Luận văn Thạc sỹ: Áp dụng tập quán trong giải quyết các vụ án dân sự tại Việt Nam

Luận văn thạc sỹ phân tích thực trạng áp dụng tập quán trong giải quyết vụ án dân sự tại Việt Nam, từ đó đề xuất các giải pháp hoàn thiện pháp luật.

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2019

89
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Hướng dẫn áp dụng tập quán trong giải quyết vụ án dân sự Việt Nam

Việc áp dụng tập quán trong giải quyết vụ án dân sự là một chế định pháp lý quan trọng, thể hiện sự công nhận của nhà nước đối với các quy tắc xử sự hình thành tự nhiên trong cộng đồng. Đây không chỉ là giải pháp lấp đầy những khoảng trống của hệ thống pháp luật thành văn mà còn là phương thức tôn trọng bản sắc văn hóa dân tộc. Bộ luật Dân sự 2015 (BLDS 2015) đã chính thức thừa nhận tập quán như một nguồn của pháp luật, có thể được viện dẫn khi pháp luật không có quy định và các bên không có thỏa thuận. Vai trò này đặc biệt có ý nghĩa trong các lĩnh vực như hôn nhân gia đình, quan hệ đất đai tại các vùng dân tộc thiểu số, và cả trong các giao dịch thương mại. Tập quán, khi được áp dụng đúng đắn, sẽ góp phần giúp cho việc giải quyết tranh chấp diễn ra nhanh chóng, thuận lợi và nhận được sự đồng thuận cao từ các bên, bởi nó phản ánh đúng những quy tắc mà họ đã quen thuộc và tự nguyện tuân theo. Tuy nhiên, để tập quán trở thành tập quán pháp - tức được nhà nước thừa nhận và bảo đảm thi hành - nó phải đáp ứng các tiêu chí khắt khe về nội dung rõ ràng, được áp dụng lặp đi lặp lại trong thời gian dài và không được trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sựđạo đức xã hội. Việc hiểu đúng bản chất và vai trò của tập quán là nền tảng để Tòa án nhân dân và các thẩm phán vận dụng hiệu quả công cụ này trong thực tiễn xét xử.

1.1. Khái niệm tập quán và vai trò như một nguồn của pháp luật

Theo quy định tại Khoản 1, Điều 5 BLDS 2015, tập quán được định nghĩa là quy tắc xử sự có nội dung rõ ràng, được hình thành và lặp đi lặp lại nhiều lần trong một thời gian dài, được thừa nhận và áp dụng rộng rãi trong một cộng đồng hoặc lĩnh vực dân sự. Về bản chất, tập quán không do nhà nước ban hành mà nảy sinh từ chính đời sống xã hội. Vai trò của tập quán như một nguồn của pháp luật thể hiện rõ nhất khi pháp luật thành văn chưa kịp điều chỉnh các quan hệ xã hội mới phát sinh hoặc có những đặc thù riêng biệt. Trong những trường hợp này, việc áp dụng tập quán trong giải quyết vụ án dân sự giúp Tòa án có cơ sở để đưa ra phán quyết hợp tình, hợp lý, tránh tình trạng từ chối giải quyết vụ việc vì lý do không có luật áp dụng. Như trong luận văn của tác giả Lê Hoài Nam, việc thừa nhận tập quán là sự thể chế hóa quan điểm của Đảng và Nhà nước trong việc “kết hợp hài hòa bản sắc văn hóa, truyền thống tốt đẹp của dân tộc và tính hiện đại của hệ thống pháp luật” (trích Nghị quyết số 48-NQ/TW).

1.2. Phân biệt tập quán pháp luật tục và hương ước quy ước

Cần phân biệt rõ giữa tập quán, tập quán pháp, luật tục và hương ước, quy ước. Tập quán là quy tắc xử sự chung, trong khi tập quán pháp là những tập quán được nhà nước thừa nhận, có giá trị pháp lý và được đảm bảo thực hiện bằng sức mạnh cưỡng chế. Luật tục (như Luật tục Ê-đê, Luật tục Thái) là các tập quán đã được hệ thống hóa, thường tồn tại dưới dạng văn vần hoặc ghi chép, mang tính bắt buộc trong một cộng đồng dân tộc cụ thể và có chế tài rõ ràng. Mặt khác, hương ước, quy ước là văn bản do cộng đồng dân cư tự nguyện thỏa thuận và thiết lập nhằm điều chỉnh các quan hệ mang tính tự quản, được cơ quan nhà nước công nhận. Hương ước không phải là tập quán hình thành tự nhiên mà là sản phẩm của sự thỏa thuận có chủ đích. Trong thực tiễn xét xử, Tòa án chỉ áp dụng tập quán đã trở thành tập quán pháp, còn hương ước hay luật tục có thể được xem là nguồn chứng cứ để tham khảo, giúp làm rõ ý chí của các bên hoặc bối cảnh xảy ra tranh chấp.

