phần mở đầu, kết luận, các danh mục, mục lục và tài liệu tham khảo, luận văn đƣợc trình bày thành bốn chƣơng nhƣ sau: Chƣơng 1: Tổng quan tình hình nghiên cứu, cơ sở lý luận và thực tiễn về quản lý đầu tư công cấp quận Chƣơng 2: Phương pháp nghiên cứu Chƣơng 3: Thực trạng công tác quản lý đầu tư công của quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội giai đoạn 2015-2018 Chƣơng 4: Phương hướng và giải pháp hoàn thiện công tác quản lý đầu tư công của quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội giai đoạn 2019-2020. 4 CHƢƠNG 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU, CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ QUẢN LÝ ĐẦU TƢ CÔNG CẤP QUẬN 1. Tổng quan tình hình nghiên cứu 1. Các công trình nghiên cứu về quản lý đầu tư công đã được công bố Xây dựng và phát triển một nền kinh tế địa phƣơng theo hƣớng hiện đại, bền vững là một quá trình lâu dài, phức tạp.
Quá trình đó đòi hỏi phải có những nhận thức ngày một sâu sắc hơn về những nguồn vốn đầu tƣ, cách thức sử dụng ngân sách Nhà nƣớc, quản lý đầu tƣ công, các khoản chi ngân sách Nhà nƣớc, mục tiêu hƣớng tới và các mối quan hệ cơ bản trong quá trình thực hiện nhƣ: tái đầu tƣ công, giám sát tài chính đi với chi đầu tƣ công từ ngân sách địa phƣơng. Chính vì những yếu tố phức tạp đó mà việc nghiên cứu quản lý đầu tƣ công của một địa phƣơng đã trở thành đề tài nghiên cứu, tranh luận của nhiều nhà khoa học, các học giả, là chủ để tìm hiểu của nhiều học viên và nghiên cứu sinh. Trong đó chủ yếu xoay quanh các nội dung cơ bản sau: Nhóm thứ nhất, là các bài viết, công trình nghiên cứu xoay quanh vấn đề quản lý đầu tư công nói chung, với các công trình nghiên cứu cơ bản sau: - Nguyễn Thanh Minh (2011), “Quản lý đầu tư công trên địa bàn tỉnh Bình Định”, Luận văn thạc sĩ kinh tế. Đây là công trình nghiên cứu về tình hình quản lý đầu tƣ công tại một địa phƣơng cụ thể là tỉnh Bình Đình.
Đề tài luận văn đã đi từ cơ sở lý luận, những khái niệm chung nhất về đầu tƣ công, vai trò của đầu tƣ công, những nhân tố ảnh hƣởng đến đầu tƣ công, đó là cơ sở để phân tích thực trạng tình hình đầu tƣ công tại tỉnh Bình Định trong giai đoạn nghiên cứu từ năm 1999- 2006. Trên cơ sở thực tiễn nghiên cứu, tác giả đã đƣa ra một số nhận định và 5 lý giải về những hạn chế trong tình hình đầu tƣ công tại địa phƣơng và đề xuất giải pháp. Với phƣơng pháp nghiên cứu đi từ lý luận, đến thực trạng và rút ra bài học, đề tài nghiên cứu luận văn thạc sĩ có tên “Quản lý đầu tư công tại địa bàn tỉnh Bình Định” bƣớc đầu đã cung cấp những khái niệm, cơ sở lý luận cơ bản và bổ sung thêm những kiến giải về nguyên nhân của những hạn chế và đề xuất giải pháp khắc phục trong công tác quản lý đầu tƣ công. - Nguyễn Mạnh Hải (2015), “Quản lý đầu tư công tại tỉnh Hòa Bình”, Luận văn thạc sĩ.
