Học Viện Chính Trị Quốc Gia Hồ Chí Minh: Quản Lý Nhà Nước Đối Với Du Lịch Biển Của Tỉnh Thanh Hóa

Nghiên cứu quản lý nhà nước về du lịch biển tại Thanh Hóa. Phân tích thực trạng, đề xuất giải pháp phát triển du lịch biển bền vững, hiệu quả.

Chuyên ngành

Quản Lý Kinh Tế

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Án Tiến Sĩ

2024

190
2
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Tổng Quan Về Quản Lý Nhà Nước Du Lịch Biển Thanh Hóa

Thanh Hóa nổi lên như một điểm đến du lịch biển đầy tiềm năng của Việt Nam, thu hút du khách bởi vẻ đẹp tự nhiên và các hoạt động du lịch đa dạng. Du lịch biển Thanh Hóa đã có những bước phát triển đáng kể trong những năm gần đây, góp phần quan trọng vào sự phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh. Tuy nhiên, bên cạnh những thành tựu, ngành du lịch biển còn đối mặt với nhiều thách thức về quản lý nhà nước về du lịch. Theo Quyết định số 147/QĐ-TTg, du lịch biển phải trở thành ngành kinh tế mũi nhọn. Do đó, việc nghiên cứu, đánh giá và hoàn thiện quản lý nhà nước trong lĩnh vực này là vô cùng cấp thiết để phát huy tối đa tiềm năng và đảm bảo phát triển bền vững. Nghiên cứu này tập trung vào quản lý nhà nước đối với du lịch biển của tỉnh, phân tích thực trạng và đề xuất giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả quản lý.

1.1. Tiềm Năng Vượt Trội Của Du Lịch Biển Tại Thanh Hóa

Thanh Hóa sở hữu bờ biển dài với nhiều bãi tắm đẹp, khí hậu ôn hòa, và nhiều di tích lịch sử - văn hóa. Tài nguyên du lịch biển Thanh Hóa phong phú, tạo điều kiện thuận lợi cho phát triển đa dạng các loại hình du lịch như nghỉ dưỡng, tham quan, vui chơi giải trí, và thể thao dưới nước. Điều này tạo ra lợi thế cạnh tranh so với các tỉnh thành khác, thu hút lượng lớn du khách trong và ngoài nước. Kinh tế du lịch biển Thanh Hóa đang ngày càng khẳng định vai trò quan trọng trong cơ cấu kinh tế của tỉnh. Do đó, việc khai thác và quản lý hiệu quả nguồn tài nguyên này là yếu tố then chốt để đảm bảo sự phát triển bền vững.

1.2. Mục Tiêu Nghiên Cứu Quản Lý Nhà Nước Về Du Lịch Biển

Luận án tiến sĩ này hướng đến việc đề xuất khung nghiên cứu lý thuyết về quản lý nhà nước đối với du lịch biển ở cấp tỉnh. Mục tiêu là phân tích thực trạng quản lý tại Thanh Hóa, chỉ ra những thành công và hạn chế. Đồng thời, luận án sẽ đề xuất các giải pháp cụ thể để hoàn thiện và nâng cao hiệu quả quản lý du lịch trong thời gian tới. Nghiên cứu này không chỉ có ý nghĩa về mặt lý luận mà còn mang tính ứng dụng cao, góp phần vào việc xây dựng các chính sách phát triển du lịch biển bền vững cho Thanh Hóa.

II. Thách Thức Trong Quản Lý Du Lịch Biển Ở Thanh Hóa Hiện Nay

Mặc dù du lịch biển Thanh Hóa đã đạt được những thành tựu đáng kể, nhưng vẫn còn tồn tại nhiều vấn đề nan giải trong công tác quản lý nhà nước. Cơ sở hạ tầng du lịch chưa đáp ứng kịp nhu cầu ngày càng tăng của du khách, đặc biệt vào mùa cao điểm. Tình trạng “chặt chém”, chèo kéo khách vẫn còn xảy ra, gây ảnh hưởng đến hình ảnh du lịch Thanh Hóa. Bên cạnh đó, vấn đề bảo vệ môi trường biển, an ninh trật tự, và vệ sinh an toàn thực phẩm cũng là những thách thức lớn đòi hỏi sự quan tâm và giải quyết từ các cấp quản lý. Công tác xúc tiến quảng bá du lịch cần được đẩy mạnh và đổi mới để thu hút du khách quốc tế. Giải quyết các vấn đề trên đòi hỏi các nhà quản lý phải có các giải pháp phù hợp.