II. Những thách thức khi áp dụng tập quán trong giải quyết tranh chấp

Mặc dù đã được pháp luật công nhận, việc áp dụng tập quán trong giải quyết vụ án dân sự vẫn đối mặt với nhiều khó khăn, thách thức trong thực tiễn. Thách thức lớn nhất đến từ việc xác định sự tồn tại và nội dung của một tập quán. Không có một văn bản chính thức nào thống kê hay hệ thống hóa toàn bộ các tập quán trên cả nước. Điều này đặt gánh nặng chứng minh lên các đương sự và trách nhiệm xác minh lên Hội đồng xét xử. Thẩm phán thường gặp khó khăn khi phải đánh giá một quy tắc xử sự có thực sự “được thừa nhận và áp dụng rộng rãi” hay không. Thêm vào đó, cùng một vấn đề nhưng ở các địa phương khác nhau có thể tồn tại những tập quán khác nhau, thậm chí trái ngược nhau. Một rủi ro khác là sự tồn tại của các tập quán lạc hậu, mâu thuẫn với các nguyên tắc tiến bộ của pháp luật và đạo đức xã hội, ví dụ như các tập quán về tảo hôn, thách cưới, hay phân biệt đối xử trong thừa kế. Việc nhận diện và loại trừ những tập quán này đòi hỏi năng lực phân tích và bản lĩnh của người cầm cân nảy mực. Luận văn của Lê Hoài Nam cũng chỉ ra thực trạng một số Tòa án còn “né tránh áp dụng tập quán” do lo ngại về tính phức tạp và thiếu cơ sở pháp lý vững chắc, dẫn đến việc bỏ lỡ một công cụ pháp lý hữu hiệu để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của người dân.

2.1. Vấn đề xác định giá trị áp dụng của tập quán tại Tòa án

Trách nhiệm xác định giá trị áp dụng của tập quán thuộc về Tòa án nhân dân, cụ thể là hội đồng xét xử. Tuy nhiên, BLTTDS 2015 chưa có quy định chi tiết về trình tự, thủ tục để thực hiện nhiệm vụ này. Làm thế nào để xác minh một tập quán có tồn tại? Cần thu thập ý kiến của những ai trong cộng đồng (già làng, trưởng bản, hay cơ quan chính quyền địa phương)? Các văn bản như hương ước, quy ước của địa phương có được coi là bằng chứng về sự tồn tại của tập quán không? Đây là những câu hỏi còn bỏ ngỏ. Sự thiếu vắng một hướng dẫn cụ thể khiến việc xác định tập quán phụ thuộc nhiều vào kinh nghiệm và sự chủ động của từng thẩm phán, tiềm ẩn nguy cơ áp dụng không thống nhất giữa các Tòa án, ảnh hưởng đến nguyên tắc bình đẳng trước pháp luật.

2.2. Rủi ro khi Thẩm phán diễn giải sai hoặc né tránh áp dụng

Năng lực của thẩm phán là yếu tố quyết định đến hiệu quả của việc áp dụng tập quán. Một thẩm phán thiếu kiến thức về văn hóa, xã hội tại địa phương nơi xảy ra tranh chấp có thể diễn giải sai nội dung, mục đích của tập quán, dẫn đến phán quyết thiếu chính xác. Mặt khác, như đã đề cập, hiện tượng né tránh áp dụng tập quán khá phổ biến. Nguyên nhân có thể do tâm lý e ngại trách nhiệm, lo sợ phán quyết bị hủy, sửa vì căn cứ áp dụng không phải là luật thành văn. Hậu quả là quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự không được bảo vệ triệt để, đặc biệt trong các vụ việc mà tập quán là nguồn điều chỉnh duy nhất. Thay vì áp dụng tập quán, Tòa án có thể đi đến quyết định áp dụng tương tự pháp luật, nhưng cách làm này đôi khi không phản ánh đúng bản chất của quan hệ tranh chấp.

