Chương 1 LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ HOẠT ĐỘNG ĐÀO TẠO, BỒI DƯỠNG LÝ LUẬN CHÍNH TRỊ TẠI TRUNG TÂM BỒI DƯỠNG CHÍNH TRỊ CẤP HUYỆN 1. Tổng quan về vấn đề nghiên cứu Quản lý hoạt động đào tạo, bồi dưỡng LLCT là khâu quan trọng, góp phần hoàn thành nhiệm vụ có ý nghĩa chính trị lớn lao được Đảng và Nhà nước giao cho các Trung tâm BDCT cấp huyện. Sau khi có quyết đinh 100- QĐ/TW ngày 03/6/1995 của Ban Bí thư TW Đảng khóa VII, Trung tâm BDCT cấp huyện ở các tỉnh lần lượt được ra đời. Trong quá trình hình thành và phát triển, các Trung tâm BDCT cấp huyện không ngừng đổi mới phương thức quản lý nhằm nâng cao chất lượng, hiệu quả hoạt động của đơn vị mình.
Việc tổng kết và giải quyết các vấn đề đặt ra của Trung tâm BDCT cấp huyện thường được thông qua báo cáo hàng năm của Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy địa phương. Trên cơ sở nghiên cứu lý luận, tổng hợp những vướng mắc, tồn tại và kiến nghị từ các địa phương, Ban Tuyên giáo TW phối hợp với các ban ngành liên quan đề xuất hướng giải quyết với Đảng và Nhà nước. Xung quanh vấn đề nghiên cứu, trong những năm qua có một số công trình đề cập đến ở các cấp độ và phạm vi khác nhau liên quan đến công tác đào tạo, bồi dưỡng LLCT nói chung, tại Trung tâm BDCT cấp huyện nói riêng. Chúng tôi tiếp cận các công trình tiêu biểu theo hai khía cạnh: Một là, các công trình đề cập chung về bồi dưỡng LLCT cấp huyện Tiến sĩ Vũ Ngọc Am trong cuốn sách: Đổi mới công tác giáo dục chính trị tư tưởng cho cán bộ, đảng viên ở cơ sở [1, tr.
21] đã đề cập đến yêu cầu khách quan phải tiếp tục đổi mới công tác bồi dưỡng LLCT trong giai đoạn 7 hiện nay đối với cán bộ, đảng viên các cấp, trong đó có cấp cơ sở. Đào Duy Quát trong cuốn sách: Công tác tư tưởng - văn hóa ở cấp huyện [36, tr.45] của mình, tác giả cũng bàn về công tác giáo dục LLCT ở cấp huyện và vai trò, nhiệm vụ của Trung tâm BDCT cấp huyện. Nguyễn Khoa Điềm - nguyên ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương đã đề cập đến việc nâng cao chất lượng và hiệu quả công tác tuyên truyền giáo dục LLCT, tạo sự thống nhất trong Đảng, sự đồng thuận trong nhân dân. Hai là, các công trình đề cập đến quản lý đào tạo, bồi dưỡng LLCT ở Trung tâm Bồi dưỡng LLCT cấp huyện Tác giả Đặng Công Minh với bài viết: Đổi mới quản lý đào tạo ở Trung tâm BDCT cấp huyện [28] đề cập trực tiếp đến việc cần thiết phải đổi mới công tác quản lý đào tạo ở các Trung tâm BDCT cấp huyện.
Bài viết: Trung tâm bồi dưỡng chính trị cấp huyện góp phần nâng cao chất lượng đào tạo, bồi dưỡng nguồn nhân lực [8] đăng trên trang báo Điện tử Đảng bộ tỉnh Gia Lai ngày 7/6/2014 của tác giả Huy Bảo. Bài viết: Giải pháp nâng cao chất lượng hoạt động của Trung tâm bồi dưỡng chính trị các huyện, thành phố [19] đăng trên trên trang Điện tử Ban Tuyên Giáo Tỉnh ủy Kon Tum ngày 3/10/2017 của tác giả Đào Thị Hiền. Bài viết: Từng bước nâng cao chất lượng hoạt động của Trung tâm bồi dưỡng chính trị cấp huyện [33] đăng trên báo Ninh Bình ra ngày 8/11/2017 của tác giả Lý Nhân. Đề tài: Nâng cao chất lượng công tác đào tạo Lý luận Chính trị trên địa bàn tỉnh Ninh Bình giai đoạn 2013 - 2020 [39, tr.
