Chương 1 TONG QUAN 1. Tông quan tài liệu nghiên cứu 1. Tài liệu nghiên cứu trong nước Nguyễn Thành (2022) với bài viết đa dạng hóa sản phẩm du lịch thu hút du khách đến Ninh Thuận. Tác giả đã thống kê lượng du khách đến tham quan và nghỉ dưỡng tại các điểm du lịch biển (như biển Bình Sơn - Ninh Chữ, Vĩnh Hy, Cà Ná) đạt từ 90 - 100%.
Các cơ sở lưu trú khác công suất phòng đạt từ 60 - 90%, chủ yếu là khách đến từ Thành phố Hồ Chí Minh, Bình Dương, Lâm Đồng, Khánh Hòa, các tỉnh khu vực Nam Bộ, Hà Nội. Dé thu hút du khách thì Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch phải phối hợp với Ủy ban nhân dân các huyện, thành phố tăng cường công tác quản lý điểm đến, kiểm tra, giám sat việc tổ chức các hoạt động du lịch trong dip lễ; day mạnh công tác tuyên truyền, đảm bảo người dân va du khách được vui chơi, giải trí lành mạnh và an toản. Đồng thời, Sở hướng dẫn các khu, điểm du lịch, cơ sở kinh doanh du lịch và dịch vụ du lịch chủ động phương án tổ chức các hoạt động; bồ trí đủ lực lượng, cơ sở vật chất và điều kiện cần thiết dé phục vụ du khách. Một số đơn vị kinh doanh du lịch quan tâm đầu tư, làm mới nhiều điểm tham quan và đưa vào khai thác, góp phần đa dạng hóa các loại hình du lịch, tạo sức lan tỏa, quảng bá hình ảnh Ninh Thuận.
Hoàng Thị Ngọc Trang (2021) đã nghiên cứu các yếu tố ảnh hưởng đến thu hút khách du lịch nội địa của điểm đến Ninh Thuận. Đề tài đã sử dụng kết hợp phương pháp nghiên cứu định tính và nghiên cứu định lượng, dữ liệu phục vụ nghiên cứu được thu thập bằng cách phỏng vấn 184 khách du lịch trong nước. Nghiên cứu cho thấy tài nguyên du lịch tại Ninh Thuận tương đối phong phú với những bãi biển đẹp và di tích lịch sử quý giá, đa dạng về văn hóa và sắc tộc các chính sách phát triển du lịch được tỉnh quan tâm chỉ đạo. Tuy nhiên tài nguyên chưa thực sự nỗi trội so với các khu vực lân cận, cơ sở hạ tầng còn yeu kém va thiéu đồng bộ, nhất là ha tầng giao thông dan đến các điểm du lịch của tỉnh, công tac quảng bá hình ảnh của Ninh Thuận còn hạn chế.
Kết quả phân tích hồi quy Robust cho thấy có 5 yếu tố có sự ảnh hưởng đến thu hút khách du lịch nội địa của điểm đến Ninh Thuận trong đó Yếu tố tự nhiên có tác động mạnh nhất tiếp đến là Các yêu tố lịch sử; Các yếu tố văn hóa — xã hội; Điều kiện giải trí và mua sắm; Cơ sở hạ tầng, ầm thực và dịch vụ hỗ trợ. Mức độ giải thích của mô hình đạt 58,54%. Dựa trên kết quả nghiên cứu, tác giả cũng đã đề xuất các giải pháp, kiến nghị đến cơ quan Trung ương và tỉnh Ninh Thuận có các phương án điều chỉnh hoặc xây dựng các chính sách phát triển du lịch phù hợp nhằm làm cho việc kinh doanh du lịch của điểm đến Ninh Thuận ngày càng phát triển mạnh mẽ và bền vững. Huỳnh Diệp Trâm Anh và Phạm Xuân Hậu (2021) với nghiên cứu thu hút du lịch đến vịnh Vĩnh Hy, Ninh Thuận.