2.3. Mâu thuẫn giữa tập quán lạc hậu và các nguyên tắc pháp luật

Không phải tập quán nào cũng là tập quán tốt đẹp. Nhiều tập quán lạc hậu vẫn tồn tại, đi ngược lại các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự như bình đẳng, tự do ý chí và vi phạm đạo đức xã hội. Ví dụ, tập quán “nối dây” trong hôn nhân, tập quán không cho con gái hưởng thừa kế, hay các tập quán thương mại mang tính cục bộ, gây cản trở cạnh tranh lành mạnh. Điều 5 BLDS 2015 đã đặt ra một “bộ lọc” quan trọng: tập quán chỉ được áp dụng nếu không trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự. Đây là một thách thức lớn cho hội đồng xét xử trong việc đánh giá và đưa ra ranh giới rõ ràng, vừa tôn trọng văn hóa địa phương vừa đảm bảo tính thượng tôn của pháp luật.

III. Nguyên tắc vàng khi áp dụng tập quán trong giải quyết vụ án dân sự

Để việc áp dụng tập quán trong giải quyết vụ án dân sự đi đúng hướng và phát huy hiệu quả, pháp luật Việt Nam đã xây dựng những nguyên tắc cốt lõi, đóng vai trò như kim chỉ nam cho hoạt động xét xử. Nguyên tắc quan trọng nhất được ghi nhận tại Điều 5 Bộ luật Dân sự 2015 là nguyên tắc về thứ tự ưu tiên áp dụng. Theo đó, tập quán chỉ là nguồn bổ trợ, được áp dụng sau cùng khi các bên không có thỏa thuận và pháp luật không có quy định. Điều này khẳng định sự ưu tiên dành cho ý chí tự do của các bên và tính tối cao của pháp luật thành văn. Nguyên tắc thứ hai là điều kiện về nội dung của tập quán. Một tập quán chỉ được công nhận và áp dụng khi nó có nội dung rõ ràng, cụ thể, đủ để xác định quyền và nghĩa vụ của các bên. Quy định này nhằm loại bỏ những tập quán mơ hồ, đa nghĩa, không đảm bảo tính chắc chắn và minh bạch trong việc giải quyết tranh chấp. Nguyên tắc thứ ba, và cũng là “bộ lọc” quan trọng nhất, đó là tập quán được áp dụng không được trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự. Các nguyên tắc này bao gồm bình đẳng, tự do, tự nguyện cam kết, thiện chí, trung thực, và tôn trọng lợi ích của nhà nước, cộng đồng. Bất kỳ tập quán nào, dù tồn tại lâu đời đến đâu, nếu vi phạm những giá trị cốt lõi này đều không có giá trị áp dụng. Đây là cơ chế để đảm bảo hệ thống pháp luật giữ được tính thống nhất, tiến bộ và nhân văn.

3.1. Phân tích Điều 5 Bộ luật Dân sự 2015 về áp dụng tập quán

Điều 5 Bộ luật Dân sự 2015 là điều khoản nền tảng quy định về việc áp dụng tập quán. Quy định này nêu rõ hai điều kiện tiên quyết: (1) các bên không có thỏa thuận và (2) pháp luật không quy định. Đây là cơ sở pháp lý rõ ràng để Tòa án xác định khi nào được phép viện dẫn tập quán. So với các văn bản pháp luật trước đây, BLDS 2015 đã có cách tiếp cận cởi mở và hệ thống hơn. Việc đặt ra điều kiện “không được trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự” thay vì “không trái pháp luật” nói chung đã tạo ra sự linh hoạt cần thiết. Nó cho phép áp dụng những tập quán có thể khác với một quy định cụ thể của luật nhưng không vi phạm các nguyên tắc chung mang tính định hướng, cốt lõi của toàn bộ hệ thống pháp luật dân sự. Điều này đặc biệt quan trọng trong việc công nhận các tập quán tốt đẹp mang bản sắc riêng của từng dân tộc.

