Chương 1: Khái quát về phong cách nghệ thuật thế hệ thơ chống Mỹ và quá trình sáng tạo của Lê Anh Xuân. Chương 2: Cảm hứng trữ tình lãng mạn giàu chất lý tưởng - nét đặc trưng phong cách nghệ thuật Lê Anh Xuân. Chương 3: Nét nổi bật thi pháp trong thơ Lê Anh Xuân. Số hóa bởi Trung tâm Học liệu http://www.vn/ PHẦN NỘI DUNG Chƣơng 1 KHÁI QUÁT VỀ PHONG CÁCH NGHỆ THUẬT THẾ HỆ THƠ CHỐNG MỸ VÀ QUÁ TRÌNH SÁNG TẠO CỦA LÊ ANH XUÂN 1.
Khái quát về phong cách 1.1 Định nghĩa phong cách Trong đời sống, cụm từ phong cách được hiểu là những nét riêng biệt, cách nhìn nhận riêng, đánh giá riêng biệt độc đáo, khác lạ của một người nào đó trong hành vi ứng xử, trong công việc ví dụ như phong cách sống, phong cách làm việc, phong cách thời trang… Khi nghiên cứu khả năng biểu hiện của ngôn ngữ trong những nhu cầu giao tiếp khác nhau, các nhà ngôn ngữ học phân biệt các phong cách chức năng ngôn ngữ như phong cách ngôn ngữ hành chính, phong cách ngôn ngữ nghệ thuật, phong cách ngôn ngữ sinh hoạt, phong cách ngôn ngữ báo chí,… Trong lĩnh vực văn học nghệ thuật, khái niệm phong cách được “dùng để nhận diện một tác giả, một tác phẩm, một trào lƣu hay một khuynh hƣớng nhất định” [24, tr. Có nhiều khuynh hướng nghiên cứu phong cách: nghiên cứu những vấn đề lý luận cơ bản, nghiên cứu phong cách tác giả - tác phẩm…phổ biến nhất ngiên cứu phong cách nhà văn (phong cách tác giả).Với mỗi tác giả lại có thể vận dụng nhiều phương pháp nghiên cứu khác nhau: nghiên cứu trực tiếp qua thế giới hình tượng nghệ thuật của tác phẩm, nghiên cứu gián tiếp qua tiểu sử, hoàn cảnh sáng tác…Bên cạnh đó còn có thể kể đến khuynh hướng nghiên cứu phong cách của một trào lưu, trường phái hay phong cách của thời đại… Theo Từ điển tiếng Việt, “Phong cách là những đặc điểm có tính chất hệ thống về tƣ tƣởng nghệ thuật, biểu hiện trong các sáng tác nói Số hóa bởi Trung tâm Học liệu http://www.vn/ chung hay cùng một thể loại (nói tổng quát). Phong cách của một nhà văn, phong cách nghệ thuật”. Trong cuốn 150 thuật ngữ văn học có định nghĩa: Phong cách trong văn học là “những nét chung, tƣơng đối bền vững của hệ thống hình tƣợng, của các phƣơng thức biểu hiện nghệ thuật, tiêu biểu cho bản sắc sáng tạo của một nhà văn, một tác phẩm, một khuynh hƣớng văn học, một nền văn học dân tộc nào đó”.
Trong cuốn Từ điển thuật ngữ văn học của Lê Bá Hãn, Trần Đình Sử, Nguyễn Khắc Phi định nghĩa: “Phong cách nghệ thuật là một phạm trù thẩm mĩ, chỉ sự thống nhất tƣơng đối ổn định của hệ thống hình tƣợng, của các phƣơng tiện biểu hiện nghệ thuật, nói lên cái nhìn độc đáo trong sáng tác của một nhà văn, trong một tác phẩm riêng lẻ, trào lƣu văn học hay văn học dân tộc…Trong nghĩa rộng, phong cách là nguyên tắc xuyên suốt trong việc xây dựng hình thức nghệ thuật, đem lại cho tác phẩm một tính chỉnh thể có thể cảm nhận đƣợc, một giọng điệu và một sắc thái thống nhất” [10]. Trong Từ điển tiếng Việt (bộ mới), phong cách được hiểu là “khái niệm chỉ những nét chung, tƣơng đối bền vững của hệ thống hình tƣợng, của các phƣơng thức biểu hiện nghệ thuật, tiêu biểu cho bản sắc sáng tạo của một nhà văn, một tác phẩm, một khuynh hƣớng văn học dân tộc nào đó”. Với đề tài nghiên cứu Phong cách thơ Lê Anh Xuân, ở đây, chúng tôi đề cập đến hai khuynh hướng chủ yếu: phong cách tác giả và phong cách thời đại. Tóm lại, có thể coi phong cách tác giả văn học là những nét riêng biệt, những yếu tố cơ bản độc đáo và cần thiết để tạo nên diện mạo của văn học một tác giả.
