Nghiên cứu trục chính tâm đô thị Thăng Long - Hà Nội - GS.TS Yumio Sakurai

Nghiên cứu các trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua thời kỳ Lý Trần Lê Nguyễn. Phân tích cấu trúc quy hoạch không gian kiến trúc hoàng thành phố cổ.

Trường đại học

Đại học Quốc gia Tokyo, Nhật Bản

Chuyên ngành

Khoa học Xã hội

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

nghiên cứu khoa học

2004

75
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Khám Phá Trục Chính Tâm Đô Thị Thăng Long Hà Nội Qua Các Thời Kỳ Là Gì

Việc nghiên cứu về trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong việc thấu hiểu quá trình hình thành và phát triển của thủ đô. Khái niệm trục chính tâm không chỉ đơn thuần là một đường thẳng vật lý mà còn là hạt nhân tổ chức không gian, phản ánh tư duy quy hoạch và văn hóa của từng triều đại. Các nhà sử học Việt Nam như GS. TS Lê Văn Lan đã khẳng định sự tồn tại của trục chính tâm trong các công trình kiến trúc cung đình ở Hoàng thành Thăng Long thời Lý. Bên cạnh đó, các nghiên cứu khảo cổ học tại điện Kính Thiên và Đoan Môn của PGS. TS Tống Trung Tín cùng ý kiến của GS. Trần Quốc Vượng đã chỉ ra khu vực này chính là trung tâm của Hoàng thành Thăng Long thời Lý - Trần - Lê. Những phân tích chuyên sâu về trục chính tâm không chỉ giúp tái hiện lại kiến trúc đô thị Thăng Long mà còn hé lộ những nguyên tắc định hình quy hoạch Hà Nội xưa, từ đó cung cấp cái nhìn toàn diện về lịch sử Thăng Long Hà Nội. Sự hiện diện và biến đổi của trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ là chìa khóa để giải mã bản sắc và tinh hoa của một đô thị ngàn năm văn hiến. Bài viết này sẽ đi sâu vào phân tích sự hình thành và biến chuyển của các trục chính tâm, bao gồm trục tự nhiên và các trục nhân tạo qua từng giai đoạn lịch sử. Khám phá này không chỉ cung cấp kiến thức mà còn giúp người đọc trả lời các câu hỏi như: Trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội là gì?Các trục chính tâm của Thăng Long Hà Nội thay đổi như thế nào qua các thời kỳ?

1.1. Ứng Dụng Định Nghĩa Và Ý Nghĩa Của Trục Chính Tâm Trong Kiến Trúc Đô Thị Thăng Long

Trong bối cảnh nghiên cứu kiến trúc đô thị Thăng Long, khái niệm trục chính tâm được hiểu là một đường thẳng hoặc một dải không gian cốt lõi, có vai trò tổ chức và định hướng cho toàn bộ cấu trúc thành phố. GS. TS Lê Văn Lan, trong công trình “Vị trí, quy mô và vấn đề “trục chính tâm” của các công trình kiến trúc cung đình trong Hoàng thành Thăng Long thời Lý qua tài liệu văn bản” (2004), đã nhấn mạnh sự hiện diện của trục này tại Hoàng thành Thăng Long. Ý nghĩa của trục chính tâm vượt ra ngoài chức năng kiến trúc; nó còn thể hiện quyền lực, ý thức hệ và quan niệm vũ trụ của triều đại cầm quyền. Ví dụ, trục nối từ trung tâm Kính Thiên đến trung tâm Cột Cờ được xác định là một trục chính tâm quan trọng của Thăng Long thời Lý - Trần. Việc hiểu rõ định nghĩa này là nền tảng để phân tích trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ, giúp chúng ta nhận diện được sự nhất quán hoặc biến đổi trong tư duy quy hoạch Hà Nội xưa.