3.2. Điều kiện áp dụng Pháp luật không quy định và không có thỏa thuận

Nguyên tắc này xác lập một trật tự áp dụng các nguồn luật trong giải quyết tranh chấp dân sự. Quyền tự do thỏa thuận của các bên luôn được đặt lên hàng đầu. Nếu các bên đã có thỏa thuận rõ ràng, hợp pháp, Tòa án sẽ căn cứ vào thỏa thuận đó để giải quyết. Chỉ khi không có thỏa thuận, Tòa án mới tìm đến nguồn pháp luật thành văn. Và cuối cùng, khi cả thỏa thuận và luật thành văn đều “im lặng”, tập quán mới được xem xét. Trật tự này đảm bảo tôn trọng ý chí tự định đoạt của các chủ thể trong quan hệ dân sự, đồng thời giữ vững vai trò chủ đạo của hệ thống pháp luật do nhà nước ban hành. Việc tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc này giúp ngăn ngừa tình trạng lạm dụng tập quán để phủ nhận các thỏa thuận hợp pháp hoặc các quy định minh thị của luật.

IV. Thực tiễn xét xử Cách Tòa án áp dụng tập quán giải quyết vụ án

Thực tiễn áp dụng tập quán trong giải quyết vụ án dân sự tại Việt Nam đã có những bước tiến nhất định, dù số lượng vụ án chưa nhiều. Các Tòa án nhân dân đã bắt đầu vận dụng tập quán trong nhiều lĩnh vực đa dạng. Trong lĩnh vực thương mại, các tập quán thương mại quốc tế (như Incoterms) hoặc tập quán trong nước về giao nhận, thanh toán hàng hóa thường được viện dẫn để giải thích hợp đồng hoặc xác định quyền và nghĩa vụ của các bên khi hợp đồng không quy định rõ. Trong lĩnh vực hôn nhân và gia đình, tập quán về việc xác định tài sản chung, riêng của vợ chồng trong các gia đình dân tộc thiểu số, hoặc các nghi thức cưới hỏi được công nhận là tập quán tốt đẹp đã được xem xét. Quá trình chứng minh sự tồn tại của tập quán thường do các bên đương sự thực hiện, thông qua việc cung cấp lời khai của nhân chứng (già làng, người có uy tín), các tài liệu ghi chép, hoặc các án lệ có liên quan (nếu có). Hội đồng xét xử có trách nhiệm thẩm định các chứng cứ này. Một số bản án đã bắt đầu có những lập luận, phân tích thuyết phục về lý do lựa chọn và áp dụng một tập quán cụ thể, cho thấy sự nâng cao về năng lực của các thẩm phán. Tuy nhiên, như Luận văn của Lê Hoài Nam chỉ ra, vẫn còn tình trạng lập luận sơ sài, thiếu cơ sở, hoặc việc công khai các bản án có áp dụng tập quán còn hạn chế, gây khó khăn cho việc nghiên cứu và học hỏi kinh nghiệm.

4.1. Quy trình chứng minh và vai trò của Hội đồng xét xử

Khi một bên viện dẫn tập quán, nghĩa vụ chứng minh tập quán đó tồn tại và đáp ứng đủ điều kiện áp dụng thuộc về bên viện dẫn. Các phương thức chứng minh có thể bao gồm: lời khai của người làm chứng sống trong cộng đồng, ý kiến của các chuyên gia văn hóa, các công trình nghiên cứu về luật tục, hoặc các văn bản của chính quyền địa phương xác nhận về một tập quán nào đó. Hội đồng xét xử đóng vai trò trung tâm trong việc đánh giá tính xác thực và giá trị pháp lý của các chứng cứ được đưa ra. Hội đồng xét xử phải xác định xem quy tắc được viện dẫn có thực sự là tập quán hay chỉ là thói quen của một vài cá nhân, có được áp dụng rộng rãi, liên tục hay không, và quan trọng nhất là có mâu thuẫn với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự hay không. Phán quyết của Tòa án phải nêu rõ cơ sở và lý do chấp nhận hoặc từ chối áp dụng tập quán.

