Luận án tiến sĩ: Pháp luật quốc tế và giải quyết tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa

Luận án tiến sĩ phân tích pháp luật quốc tế và phương pháp giải quyết tranh chấp chủ quyền tại hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.

Trường đại học

Đại học Quốc gia Hà Nội

Chuyên ngành

Luật quốc tế

Người đăng

Ẩn danh

2015

233
0
0

Phí lưu trữ

55 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan về pháp luật quốc tế trong tranh chấp Hoàng Sa Trường Sa

Pháp luật quốc tế đóng vai trò nền tảng trong việc giải quyết tranh chấp chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Các nguồn luật quốc tế bao gồm điều ước quốc tế, tập quán quốc tế, nguyên tắc pháp luật và án lệ từ các tòa án quốc tế. Nguyên tắc chiếm hữu thật sự là hạt nhân quan trọng nhất trong việc xác lập danh nghĩa chủ quyền. Các bên tranh chấp gồm Việt Nam, Trung Quốc, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan đều đưa ra các luận cứ dựa trên bằng chứng lịch sử và pháp lý khác nhau. Tòa án quốc tế và trọng tài đã giải quyết nhiều vụ tranh chấp tương tự, tạo tiền lệ quý giá cho vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa. Các nghị quyết của Liên hợp quốc và tuyên bố quốc tế cũng có giá trị tham chiếu quan trọng trong quá trình tranh tụng.

1.1. Các nguồn pháp luật quốc tế áp dụng cho tranh chấp biển đảo

Các nguồn pháp luật quốc tế được áp dụng trong tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa bao gồm bốn nhóm chính. Nhóm thứ nhất là điều ước quốc tế, tiêu biểu là Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982. Nhóm thứ hai là tập quán quốc tế hình thành qua thực tiễn quan hệ giữa các quốc gia. Nhóm thứ ba là các nguyên tắc pháp luật cơ bản như nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực, nguyên tắc chiếm hữu thật sự. Nhóm thứ tư là án lệ từ Tòa án Công lý quốc tế và các tòa trọng tài quốc tế, cung cấp hướng dẫn giải thích và áp dụng luật.

1.2. Các bên yêu sách và lập trường pháp lý

Tranh chấp quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa涉及 nhiều quốc gia với lập trường pháp lý khác nhau. Việt Nam dựa trên bằng chứng lịch sử về việc xác lập và thực thi chủ quyền liên tục từ thế kỷ XVII. Trung Quốc tuyên bố chủ quyền dựa trên phát hiện trước tiên và bản đồ lịch sử. Philippines, Malaysia và Brunei đưa ra yêu sách dựa trên vị trí địa lý và vùng đặc quyền kinh tế. Mỗi bên đều xây dựng hệ thống luận cứ riêng, tạo nên bức tranh phức tạp về mặt pháp lý quốc tế.

II. Phân tích các vấn đề pháp lý trong tranh chấp chủ quyền

Vấn đề cốt lõi trong tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa xoay quanh việc xác định danh nghĩa chủ quyền hợp pháp. Nguyên tắc chiếm hữu thật sự yêu cầu quốc gia phải chứng minh hành vi thực thi chủ quyền thực tế, hòa bình và liên tục. Vấn đề kế thừa quốc gia đặt ra câu hỏi về tính liên tục của chủ quyền khi có sự thay đổi chính quyền. Trung Quốc viện dẫn khái niệm chư hầu để phản bác chủ quyền của Việt Nam, nhưng lập luận này thiếu cơ sở pháp lý vững chắc. Học thuyết estoppel ngăn cản quốc gia phủ nhận nghĩa vụ đã cam kết. Vai trò của bản đồ trong tranh chấp cũng được phân tích kỹ lưỡng, đặc biệt là giá trị pháp lý của các bản đồ do Trung Quốc xuất bản. Thời điểm kết tinh tranh chấp đóng vai trò quan trọng trong việc xác định luật áp dụng.

