đặt vấn đề về khả năng tiếp cận của châu Phi và cộng đồng người châu Phi ở nước ngoài với văn hóa toàn cầu [108]. Chúng tôi đánh giá, đây là một kinh nghiệm quan trọng trong việc tiếp cận lý thuyết liên văn hoá để áp dụng nghiên cứu đề tài. Liên văn hoá đang là vấn đề được các nhà nghiên cứu quan tâm, có rất nhiều quan điểm được đưa ra nhằm lý giải, phân tích và đánh giá các vấn đề liên quan đến khái niệm liên văn hoá. Tại Việt Nam việc tiếp nhận lý thuyết liên văn hoá vẫn còn là khoảng trống do sự hạn chế về dịch thuật, trong khi đây là một lý thuyết đa dạng và phong phú trong cách tiếp cận.
Tình hình nghiên cứu lý thuyết liên văn hóa ở trong nước Có thể nói tình hình nghiên cứu lý thuyết liên văn hóa ở Việt Nam còn khá khiêm tốn. Trên thực tế, theo khảo sát của chúng tôi, chưa xuất hiện một công trình nghiên cứu chuyên biệt, mang tính quy mô và tổng thể nào về lý thuyết liên văn hóa. Với phạm vi đề tài, luận án xin giới thiệu một số quan điểm của các nhà nghiên cứu trong nước: Tác giả Nguyễn Vũ Hảo trong công trình Giao tiếp liên văn hóa trong bối cảnh toàn cầu hóa: một số vấn đề triết học đã nhấn mạnh: Nghiên cứu của L.Wittgenstein có thể coi như lời giới thiệu nhập môn, sơ lược cho triết học liên văn hóa - một chuyên ngành triết học còn ít được nghiên cứu ở Việt Nam. Trong khuôn khổ bài viết này, tác giả tập trung làm sáng tỏ một số khía cạnh triết học của giao tiếp liên văn hóa trong bối cảnh toàn cầu hóa trên cơ sở nhìn nhận những đóng góp và hạn chế của L.Wittgenstein đối với sự ra đời của triết học liên văn hóa.
Theo tác giả Nguyễn Vũ Hảo, L. Wittgenstein được coi là người đã đặt ra những vấn đề lý luận quan trọng cho sự giao tiếp liên văn hóa. Ông cũng được thừa nhận là một trong những người đầu tiên đã luận giải một cách cơ bản cách tiếp cận của triết học liên văn hóa đối với các nền văn hóa, các cộng đồng văn hóa khác nhau, thậm chí đối lập nhau, đồng thời chỉ ra những nguyên nhân và giải pháp khắc phục sự xung đột văn hóa và liên văn hóa. Ông đã có những đóng góp nhất định trong việc đưa ra một mô hình hiện thực, nhiều triển vọng để lý giải khả năng nhận biết liên văn hóa.
Nhiều luận điểm của ông còn có giá trị và ý nghĩa đối với việc lý giải sự xung đột văn hóa trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay.Wittgenstein đã đặt cơ sở quan trọng cho triết học liên văn hóa đương đại. Tác giả khẳng định: “sự giao tiếp liên văn hóa không phải một hiện tượng mới mẻ”. Nhờ có sự hỗ trợ của những thành tựu khoa học công nghệ, cơ hội học hỏi giữa các cộng đồng văn hóa khác nhau trên thế giới ngày càng gia tăng mạnh mẽ [130]. Trong công trình Về quan điểm của Samuel P.Huntington: Đối thoại văn hóa hay đụng độ văn minh, tác giả Hồ Sĩ Quý đã trình bày lại những lý do mà Samuel P.