Những nét, những yếu tố riêng biệt độc đáo được lặp đi lặp lại với những màu sắc mới trong suốt chặng đường sáng tác lâu dài bền bỉ của tác giả, gắn liền với tư duy nghệ thuật của tác giả trong cách cảm nhận về cuộc sống, về cái đẹp nghệ thuật trên con đường sáng tác. Thế nên, không nên coi phong cách là một thực thể bất biến mà phải xem nó như là một thực thể sống động. Một thực thể có thể được hình thành ngay khi nhà văn bước vào con Số hóa bởi Trung tâm Học liệu http://www.vn/ đường sáng tác và sẽ biến chuyển theo nhận thức của tác giả trong mối quan hệ mật thiết với môi trường sống của cá nhân và thời đại, chịu sự ảnh hưởng của môi trường văn hóa, sự ảnh hưởng của các nhà văn mà họ thần tượng. Không phải bất cứ nhà văn nào cũng có phong cách riêng mà chỉ có những nhà văn, nhà thơ có tài năng, có bản lĩnh trong quá trình sáng tạo mới tạo cho mình phong cách độc đáo.
Riêng với thể loại trữ tình, đặc biệt là thơ rất cần đến “Năng khiếu thẩm mĩ” và “tài nghệ”, cần đến “Cá tính và phong cách độc đáo”của nhà thơ. Trong quá trình sáng tạo nghệ thuật, mỗi nhà thơ phải tự ý thức và phát huy sở trường riêng của mình để tạo nên một phong cách độc đáo. Bởi vì thơ dùng để bộc lộ thế giới cảm xúc, tâm trạng và những suy nghĩ của cái tôi trữ tình được nghệ thuật hóa. Nhà văn Gamzatốp cho rằng: “Tác phẩm văn học mà không thấy tác giả thì chẳng khác gì con ngựa chạy trên đƣờng không có ngƣời cƣỡi”.
Phong cách thời đại Phong cách thời đại là một khái niệm dùng để chỉ một phong cách chung bao trùm lên mọi thể loại, mọi hình thức nghệ thuật của một thời đại. Phong cách thời đại là sự biểu hiện của trình độ kỹ thuật biểu hiện, của trạng thái văn hoá, xã hội, tập quán tâm lý thời đại đã hình thành nên phong cách. Phong cách thể hiện tập trung ở cách thể hiện thế giới và con người, cảm thụ bản thân nghệ thuật. Chẳng hạn nghệ thuật Ai Cập cổ đại có nền tảng là tôn giáo Ai Cập, tôn giáo về cái chết; trái lại, nền tảng của nghệ thuật Hi Lạp cổ đại là thế giới quan yêu đời.
Khi nào nội dung và hình thức cuộc sống thay đổi thì nghệ thuật, vốn là biểu hiện của cuộc sống đó cũng là thay đổi, và sự đổi thay đó “chính là đổi thay phong cách”. Phong cách thời đại do ý thức về cái đẹp, ý thức nghệ thuật của thời đại quy định. Phong cách thời đại có thể bao trùm lên nhiều quốc gia, nhiều lãnh thổ và có ảnh hưởng sâu rộng lên nhiều loại hình nghệ thuật khác nhau. Ví dụ, Số hóa bởi Trung tâm Học liệu http://www.vn/ phong cách nghệ thuật thời Phục Hưng được thể hiện trên nhiều lĩnh vực: Điêu khắc, âm nhạc, hội họa… Phong cách thời đại có những nét truyền thống nhưng không đồng nhất, nghĩa là bên trong nó vẫn có sự phân hóa theo các yếu tố khác nhau như phương pháp sáng tác, cá tính sáng tạo, khuynh hướng tư tưởng xã hội, thẩm mỹ.
