nói rằng đã râl đau buồn khi bị xử phạt và có 27,9% nói rằng các em rất tức giận bố mẹ. “Những thương tích trên cơ thê dù đau đớn nhưng thời gian sẽ xoá nhoà, còn những thưong tích về tinh thần, đời sổng tâm lý, trẻ đâu dễ quên đi” [dẫn theo 25. 'ĨYong một nghiên cứu của Hoàng cấm Tú và cộng sự (2001), nhóm tác giả đã tìm hiểu các hình thức cha mẹ sử dụng để giáo dục trẻ em.

Tổng số 100 em trong độ tuổi từ 4 - 18 tuổi (gồm 50 em trai và 50 em gái) cũng như cha mẹ của các em đã được phỏng vấn. Kết quả cho thấy, cha mẹ thưíTiig sử dụng các hình thức phạt thân thể con cái làm biện pháp để giáo dục. Trong khi 82,45% các bậc cha mẹ có sử dụng cách giải thích, nhưng những hình thức sau vẫn được sử dụng: đập hoặc cốc đầu trẻ (26%), đánh vào mông (22%), đánh bàng roi (21,8%), đánh vào đùi (20,1%), túm lấy trẻ lắc (15%), lao vào đánh trẻ (11,7%) và đá trẻ (5,26%) [37]. Năm 2003 ƯNICEP cùng với ư ỷ ban Dân số - Gia đình và Trẻ em, tổ chức cứu trợ Trẻ em Thụy Điển, Plan International tiến hành nghiên cứu nhàm đánh giá về mức độ xâm hại trẻ em tại Việt Nam.

Nghiên cứu đã tiến hành trên 2800 người tham gia (chủ yếu là tré em) ở 3 tỉnh An Giang, Lào Cai và Hà Nội. Kết quá cho thấy: 70% trong sổ 2800 tré được phỏng vấn bị đánh vào mông, hơn một nửa bị đánh bàng roi hoặc một vật khác, hơn 16% đã từng bị người kýn hành hung về thê chất, hơn 9% tré cho biết phải đi khám sau khi bị đánh, đấm, kẹp co. 1/3 đã từng cliLmg kiến nhũng hành vi bạo lực về thê chất trong íĩia đình [dẫn iheo 30. Một níihiên cứu lại 6 tinh thuộc miền Bắc và miền Trung do Viện nghiên cửu Thanh niên thực hiện năm 2003, với cờ mau là 1240 học sinh các trườtm tiêu ỈIỌC và trung học cơ sở cho thấy: 46% nói rằng cha mẹ các ein thườni’ ■cưvêii phạt con cái băng cách này hay cách khác nèu con cái có lồi.

Trong sò nhữnií em đã bị phạt thì có 26% nói rằng các em bị đánh, 65% bị mắng chửi và 10% bị phạt với các hình thức khác nhau [dần theo 15]. i'ại Hội iháo sức khoỏ Thanh niên và vị thành niên (Hà Nội, 30/06/2005), nhiêu chuyên gia tâm lý cho răng: trong xã hội đây biên động, áp lực và cạnh tranh naày nay, trẻ em không chỉ cần được nuôi khỏe về thể chất mà còn cần được “dưỡng” cả về tinh thần. Cách cư xử hà khắc cúa cha mẹ sẽ không chí khiến gia đình đánh mất vai trò chăm sóc cho con mà còn khiến trẻ thui chột tình cảm, đến một lúc nào đó từ chổi chính cha mẹ tré [dẫn theo 39]. Nghiên cứu của tổ chức Cứu trợ Trẻ em Thụy Điển thực hiện tại 4 tỉnh Vĩnh Phúc, Quảng Ngãi, Gia Lai và Tiền Giang khi kháo sát trên 514 trẻ em (từ 6 - 1 8 tuổi) và 571 người lớn cho thấy: 30,7% người lớn đánh đòn trẻ ngay khi trẻ mắc lồi.

Người lớn thường dùng đồ vật đánh trẻ: roi, gậy (46,1%); dùng tay tát vào mặt, mông (46,8%); đấm đá vào người (18,2%); véo tai, mũi, giật tóc (30,2%); vớ được cái gì dùng cái đó (32,7%) [dẫn theo 39].

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