2.1. Nguyên tắc chiếm hữu thật sự và bằng chứng lịch sử

Nguyên tắc chiếm hữu thật sự là tiêu chuẩn pháp lý quan trọng nhất để xác định chủ quyền lãnh thổ. Theo nguyên tắc này, quốc gia phải chứng minh ba yếu tố: ý chí xác lập chủ quyền, hành vi thực thi chủ quyền thực tế và sự liên tục trong quá trình quản lý. Việt Nam có hệ thống bằng chứng phong phú bao gồm các chiếu chỉ của triều đình, hoạt động khai thác, tuần tra và quản lý hành chính trên hai quần đảo từ thế kỷ XVII. Các bằng chứng này đáp ứng đầy đủ yêu cầu của nguyên tắc chiếm hữu thật sự theo pháp luật quốc tế.

2.2. Vấn đề kế thừa quốc gia và tính liên tục chủ quyền

Kế thừa quốc gia là vấn đề pháp lý phức tạp trong tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa. Việt Nam trải qua nhiều giai đoạn lịch sử với sự thay đổi chính quyền, từ triều đại phong kiến đến chế độ thuộc địa và hai miền Nam Bắc. Pháp luật quốc tế quy định rằng chủ quyền không bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi thể chế chính trị nội bộ. Tuyên bố của Thủ tướng Trần Văn Hữu tại Hội nghị San Francisco năm 1951 khẳng định chủ quyền của Việt Nam. Tính liên tục chủ quyền được duy trì thông qua các hành vi quản lý liên tục của các chính quyền kế thừa.

III. Giải pháp và phương pháp giải quyết tranh chấp theo luật quốc tế

Pháp luật quốc tế cung cấp nhiều cơ chế giải quyết tranh chấp lãnh thổ. Con đường ngoại giao đàm phán là phương thức ưu tiên, cho phép các bên tự thương lượng trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau. Hòa giải và trung gian quốc tế là bước tiếp theo khi đàm phán trực tiếp không đạt kết quả. Tòa án Công lý quốc tế và trọng tài quốc tế là cơ quan tài phán có thẩm quyền giải quyết tranh chấp chủ quyền. Kinh nghiệm từ các vụ án như đảo Palmas, nhóm đảo Minquiers và Ecréhous cho thấy tòa án tập trung đánh giá bằng chứng thực thi chủ quyền thực tế. Vụ thềm lục địa Biển Bắc xác nhận nguyên tắc công bằng trong phân định ranh giới biển. Phương pháp giải quyết cần kết hợp nhiều kênh khác nhau để đạt hiệu quả tối ưu.

3.1. Các cơ chế tài phán quốc tế và quy trình tố tụng

Cơ chế tài phán quốc tế bao gồm Tòa án Công lý quốc tế, Tòa Trọng tài thường trực và các tòa trọng tài đặc biệt. Quy trình tố tụng tại ICJ bắt đầu bằng việc nộp đơn khởi kiện, sau đó là giai đoạn viết luận cứ và tranh tụng miệng. Tòa xem xét bằng chứng từ cả hai bên, áp dụng luật quốc tế và đưa ra phán quyết có giá trị ràng buộc. Vụ kiện Philippines kiện Trung Quốc năm 2013 tại PCA là ví dụ điển hình về việc sử dụng cơ chế trọng tài theo Phụ lục VII Công ước Luật Biển 1982.

3.2. Kinh nghiệm từ các vụ tranh chấp lãnh thổ quốc tế

Các vụ tranh chấp lãnh thổ quốc tế cung cấp bài học quý giá cho vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa. Vụ đảo Palmas năm 1928 xác lập nguyên tắc chiếm hữu thật sự là tiêu chuẩn đánh giá chủ quyền. Vụ Minquiers và Ecréhous năm 1953 cho thấy hành vi thực thi chủ quyền thực tế quan trọng hơn bằng chứng lịch sử xa xưa. Vụ Pulau Ligitan và Pulau Sipadan giữa Indonesia và Malaysia năm 2003 tiếp tục khẳng định vai trò quyết định của bằng chứng quản lý thực tế. Việt Nam cần học hỏi từ các tiền lệ này để xây dựng hệ thống chứng cứ thuyết phục.