Nhưng phong cách thời đại đó xây dựng trên nền tảng trạng thái văn hóa xã hội rộng lớn nên có tính thống nhất không thể bác bỏ. Muốn xác định được phong cách chung của một thời đại cần căn cứ vào quan niệm nghệ thuật về xã hội và con người…, qua sự lặp lại về cảm hứng sáng tạo của một thời kỳ lịch sử. Phong cách tác giả Trong các cấp độ của phong cách, phong cách tác giả là phạm trù được thừa nhận phổ biến và cũng được vận dụng rộng rãi nhất. Các quan điểm văn học xưa nay (văn là người, phong cách là con người…) đều lấy phong cách tác giả làm yếu tố trung tâm để xem xét.
Trong những năm đầu thế kỉ XX, một số nhà lý luận văn học còn đồng nhất hai khái niệm phong cách cá nhân và cá tính sáng tạo do đó phủ nhận sự tồn tại của phong cách tác giả. Vonflin, Handenstein, ngay cả A.Pôxpêlôp cũng cho rằng phong cách cá nhân chỉ là những yếu tố cá biệt, ít có ý nghĩa xã hội. Nếu một tác giả có thể có nhiều phong cách thì không thể coi phong cách cá nhân là một cấp độ quan trọng của phong cách văn học. Tuy nhiên, nếu như không thể không tính đến phong cách tác phẩm với ý nghĩa là yếu tố trung tâm của phong cách học thì cũng không thể bỏ qua phong cách cá nhân với ý nghĩa là biểu hiện cụ thể của phong cách trào lưu, phong cách thời đại…Thật khó có thể nói đến một thời đại văn chương nếu như thời đại đó không sản sinh ra những cá nhân xuất sắc.
Không nên đồng nhất hai khái niệm phong cách và cá tính sáng tạo. Mỗi nhà văn khi sáng tác ít nhiều đều có cá tính sáng tạo, tức có đặc điểm riêng về Số hóa bởi Trung tâm Học liệu http://www.vn/ sáng tác nhưng không phải cá tính nào cũng trở thành phong cách. Người ta chỉ đề cập đến phong cách sáng tác của những nhà văn ưu tú, trong tác phẩm có những điểm độc đáo, riêng biệt, có giá trị thẩm mĩ cao và nhất quán trong cả quá trình sáng tạo của nhà văn. Phong cách tác giả được thể hiện chủ yếu thông qua tác phẩm.
Biểu hiện của phong cách tác giả trong tác phẩm không chỉ là những nội dung đặc sắc, độc đáo, giàu tính thẩm mĩ mà còn là cách thức nhà văn thực hiện nhằm mang đến một hiệu quả biểu đạt cao nhất. Đó cũng không chỉ là những yếu tố hình thức riêng lẻ (cho dù chúng có mới lạ đến đâu) mà còn là sự phối hợp, thống nhất giữa các yếu tố này theo những quy luật thẩm mĩ nhất định. Thế hệ thơ chống Mỹ trong nền thơ chiến đấu Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc đã sản sinh ra một nền thơ lớn mà tính chiến đấu là một đặc điểm bao trùm, nổi bật. Những giai đoạn đau thương mà anh dũng nhất trong lịch sử đấu tranh của dân tộc đã tạo ra một nền thơ giàu vẻ đẹp với nội dung mang sức chiến đấu cao.
Nền thơ chiến đấu chống Mỹ hai mươi năm qua là tiếng nói của dân tộc ta, một dân tộc đứng vào hàng ngũ các dân tộc tiên phong chống chủ nghĩa đế quốc của thời đại ngày nay. Nền thơ chiến đấu ấy mang những nét rất riêng biệt, không lẫn với bất cứ một dân tộc nào. Nó có một truyền thống riêng, có quá trình phát triển riêng.