4.2. Một số án lệ điển hình về áp dụng tập quán thương mại

Trong lĩnh vực thương mại, việc áp dụng tập quán diễn ra phổ biến hơn, đặc biệt là tập quán thương mại quốc tế. Ví dụ, trong các tranh chấp về hợp đồng mua bán hàng hóa quốc tế, Tòa án thường xuyên viện dẫn các điều kiện của Incoterms để xác định thời điểm chuyển giao rủi ro, nghĩa vụ giao hàng của bên bán và nhận hàng của bên mua, ngay cả khi hợp đồng không nêu rõ. Ngoài ra, một số án lệ đã công nhận các tập quán trong nước, chẳng hạn như tập quán về việc xác định chất lượng hàng nông sản theo cảm quan tại nơi thu mua. Những án lệ này không chỉ giải quyết các vụ việc cụ thể mà còn trở thành nguồn tham khảo quan trọng cho cộng đồng doanh nghiệp và các thẩm phán khi xử lý các vụ việc tương tự, góp phần tạo ra sự ổn định và có thể dự đoán trước trong môi trường kinh doanh.

V. Giải pháp hoàn thiện quy định áp dụng tập quán trong tương lai

Để nâng cao hiệu quả áp dụng tập quán trong giải quyết vụ án dân sự, việc hoàn thiện khung pháp lý và nâng cao năng lực thực thi là yêu cầu cấp thiết. Một trong những giải pháp quan trọng là cần có văn bản hướng dẫn chi tiết về trình tự, thủ tục xác định, thu thập và đánh giá chứng cứ về tập quán. Hướng dẫn này cần làm rõ vai trò, trách nhiệm của Tòa án nhân dân, của các bên đương sự và các cơ quan, tổ chức liên quan trong quá trình này. Bên cạnh đó, việc nghiên cứu, sưu tầm, hệ thống hóa và công bố các tập quán tốt đẹp của các dân tộc, các vùng miền cần được đẩy mạnh. Việc làm này không chỉ giúp các thẩm phán và người dân có nguồn tham khảo tin cậy mà còn góp phần bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống. Nâng cao năng lực cho đội ngũ thẩm phán và cán bộ Tòa án thông qua các chương trình đào tạo, bồi dưỡng chuyên sâu về kỹ năng áp dụng tập quán, kiến thức về văn hóa - xã hội cũng là một giải pháp then chốt. Cuối cùng, cần xây dựng cơ chế tham vấn cộng đồng hiệu quả, cho phép hội đồng xét xử có thể lấy ý kiến của các chuyên gia, già làng, trưởng bản, người có uy tín một cách chính thức khi giải quyết tranh chấp liên quan đến tập quán, đảm bảo các phán quyết không chỉ đúng pháp luật mà còn phù hợp với thực tiễn đời sống và được cộng đồng ủng hộ.

5.1. Kiến nghị về việc sưu tầm và hệ thống hóa các tập quán tốt đẹp

Nhà nước cần có chính sách khuyến khích và đầu tư cho các công trình nghiên cứu, sưu tầm và hệ thống hóa các tập quán tốt đẹp trong các lĩnh vực dân sự, hôn nhân gia đình, thương mại. Kết quả của các công trình này có thể được công bố dưới dạng sách chuyên khảo, cơ sở dữ liệu trực tuyến do Tòa án nhân dân tối cao hoặc Bộ Tư pháp quản lý. Việc này sẽ tạo ra một nguồn tài liệu tham khảo chính thống, giúp các thẩm phán giảm bớt khó khăn trong quá trình xác minh tập quán. Đồng thời, việc công nhận và phổ biến các tập quán tốt đẹp cũng là một cách để loại bỏ dần các tập quán lạc hậu, định hướng các hành vi trong xã hội theo các chuẩn mực tiến bộ, phù hợp với đạo đức xã hội và pháp luật.

5.2. Nâng cao năng lực cho Thẩm phán trong việc xác định tập quán

Chương trình đào tạo, bồi dưỡng dành cho thẩm phán cần bổ sung các chuyên đề về kỹ năng áp dụng pháp luật mềm, bao gồm tập quán và án lệ. Nội dung đào tạo không chỉ dừng lại ở lý thuyết pháp luật mà cần tập trung vào các kỹ năng thực hành như: kỹ năng thu thập thông tin, xác minh chứng cứ về tập quán; kỹ năng phân tích, đối chiếu tập quán với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự; và kỹ năng viết bản án có viện dẫn tập quán một cách chặt chẽ, thuyết phục. Việc tổ chức các buổi hội thảo, tọa đàm trao đổi kinh nghiệm thực tiễn xét xử giữa các Tòa án cũng là một phương pháp hiệu quả để nâng cao năng lực cho đội ngũ thẩm phán.