Cơ quan chủ trì đề tài: Trường Chính trị tỉnh Ninh Bình, Chủ nhiệm đề tài: Phạm Thị Thủy - 2013. Đề tài này đề cập đến một số vấn đề lý luận, đề xuất các giải pháp nhằm nâng cao chất lượng của công tác đào tạo, bồi dưỡng LLCT trên toàn tỉnh Ninh 8 Bình giai đoạn hiện nay. Đỗ Cao Quang: Nâng cao trình độ tư duy lý luận cho đội ngũ cán bộ chủ chốt cấp xã miền núi hiện nay [34, tr. 34]; Luận văn thạc sỹ, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, năm 1996.
Luận văn này đã cung cấp một cách tương đối đầy đủ về nâng cao trình độ tư duy LLCT của cán bộ cấp cơ sở, nhưng chưa đầy đủ, đang mang nặng khái quát và nêu lên nhữnng đặc thù khó khăn của miền núi, như văn hóa, trình độ, yêu cầu. Đề tài luận án tiến sĩ của Cẩm Thị Lai (2012): Đào tạo, bồi dưỡng lý luận chính trị, hành chính cho đội ngũ cán bộ chuyên trách cấp xã ở các tỉnh Tây Bắc giai đoạn hiện nay [25, tr. 43] đã phân tích và làm rõ thực trạng công tác đào tạo, bồi dưỡng LLCT cho đội ngũ cán bộ chuyên trách cấp xã ở các tỉnh Tây Bắc trong giai đoạn hiện nay. Từ đó, đề xuất những giải pháp chủ yếu đẩy mạnh công tác giáo dục LLCT hành chính cho đội ngũ cán bộ chuyên trách cấp xã ở các tỉnh Tây Bắc đến năm 2020.
Những công trình nghiên cứu trên đề cập đến công tác bồi dưỡng LLCT ở Trung tâm BDCT cấp huyện nói chung gắn với tình hình thực tế của địa phương, đó là nguồn tài liệu tham khảo có giá trị để chúng tôi kế thừa, lựa chọn, vận dụng trong quá trình thực hiện đề tài luận văn thạc sĩ về quản lý hoạt động đào tạo, bồi dưỡng LLCT tại Trung tâm BDCT huyện An Lão, tỉnh Bình Định, mà từ trước đến nay chưa có công trình nào nghiên cứu trực tiếp, có hệ thống về đơn vị này. Một số khái niệm liên quan đến đề tài 1. Khái niệm quản lý Lịch sử xã hội loài người từ khi xuất hiện và phát triển đến nay luôn tồn tại 3 yếu tố cơ bản, đó là: lao động, tri thức và quản lý. Trong quá trình tồn tại của mình con người phải lao động, nhờ quá trình lao động mà loài người đã có được những tri thức nhất định.
Sự kết hợp giữa tri thức với lao 9 động đòi hỏi phải có hoạt động quản lý. Như vậy, khái niệm quản lý xuất hiện và hoàn thiện cùng với lịch sử hình thành và phát triển của xã hội loài người. Trong khoa học cũng như thực tiễn đã chứng minh: quản lý vừa là khoa học, vừa là nghệ thuật. Vì vậy, theo góc độ khoa học, khái niệm quản lý có nhiều cách tiếp cận khác nhau, với phạm vi của đề tài nghiên cứu, tác giả xin đề cập tới một số cách tiếp cận có liên quan: - Cách tiếp cận về khái niệm quản lý của một số tác giả nước ngoài Theo Các Mác: “Bất cứ lao động hay lao động chung nào mà tiến hành trên một quy mô khá lớn, đều yêu cầu phải có một sự chỉ đạo để điều hòa những hoạt động cá nhân… Một nhạc sĩ độc tấu thì điều khiển lấy mình nhưng một giàn nhạc phải có nhạc trưởng” [9, tr.