1.2. Phân Tích Nguồn Gốc Và Các Loại Hình Trục Chính Tâm Đô Thị Thăng Long

Phân tích nguồn gốc cho thấy sự tồn tại của nhiều loại trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ, được định hình bởi cả yếu tố tự nhiên và nhân tạo. Theo GS. TS Yumio Sakurai, có thể phân biệt sự tồn tại của những trục chính tâm đô thị qua các thời kỳ như trục tự nhiên hay trục sông Hồng, trục thời nhà Lý - Trần, trục thời nhà Lê, trục nhà Nguyễn và trục thời Pháp thuộc. Mỗi loại hình trục chính tâm mang những đặc điểm riêng biệt, phản ánh phương thức con người tương tác với môi trường tự nhiên và chủ trương của chính quyền. Ví dụ, trục tự nhiên sông Hồng là một trong những trục sớm nhất, định hình tổng thể kiến trúc đô thị Thăng Long dọc theo dòng chảy của sông. Sự đa dạng này giúp trả lời câu hỏi: Sông Hồng có vai trò gì trong việc hình thành trục đô thị Hà Nội? Việc nhận diện các loại trục này là bước đầu để khám phá sự hình thành trục chính tâm Thăng Long qua các triều đại và vai trò của chúng trong lịch sử Thăng Long Hà Nội.

II. Bí Quyết Hình Thành Trục Chính Tâm Tự Nhiên Sông Hồng Nền Tảng Kiến Tạo Đô Thị Cổ

Sự hình thành của đô thị Hà Nội gắn liền mật thiết với trục chính tâm sông Hồng, một yếu tố tự nhiên đóng vai trò nền tảng trong việc kiến tạo phố cổ Hà Nội và cả Hoàng thành Thăng Long. Địa hình của Hà Nội, tức Hoàng thành Thăng Long và khu phố cổ Hà Nội, được xây dựng trên một dải đất cao tự nhiên, song song với sông Hồng Hà. Điều này lý giải tại sao hình thái tổng thể của đô thị Hà Nội dọc theo ven sông Hồng không bao giờ thay đổi đáng kể theo thời gian, một điều đã được xác nhận qua phân tích lòng sông Hồng Hà. Cao độ của thành phố Hà Nội thường cao hơn mức trung bình của đồng bằng sông Hồng, với khu vực phố cổ Hà Nội là nơi cao nhất trong nội thành. Tuy nhiên, trong khu vực phố cổ, vẫn tồn tại nhiều vi địa hình đa dạng, bao gồm 3 khu vực đất cao và 4 khu vực đất trũng, phân bố xen kẽ do ảnh hưởng của lũ lụt. Chính những đặc điểm địa hình này đã định hình nên các tuyến đường giao thông, tạo nên một trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ mang đậm dấu ấn tự nhiên. Việc phân tích trục chính tâm sông Hồng giúp chúng ta hiểu rõ hơn về quy hoạch Hà Nội xưalịch sử Thăng Long Hà Nội, đặc biệt là sự ảnh hưởng của sông Hồng đến trục đô thị Hà Nội.

2.1. Phân Tích Địa Hình Các Khu Vực Đất Cao Và Đất Trũng Ảnh Hưởng Đến Phố Cổ Hà Nội

Khu vực phố cổ Hà Nội, là một phần không thể thiếu của kiến trúc đô thị Thăng Long, được kiến tạo dựa trên các dải đất cao tự nhiên do phù sa sông Hồng bồi đắp. Các khu vực đất cao tiêu biểu bao gồm: khu vực Gạ Long Hiên (khu vực Chợ Đồng Xuân), khu vực Lãn Ông và khu vực Hàng Gai, với độ cao trung bình trên 8 đến 10m so với mặt nước biển. Xen kẽ giữa chúng là các khu vực đất trũng như Trúc Bạch, Hàng Đào, Làng Đào và phía đông Bờ Hồ (phố Đinh Tiên Hoàng). Sự phân bố không đồng đều của địa hình này không chỉ tạo nên sự đa dạng về cảnh quan mà còn chi phối cách thức các tuyến đường được hình thành. Việc hiểu rõ cấu trúc địa hình này là chìa khóa để giải mã trục chính tâm tự nhiên sông Hồng và sự phát triển ban đầu của đô thị Hà Nội, góp phần làm rõ quy hoạch Hà Nội xưa.