Xuất phát từ nhận thức về tầm quan trọng của quản lý đầu tƣ công và cách nhìn nhận thực tế khách quan trên địa bàn tỉnh Hoà Bình trong khoảng thời gian nghiên cứu, tác giả với tên đề tài “Quản lý đầu tư công tại tỉnh Hoà Bình” đã xây dựng luận văn với 4 chƣơng chính. Sau khi đi vào hệ thống hoá các vấn đề về cơ sở lý luận lin quan đến quản lý đầu tƣ công, tác giả đã tập trung mô tả, phân tích các phƣơng pháp nghiên cứu sẽ sử dụng trong đề tài. Trên cơ sở kết quả nghiên cứu đó để đi vào khai thác, phân tích và đánh giá thực trạng quản lý đầu tƣ công trên địa bàn thông qua 11 nội dung cơ bản nhƣ: Thiết lập cơ chế chính sách và các quy định pháp luật, hoạch định đầu tƣ, công tác quy hoạch; công tác thẩm định và phê duyệt dự án; duyệt tổng dự toán; công tác đấu thầu và chỉ định quản lý vốn đầu tƣ; công tác chuẩn bị đầu tƣ; công tác quản lý thực hiện đầu tƣ; công tác kiểm tra giám sát quá trình thực hiện đầu tƣ; công tác nghiệm thu và thanh quyết toán công trình; công tác đánh giá hiệu quả sử dụng công trình. Theo đó, dựa vào những đánh giá chung về thực trạng quản lý đầu tƣ công trên địa bàn tỉnh Hòa Bình, chƣơng 4 của luận văn đúc rút 12 nhóm giải pháp tƣơng ứng với 11 nội dung trên và giải pháp cuối cùng về nâng cao chất lƣợng nhân sự nhằm nâng cao chất lƣợng đầu tƣ công trên địa bàn tỉnh Hòa Bình đến năm 2020.
6 Nhƣ vậy, có thể thấy, mặc dù cùng chung đối tƣợng nghiên cứu là quản lý đầu tƣ công tại một địa phƣơng cấp tỉnh, nhƣng với mỗi phƣơng pháp nghiên cứu khác nhau lại đƣa ra những kiến giải khác nhau, cung cấp thêm nhiều góc nhìn mới về quản lý đầu tƣ công hiện nay. Tuy nhiên, hai đề tài nghiên cứu trên vẫn chƣa đi vào nghiên cứu sâu về việc hoạch định và thực hiện các chính sách trong quản lý đầu tƣ công hiện nay, để phân tích chi tiết, rõ ràng hơn về cách thức tạo ra động lực cho nền kinh tế địa phƣơng nói riêng, cho đất nƣớc nói chung. Nhóm thứ hai, là các bài viết, công trình nghiên cứu về giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả của đầu tư công với các công trình nghiên cứu như sau: - Ngô Thùy Dung (2012), “Hiệu quả đầu tư công tại tỉnh Lâm Đồng”, Luận văn Thạc sĩ. Đây là công trình nghiên cứu đi sâu vào tìm hiểu và phân tích những hiệu quả trong đầu tƣ công tại một địa phƣơng cụ thể là tỉnh Lâm Đồng (giai đoạn 1996-2010).
Với bố cục bài viết đƣợc chia thành ba chƣơng chính, tác giả đã đi từ cơ sở lý luận đến thực tiễn và đƣa ra những kiến giải riêng. Đặc biệt, công trình nghiên cứu của tác giả Ngô Thuỳ Dung đã tập trung vào việc phân tích những hiệu quả trong đầu tƣ công trên cơ sở những thay đổi về tình hình kinh tế - xã hội của tỉnh Lâm Đồng trong giai đoạn từ 1996-2010. Phạm vi thời gian của đề tài nghiên cứu tƣơng đối dài đã mang đến cái nhìn tổng thể, có sự so sánh và lý giải những thay đổi về hiệu quả của quản lý ĐTC tại tỉnh Lâm Đồng. - Vũ Cƣơng (2014), “Tăng cường hiệu lực của quản lý đầu tư công theo tinh thần Luật đầu tư công ở Việt Nam”, Tạp chí kinh tế.