IV. Kết luận và ứng dụng pháp luật quốc tế bảo vệ chủ quyền

Nghiên cứu pháp luật quốc tế về tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa mang ý nghĩa lý luận và thực tiễn to lớn. Về mặt lý luận, luận án làm sáng tỏ các nguyên tắc, quy phạm quốc tế áp dụng cho việc xác lập chủ quyền lãnh thổ biển đảo. Về mặt thực tiễn, nghiên cứu cung cấp cơ sở pháp lý vững chắc để Việt Nam bảo vệ chủ quyền hợp pháp. Kết luận chính cho thấy Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và pháp lý chứng minh danh nghĩa chủ quyền. Nguyên tắc chiếm hữu thật sự và tập quán quốc tế ủng hộ mạnh mẽ lập trường của Việt Nam. Ứng dụng pháp luật quốc tế đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng về mặt chứng cứ và chiến lược pháp lý.

4.1. Ý nghĩa lý luận của nghiên cứu

Nghiên cứu đóng góp vào kho tàng học thuật về pháp luật quốc tế biển đảo. Luận án hệ thống hóa các nguyên tắc pháp lý liên quan đến xác lập chủ quyền lãnh thổ, bao gồm nguyên tắc chiếm hữu thật sự, kế thừa quốc gia và học thuyết estoppel. Phân tích các tiền lệ quốc tế giúp xây dựng khung lý thuyết toàn diện cho việc giải quyết tranh chấp tương tự. Nghi究 cũng chỉ ra những khoảng trống trong pháp luật quốc tế cần được bổ sung và hoàn thiện trong tương lai.

4.2. Khuyến nghị cho việc bảo vệ chủ quyền Việt Nam

Việt Nam cần xây dựng hệ thống bằng chứng toàn diện thể hiện hành vi thực thi chủ quyền liên tục trên hai quần đảo. Các hoạt động quản lý hành chính, khai thác kinh tế và hiện diện dân sự cần được ghi chép và lưu trữ đầy đủ. Chiến lược pháp lý nên kết hợp nhiều kênh giải quyết bao gồm đàm phán song phương, đa phương và cơ chế tài phán quốc tế. Hợp tác nghiên cứu với các chuyên gia luật quốc tế hàng đầu sẽ tăng cường sức mạnh tranh tụng. Công bố quốc tế về bằng chứng lịch sử cũng là biện pháp quan trọng.