2.2. Hướng Dẫn Các Tuyến Đường Vuông Góc Và Song Song Với Trục Sông Hồng

Dựa trên các dải đất cao tự nhiên, nhiều tuyến đường trong phố cổ Hà Nội được hình thành một cách độc đáo, theo các hướng vuông góc hoặc song song với trục chính tâm sông Hồng. Các con đường vuông góc với trục sông Hồng thường đi qua các khu vực đất cao, theo thiết kế tự nhiên hơn là quy hoạch nhân tạo. Ví dụ điển hình có thể kể đến phố Nguyễn Trung Trực, phố Hòe Nhai, phố Hàng Đậu (tất cả đều có góc khoảng 70-76 độ so với trục sông), hay phố Hàng Khoai, phố Cao Thắng, định hình trục chính chợ Đồng Xuân. Ngược lại, những con đường liên kết các khu vực đất cao với nhau thường song song với trục sông Hồng, như phố Lý Thái Tổ và phố Lê Thánh Tông (khoảng 164 độ), vốn là trường ngoài của thành Đại La. Sự sắp xếp này minh chứng cho ảnh hưởng của sông Hồng đến trục đô thị Hà Nội và cách kiến trúc đô thị Thăng Long hài hòa với địa hình tự nhiên.

III. Phương Pháp Quy Hoạch Khám Phá Trục Chính Tâm Hoàng Thành Thăng Long Thời Lý Trần Lê

Việc nghiên cứu trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ không thể bỏ qua các trục chính tâm nhân tạo, đặc biệt là những trục đã định hình Hoàng thành Thăng Long dưới thời Lý, Trần và Lê. Khác với trục chính tâm sông Hồng mang tính tự nhiên, các trục này thể hiện rõ ràng tư duy quy hoạch của vương triều, với mục đích củng cố quyền lực, định hướng không gian cung đình và các công trình trọng yếu. Các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng khu vực quanh di tích điện Kính Thiên và Đoan Môn chính là trung tâm của Hoàng thành Thăng Long thời Lý - Trần - Lê, dựa trên kết quả khai quật khảo cổ học tại Bắc Môn (1999) và Đoan Môn (2000) của PGS. TS Tống Trung Tín. Sự đồng thuận với các ý kiến trước đây của GS. Trần Quốc Vượng đã củng cố niềm tin về sự tồn tại của một trục chính tâm kéo dài từ Kính Thiên đến Cột Cờ. Việc phân tích các trục chính tâm đô thị cổ Hà Nội này giúp chúng ta hiểu sâu sắc về cách các triều đại đã kiến tạo nên trung tâm Thăng Long, một biểu tượng của quyền lực và văn hóa. Đây là một phần quan trọng trong lịch sử Thăng Long Hà Nội, cung cấp câu trả lời cho câu hỏi: Đâu là trung tâm của Hoàng thành Thăng Long thời Lý Trần Lê?

3.1. Phân Tích Trục Chính Tâm Hoàng Thành Thăng Long Thời Lý Trần

Dưới thời Lý - Trần, Hoàng thành Thăng Long được quy hoạch với một trục chính tâm rõ nét, thể hiện sự uy nghiêm và tổ chức của kinh đô. Dựa trên các kết quả khảo cổ học và tài liệu lịch sử, trục chính tâm này được xác định kéo dài từ điện Kính Thiên đến khu vực Cột Cờ. Sự lựa chọn vị trí này không ngẫu nhiên, mà phản ánh tư duy kiến trúc và quy hoạch mang tính biểu tượng của thời đại. Nó là trung tâm của mọi hoạt động chính trị, văn hóa và tín ngưỡng của triều đình. Việc nghiên cứu trục chính tâm thời kỳ này giúp chúng ta hình dung về kiến trúc đô thị Thăng Long trong giai đoạn sơ khai, nơi các công trình cung đình được sắp đặt theo một trật tự nhất định, tạo nên sự cân đối và hoành tráng. Đây là một yếu tố then chốt để hiểu về trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ.

3.2. Đặc Điểm Trục Chính Tâm Thời Lê Và Những Dấu Vết Tại Phố Cổ Hà Nội

Sang thời Lê, trục chính tâm Hoàng thành Thăng Long tiếp tục được duy trì và phát triển, dù có những thay đổi nhỏ về định hướng. Các nghiên cứu chỉ ra rằng trục chính tâm đời nhà Lý, Trần và Lê có góc khoảng từ 8 đến 6 độ. Điều này cho thấy sự kế thừa và điều chỉnh trong quy hoạch Hà Nội xưa. Thậm chí, ở phía tây phố cổ Hà Nội, vẫn còn những dấu vết của trục chính tâm thời Lê qua các con phố như Hàng Điếu và Lãn Ông, nằm trong khu vực Đông Môn của bức tường phía đông đời nhà Lê. Những dấu vết này là minh chứng cụ thể cho sự liên tục của trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ và ảnh hưởng của nó đến kiến trúc đô thị Thăng Long. Việc khám phá trục chính tâm Lý Trần Lê Nguyễn tại Hà Nội giúp chúng ta kết nối quá khứ với hiện tại, nhận diện những di sản kiến trúc còn sót lại.