Tác giả đã đánh giá những thuận lợi phát triển du lịch vịnh Vĩnh Hy, thực trạng phát triển du lịch biển ở Vĩnh Hy, những van đề còn ton tại của việc phát triển du lịch tại vịnh Vĩnh Hy. Thông qua đó, những giải pháp được tác giả đề xuất đó là: Cần xây dựng một quy hoạch sử dụng vịnh Vĩnh Hy mang tính tổng hợp với phương thức tiếp cận sinh thái, xây dựng và triển khai thực hiện nền kinh tế biển xanh bằng việc bảo đảm tối ưu hóa các lợi ích. Tăng cường tính liên ngành trong phát triển và quan lý kinh tế biển vì lợi ich chung và lâu dài qua các công cụ chính sách, quy hoạch lồng ghép. Phối hợp thành lập và quản lý các khu bảo tồn ven biển để bảo toàn chức năng sinh thái của vùng biển và nguồn vốn tự nhiên biển cho phát triển biển bền vững.
Nâng cao nhận thức về kinh tế biển bền vững, giảm thiểu các hành vi gây hại đối với môi trường va tài nguyên biển, cũng như cách ứng xử, đối phó với thiên tai, kiểm soát tốt nguồn thải, làm sạch bãi biển, bảo tồn hệ sinh thái biển nhằm tạo ra môi trường sống phù hợp, đáp ứng nhu cầu của thế hệ hiện tại và tương lai. Cùng với đó, tạo sinh kế, phúc lợi cho người dân từ bién; khuyến khích, tạo điều kiện dé người dân, doanh nghiệp tham gia phát triển các ngành kinh tế biển như du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng, gắn với nâng cao trách nhiệm của mọi tổ chức, doanh nghiệp, cộng đồng dân cư và mỗi người dân trong phát trién bền vững vịnh Vĩnh Hy. Trần Thị Ngọc Liên, Huỳnh Văn Chương và Đỗ Mạnh Hùng (2021) đã đánh giá khả năng thu hút của điểm đến Lý Sơn. Nghiên cứu kế thừa khung phân tích các thuộc tính về khả năng thu hút của điểm đến từ nghiên cứu Hu và Ritchie (1993) và của Bùi Thi Tam và cộng sự (2012) dé xây dựng mô hình nghiên cứu.
Các tác giả sử dụng phương pháp nghiên cứu định tính thông qua khảo sát 250 khách du lịch nội địa bằng bảng hỏi cấu trúc tại huyện đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, được xử lý và phân tích bằng phần mềm SPSS, số liệu sau khi được làm sạch đã được đưa vào phân tích: (1) thống kê mô tả bao gồm thống kê tần suất, phần trăm và giá trị trung bình; và (2) phân tích phương sai dé kiểm định sự khác biệt trong giá trị trung bình của các thuộc tính thu hút của điểm đến. Kết qua của nghiên cứu cho thay mức độ thu hút của điểm đến không chỉ phụ thuộc vào tài nguyên du lịch mà quan trọng hơn là phụ thuộc vào mức độ phát triển các sản pham dịch vụ và tiện nghi của điểm đến nhằm đáp ứng các nhu cầu đa dạng và phức tạp của các đối tượng du khách khác nhau. Một khi các yếu tố sản phẩm dịch vụ của một điểm đến còn mờ nhạt thì khả năng thu hút của điểm đến đó sẽ không cao, trải nghiệm và sự hài lòng của du khách sẽ bị giảm sút. Phan Ngọc Đông (2020) đã tiến hành phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến thu hút khách du lịch nội địa tại điểm đến biển Bà Rịa - Vũng Tàu.
Tác giả kế thừa mô hình đánh giá khả năng thu hút của điểm đến của Hu và Ritchie (1993) và nghiên cứu của Aziz (2002) đề xuất mô hình nghiên cứu gồm 5 yếu tố tác động đến thu hút khách du lịch: Đặc điểm tự nhiên; Đặc điểm văn hóa - xã hội; Đặc điểm vật chất; Đặc tính bồ trợ; Đặc điểm địa lý. Các yếu tố được lượng hóa dựa trên thang điểm Likert 5 mức độ từ 1 đến 5. Cách chọn mẫu ngẫu nhiên phân tang theo địa bàn, đối tượng phỏng van là du khách trong nước. Tác giả sử dung mô hình xử lý dir liệu (EFA), kết quả của các phương pháp đo lường cho thấy sau các biến quan sát do lường các nhân tố đều đạt được độ tin cậy và giá trị cho phép.