21/04/2026

Trích đoạn nội dung tài liệu

ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI KHOA LUẬT PHẠM VŨ THẮNG PHÁP LUẬT QUỐC TẾ VÀ VIỆC GIẢI QUYẾT TRANH CHẤP HAI QUẦN ĐẢO HOÀNG SA, TRƯỜNG SA Chuyên ngành: Luật quốc tế Mã số: 62 38 60 01 LUẬN ÁN TIẾN SỸ LUẬT HỌC NGƯỜI HƯỚNG DẪN KHOA HỌC: PGS. Nguyễn Bá Diến HÀ NỘI – 2015 LỜI CAM ĐOAN Tôi xin cam đoan Luận án là công trình nghiên cứu của riêng tôi. Các kết quả nêu trong Luận án chưa được công bố trong bất kỳ công trình nào khác. Các số liệu, ví dụ và trích dẫn trong Luận án đảm bảo tính chính xác, tin cậy và trung thực. TÁC GIẢ LUẬN ÁN Phạm Vũ Thắng i Lời cảm ơn Xin cảm ơn các thầy cô giáo của Khoa Luật - Đại học Quốc gia Hà Nội, Trung tâm Luật Biển và Hàng hải quốc tế đã bồi đắp cho tôi những kiến thức nền tảng; sự chia sẻ kịp thời của gia đình và đồng nghiệp, tạo cho tôi động lực để hoàn thành đề tài khó khăn và phức tạp này. Đặc biệt xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến PGS. Nguyễn Bá Diến - người đã trực tiếp gợi mở, định hướng khoa học và tận tình động viên, tiếp sức trong suốt quá trình xây dựng và hoàn thiện đề tài. Tôi cũng xin được cảm ơn TS. Nguyễn Nhã, những nhà nghiên cứu lịch sử khác, trang thông tin hoangsa.vn,… đã cũng cấp nhiều tư liệu quy báu cho cơ sở lịch sử của đề tài. Đề tài này có một số nội dung nhạy cảm, gai góc, phạm vi rộng, liên quan đến nhiều lĩnh vực khoa học chuyên ngành khác: chính trị, lịch sử, địa lý, ngoại giao, quốc phòng v., nhưng được thực hiện bởi cá nhân và chỉ giới hạn ở phạm vi góc độ pháp luật quốc tế, mặc dù cố gắng, song có nhiều dữ kiện chưa thể tiếp cận đầy đủ nên không thể tránh khỏi nhiều hạn chế. Xin trân trọng cảm ơn sự giúp đỡ, chia sẻ của các nhà khoa học. ii MỤC LỤC MỞ ĐẦU.1 Chương 1 TỔNG QUAN VỀ TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU VẤN ĐỀ QUẦN ĐẢO HOÀNG SA, TRƯỜNG SA. Tình hình nghiên cứu vấn đề quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa trong và ngoài nước. Tình hình nghiên cứu ở trong nước. Tình hình nghiên cứu ở ngoài nước. Nhận xét về tình hình nghiên cứu vấn đề quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa 13 1. Đối với các nghiên cứu về chủ quyền. Đối với các nghiên cứu về giải pháp giải quyết tranh chấp. Phương hướng nghiên cứu vấn đề quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa hiện nay 20 1. Kết luận về chương 1. 23 Chương 2 PHÁP LUẬT QUỐC TẾ VỀ XÁC LẬP CHỦ QUYỀN LÃNH THỔ LIÊN QUAN ĐẾN VẤN ĐỀ QUẦN ĐẢO HOÀNG SA, TRƯỜNG SA. Điều ước quốc tế. Tập quán quốc tế. Nguyên tắc của pháp luật quốc tế. Nguyên tắc chiếm hữu thật sự. Nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực. Vấn đề danh nghĩa chiếm hữu thật sự, danh nghĩa dựa trên quyền phát hiện trước tiên và chiếm hữu tượng trưng. Vấn đề danh nghĩa kề cận (contiguity). Vấn đề danh nghĩa bản đồ. Vấn đề chư hầu mang tính hình thức. Học thuyết pháp lý. Luật đương đại (Intertemporal law). Thời điểm kết tinh tranh chấp (critical date). Nghị quyết của tổ chức quốc tế và hội nghị quốc tế. Hành vi pháp lý đơn phương và pháp luật của quốc gia. Kết luận về chương 2. 