Huntington đã đưa ra để giải thích cho việc các nền văn minh không tránh khỏi sẽ xung đột với nhau. Tác giả đã thể hiện quan điểm không đồng tình với một số luận 14 điểm của Samuel P. Ông khẳng định: Ngay từ các thế kỷ trước con người đã tin rằng đời sống xã hội có quy luật của nó và vì thế bất chấp các lý thuyết cực đoan, bất chấp các hành vi vô nhân tính, xã hội vẫn đi về phía trước theo hướng sáng suốt hơn, tiến bộ hơn và nhân đạo hơn, mặc dù trên con đường này đôi khi nhân loại vẫn gặp phải những tình huống dường như phi đạo đức hơn hoặc tàn nhẫn hơn. Trong cuộc đấu tranh phức tạp giữa cái thiện - nhân đạo với cái ác - phi nhân đạo, giữa tâm lý hận thù với thái độ bao dung, giữa bạo lực cuồng tín với lòng vị tha nhân ái.
rốt cuộc, xã hội trong xu thế khách quan của nó vẫn đi theo logic của sự đối thoại giữa các nền văn hóa chứ không lạc lối vì sự mách bảo tai ác của sự kỳ thị giữa các nền văn minh. Lúc này, xã hội loài người có thể rơi vào những bước thụt lùi, thậm chí, hôm nay những lực lượng đại diện cho tiến bộ có thể bị hiểu lầm, ngã ngựa hoặc thất bại. Nhưng may thay, tiến bộ xã hội vẫn là điều có thật và càng đi về tương lai, con người càng cảm thấy quá khứ dù tốt đẹp đến mấy vẫn là cái cần phải vượt qua. Sự đối thoại giữa các nền văn hóa là phương thức tối ưu cho sự lựa chọn của con người, là quy luật khách quan của sự phát triển bền vững.
Sự đối thoại giữa các nền văn hóa là giá trị định hướng an toàn đối với tiến bộ xã hội [154]. Tác giả Nguyễn Vân Dung - nguyên Trưởng dự án tiếng Pháp trong khu vực Châu Á - Thái Bình Dương của tổ chức Đại học Pháp ngữ, nguyên giảng viên Khoa Pháp - Đại học Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội, trong công trình Đường hướng tiếp cận liên văn hoá trong giảng dạy văn học Pháp (Vers une approche interculturelle de l’enseignement de la littérature française) khẳng định khái niệm “liên văn hóa” bao hàm quan hệ hỗ tương, trao đổi qua lại giữa các nền văn hóa khác nhau. Đó không hẳn là sự tiếp xúc giữa hai hay nhiều nền văn hóa độc lập mà là sự tương tác văn hóa bởi lẽ các nhóm xã hội không bao giờ tồn tại hoàn toàn độc lập với nhau. Bằng cách đó, chúng luôn tiếp xúc với nhau dẫn đến việc ý thức về những đặc điểm chuyên biệt của chính mình đồng thời có những trao đổi, vay mượn và thay đổi không ngừng.
Trong công trình này, tác giả Nguyễn Vân Dung khẳng định, hướng tiếp cận liên văn hóa có thể là giải pháp cho thách thức được đặt ra bởi các kịch bản văn hóa xã hội mới. Theo tác giả, quan điểm của Hội đồng châu Âu khi đặt ra và sử dụng từ 15 “liên văn hóa” bao hàm sự tương tác, trao đổi, xóa bỏ những rào cản, hỗ tương qua lại và đoàn kết thực sự. Việc công nhận các giá trị của một nền văn hóa, các cách sống, các đặc điểm biểu trưng của các thành viên dựa vào mối quan hệ với những người khác và nhận thức về thế giới. Cũng theo tác giả, hướng tiếp cận liên văn hóa giúp người học hiểu rõ hơn về văn hóa của chính mình trong quá trình khám phá các nền văn hóa khác, học cách chấp nhận sự khác biệt như một động lực để phát triển.