5.3. Xây dựng cơ chế tham vấn cộng đồng khi giải quyết tranh chấp

Pháp luật tố tụng cần xây dựng một cơ chế tham vấn chính thức, cho phép Tòa án trưng cầu ý kiến của các chuyên gia về văn hóa, xã hội học hoặc ý kiến của đại diện cộng đồng (những người có uy tín, am hiểu về phong tục địa phương) trong quá trình giải quyết tranh chấp. Ý kiến tham vấn này, dù không mang tính ràng buộc, sẽ là một nguồn thông tin quan trọng giúp hội đồng xét xử có cái nhìn toàn diện và sâu sắc hơn về bản chất của tập quán đang được xem xét. Cơ chế này sẽ giúp các phán quyết của Tòa án trở nên gần gũi hơn với đời sống, tăng cường tính thuyết phục và khả năng thi hành trên thực tế, đặc biệt là tại các vùng có đông đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống.

04/10/2025
Áp dụng tập quán trong giải quyết các vụ án dân sự tại việt nam luận văn thạc sỹ luật

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 LÝ LUẬN CHUNG VỀ TẬP QUÁN TRONG GIẢI QUYẾT CÁC VỤ ÁN DÂN SỰ TẠI VIỆT NAM 1. Khái niệm và đặc điểm của tập quán 1. Khái niệm tập quán Từ thời kỳ sơ khai xuất hiện loài người và cho đến thời điểm hiện nay, tập quán đã tồn tại và đóng một vai trò quan trọng trong đời sống của cộng đồng dân cư. Tập quán thường được xem như một hình thức quy phạm đặc thù và lâu đời nhất vì nó đã điều chỉnh hành vi con người trong xã hội từ giai đoạn tiền nhà nước cho đến thời kỳ nhà nước được thành lập sau này1.

Tập quán có thể tồn tại theo nhiều hình thức khác nhau như truyền miệng, thói quen xử sự được đông đảo người dân trong một cộng đồng dân cư thừa nhận, hoặc được ghi chép lại bằng nhiều chất liệu khác nhau như trên đá, gỗ, lá cây. Xét về mặt khái niệm của tập quán, hiện nay có nhiều cách tiếp cận và cách hiểu khác nhau, cụ thể: Thứ nhất, nếu hiểu theo góc độ ngôn ngữ học, từ điển Oxford đưa ra khái niệm về tập quán (custom) là truyền thống và cách thức ứng xử được chấp nhận rộng rãi, được áp dụng đặc biệt cho một xã hội nhất định, tại một địa phương nhất định hoặc trong một thời gian nhất định2; từ điển Black's Law định nghĩa tập quán là thói quen áp dụng thông thường, lâu dài thông qua việc áp dụng, thực hành của người dân mà đã trở thành có hiệu lực như một phần của pháp luật liên quan đến đối tượng, địa điểm có liên quan3. Tại Việt Nam, một số học giả đưa ra khái niệm về tập quán là thói quen hình thành đã lâu trong đời sống, được mọi người tuân theo4; hay là “thói quen đã được mọi người tuân thủ tại một địa phương trong một hoàn cảnh bắt buộc phải chấp nhận lề 1 Phan Nhat Thanh (2017), Customary Law and Precedent, Hong Duc Publishing House Vietnam Lawyer's Association, page. Tác giả dịch từ câu: “Customs are normally seen as the oldest institution in the world because they have been the source of all societal regulation since the earliest periods of civilisation”.

2 Tác giả dịch từ câu: “A traditional and widely accepted way of behaving or doing something that is specific to a particular society, place, or time”. Tác giả dịch từ câu: “A usage or practice of the people, which, by common adoption and acquiescence and by long and unvarying habit, has become compulsory, and has acquired the force of a law with respect to the place or subject-matter to which it relates”. 4Nguyễn Như Ý (chủ biên) (1996), Từ điển Tiếng Việt thông dụng, Nxb Giáo dục, Hà Nội, tr.1014 10 thói ấy như một phần luật pháp của địa phương5. Từ cách định nghĩa trên, có thể thấy rằng điểm chung nhất về khái niệm tập quán trước hết là thói quen của một cộng đồng người cùng chung sống theo một đơn vị lãnh thổ nhất định và quy tắc xử sự này được đông đảo mọi người thừa nhận và tuân thủ theo.