Đây là bài viết đƣợc đăng trên tạp chí kinh tế năm 2014 của tác giả Vũ Cƣơng. Bài viết đã sử dụng Khung chẩn đoán đánh giá quản lý đầu tƣ công 7 của Ngân hàng thế giới để phân tích những bất cập và đề xuất các giải pháp khắc phục. Những hạn chế chính đƣợc chỉ ra là: Khuôn khổ thể chế không thuận lợi cho lập kế hoạch và theo dõi đánh giá đầu tƣ công dựa trên kết quả; năng lực thể chế không thỏa đáng, trách nhiệm giải trình chƣa rõ ràng và thiếu động lực trong quản lý chƣơng trình, dự án đầu tƣ công; thiếu kế hoạch hành động trung hạn và khung kết quả trong các bản kế hoạch; công tác thẩm định và lựa chọn dự án đầu tƣ công còn yếu; và công tác đánh giá đầu tƣ công thiếu tính khách quan và chƣa làm rõ đƣợc tiêu chí, mục đích đánh giá. Từ đó, tác giả đƣa ra bốn vấn đề để tăng cƣờng hiệu lực hệ thống quản lý đầu tƣ công: áp dụng khung kết quả trong lập kế hoạch và chƣơng trình, dự án đầu tƣ công; sử dụng hệ thống theo dõi đánh giá dựa trên kết quả thay thế cách theo dõi đánh giá truyền thống; áp dụng tiêu chí và chỉ số theo dõi đánh giá đƣợc quốc tế công nhận; và xây dựng, sử dụng cơ sở dữ liệu và hệ thống báo cáo thống nhất để theo dõi đầu tƣ công.
- Phạm Công Lƣu (2012), “Pháp luật về giám sát tài chính đối với chi đầu tư công từ ngân sách địa phương và thực tiễn áp dụng tại thành phố Hải Phòng”, Luận văn Thạc sĩ. Luận văn thạc sĩ của tác giả Phạm Công Lƣu đã trình bày một số vấn đề lý luận về pháp luật giám sát tài chính đối với chi đầu tƣ công của ngân sách địa phƣơng. Trên cơ sở đánh giá thực trạng pháp luật về giám sát tài chính đối với chi đầu tƣ công của ngân sách địa phƣơng và thực tiễn áp dụng tại thành phố Hải Phòng, tác giả đã kiến nghị một số biện pháp nhằm hoàn thiện pháp luật về giám sát tài chính đối với chi đầu tƣ công của ngân sách tỉnh Hải Phòng. Đồng thời tác giả cũng đã chỉ ra đƣợc những quy định pháp luật về việc giám sát tài chính đối với các khoản đầu tƣ công từ ngân sách địa phƣơng đƣợc giao cho cơ quan nào, thẩm quyền của cơ quan đó ra sao? Việc giao thẩm quyền cho cơ quan đó có hợp lý hay không? Cách thức giám sát tài 8 chính đối với các khoản chi đầu tƣ công, phƣơng thức giám sát nhƣ vậy có phù hợp và hiệu quả không? Những đánh giá thực trạng áp dụng quy định về giám sát tài chính đối với chi đầu tƣ công tại thành phố Hải Phòng có giá trị khoa học cao.
- Bài viết của Tiến sĩ Vƣơng Tự Anh về “Quản lý và phân cấp quản lý đầu tư công thực trạng ở Việt Nam và kinh nghiệm quốc tế” trong chƣơng trình giảng dạy kinh tế Fullbright. Cách tiếp cận của bài viết này là so sánh thực trạng của quản lý đầu tƣ công ở Việt Nam với chuẩn mực quản lý đầu tƣ công lý tƣởng (đƣợc tổng kết từ lý thuyết và kinh nghiệm quốc tế), để từ đó tìm ra những hạn chế trong quản lý đầu tƣ công ở Việt Nam, trên cơ sở đó đƣa ra các khuyến nghị chính sách thích hợp. - Riêng về quận Hoàn Kiếm, đã có một số công trình nghiên cứu đề cập đến vấn đề phát triển kinh tế - xã hội chung của quận trong các giai đoạn khác nhau, tiêu biểu nhƣ Đề tài “Xu hướng phát triển kinh tế - xã hội quận Hoàn Kiếm đến 2020” đƣợc phân tích dựa trên nền tảng là những yếu tố, điều kiện tự nhiên, điều kiện kinh tế - xã hội cho sự phát triển của quận Hoàn Kiếm. Đặc biệt, bên cạnh những cơ sở nội tại, tác giả cũng đặc biệt quan tâm đến xu hƣớng phát triển chung của thời đại đối với sự phát triển của địa phƣơng.