2.1. Hạ Tầng Du Lịch Biển Thanh Hóa Cần Được Nâng Cấp

Hệ thống giao thông kết nối đến các khu du lịch biển còn hạn chế, gây khó khăn cho việc di chuyển của du khách. Cơ sở vật chất kỹ thuật như khách sạn, nhà hàng, khu vui chơi giải trí chưa đáp ứng được tiêu chuẩn quốc tế. Điều này ảnh hưởng đến trải nghiệm của du khách và khả năng cạnh tranh của du lịch biển Thanh Hóa. Cần có các giải pháp đầu tư và nâng cấp hạ tầng đồng bộ để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của thị trường du lịch.

2.2. Vấn Đề Môi Trường Và An Ninh Tại Khu Du Lịch Biển

Tình trạng ô nhiễm môi trường do rác thải, nước thải chưa được xử lý triệt để là một vấn đề đáng lo ngại. Hoạt động khai thác tài nguyên biển trái phép, xâm phạm cảnh quan tự nhiên cần được ngăn chặn. An ninh trật tự tại các khu du lịch, đặc biệt là vào mùa cao điểm, cần được tăng cường để đảm bảo an toàn cho du khách. Quản lý nhà nước về du lịch biển cần có các biện pháp cụ thể để giải quyết các vấn đề này một cách hiệu quả.

2.3. Nâng cao chất lượng nguồn nhân lực du lịch biển

Nguồn nhân lực du lịch biển Thanh Hóa còn thiếu về số lượng và yếu về chất lượng. Trình độ chuyên môn, kỹ năng nghiệp vụ, và ngoại ngữ của đội ngũ lao động du lịch còn hạn chế. Cần có các chương trình đào tạo, bồi dưỡng để nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, đáp ứng yêu cầu phát triển của ngành du lịch.

III. Phân Tích Thực Trạng Quản Lý Nhà Nước Về Du Lịch Biển

Luận án đi sâu vào phân tích thực trạng quản lý nhà nước về du lịch biển của tỉnh Thanh Hóa, đánh giá hiệu quả của các chính sách và biện pháp đã được triển khai. Nghiên cứu tập trung vào các khía cạnh như quản lý tài nguyên du lịch biển, quy hoạch du lịch biển, pháp luật về du lịch biển, và cơ chế chính sách quản lý du lịch. Kết quả phân tích sẽ chỉ ra những điểm mạnh, điểm yếu, cơ hội, và thách thức (SWOT) trong công tác quản lý, từ đó làm cơ sở để đề xuất các giải pháp phù hợp.

3.1. Quản Lý Tài Nguyên Và Môi Trường Du Lịch Biển

Việc quản lý và bảo tồn tài nguyên du lịch biển Thanh Hóa đóng vai trò quan trọng trong việc đảm bảo sự phát triển bền vững của ngành du lịch. Cần có các biện pháp kiểm soát chặt chẽ hoạt động khai thác tài nguyên, ngăn chặn tình trạng ô nhiễm môi trường, và bảo vệ cảnh quan tự nhiên. Pháp luật về du lịch biển cần được thực thi nghiêm minh để đảm bảo sự tuân thủ của các tổ chức và cá nhân.

3.2. Thực Thi Quy Hoạch Du Lịch Biển Thanh Hóa

Quy hoạch du lịch biển Thanh Hóa cần được xây dựng một cách khoa học, bài bản, và phù hợp với thực tiễn. Việc thực thi quy hoạch cần được giám sát chặt chẽ để đảm bảo tính hiệu quả và đồng bộ. Cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các sở, ban, ngành và địa phương trong quá trình thực hiện quy hoạch.

IV. Giải Pháp Hoàn Thiện Quản Lý Nhà Nước Du Lịch Biển Thanh Hóa

Để nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước đối với du lịch biển, luận án đề xuất một hệ thống giải pháp toàn diện, bao gồm các giải pháp về chính sách phát triển du lịch Thanh Hóa, cơ chế chính sách quản lý du lịch, và phát triển du lịch bền vững Thanh Hóa. Các giải pháp này tập trung vào việc tăng cường năng lực quản lý của nhà nước, nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch, bảo vệ môi trường, và phát huy vai trò của cộng đồng địa phương. Những giải pháp này cần được xây dựng trên cơ sở nghiên cứu khoa học và thực tiễn, đảm bảo tính khả thi và hiệu quả.