Thứ hai, nếu hiểu theo góc độ pháp lý, tại một số văn bản luật có nêu ra khái niệm về tập quán, cụ thể như: BLDS 2015 định nghĩa tập quán là quy tắc xử sự có nội dung rõ ràng để xác định quyền, nghĩa vụ của cá nhân, pháp nhân trong quan hệ dân sự cụ thể, được hình thành và lặp đi lặp lại nhiều lần trong một thời gian dài, được thừa nhận và áp dụng rộng rãi trong một vùng, miền, dân tộc, cộng đồng dân cư hoặc trong một lĩnh vực dân sự6; Luật TM 2005 định nghĩa tập quán thương mại là một thói quen được thừa nhận rộng rãi trong hoạt động thương mại trên một vùng, miền hoặc một lĩnh vực thương mại, có nội dung rõ ràng được các bên thừa nhận để xác định quyền và nghĩa vụ của các bên trong hoạt động thương mại7. Bên cạnh đó, Luật HNGĐ 2014 định nghĩa tập quán về hôn nhân và gia đình là quy tắc xử sự có nội dung rõ ràng về quyền, nghĩa vụ của các bên trong quan hệ hôn nhân và gia đình, được lặp đi, lặp lại trong một thời gian dài và được thừa nhận rộng rãi trong một vùng, miền hoặc cộng đồng8. Về lĩnh vực tố tụng dân sự, Nghị quyết số 04/2012/NQ- HĐTP của Hội đồng Thẩm phán Toà án nhân dân tối cao hướng dẫn thi hành một số quy định về chứng minh, chứng cứ của Bộ luật Tố tụng dân năm 2004 (sau đây gọi tắt là “NQ 04/2012”) có đưa ra một khái niệm chung nhất về tập quán là thói quen đã thành nếp trong đời sống xã hội, trong sản xuất và sinh hoạt thường ngày, được cộng đồng nơi có tập quán đó thừa nhận và làm theo như một quy ước chung của cộng đồng9. Tuy nhiên, thời điểm hiện tại Nghị Quyết 04/2012 đã hết hiệu lực thi hành nên vấn đề khái niệm như tại Nghị quyết đã nêu không còn giá trị pháp lý.

Từ các cách định nghĩa theo góc độ pháp lý nêu trên, có thể thấy rằng tập quán được xem như một loại quy phạm xã hội, là một quy tắc xử sự. Vì vậy, tác giả thấy rằng khái niệm tập quán phù hợp nhất nên được hiểu như sau: 5Hoàng Phê (chủ biên) (1997), Từ điển tiếng Việt, Nxb Đà Nẵng, tr.742 6Khoản 1, Điều 5 BLDS 2015 7Khoản 4, Điều 3 Luật TM 2005 8Khoản 4, Điều 3 Luật HNGĐ 2014 9Khoản 2, Điều 3 Nghị Quyết 04/2012/NQ-HĐTP 11 Tập quán là những quy tắc rõ ràng mang tính xử sự chung của một cộng đồng dân cư trong một vùng, miền, đất nước được hình thành từ lâu đời trên cơ sở thói quen và sự thừa nhận của đông đảo người dân sống trong cộng đồng dân cư đó. Đặc điểm của tập quán Từ những phân tích về khái niệm của tập quán, ta thấy rằng tập quán có một số đặc điểm cơ bản sau đây: Thứ nhất, tập quán là những quy tắc xử sự chung không tách rời đời sống xã hội. Trong bất cứ cộng đồng dân cư hay đất nước nào, để cho cộng đồng dân cư hay đất nước tồn tại và phát triển thì các quan hệ xã hội phát sinh trong cộng đồng dân cư hay đất nước đó phải tuân theo những quy tắc ứng xử chung nhất định.

Không tách rời đời sống xã hội được hiểu theo nghĩa về mặt không gian và lĩnh vực mà nó điều chỉnh. Ví dụ, như trong Luật tục của người dân tộc Ê đê10, xét về lĩnh vực có tập quán về hôn nhân và gia đình, tập quán về đất đai và người chủ đất, tập quán đối với các vấn đề vi phạm lợi ích công cộng; xét về phạm vi thì có tập quán trong một làng, một buôn hay trong một dòng tộc, gia đình. Thứ hai, tập quán là loại quy tắc xử sự được hình thành trên cơ sở thói quen. Đây là đặc điểm dễ dàng nhận biết của tập quán, bởi lẽ khi gặp một vấn đề khó khăn cần giải quyết chúng ta thường có câu: “Ông, bà mình hay làm vậy” hoặc “trước giờ người ta toàn làm như vậy”.