55 Chương 3 LUẬN CỨ CỦA CÁC BÊN YÊU SÁCH VÀ CHỦ QUYỀN CỦA iii VIỆT NAM TRÊN QUẦN ĐẢO HOÀNG SA, TRƯỜNG SA TỪ GÓC ĐỘ PHÁP LUẬT QUỐC TẾ. Luận cứ của Trung Quốc và pháp luật quốc tế. Luận cứ của Trung Quốc. Đánh giá luận cứ của Trung Quốc từ góc độ pháp luật quốc tế. Luận cứ của Philippines và pháp luật quốc tế. Luận cứ của Philippines. Đánh giá luận cứ của Philippines từ góc độ pháp luật quốc tế. Luận cứ của Malaysia và pháp luật quốc tế. Luận cứ của Malaysia. Đánh giá luận cứ của Malaysia từ góc độ pháp luật quốc tế. Luận cứ của Brunei và pháp luật quốc tế. Luận cứ của Brunei. Đánh giá luận cứ của Brunei từ góc độ pháp luật quốc tế. Chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam nhìn từ góc độ pháp luật quốc tế. Chủ quyền hai quần hai đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam từ góc độ nguyên tắc chiếm hữu thật sự. Chủ quyền quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa từ góc độ kế thừa quốc gia và tính liên tục của chủ quyền. Chủ quyền quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam từ góc độ công nhận quốc tế. Chủ quyền quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa từ góc độ thời điểm kết tinh tranh chấp. Kết luận chương 3.109 Chương 4 MỘT SỐ GIẢI PHÁP GÓP PHẦN ĐẤU TRANH BẢO VỆ CHỦ QUYỀN QUẦN ĐẢO HOÀNG SA, TRƯỜNG SA. Một số vấn đề liên quan đến giải pháp cho vấn đề chủ quyền quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Hoà bình giải quyết tranh chấp lãnh thổ trong luật quốc tế và việc bảo lưu của bên tranh chấp. Vai trò của các thiết chế giải quyết tranh chấp lãnh thổ. Giải pháp cho vấn đề chủ quyền quần đảo Hoàng Sa. Giải pháp cho vấn đề chủ quyền quần đảo Trường Sa. Đàm phán đa phương. Khởi kiện ra Tòa án công lý quốc tế. Giải pháp có khả năng vận dụng cho vấn đề chủ quyền quần đảo Hoàng Sa hoặc quần đảo Trường Sa. Sử dụng chức năng tư vấn của Tòa án công lý quốc tế. Đưa ra Đại hội đồng, Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc. Xây dựng hồ sơ pháp lý chủ quyền quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa 133 4. Một số giải pháp khác góp phần nâng cao hiệu quả đấu tranh bảo vệ chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Chuẩn bị tốt về nhân lực và tăng cường việc nghiên cứu vấn đề quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Phát triển dân cư và xây dựng các công trình dân sự, tôn giáo trên đảo. Nâng cao năng lực thực hiện các chính sách ngoại giao, kinh tế, quốc phòng. Sử dụng kết hợp các giải pháp đấu tranh bảo vệ chủ quyền quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Kết luận chương 4. 145 KIẾN NGHỊ VỀ NHỮNG NGHIÊN CỨU TIẾP THEO.148 DANH MỤC CÔNG TRÌNH KHOA HỌC CỦA TÁC GIẢ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN. 151 TÀI LIỆU THAM KHẢO. Tính cấp thiết của đề tài Quần đảo Hoàng Sa (Trung Quốc gọi là Tây Sa), chiếm diện tích khoảng 15.000 km2 [21], từ kinh tuyến 1110 đến 1130 Đông, từ vĩ tuyến 15045’ đến 17015’ Bắc [173], cách bờ đảo Hải Nam (Trung Quốc) 156 hải lý [21, tr. Quần đảo có 32 đơn vị địa lý đã được đặt tên, trong đó 16 đảo (island), 6 đá (reef) còn lại là bãi cạn, cồn cát, trong đó có một đảo mang tên Hoàng Sa (Pattle Island) (xem thêm Phụ lục 1). Quần đảo Trường Sa (Trung Quốc gọi là Nam Sa) cách quần đảo Hoàng Sa về phía Nam 350 hải lý [83], chiếm diện tích khoảng từ 160.000 km2, trải rộng từ kinh tuyến 111030’ đến 117020’ Đông, từ vĩ tuyến 6050’ đến 120 Bắc [54, tr. Quần đảo có ít nhất 137 đơn vị địa lý được đặt