4.1. Hoàn Thiện Cơ Chế Chính Sách Quản Lý Du Lịch Biển

Cần rà soát, sửa đổi, và bổ sung các cơ chế chính sách quản lý du lịch hiện hành để phù hợp với tình hình mới. Xây dựng các chính sách ưu đãi, khuyến khích đầu tư vào lĩnh vực du lịch biển. Đẩy mạnh xã hội hóa hoạt động du lịch, huy động nguồn lực từ các thành phần kinh tế.

4.2. Thúc Đẩy Phát Triển Du Lịch Bền Vững Tại Thanh Hóa

Phát triển du lịch bền vững Thanh Hóa là mục tiêu hàng đầu trong công tác quản lý. Cần có các biện pháp bảo vệ môi trường, sử dụng hiệu quả tài nguyên, và đảm bảo lợi ích cho cộng đồng địa phương. Nâng cao nhận thức về du lịch bền vững cho du khách và người dân.

V. Ứng Dụng Nghiên Cứu Nâng Cao Chất Lượng Du Lịch Biển

Nghiên cứu này có ý nghĩa quan trọng trong việc nâng cao chất lượng dịch vụ và sản phẩm du lịch biển tại Thanh Hóa. Bằng cách phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến sự hài lòng của khách du lịch, luận án đề xuất các giải pháp cải thiện chất lượng dịch vụ, đa dạng hóa sản phẩm du lịch, và nâng cao trải nghiệm của du khách. Ứng dụng kết quả nghiên cứu sẽ giúp Thanh Hóa trở thành điểm đến hấp dẫn và cạnh tranh trên thị trường du lịch.

5.1. Đánh Giá Mức Độ Hài Lòng Của Khách Du Lịch

Việc đánh giá mức độ hài lòng của khách du lịch là cơ sở để cải thiện chất lượng dịch vụ. Cần thu thập thông tin phản hồi từ du khách về các khía cạnh như cơ sở vật chất, thái độ phục vụ, và các hoạt động vui chơi giải trí. Dựa trên kết quả đánh giá, có thể đưa ra các giải pháp khắc phục những hạn chế và nâng cao sự hài lòng của du khách.

5.2. Đa Dạng Hóa Sản Phẩm Du Lịch Biển Đặc Trưng

Cần phát triển các sản phẩm du lịch biển đặc trưng, mang đậm bản sắc văn hóa địa phương. Khuyến khích các hoạt động du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng, và du lịch văn hóa. Tạo ra các sản phẩm du lịch độc đáo, hấp dẫn, và đáp ứng nhu cầu đa dạng của du khách.

VI. Triển Vọng Phát Triển Du Lịch Biển Thanh Hóa Đến 2030

Với những tiềm năng và lợi thế sẵn có, du lịch biển Thanh Hóa có triển vọng phát triển mạnh mẽ trong tương lai. Mục tiêu đến năm 2030 là đưa du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn của tỉnh, đóng góp quan trọng vào sự phát triển kinh tế - xã hội. Để đạt được mục tiêu này, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các cấp quản lý, doanh nghiệp, và cộng đồng địa phương trong việc thực hiện các giải pháp đã được đề xuất.

6.1. Dự Báo Tăng Trưởng Khách Du Lịch Giai Đoạn 2024 2030

Dự báo lượng khách du lịch đến Thanh Hóa sẽ tăng trưởng mạnh mẽ trong giai đoạn 2024-2030, đặc biệt là khách du lịch quốc tế. Điều này đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng về cơ sở hạ tầng, dịch vụ, và nguồn nhân lực để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng của thị trường du lịch.

6.2. Cam Kết Phát Triển Du Lịch Bền Vững Hiệu Quả

Phát triển du lịch biển một cách bền vững và hiệu quả là yếu tố then chốt để đảm bảo sự phát triển lâu dài của ngành du lịch. Cần có sự cam kết mạnh mẽ từ các cấp quản lý, doanh nghiệp, và cộng đồng địa phương trong việc bảo vệ môi trường, sử dụng hiệu quả tài nguyên, và đảm bảo lợi ích cho tất cả các bên liên quan.