So với các loại quy tắc xử sự khác như đạo đức, pháp luật, tín điều, điều lệ cũng là quy tắc xử sự, nhưng không phải theo thói quen mà nó được hình thành nhằm điều chỉnh hành vi phù hợp với những mục tiêu và ý chí của các chủ thể đặt ra chúng11. Ví dụ, tại Điều 23 của Luật tục Ê đê đề cập đến việc vi phạm tập quán có nêu: “Hằng năm, khu mùa khô đã đến, lúa đã tuốt xong, theo tập quán, người tù trưởng nhà giàu phải mở hội làm lễ ăn uống đông vui, giết trâu giết lợn hiến sinh cho trời đất. Vì 10 Ê đê (Rađê, Rhađê, Anăk Ê đê, Đê, Ê đê Êgar, Mọi, Thượng hay Rơ đê) là tên gọi của một cộng đồng tộc người khá thống nhất, hiện đang sinh sống tương đối tập trung ở tỉnh Đắk Lắk và những vùng lân cận thuộc các tỉnh Gia Lai, Phú Yên, Khánh Hoà. Người Ê đê nói ngôn ngữ Nam Đảo, thân thuộc với ngôn ngữ Chăm, Giarai, Raglai, Churn.

mang những đặc trung nhân chủng thuộc loại hình Inđônêdiên. (trích từ nghiên cứu của Chu Thái Sơn (1993): “Ethnic minorities du Vietnam” - Những tộc người thiểu số ở Việt Nam, Nxb Thế giới, Hà Nội, tr.179 11 Nguyễn Thị Tuyết Mai (2014), Áp dụng tập quán trong giải quyết các vụ việc dân sự của Toà án nhân dân ở Việt Nam hiện nay, Luận án Tiến sĩ Luật học, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, tr.41 12 vậy, nhà nhà nong nia, rổ rá phải sẵn sàng, người người phải đông đủ ở ngày lễ đó. Tất cả bà con dân làng, tất cả những anh em con cháu, tất cả những người từ đằng này cho đến đằng kia, tất cả hãy đến với người tù trưởng nhà giàu. Ai có con, có cháu thì phải dạy hết cho chúng biết có lễ hội đó.

Cả con cháu của tù trưởng nhà giàu cũng phải được nhắc nhở là có tập quán đó. Những kẻ nào không nhanh chân, nhẹ gót đến lễ hội này là có tội. Người ta sẽ xét xử chúng”. Tục lệ người tù trưởng nhà giàu phải mở tiệc và mọi người phải đến chung vui sau khi lúa đã tuốt xong chính là một minh chứng cho việc tập quán hình thành dựa theo thói quen từ cha ông truyền lại.

Thứ ba, tập quán là loại quy tắc xử sự được hình thành trên cơ sở thừa nhận của đông đảo người dân trong cộng đồng dân cư. Các quy tắc xử sự dựa trên thói quen của bất kỳ cá nhân nào không được cộng đồng thừa nhận thì không phải là tập quán. Ví dụ, những năm 1975, tại Cái Bè, Cai Lậy, Cái Mơn, đơn vị đo lường một chục được người dân tại địa phương thống nhất là 1812, sau đó giảm dần xuống 16, và một số nơi khác cũng có quy ước một chục lại là 12 hoặc 10. Hay, theo tập tục của người Ê đ ê, trong l ễ đặ t tên cho tr ẻ sơ sinh, ng ườ i m ẹ cho đứ a bé li ế m gi ọ t s ươ ng mai (gi ọ t sương mai được quan niệm là nơi trú ngụ những linh hồn của người thân đã quá cố) rồi lần lượt đọc từng tên người thân trong dòng họ đã khuất để đứa bé nhận lại một cái tên nào đấy làm tên tục của mình.

Dấu hiệu đồng tình là đứa bé mỉm cười, còn không đồng tình là đứa bé quậy khóc13. Việc liếm giọt sương mai được mọi người của dân tộc Ê đê đồng tình và thực hiện khi đặt tên cho con mình. Thứ tư, tập quán được coi là chuẩn mực để thực hiện, điều chỉnh, đánh giá hành vi của các thành viên trong cộng đồng mà tập quán đó tồn tại.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