mở đầu cho một thời đại mới, thời đại cách mạng Việt Nam do giai cấp công nhân và đội tiên phong của nó là Đảng Mác- Lênin lãnh đạo. Hồ Chí Minh quan niệm rằng: Sứ mệnh lớn lao của Đảng cũng chính là sứ mệnh của giai cấp vô sản Việt Nam. Lập trường của giai cấp công nhân cũng chính là lập trường của Đảng. Thông qua chính Đảng của mình, giai cấp công nhân đề ra đường lối chiến lược, sách lược, phương pháp và hình thức cách mạng đúng đắn, từ đó lôi cuốn, tập hợp được đông đảo quần chúng nhân dân lao động (nòng cốt là liên minh công nhân - nông dân- trí thức) cùng làm cách mạng.
Trong Chương trình tóm tắt của Đảng, Người chỉ rõ: “Đảng là đội tiên phong của đạo quân vô sản gồm một số lớn của giai cấp công nhân và làm cho họ có đủ năng lực lãnh đạo quần chúng”. và “không bao giờ Đảng lại hy sinh quyền lợi của giai cấp công nhân và nông dân cho một giai cấp nào khác” [43; tr. Sách lược cách mạng của Đảng, Người tiếp tục nhấn mạnh: “ Đảng là đội tiên phong của vô sản giai cấp, phải thu phục cho được đại bộ phận giai cấp mình, phải làm cho giai cấp mình lãnh đạo được dân chúng” [43; tr. z 19 Thứ bảy, giai cấp công nhân Việt Nam có mối quan hệ khăng khít với giai cấp công nhân quốc tế Hồ Chí Minh cho rằng: Giai cấp công nhân Việt Nam không chỉ có mối quan hệ mật thiết với giai cấp nông dân và các giai tầng khác trong xã hội mà còn có mối quan hệ khăng khít với giai cấp công nhân quốc tế, đặc biệt là công nhân Pháp, Trung Quốc, Ấn Độ.
Người đã phân tích rằng: “Vận mệnh của giai cấp vô sản thế giới và đặc biệt là vận mệnh của giai cấp vô sản ở các nước đi xâm lược thuộc địa gắn chặt với vận mệnh của giai cấp bị áp bức ở các nước thuộc địa” [41;tr. Giai cấp công nhân phải tự mình dương cao ngọn cờ giải phóng dân tộc, đoàn kết nhân dân trong nước, đánh đổ chủ nghĩa đế quốc thống trị đất nước mình và “trong khi thủ tiêu một trong những điều kiện tồn tại của chủ nghĩa tư bản là chủ nghĩa đế quốc, họ có thể giúp đỡ những người anh em mình ở phương Tây trong nhiệm vụ giải phóng hoàn toàn” [41; tr. Trên tinh thần đó thắng lợi của cách mạng giải phóng dân tộc Việt Nam là điều kiện giải phóng giai cấp vô sản Việt Nam, đồng thời cũng góp phần vào thắng lợi chung của phong trào cách mạng vô sản thế giới. Tóm lại, quan niệm của Hồ Chí Minh về giai cấp công nhân là kết quả tác động sự tổng hợp, hòa quyện bởi nhiều yếu tố: vai trò,vị trí, sứ mệnh lịch sử,đặc tính cách mạng và mối quan hệ mật thiết giữa giai cấp công nhân với các giai tầng khác trong xã hội, cũng như giai cấp vô sản quốc tế.
Người đã vận dụng sáng tạo những quan điểm cơ bản của chủ nghĩ a Mác –Lênin vàò điều kiện cụ thể của nước ta, đồng thời góp phần bổ sung và phát triển lí luận Mác – Lênin về giai cấp công nhân ở một nước thuộc địa đang đấu tranh giành độc lập như Việt Nam. Quan điểm của Hồ Chí Minh về xây dựng giai cấp công nhân trong thời kỳ cách mạng xã hội chủ nghĩa Đi lên chủ nghĩ a xã hội là một tất yếu lịch sử. Đưa đất nước tiến dần lên theo con đường xã hội chủ nghĩ a cũng là mục đích và lý tưởng cao đẹp của Hồ Chủ tịch. Song trên con đường tiến tới mục tiêu , Người đã chỉ rõ : “Cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa là một cuộc biến đổi khó khăn nhất và sâu sắc nhất.