IV. Ứng Dụng Thực Tiễn Sự Biến Đổi Của Trục Chính Tâm Qua Triều Nguyễn Đến Thời Pháp Thuộc

Sự biến đổi của trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ không dừng lại ở triều Lê mà tiếp tục phát triển và thích nghi với những thay đổi chính trị, văn hóa dưới thời Nguyễn và đặc biệt là thời Pháp thuộc. Mỗi triều đại, mỗi giai đoạn lịch sử đều để lại dấu ấn riêng biệt trên cấu trúc đô thị, làm phong phú thêm lịch sử Thăng Long Hà Nội. Dưới triều Nguyễn, dù không còn là kinh đô chính thức, Hà Nội vẫn giữ vai trò quan trọng và chứng kiến sự hình thành của một trục chính tâm mới, với những đặc điểm riêng về định hướng và phân bố. Tiếp đó, thời kỳ Pháp thuộc đã mang đến một làn gió mới trong quy hoạch Hà Nội xưa, với việc xây dựng các công trình và tuyến đường theo phong cách kiến trúc phương Tây, nhưng vẫn có sự kế thừa nhất định từ các trục cũ. Việc phân tích các trục chính tâm đô thị cổ Hà Nội trong giai đoạn này giúp chúng ta hiểu rõ hơn về sự giao thoa văn hóa và quá trình hiện đại hóa ban đầu của thành phố. Những trục này đã định hình nên diện mạo của trung tâm Thăng Long hiện đại, tạo nên một sự chuyển tiếp quan trọng trong kiến trúc đô thị Thăng Long.

4.1. Khám Phá Trục Chính Tâm Nhà Nguyễn Định Hướng Mới Cho Hà Nội

Dưới triều Nguyễn, trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội đã có những định hướng mới, phản ánh sự thay đổi trong vai trò của thành phố. Mặc dù kinh đô được chuyển về Huế, Hà Nội vẫn là một trung tâm hành chính và thương mại quan trọng. Trục chính tâm đời Nguyễn được xác định có góc khoảng 11 độ. Những con đường theo trục tuyến này phân bố chủ yếu giữa phố Phùng Hưng và phố Thuốc Bắc, đặc biệt tập trung vào khu vực phố Cửa Đông. Sự xuất hiện của trục chính tâm này cho thấy một nỗ lực trong việc tái cấu trúc và định hình lại không gian đô thị, phù hợp với chính sách và tư duy quy hoạch của triều Nguyễn. Việc khám phá trục chính tâm Lý Trần Lê Nguyễn tại Hà Nội là cần thiết để có cái nhìn toàn diện về kiến trúc đô thị Thăng Long và sự phát triển của trung tâm Thăng Long trong giai đoạn lịch sử này.

4.2. Biến Đổi Trục Chính Tâm Thời Pháp Thuộc Và Sự Kết Nối Giữa Sông Chính Trị

Thời kỳ Pháp thuộc đánh dấu một bước chuyển mình quan trọng trong sự phát triển của trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội. Trục chính tâm thời Pháp nguyên là trục của đời nhà Trịnh, được tận dụng và phát triển để tạo sự nối tiếp giữa sông - chính trị và quân sự. Các tuyến đường lớn như Quốc lộ số 5, Yên Phụ/Âu Cơ/An Dương Vương, Kim Mã/Cầu Giấy, Nguyễn Chí Thanh/Trần Duy Hưng/Láng Hòa Lạc, Nguyễn Lương Bằng/Tây Sơn/Nguyễn Trãi, Quốc lộ số 1, Bạch Mai, Lò Đúc/Kim Ngưu/Tam Trinh đều thể hiện sự phát triển theo kiểu hình nan quạt tỏa ra từ trung tâm. Điều này cho thấy sự ảnh hưởng mạnh mẽ của quy hoạch đô thị phương Tây nhưng vẫn giữ được những yếu tố bản địa, kết nối các khu vực quan trọng của thành phố. Đây là minh chứng rõ ràng cho việc trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ đã được điều chỉnh và mở rộng để phục vụ các mục tiêu mới, đồng thời để lại di sản kiến trúc độc đáo cho Hà Nội ngày nay.