Kết quả từ mô hình hồi quy tuyến tính đã cho thấy cả 5 yếu tố đều ảnh hưởng đến thu hút khách du lịch nội dia tại diém đên biên Bà Ria - Vũng Tàu trong đó nhân tô đặc điêm tự nhiên có tác động mạnh nhất. Từ kết quả nghiên cứu, tác giả đã đề xuất các giải pháp nhằm nâng cao khả năng thu hút khách du lịch nội địa của điểm đến biển Bà Rịa - Vũng Tau trong thời gian tới. Trần Thị Xuân Hạnh (2019) đã nghiên cứu tác động của hình ảnh điểm đến tại Thành phố Hồ Chí Minh tới ý định quay lại của khách du lịch nội địa. Nghiên cứu kế thừa có điều chỉnh từ thang đo sự quay lại của Hà Nam Khánh Giao (2017), thông qua khảo sát 276 du khách trong nước cùng với phương pháp kiểm định độ tin cậy Cronbach’s Alpha, phân tích nhân tố khám pha (EFA), phân tích tương quan và hồi quy đa biến.
Kết quả cho thấy có 6 nhân tố tác động đến ý định quay lại của du khách nội địa tại Thành phố Hồ Chí Minh là: Dịch vụ hỗ trợ; Bầu không khí; Dịch vụ am thực; Nhận thức khách hang; Co sở ha tầng: Sự kiện hoạt động. Trên cơ sở các kết quả nghiên cứu tác giả đã đề xuất các hàm ý chính sách giúp thu hút khách du lich trở lại điểm đến tại Thành phó Hồ Chí Minh. Nguyễn Thị Minh Nghĩa, Lê Vũ Thị Thảo Nhi và Trần Hữu Tuấn (2017) nghiên cứu các yếu tổ ảnh hưởng đến khả năng thu hút khách du lich nội dia của điểm đến Hội An. Trên cơ sở kết hợp với đặc điểm tự nhiên, kinh tế - xã hội, đặc trưng của quan thé các điểm du lich của điểm đến Hội An và nghiên cứu của Đặng Thị Thanh Loan và Bùi Thị Thanh (2014) dé đề xuất mô hình nghiên cứu cho đề tài.
Thông qua khảo sát 137 du khách nội địa bằng phương pháp chọn mẫu thuận tiện cùng với phương pháp kiểm định Cronbach’s Alpha, phân tích nhân tổ khám pha (EFA), phân tích hồi quy tuyến tính đa biến. Kết quả nghiên cứu cho thấy yếu tố thiên nhiên và khí hậu có ảnh hưởng lớn nhất đến khả năng thu hút khách du lịch nội địa, yếu tô ảnh hưởng thứ hai là lưu trú và âm thực, tiếp đến là yếu tố an ninh an toàn và cuối cùng là khả năng tiếp cận. Từ kết quả nghiên cứu, các tác giả đề xuất một số hàm ý cho các nhà quản lý điểm đến Hội An nhằm tăng cường khả năng thu hút khách du lịch nội địa của điểm đến này. Tài liệu nghiên cứu nước ngoài Mukhles (2016) tiễn hành nghiên cứu chất lượng dịch vụ và những ảnh hưởng của nó đến thu hút khách du lịch tại Petra.
Các yếu tô thuộc các biến cơ sở vật chất, điểm thu hút của điểm đến, khả năng tiện lợi và sự hài lòng của khách du lịch được lượng hóa thông qua thang điểm Likert từ 1 đến 5. Tổng số 250 bảng câu hỏi đã được phân phát cho khách du lịch ở Petra, kết quả có 230 bảng câu hỏi có thê sử dụng và tiếp tục dùng phương pháp phân tích độ tin cậy và hồi quy tuyến tính.