14/05/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

MỞ ĐẦU. TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH BIỂN. Tổng quan các công trình nghiên cứu liên quan đến đề tài. Đánh giá chung về các công trình nghiên cứu đã tổng quan.

Khoảng trống nghiên cứu và khung lý thuyết. CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI DU LỊCH BIỂN CỦA CHÍNH QUYỀN CẤP TỈNH. Khái quát về du lịch biển. Quản lý nhà nước đối với du lịch biển của chính quyền cấp tỉnh.

Kinh nghiệm quản lý nhà nước đối với du lịch biển của chính quyền cấp tỉnh ở một số địa phương tại Việt Nam. THỰC TRẠNG QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI DU LỊCH BIỂN CỦA TỈNH THANH HÓA. Tiềm năng và thực trạng du lịch biển của tỉnh Thanh Hóa. Thực trạng quản lý nhà nước đối với du lịch biển của tỉnh Thanh Hóa.

Đánh giá chung về quản lý nhà nước đối với du lịch biển tỉnh Thanh Hóa. PHƯƠNG HƯỚNG VÀ GIẢI PHÁP HOÀN THIỆN QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI DU LỊCH BIỂN CỦA TỈNH THANH HÓA. Dự báo tình hình, phương hướng phát triển du lịch biển của tỉnh Thanh Hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045. Các giải pháp hoàn thiện quản lý nhà nước đối với du lịch biển của tỉnh Thanh Hóa.

Một số kiến nghị. 149 DANH MỤC CÁC CÔNG TRÌNH KHOA HỌC ĐÃ ĐƯỢC CÔNG BỐ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN. 151 TÀI LIỆU THAM KHẢO. P1 iii DANH MỤC CHỮ VIẾT TẮT Cụm từ viết tắt Nguyên nghĩa HĐND Hội đồng nhân dân ICZM Integrated coastal zone management (quản lý vùng bờ biển có hoạt động du lịch) KT - XH Kinh tế - xã hội PTTH Phát thanh truyền hình QLNN Quản lý nhà nước TN&MT Tài nguyên và Môi trường UBND Ủy ban nhân dân UNWTO Tổ chức du lịch thế giới VH-TT&DL Văn hoá, Thể thao và Du lịch iv DANH MỤC CÁC BẢNG Bảng 3.

Các quy hoạch về du lịch biển được phê duyệt đến năm 2023. Danh sách các cơ sở kinh doanh đạt chuẩn phục vụ khách du lịch năm 2023. Kết quả hoạt động khai thác, sử dụng tài nguyên biển và hải đảo năm 2023 tỉnh Thanh Hóa. 101 v DANH MỤC CÁC BIỂU ĐỒ Biểu đồ 1.

Cơ cấu nghề nghiệp của mẫu khách du lịch tham gia khảo sát. Lượng khách du lịch đến Thanh Hóa giai đoạn 2015-2023. Chất lượng quy hoạch các khu, điểm du lịch biển tại Thanh Hóa. Sự phối hợp quản lý du lịch biển giữa các cơ quan của tỉnh Thanh Hóa.

Chất lượng xây dựng và tổ chức thực hiện chiến lược, chương trình, kế hoạch phát triển du lịch biển tỉnh Thanh Hóa. Chất lượng quản lý môi trường du lịch biển tại Thanh Hóa. Chất lượng quản lý môi trường du lịch biển tại Thanh Hóa. Chất lượng quản lý môi trường du lịch biển tại Thanh Hóa.

Thu hút đầu tư tư nhân lĩnh vực du lịch biển tỉnh Thanh Hóa. Cơ sở lưu trú tại Thanh Hóa qua các năm. Quản lý công nhận khu, điểm du lịch biển và cấp phép hoạt động kinh doanh. Mức độ tham gia các lớp tập huấn do chính quyền tổ chức.

Quản lý hoạt động kinh doanh lưu trú tại các khu, điểm du lịch biển Thanh Hóa. Quản lý hoạt động kinh doanh dịch vụ ăn uống tại các khu, điểm du lịch biển Thanh Hóa. Chất lượng quản lý môi trường xã hội tại các khu, điểm du lịch biển Thanh Hóa. Đánh giá của khách du lịch về an ninh, trật tự tại các bãi biển Thanh Hóa.