V. Tương Lai Phát Triển Trục Chính Tâm Đô Thị Hà Nội Đa Dạng Và Hiện Đại Hóa

Nghiên cứu về trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ không chỉ dừng lại ở phân tích quá khứ mà còn mở ra cái nhìn về xu hướng phát triển trong tương lai của Thủ đô. Đô thị Hà Nội ngày nay đã được hình thành trên cơ sở 5 tầng trục đô thị khác nhau, phản ánh quá trình lịch sử lâu dài và phức tạp. Tuy nhiên, sự phát triển không ngừng đã khiến thành phố mở rộng theo tình trạng phóng xạ, tạo nên một mạng lưới đô thị phức tạp và đa chiều. Các khu vực mới phát triển sau những năm 60, đặc biệt là sau thời kỳ Đổi mới, dọc theo các đường vành đai và đường lớn, đã làm thay đổi đáng kể cấu trúc truyền thống của trung tâm Thăng Long. Điều này đặt ra những vấn đề mới về quy hoạch và quản lý đô thị. Việc hiểu rõ vai trò của trục chính tâm trong phát triển đô thị Hà Nội hiện đại là chìa khóa để định hướng cho sự phát triển bền vững, hài hòa giữa bảo tồn giá trị lịch sử và đáp ứng nhu cầu của một đô thị năng động. Các câu hỏi như phố cổ Hà Nội được xây dựng dựa trên nguyên tắc nào? vẫn cần được tiếp tục nghiên cứu để có cái nhìn sâu sắc hơn về sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại.

5.1. Thách Thức Từ Các Trục Lịch Sử Đến Phát Triển Đô Thị Kiểu Phóng Xạ

Từ những trục chính tâm có định hướng rõ ràng trong lịch sử Thăng Long Hà Nội, đô thị Hà Nội hiện đại đang đối mặt với thách thức của sự phát triển theo kiểu phóng xạ. Các đường lớn như Quốc lộ số 5, Yên Phụ/Âu Cơ, Kim Mã/Cầu Giấy, Nguyễn Chí Thanh/Trần Duy Hưng/Láng Hòa Lạc, Quốc lộ số 1, đều là các trục phát triển mạnh mẽ sau những năm 1960 và đặc biệt là sau Đổi mới. Sự mở rộng này, mặc dù thúc đẩy kinh tế và dân số, nhưng cũng gây ra áp lực lớn lên hạ tầng và cảnh quan đô thị. Việc duy trì bản sắc của kiến trúc đô thị Thăng Long trong bối cảnh phát triển nhanh chóng này là một vấn đề nan giải. Cần có sự cân bằng giữa việc mở rộng đô thị và bảo tồn các giá trị lịch sử của trung tâm Thăng Long, đảm bảo rằng trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ vẫn được trân trọng và phát huy.

5.2. Giải Pháp Định Hình Các Trục Chính Tâm Mới Hài Hòa Với Di Sản

Để giải quyết thách thức của sự phát triển đô thị, việc định hình các trục chính tâm mới, hài hòa với di sản lịch sử là giải pháp thiết yếu. Đô thị Hà Nội vốn được hình thành trên 5 tầng trục đô thị (trục tự nhiên, Lý-Trần-Lê, Nguyễn, Pháp), tạo nên một cấu trúc đa dạng. Trong tương lai, việc phát triển cần kết hợp linh hoạt giữa kiểu cấu trúc vuông (grid) và kiểu phóng xạ, đồng thời chú trọng đến việc tích hợp các yếu tố tự nhiên như sông Hồng và các di tích lịch sử. Điều này không chỉ giúp bảo tồn kiến trúc đô thị Thăng Long mà còn tạo ra một không gian sống hiện đại, bền vững và mang đậm bản sắc. Việc liên tục nghiên cứu trục chính tâm đô thị Thăng Long Hà Nội qua các thời kỳ sẽ cung cấp những bài học quý giá cho quy hoạch Hà Nội xưa và định hướng cho sự phát triển của Thủ đô trong kỷ nguyên mới.

Tóm tắt và mô tả trên trang này được tạo với sự hỗ trợ của AI từ nội dung tài liệu gốc; tài liệu do người dùng đóng góp và được kiểm duyệt trước khi xuất bản. Báo lỗi nội dung.