Taylor (Mỹ, 1856 - 1915) được đánh giá là cha đẻ của thuyết quản lý khoa học đã đưa ra định nghĩa: “Quản lý là cải tạo mối quan hệ giữa người với người, biết rõ ràng chính xác điều bạn muốn người khác làm và sau đó khiến được họ hoàn thành công việc một cách tốt nhất và rẻ nhất”. Tác giả Peter Druker lại quan niệm: “Quản lý là một chức năng xã hội nhằm để phát triển con người và xã hội với những hệ giá trị, nội dung, phương pháp biến đổi không ngừng” [15, tr. - Cách tiếp cận về khái niệm quản lý của một số tác giả Việt Nam Theo giáo trình của Học viện Chính trị quốc gia, quản lý là một quy trình công nghệ và có nghĩa là điều khiển mà các đối tượng điều khiển của nó là các mối quan hệ giữa con người với thiên nhiên, con người với kỹ thuật công nghệ (máy móc, phương tiện hiện đại), con người với con người. Do đó “Quản lý là sự tác động chỉ huy, điều khiển các quá trình xã hội và hành vi hoạt động của con người để chúng phát triển phù hợp với quy luật, đạt tới mục đích đã đề ra và đúng với ý chí của người quản lý” [16, tr.
Tác giả Đỗ Hoàng Toàn cho rằng: “Quản lý là sự tác động có tổ chức, có 10 định hướng của chủ thể quản lý (người quản lý hay tổ chức quản lý) lên khách thể quản lý về mặt chính trị, văn hóa, kinh tế… bằng một hệ thống các luật, các chính sách, các nguyên tắc, các phương pháp và biện pháp cụ thể nhằm tạo ra môi trường và điều kiện cho sự phát triển của đối tượng” [40, tr. Tác giả Trần Kiểm thì cho rằng: “Quản lý nhằm phối hợp nỗ lực của nhiều người sao cho mục tiêu của từng cá nhân biến thành thành tựu của xã hội” [24, tr. Hai tác giả Vũ Văn Dân - Võ Nguyên Du: “Quản lý là tác động của chủ thể quản lý vào đối tượng quản lý trong một tổ chức (hay một hệ thống xã hội) với những phương pháp vừa có tính khoa học lại vừa có tính nghệ thuật, nhằm đạt mục tiêu chung cũng như mục tiêu riêng của các đối tượng trong tổ chức” [13, tr. Trong giáo trình về khoa học quản lý, tập thể tác giả: Đặng Quốc Bảo, Nguyễn Quốc Chí, Nguyễn Thị Mỹ Lộc, Nguyễn Quang Kính và Phạm Đỗ Nhật Tiến thì định nghĩa: “Quản lý là hoạt động có định hướng, có chủ định của chủ thể quản lý (người quản lý) đến đối tượng quản lý (người bị quản lý) trong một tổ chức - nhằm làm cho tổ chức vận hành và đạt được mục tiêu của tổ chức” [26, tr.
Từ các định nghĩa trên được nhìn nhận ở nhiều góc độ khác nhau, chúng tôi nhận thức rằng: Quản lý là quá trình tác động có mục đích, có ý thức, hợp quy luật của chủ thể quản lý đến đối tượng quản lý nhằm đạt tới mục tiêu của tổ chức đã đề ra. Thể hiện ở Hình 1.1: Từ định nghĩa trên cho thấy, bản chất của hoạt động quản lý là cách thức tác động (tổ chức, điều khiển và chỉ đạo) chung của nhà quản lý phối hợp các hoạt động riêng lẻ của từng cá nhân tạo thành một hoạt động chung thống nhất của cả tập thể và hướng hoạt động chung đó theo những mục tiêu đã định trước phù hợp với quy luật xã hội theo ý chí của nhà quản lý nhằm thực hiện có hiệu quả mục tiêu của tổ chức (đơn vị) đề ra.