Mức độ hài lòng của khách du lịch biển Thanh Hóa. Số lần đến du lịch biển Thanh Hóa. Thời gian lưu trú của khách du lịch biển Thanh Hóa. Các hình thức tiếp cận thông tin du lịch.

Đánh giá về phát triển sản phẩm du lịch biển của tỉnh. Những lĩnh vực chính quyền tỉnh cần tập trung (%). Những lĩnh vực chính quyền tỉnh cần tập trung (%). Dự báo số lượng khách du lịch đến Thanh Hóa giai đoạn 2024-2025.

Tính cấp thiết của đề tài nghiên cứu Hiện TÀI LIỆUnay, du lịch THAM được xem là một ngành kinh tế quan trọng trong sự KHẢO phátTiếng triểniAnh:kinh tế của nước ta. Theo Quyết định số 147/QĐ-TTg ngày 22 tháng 01 năm Anfuso, iG.;2020 iWilliams,của Thủ tướng iA.; Chính phủ, iHernandez, Chiến iJ., iandlược phát triển iPranzini, du lịch i“Coastal iE. i(2014), Việtiassessment Nam đến năm iand i2030tourismđã imanagement được phê duyệt, trong đó iin iwestern iCuba”, nêu rõiTourism quan điểm phát iManagement, i42(2 i307–320. i triển du lịch thành ngành kinh tế mũi nhọn, tạo động lực thúc đẩy sự phát Barbier, iE.

i(1989), iEconomics, iNational iResource iScarcity i& iDevelopment, iLo triểniEarthscan của các ngành và lĩnh vực khác, đồng thời góp phần hình thành cơ cấu iPublications iLtd. kinhBitner tế hiện iMJ, đại. TrongiAR iHubert cáci(1994), loại hình du lịch, du iEncounter lịch biển inổi isatisfaction versus bậtioverall với nhiều isatisfaction i iquality.In: iRust iRT, iOliver iRL i(eds), iService iquality: inew idirections iin itheor tiềm năng và lợi thế, đã có sự phát triển nhanh chóng trong những năm gần ipractice, iSage,Thousand iOaks, ipp. đây,Blamey, chiếm tỷiR.

trọng lớn trong cơ cấu toàn ngành du lịch. Tuy nhiên, ngành du i(1997), i“Ecotourism: iThe isearch ifor ian ioperational idefinition”, iJour lịch,iSustainable. bao gồm cả du lịch biển, vẫn chưa được đầu tư khai thác tương xứng và đang Blau, gặp iP. i(1964), iExchange iand ipower iin isocial ilife, iTransaction iPublishers.

một số vấn đề về quản lý nhà nước (QLNN) trong lĩnh vực này. i(2018), iThe iTourism iIndustry: iAn iOverview. iIn iTravel iMark Thanh Hóa được xem là một trong những địa phương có tiềm năng lớn iTourism iEconomics iand ithe iAirline iProduct, iChapter i1,Cham, iSwitzerland: iSp về du lịch biển iNature. i ở Việt Nam, với bờ biển dài và nhiều địa điểm thích hợp để Cater, iE.

Trong những Chaitip, iP. năm gần đây, du iChaiboonsri.lịch biển của iKovács.đã có sự phát iBalogh triểniAđáng i(2008), iStructural ieq ghi inhận, model:thể iGreece’s hiện quaitourism sự gia tăng idemand số lượng du khách, ifor itourist cơ sở lưu idestination. trú, hoạt iApplied động iin iAgribu iStudies iand iCommerce, iAgroinform ipublishing ihouse, iBudapest. i kinh doanh du lịch, doanh thu, việc làm, cũng như đóng góp vào ngân sách Chen, iY.

i(2013), iA ireview ion itourist isatisfaction iof ito nhàidestinations. Hiện nay, iLISS Thanh i2012,Hóa là một địa phương điển hình trong phát triển ipp. Coccossis, du lịch biển tạiiH. Việt i(1996), iTourism Nam, thường i& iSustainability: xuyên nằm trong nhóm iPerspectives 10 địa phương i& iimplications.