14/03/2026
Luận văn những trục chính tâm của đô thị thăng long hà nội

Trích đoạn nội dung tài liệu

HOT THAG KHOA HOC QUOC TH KY NIEM 1000 NAM THANG LONG- HANOI PHT TRION BON V-NG THA Sx Hp NéT Vj HION, ANH HANG, Vx Hop BxXH , NHỮNB TRỤC CHÍNH TÂM CUA DO THI THANG LONG - HANOI GS. TS Yumio Sakurai 1. Trục chính tâm Sử học Việt Nam có một khái niềm đặc biệt là trực chính lâm hoàng think. CS Lê Văn Lan kết luận là có rnỗt trục chỉnh (âm của các công trình kiến ưúc cung đình ở trong Lloàng thành 1hăng Leng thời Lý°.

PG5 lống 1rung lín cho rằng khu vực quanh di tích điện Kính “hiên, Đoan Môn là trung tâm của Hoàng thành Thăng Long thời Lý - Trần - Lê theo kết quả khai quật của của Bắc Môn năm 1999 và Đoan Mén nim 20004, De ung hồ ý kiến trước đây của G8 'Irần Quốc Vượng", hiện nay nhiều tác gia đã đồng ý với ý kiến của hai giáo sư Trần Quốc Vượng và Tổng Trưng Tín". Chính vì vậy, chúng tôi có thể đoán là từ trung tâm Kính Thiên đến trưng tâm Cột Cò là một trục chính tâm của toà thành. Thăng Long thời Lý - Trần. Nhưng theo phân tích bản đồ vệ tỉnh, chúng tôi có thé phan bial su tên tại của những trục chính tâm đô thị trong các thời kỳ như: sau - Trục tự nhiên hay trục sông Hồng; - Trục chính tâm thời nhà I.ý - Irần; ~ Trục chính tâm thài nhà [.ê; - Trục chính Lam nhà Nguyễn; - Trục chính tâm của thời Pháp.

2 Trục tự nhiên hay trục chính tâm sông Hồng, 21. Đồ thị Hà Nội hức là Hoàng thành hăng Long và phố cổ được xây dựng rên một kha dat cay, tức là đê tự nhiên song song với sông Hồng Hà. Cho nên hình thái tổng thể của đô thị Hà Nội dọc ven sông Hồng, trục hạ lưu chính của cơn sông Hồng Hà không bao giờ thay đôi theo thời gian trong lịch sử qua việc phân tích lòng sông Hồng Hà. Nói chung, cao độ của thành phố Hà Nội cao hơn cao độ trang bình của đông bằng sông Hồng, Khu vực phố cỡ là khu vực cao nhất trong nội thành Hà Nội.

Nhưng có nhiều vi địa Pai hoc Quốc gia Tokyo, Nhat Bi. hình đa dạng trong đất phố cổ theo ánh hưởng khi bi lũ lụt vào khu vực này. Vị địa hình phố cổ được chúa ra thành 3 khu vực đất cao, ở độ cao khoảng trên # đến lÔm so với mặt nước biển và 4 khu vực đất trũng phân bố giữa các khu đất cao”!, 1. Khú vực đất cao ga long Hiên (khu viực chợ Đồng Xuân) 2.

Khu vực đất cao Lăn Ông, 3. Khu vực đất cao Hàng Cai 4. Khu vục đất trũng Trúc Bạch 5. Khu vực đất trùng 1a Liền.

Khu vue dat tring [ang Da 7. Khu vue dat trũng phía dông Bờ Hồ (phổ Đình Tiên Hoàng) 2. Các cơn nòng puông góc uới trục sống Hồng Hà Ba khu vục đất cao đều là đề tự nhiên nhỏ được hình thành do bồi đắp phù sa của sông Hồng. Vì các khu vực đất cao phân bố đi vuông góc với trục sông Hồng, Cho nên các đường thông qua khu vục đất cao cũng đi vuông góc với trục lòng sông Hồng.