Chúng ta phải xây dựng một xã hội hoàn toàn mới xưa nay chưa từng có trong lịch sử dân tộc. Chúng z 20 ta phải thay đổi triệt để những nếp số ng, thói quen ý nghĩ và thành kiến có gốc rễ sâu xa hàng nghìn năm. Chúng ta phải thay đổi quan hệ sản xuất cũ , xóa bỏ giai cấp bóc lột, xây dựng quan hệ sản xuất mới không có bóc lột , áp bức. Muốn thế chúng ta phải dầ n dần biến nước ta từ một nước nông nghiệp lạc hậu thành một nước công nghiệp” [47; tr.
Người nêu câu hỏi : “Ai là người xây dựng chủ nghĩa xã hội?” “Nói chung là những người lao động trong xã hội gồm công nhân, nông dân, trí thức cách mạng.Nhưng lực lượng chủ chốt xây dựng chủ nghĩa xã hội là công nhân” [52; tr. Vì vậy, từ khi bắt đầu thực hiện nhiệm vụ xây dựng lực lượng cách mạng cho sự nghiệp giải phóng dân tộc đến khi cả nước tiến hành xây dựng chế độ mới Hồ Chí Minh luôn quan tâm đến công tác giáo dục, xây dựng và phát triển giai cấp công nhân. Có thể khái quát một số quan điểm cơ bản của Người về xây dựng giai cấp công nhân trong cách mạng xã hội chủ nghĩa như sau: Một là, công nhân phải đi tiên phong trên mặt trận kinh tế Hồ Chí Minh cho rằng: Với tư cách là giai cấp lãnh đạo đất nước, là người làm chủ đất nước, làm chủ xã hội và cuộc sống, giai cấp công nhân phải thể hiện vai trò, sứ mệnh của mì nh bằng sức mạnh kinh tế , bằng những hoạt động kinh tế có hiệu quả. Muốn vậy, giai cấp công nhân phải đi đầu trong phong trào thi đua sản xuất và thực hành tiết kiệm để xây dựng cuộc sống ấm no , hạnh phúc và góp phần đắc lực vào cuộc đấu tranh thống nhất nước nhà.
Ngày 4 tháng 10 năm 1957, Bác xuống thăm anh em cán bộ , công nhân ở vùng Mỏ Q uảng Ninh và nhắc nhở : “ Còn nhiều anh chị em chưa hiểu mình là chủ nên chưa biết tiếc của mì nh, không biết tôn trọng của Nhà nước tức là của mì nh. Tôi chỉ nêu một vài ví dụ: Ngay số xe do công nhân các nước hi sinh phấn đấu làm ra để cho anh em chúng ta dùng nhưng giao cho các ông chủ , bà chủ quản lý các xe đó thì hỏng đến 80, 90 % các cô chú có đau lòng không ? Còn các lãng phí khác như than vương vãi và đất đá lẫn nhiều .Về kỷ luật lao động thì lỏng lẻo , không có một nước nào mà 15% công nhân vắng mặt trong các buổi làm. Hay có người đang làm thì bỏ z 21 đi ngủ , thái độ như thế không p hải là người làm chủ , công nhân và cán bộ ta phải biết đấu tranh chống thói xấu ấy ” [48; tr. Cuộc đời của Bác Hồ không chỉ dành riêng tâm trí cho những chiến lược to lớn của đất nước mà Người luôn quan tâm đến việc sản xuất, đến cuộc sống thường ngày của công nhân lao động.