dẫn iIn iPriestley, iJ. iCoccossis i(eds) iSustainable iTourism? iEur đầu về doanh thu từ du lịch biển. Tuy nhiên, bên cạnh những kết quả đạt iExperiences, iWillingford: iCAB iInternational. được,Cook,ngành iK.,du i&lịch,iRice, đặciE.biệt là du lịch i(2003), iSocialbiển, vẫn gặp iTheory.

iExchange nhiều hạn iInchế iJ. ivà bất Delameter i(Ed.iHandbook Cụ thể, hệiofthống iSocial iPsychology, iNew iYork: iSpringer. i hạ tầng du lịch chưa đáp ứng kịp thời sự gia tăng lượng David iJarratt i& iNick iJ. iDavies i(2020), iPlanning ifor iClimate iChange iImpacts: iCoastal iT du khách, đặc biệt trong mùa hè; cơ sở hạ tầng phát triển chưa đồng bộ và iDestination iResilience iPolicies, iTourism iPlanning i& iDevelopment, i17:4, i423-440, thiếu các tiện ích phục vụ cho các dịch i10.

i vụ vui chơi, giải trí, mua sắm.chém", i chèo kéo khách du lịch; an ninh trật tự tại các khu, điểm du lịch chưa EEAđược đảm bảo i(2001), an toàn đầyisignals iEnvironmental đủ; công táciEEA, i2001, bảo vệ môi trường,i vệ sinh an iCopenhagen. toànEEAthựci(2006), phẩm tạiiThe mộtichanging số nơi vẫnifaces chưaiof đạtiEuropes yêu cầu;iCoastal công táciareas, xúc tiến iEEA i6/2006, iEur và mở iEnvironment iAgency, iCopenhagen i rộngEhler, thị trường du lịch cũng còn hạn chế. Nguyên nhân chủ yếu của tình trạng iC., iCicin-Sain, iB. iand iWeiher, iR.

i(1967), iThemes iin iEconomic iAnthropology, iLondon: iTavistock. i Freeman i(1984), iStrategic iManagement, iA iStakeholder iApproach, iPitman iSer 2 này là do công tác quản lý nhà nước của chính quyền tỉnh Thanh Hóa đối với du lịch biển vẫn còn nhiều hạn chế và bất cập. Từ thực tiễn nêu trên đang đặt ra vấn đề cấp bách, cần có đề tài nghiên TÀI LIỆU THAM KHẢO cứu khoa học một cách nghiêm túc và bài bản về công tác QLNN đối với du lịchTiếng Anh: biển icủa tỉnh Thanh Hóa. Đây sẽ là nghiên cứu có tính điển hình xây Anfuso, iG., iand iPranzini, iE.

i(2014), i“Coastal dựng khung lý thuyết về QLNN đối với phát triển du lịch biển tại địa phương iassessment iand itourism imanagement iin iwestern iCuba”, iTourism iManagement, i42(2 đặci307–320. thù và cói thể áp dụng cho các địa phương khác có điều kiện tương đồng. BênBarbier, cạnh đóiE. về i(1989), mặt thựciEconomics, tiễn, nghiêniNational cứu này sẽ iResource góp phầniScarcity i& iQLNN hoàn thiện Development, iLo iEarthscan iPublications iLtd.

về du lịch biển nhằm đưa du lịch trở thành một ngành kinh tế mũi nhọn. Bitner iMJ, iHubert iAR i(1994), iEncounter isatisfaction iversus ioverall isatisfaction i Chính vìiRust iquality.In: vậy, iRT, việc iOliver nghiêniRL cứui(eds), QLNN đối vớiiquality: iService du lịchinew biểnidirections của tỉnh iin itheor ipractice, iSage,Thousand iOaks, ipp. Thanh Hóa trong thời điểm này là hết sức cần thiết. Tính cấp thiết của đề tài Blamey, iR.

i(1997), i“Ecotourism: iThe isearch ifor ian ioperational idefinition”, iJour thể ihiện ở các điểm sau: Sustainable.nhất, cần phải iM. i(1964), nghiên iand iExchange cứu ipower hoàn thiện QLNN iin isocial ilife,về du lịch biển iTransaction góp iPublishers. phầnCamilleri, đưa du lịch iM. i(2018), iThe iTourism iIndustry: iAn iOverview.