Tuy nhiên, bên cạnh những khác biệt luôn tồn tại những điểm chung cho tất cả các nền văn hóa. Điều cần thiết là phải nhận biết được những điều đặc biệt trong những điểm chung đó. Truyện cổ, phong trào văn học lãng mạn trong trường hợp này có thể được xem là vừa mang điểm chung của văn hóa toàn cầu vừa mang điểm riêng của từng nền văn hóa [11]. Cùng kết nối tư tưởng liên văn hóa với vấn đề giáo dục, Bùi Văn Nam Sơn và Thái Kim Lan bàn về những ảnh hưởng của cái nhìn liên văn hóa trong việc kiến tạo triết lý và truyền thống giáo dục ở một số nước châu Âu.
Trong công trình Tính liên văn hóa: một thái độ giáo dục, Bùi Văn Nam Sơn cho rằng liên văn hóa là một vấn đề thời sự trong tiến trình toàn cầu hóa hiện nay. Tác giả còn xem liên văn hóa như một môn học, được xét ở bốn viễn tượng: triết học, tôn giáo, chính trị và giáo dục. Đồng thời, ông còn khẳng định tính liên văn hóa là một yêu cầu của thời đại [161]. Bài viết của Thái Kim Lan: Khái quát về tình hình triết học liên văn hóa: Một trải nghiệm tự thân lại là sự trải nghiệm cá nhân thú vị của tác giả khi dự phần vào hai nền giáo dục: Đức và Việt Nam.
Với cái nhìn từ bên trong để đối sánh, tác giả đi đến nhận định: Sự trì trệ giáo điều, bệnh coi mình là trung tâm, chủ nghĩa duy Âu châu tự mãn, tính khép kín hệ thống đã là rào cản cho cuộc đối thoại văn hoá mà lẽ ra triết học phải là chủ thể tác thành đối thoại. Cuộc thảo luận trên sân đại học nước Đức về bình đẳng văn hoá, tinh thần cởi mở tiếp cận những nền văn hoá khác cho thấy lý tính khai sáng vẫn bừng nở, chính trên mảnh đất của những hệ thống triết học một thời sáng chói tự mãn (trừ I. Kant) đã đạt đến đỉnh cao trí tuệ là nơi triết học liên văn hoá thành danh [142]. Với những cách hiểu đa dạng về liên văn hóa và các phạm trù liên quan, nhiều tác giả đã vận dụng phân tích các hiện tượng văn học trong và ngoài nước.
Các tiểu luận đều tập trung đề cập đến nhiều biểu hiện của tính liên văn hóa trong sáng tác của các nhà văn, chủ yếu là nhà văn hải ngoại, hoặc những tác giả có sự “đi về” (chủ động 16 hoặc bị động) giữa những biên giới. Họ lấy chính trải nghiệm và tình thế của mình làm chất liệu để sáng tạo. Từ tác phẩm, các nhà nghiên cứu đã phân tích, khái quát nhiều phạm trù có thể đưa vào để kiến thiết lý thuyết liên văn hóa. Qua các nghiên cứu này, chúng ta có thể hình dung ban đầu về cái gọi là “liên văn hóa” và các phạm trù xung quanh nó.
Tác giả Trần Huyền Sâm trong cuốn sách Tiểu thuyết phương Tây hiện đại và các hướng tiếp cận (2016) đã dành hẳn một chương viết về “Tiểu thuyết và vấn đề liên văn hoá”, trong đó, tác giả nêu ra và giải quyết ba vấn đề: Claude Lévi - Strauss hay là cú sốc của nền văn minh châu Âu; Tính chất liên văn hoá qua tiểu thuyết Mất nơi ở; Mathias Énard hay là cuộc đối thoại văn hoá Đông - Tây?. Qua các bài viết, tác giả khái quát lên những nội dung liên quan đến lý thuyết liên văn hoá như: khẳng định lý thuyết của nhà cấu trúc học vĩ đại Lévi - Strauss chống lại sự độc tôn văn minh bằng sự biện hộ sâu sắc về một thế giới liên văn hóa; nhấn mạnh vai trò của Lévi - Strauss trong việc giúp chúng ta nhận ra bài học cay đắng: đồng nhất văn hóa đồng nghĩa với đánh mất bản sắc, dẫn đến hủy diệt tính nhân văn.