Nhưng các đườn không theo trục tuyến nhân tạo mà hoàn toàn theo thiết kế tự nhiên, hoặc không theo của Chính phủ mà theo ý kiến của nhân dân. Giác độ của các đường không thống nhất chính xác như trục chính tâm [loang thành Thăng Long, - Phố Nguyễn Trưng Trực (742), phố Hòe hai (70°98) va phd Hàng Đậu (76) là dường trung Lâm trên khu vực đất cao sa Long Biên, quy định tuyến đường sắt Hà Nội - Hải Phòng, (668) - Phố Hàng Khoai (63'7) và phố Cao Thing (60) là dường trung tâm trên khu vực đất cao của chọ Đồng Xuân. Trục dường Hàng Khoai quy dịnh trục chính tâm kiến trúc chợ Đồng Xuân (6798) và phố Câu Đông (6612), bờ phía nam của khu vực đất cao chợ Đồng Xuân. - Phỡ Nguyễn Siêu (75"5) là con đường đi của khu vực đất trăng dưới khu vực đất cao chợ Đồng Xuân, ven sông Tô Lịch cổ.

- Phố Hàng Bưềm (7298) thông qua khu vực đất cao phố ï. - Phố Hàng (:ai/ Hàng Hông (6198) đi trên khu vực đất cao phố Hang Gai - Hàng Quạt (649), phố Hàng, Hành (597), phố Chân Cầm (6157) và phố Nhà Thờ (6222) điều được xây song song với trục l làng Gai.4, Những dường dược xây dễ liên kết giữa các khu vực dất cao. Chơ nên các đường như thế song sang với trục lòng sông Hồng (khoảng 160? giữa địa điểm trung tâm cầu Long Biên va trung tâm cầu Chương Dương). Các đường theo trục chính tâm sông IIồng trong phố cổ như sau - Phd Ly Thai TS va phố Lê Thánh Tông (1645), vốn là trường ngoài của thành Dai La được xây trên đề tự nhiên ven sông Tông Hà - Hàng Cân/Đồng Xuân/Hàng Đường/Hàng Ngang/Hàng Đào (16313), là liên kết giữa 3 khu vực đất cao: khu vực đất cao ga Long Biên, Lấn Ông và Hàng Cai.

- Phố larong Van Can/Hang Cân/Chá Cá (1619). - Nguyễn Thiêp/Nguyễn Thiên Thuật (1611), là đường trung ương trên khu vực đất cao ga Long Hiên. ~ Thanh ITA (15098) là liên kết giữa khu vực đất cao chợ Dồng Xuân và IIà Khẩu sông Lịch cổ, nay là Chợ Cao - Tường Thành (15791), liên kết giữa phố Cửa Đông và khu vực đất cao phố Hàng Cai. - Phố Tô Tịch (155*1), Hàng Hòm/Hàng Trống (15#5), Hàng Mành/Lý Quốc Sư/Nhà Chung (1609, Bảo Khánh (15403), được xây ngang vuông góc với khu vực đất cao phố Hàng Gai.

28, Các đường phố có giác độ óữ? đến 76' và 150" đến 165° là tuyến cơ bản của cấu trúc vuông (ri) tự nhiên của phố cổ hay là Hà Nội cũ (có thể gợi là trục sông Hồng). Tất cà trực chính tâm được hình thành trên cơ số trục sông Hồng 3. Trục chính tâm đời Lý - Trần. Trực di tich Doan Mon Xăm 1909, PGS Tổng Trung Tin và nhóm nghiên cứu của Viện Khảo cố học đã khai quật di tich Doan Môn đã ủm thấy phần chân tường được lát bằng đá mẫu trắng đục".

Di vật trên đường này ra hiệu phần đường cổ nhất thuộc thời kỳ Lý - Ten, Theo lai liệu di tích Đoan iên mà GS Shibayama đã cưng cấp cho tôi, trục đường (hay là tường) đưới Doan Môn của thời Lý - Trần có giác độ trục chính tâm là #9 trên bản đồ Google Farth. Trục di tích 18 Loàng Diện. Xăm 2008, GS Inoue Kazuto* đã phát biểu giác độ trục chính tâm của các di tích I loàng, thành Thăng Long theo kết quả diều tra 18 Hoàng Diệu là 5° 3. Theo kết quả trắc lượng đi tích Lý - Trần, chúng tôi có thể suy luận là trục chính tâm 11oàng thành đòi Lý - Trần là khoảng 5 đến 6? 4.

Trục chính tâm đài Lê 41. Trục chính tâm trong Hoàng thành Đông Đô. Trong Hồng Đức bản đồ có trục tuyến Hoàng thành Đông Đô đời Lẻ từ địa diễm trung lâm của điện Kính 'thiên đến địa điểm trung tâm Cột Cò tử là trung tâm Nam Môn thời | ‘Theo Gougle Ewrtts có giác đỗ 6"1 giữa hai địa điểm này, Giác độ ủy giống như trục đời Lý - “an hay khác nhau thì tôi chưưa rồ vì tài liêu tham khảo quá ít. Chỉ có một con đường có giác độ chính xác rong khu vục phố cổ là phố Hàng Da và Hang Điếu.