iIn iTravel iMark trở thành một ngành kinh tế mũi nhọn của Việt Nam nói iTourism iEconomics iand ithe iAirline iProduct, iChapter i1,Cham, iSwitzerland: iSp chung và của tỉnh Thanh Hóa nói riêng vào năm 2030, theo tinh thần Chiến iNature. i lượcCater, phát triển du lịchi“Ecotourism iE. i(1993), Việt Nam đếniinnăm ithe 2030 iThird màiWorld: Thủ tướng Chínhifor iProblems phủisustainable đã ito phêidevelopment”, duyệt. iTourism iManagement, i14(2), ipp.

iBalogh i(2008), iA iStructural ieq Thứ hai, QLNN đối với du lịch biển hiện nay còn nhiều hạn chế, trong imodel: iGreece’s itourism idemand ifor itourist idestination. iApplied iStudies iin iAgribu đó có iandQLNN iCommerce,đối vớiiAgroinform du lịch biểnipublishing của tỉnh Thanh ihouse, Hóa. Là địa iphương có nhiều iBudapest. tiềmChen, năng iY.

i(2013), iA ireview ion itourist isatisfaction iof ito để phát triển du lịch biển nhưng chưa được khai thác đầy đủ; nếu idestinations. không khắc phục Coccossis, những hạn chế này thì sẽ khó đảm bảo khai thác hiệu quả du iH. i(1996), iTourism i& iSustainability: iPerspectives i& iimplications. iIn lịchiPriestley, biển, phát iJ.

triển du lịch biểni&bền iEdwards, iH.vững, tạo sự hài iCoccossis i(eds)lòngiSustainable cho du khách và iTourism? iEur iExperiences, iWillingford: iCAB iInternational. đóng góp vào phát triển kinh tế - xã hội (KT - XH) của tỉnh. i(2003), iSocial iExchange iTheory.) Thứ ba, ibiến iHandbook đổi khí of iSocial hậu đã vàiNew iPsychology, đangiYork: diễn ra, tác độngi mạnh tới nước ta, iSpringer. nhấtDavid là khu vực iven iJarratt biển.

Sự nóngi(2020), iDavies lên của khí hậu,iforthay iPlanning đổi dòng iClimate chảy, iChange nước iCoastal iT iImpacts: iDestination iResilience iPolicies, iTourism iPlanning i& iDevelopment, i17:4, i423-440, biển dâng sẽ tác động tiêu cực tới tiềm năng và tài nguyên du lịch biển, do đó, i10. i cần iDuan, phải nghiêniP., đánh giá, nhằm iWang, iY., i&bảoiYin,vệ ivà P.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Luận án tiến sĩ "Quản Lý Nhà Nước Đối Với Du Lịch Biển Thanh Hóa" đi sâu vào phân tích thực trạng quản lý nhà nước về du lịch biển tại Thanh Hóa, xác định những điểm mạnh, điểm yếu, và đề xuất các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả quản lý, thúc đẩy du lịch biển địa phương phát triển bền vững. Luận án đặc biệt hữu ích cho các nhà quản lý du lịch, các nhà nghiên cứu, và những ai quan tâm đến sự phát triển của du lịch biển Việt Nam.

Để hiểu rõ hơn về cách thức quản lý du lịch biển ở cấp tỉnh và so sánh với các địa phương khác, bạn có thể tham khảo luận án: "Quản lý của chính quyền cấp tỉnh đối với du lịch biển nghiên cứu tại thanh hóa" tại đây. Ngoài ra, nếu bạn quan tâm đến các yếu tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch biển, bạn có thể tìm hiểu thêm về "Khoá luận tốt nghiệp nghiên cứu tính thời vụ của hoạt động du lịch biển đồ sơn" tại đây để khám phá thêm các khía cạnh khác nhau của du lịch biển Việt Nam. Cuối cùng, để tìm hiểu sâu hơn về việc nâng cao năng lực cạnh tranh của du lịch biển, hãy xem qua "Luận án nâng cao năng lực cạnh tranh để phát triển du lịch nghiên cứu trường hợp cát bà" tại đây. Mỗi tài liệu là một cơ hội để bạn mở rộng kiến thức và có được cái nhìn toàn diện hơn về lĩnh vực du lịch biển.