Đến đâu Bác cũng quan tâm đến phong trào thi đua, tám giờ vàng ngọc, quan tâm đến kết quả sản xuất. Đến thăm Nhà máy Dệt Nam Định ngày 24/4/1957, Bác nói: “ Bác phê bình thêm một điểm nữa: Nhà máy đang có hiện tượng tham ô lãng phí, mà nhất là lãng phí. Như vậy thiệt cho ai? Thiệt cho công nhân, thiệt cho Nhà nước, thiệt cho nhân dân. Nếu chỉ giám đốc và cán bộ chống tham ô lãng phí, có làm nổi không? Phải có công nhân cùng làm.
Các cô, các chú phải khắc phục, vì tham ô, lãng phí là có tội với nhân dân, với Nhà nước. Tất cả cùng chống tham ô, lãng phí thì sẽ hết được”. Trong những lần đi thăm vùng mỏ Bác Hồ cũng nhắc nhở: “ Than và điện rất cần cho công nghiệp và nông nghiệp. Thiết kế phải làm cho chắc cho kỹ.
Tránh làm ẩu rồi chữa đi chữa lại, vừa lãng phí sức người sức của, vừa không tốt cho sản xuất. Phải tiết kiệm nguyên liệu, vật liệu. Phải giữ gìn tốt máy móc vì đó là mồ hôi, máu mủ của nhân dân ta mà ra”. Ngày 15 tháng 9 năm 1958, khi lên thăm hỏi và nói chuyện thân mật với cán bộ, công nhân mỏ thiếc Tĩ nh Túc (Cao Bằng), Bác đã đặt câu hỏi:“ Là giai cấp công nhân, là giai cấp lãnh đạo thì phải làm gì ?”.
Bác nhấn mạnh :“ Lãnh đạo phải đi trước, phải gương mẫu sản xuất và tiết kiệm mới là lãnh đạo” “ là công nhân làm chủ xí nghiệp , muốn làm chủ phải làm thế nào ? Làm chủ là phải cố gắng làm việc chứ không phải làm chủ chỉ ăn no ngủ say” [39; tr. Vì thế, Người cho rằng giai cấp công nhân cần phải tự kiểm điểm và tự thức tỉ nh chí nh bản thân mì nh , tự “phủ đị nh” mì nh để “hồi sinh” trở lại. Có như vậy mới có thể phát huy hết sức mạnh trong lực lượng to lớn này trong buổi đầu xây dựng chế độ mới. Ngày 24 tháng 2 năm 1959, Người đến thăm công trường xây dựng nhà máy xà phòng – cao su – thuốc lá tại Hà Nội , Bác ân cần nhắc nhở anh em cán z 22 bộ , công nhân : “ Giai cấp công nhân là giai cấp lãnh đạo cách mạ ng, muốn xứng đáng là giai cấp lãnh đạo cách mạng thì phải gương mẫu trong công tác.
Muốn tiến lên chủ nghĩ a xã hội , muốn nước nhà mau thống nhất , muốn tự do , sung sướng , mọi người phải khắc phục khó khăn , thi đua tăng gia sản xuấ t, thực hành tiết kiệm. Trong chuyến về thăm quê lần thứ hai vào ngày 9 tháng 12 năm 1961, nói chuyện với công nhân Nhà máy cơ khí Vinh, Người cũng nhắc lại ý trên và nhấn mạnh rằng: “Nếu công nhân sản xuất xấu, chẳng những mất công, tốn nguyên liệu mà mất cả uy tín nữa. Do đó phải làm cho tốt” [50; tr. Người tiếp tục nhắc nhở: “ Nhiều cán bộ, công nhân ta đến nay vẫn chỉ chú ý thi đua làm nhiều, làm nhanh , mà chưa chú ý thi đua làm cho tốt.
Một số người vì muốn có nhiều “thành tích”, hoặc vì muốn được hưởng mức công cao, lại còn làm bừa, làm ẩu. Làm như vậy là rất có hại. Hại cho sản xuất và cả cho đời sống nhân dân” [50; tr. Đằng sau những lời nhắ c nhở đó , trong chiều sâu của của nó thấm đượm một nỗi buồ n và sự lo âu , trăn trở của Người đối với giai cấp công nhân .