Giác độ từ giao điểm của phố Hàng Điểu với phố Bát Đàn đến giao điểm của phổ Hàng Da với Hàng Bông là 021 phù họp với ưục chính tâm Hoàng thành nhà Lẻ. Phố Hàng Gà/Hàng Cót liên tục với Hàng Điếu. Giác độ của hai đường là 298 có quan hệ ít với trục thời nhà Lê. Nhưng trục của đường Lò Rèn/Hàng Cá có giác độ 963 vuông góc hoàn toàn với truc thời nhà Lê.

Hem nữa phố Hàng Vải/Lãn Ông có 901, cũng vuông góc với trục 5.6, Ngoai bite hường toà thành đời nhà Nguyễn chỉ có 3 con đường vuông góc với trục toà thành, - Phố Cửa Dông nguyên là một con đường chính từ chính Dông Môn của toà thành đồi Mguyễn, có giác độ 101947. Ngoài toà thành, túc là từ phố I;ý Nam Để đến phố Hàng Gà, phổ Cửa Đông chủ đài khoảng 214m. - Phố Làng Phèn chạy liên tục từ cuối phố Của Đông đấn phấ Thuốc Đắc. Phố này đã có chợ Lông 'Thành trong thời cuối đời nhà I.â và đầu nhà Nguyễn.

tường này có giác độ 9418, gần với trục thời nhà 1.2 vé song song với phố tàng Vài và phố Iấn Ông. Có lẽ Hàng Phèn đã được xây dựng trước phố Của Đông. - Phối làng lút có giác độ 1/53.6, Hang Nón có giác độ 100927 và chạy song song với phố Hàng Phèn và phố Hàng Búi. 1Iàng Nón có lẽ có giác độ vuông góc với trục tuyến của Hàng Diếu tức là truc thời nhà Lê 57.

Chính vì vậy, Irục đồi nhà Nguyễn tập trung vào khu vực phố Của Đông và giữa phố Bái Sứ/Hàng Đồng và Hàng Thiếc/Thuốc Bắc. Sau xây dựng toà thành Hà Nội đời nhà Nguyễn, điên tích mới đã xuất hiện ra bức tường phía Đêng đời Lê và đời nhà MguyỄn. Các phố mới có lẽ được xây trên khu vực đất này theo trục chính tâm đòi nhà Nguyễn. 6, Trục chính tầm thời Pháp 61, Sau nhimg niim 1870, Pháp bất đầu xây dựng độ thị kiếu Pháp trên dất Hà Nội.

Con đường kiêu Pháp có đầu tiên là đường Phạm Ngũ Lão ngày ray, tên Pháp là Rưe de le Concession/ Nhượng địa đá xây dựng năm 1874 dọc ven sông Hồng. Cho nên giác độ của đường này là 16514, hoàn toàn theo trục sông I Tong. Sau những năm 1880, Pháp bất đâu xây đựng dường phố kiếu Tây trong nội thành. tiầu Hân là phố Tràng 'Iiền, phố 'Iràng 'Iiền/Hàng Khay và phố Tràng "Thí.

Từ cuối phố 'Iràng thí đến ưng tâm Nhà hát lớn có giác độ 107927. Căác độ này rất là đặc biệt, không có mối quan. hệ với giác đô trục chính tâm của các thời trước. 1rục này có ý nghĩa để liên lạc cáng sông Lông và toà thành LIà Nội.

Đất của phố Tràng Thị/Trường Thị, ngày nay là đất của Thư viện Quốc gia. Đất này nguyên là Vương phú của nhà 'Irịnh. Cho nên khu vực bờ Hô Hoàn Kiểm đã có nhiều kiến trúc có quan hệ đến nhà Irịnh như Vũ Miểu trên dao Ngọc Sơn và nhà Ngư Long lâu. Nguyên hình của Hãng Khay được nhà Trịnh xây đựng trên đất lấp của hồ Hoàn Kiếm năm 1744 để liên lạc nhà Vương phủ và nhà Ngư Long lâu, tức là liên lạc giữa trung tâm chính trị với cảng sông Tiồng.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