tên, trong đó có một đảo nhỏ gọi là Trường Sa, cách Phan Thiết (Việt Nam) 280 hải lý, đảo Hải Nam (Trung Quốc) 580 hải lý, đảo Palawan (Philippines) 310 hải lý, Đài Loan 900 hải lý [173] (xem thêm Phụ lục 1). Hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa có vị trí chiến lược về an ninh, quốc phòng, cùng với các vùng biển xung quanh chứa đựng nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú (xem thêm Phụ lục 4) là một trong những yếu tố làm cho cuộc tranh chấp thêm quyết liệt. Hiện nay, Trung Quốc, Đài Loan (Trung Quốc) đang yêu sách chủ quyền hoàn toàn đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam; Brunei, Malaysia, Philippines có yêu sách một phần đối quần đảo Trường Sa. Toàn bộ quần đảo Hoàng Sa đang bị Trung Quốc chiếm giữ. Trên quần đảo Trường Sa, Trung Quốc còn chiếm giữ 11 đá, Đài Loan (Trung Quốc) đang chiếm giữ 01 đảo và 01 bãi đá, Malaysia chiếm 11 đá, Philippines chiếm 06 đảo và 5 đá, Việt Nam đang quản lý trên thực tế 1 06 đảo và 31 đá. Trừ Brunei, các bên đều thiết lập các căn cứ quân sự, di dân và củng cố các vị trí chiếm đóng (xem thêm Phụ lục 2&3). Sức nóng của cuộc tranh chấp luôn tiềm ẩn nguy cơ xung đột giữa các quốc gia có liên quan trong khu vực, đe dọa đến chủ quyền quốc gia Việt Nam, cũng như an ninh khu vực và hòa bình thế giới. Trong thế giới văn minh, quan hệ giữa các quốc gia không thể theo luật của kẻ mạnh, không thể dùng vũ lực áp đảo công lý. Pháp luật quốc tế là một trong những công cụ hữu hiệu nhất tạo ra sự bình đẳng thực sự giữa các quốc gia bất kể lớn hay nhỏ và duy trì trật tự thế giới tốt nhất như Hiến chương Liên hợp quốc đã khẳng định. Cuộc tranh chấp quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa đã trở thành tâm điểm chú ý của thế giới, kéo theo sự quan tâm nghiên cứu của một số nhà khoa học, nhưng những kết quả nghiên cứu đó còn một số mặt cần phải được làm rõ thêm, mở rộng nghiên cứu thêm (như trình bày tại Chương 1 của Luận án). Vì vậy, việc nghiên cứu đề tài “Pháp luật quốc tế và việc giải quyết tranh chấp hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa” là nhu cầu khoa học pháp lý, đáp ứng những đòi hỏi thực tiễn cuộc tranh chấp đặt ra. Mục đích, nhiệm vụ nghiên cứu Về mục đích, việc nghiên cứu nhằm làm sâu sắc thêm một số vấn đề lý luận pháp luật quốc tế về xác lập chủ quyền lãnh thổ và giải quyết tranh chấp lãnh thổ. Trên nền tảng cơ sở pháp lý để đánh giá luận cứ của các bên trong cuộc tranh chấp chủ quyền quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và đề xuất một số giải pháp hợp thêm sức mạnh đấu tranh bảo vệ chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo bị nước ngoài tranh chấp. Để đạt được mục đích đề ra, các nhiệm vụ nghiên cứu được xác định như sau: 2 Thứ nhất, nghiên cứu hệ thống cơ sở pháp luật quốc tế về xác lập chủ quyền lãnh thổ liên quan đến luận cứ chủ quyền của các bên đối với quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Thứ hai, đứng trên cơ sở pháp luật quốc tế để đánh giá việc xác lập, thực thi chủ quyền của Việt Nam, của các bên yêu sách chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Thứ ba, vận dụng phương thức hòa bình giải quyết các tranh chấp trong luật quốc tế vào việc đấu tranh bảo vệ chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