phần Mở đầu (11 trang), Kết luận (3 trang), Danh mục các công trình của tác giả (1 trang), Tài liệu tham khảo (6 trang), Phụ lục (69 trang), phần Nội dung của luận văn gồm ba chƣơng: Chƣơng 1: Những vấn đề chung (25 trang) Trong chƣơng này, chúng tôi tập trung làm rõ lí thuyết chung về văn học thiếu nhi, nhân vật trẻ em. Đồng thời, đƣa ra những nhận định khái quát về cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của Võ Diệu Thanh, đặc biệt là các sáng tác viết cho thiếu nhi của nhà văn này. Chƣơng 2: Các kiểu nhân vật trẻ em trong truyện viết cho thiếu nhi của Võ Diệu Thanh (40 trang) Chƣơng này tập trung tìm hiểu các kiểu nhân vật trẻ em trong các truyện viết cho thiếu nhi của Võ Diệu Thanh nhƣ: Nhân vật trẻ em hồn nhiên trong sáng, nhân vật trẻ em bất hạnh, nhân vật trẻ em giàu lòng nhân hậu và nhân vật trẻ em với khả năng đặc biệt. Từ đó, chúng tôi đánh giá những bài học về việc giáo dục trẻ em đƣợc nhà văn gửi gắm trong các tác phẩm.
11 Chƣơng 3: Nghệ thuật xây dựng nhân vật trẻ em trong truyện viết cho thiếu nhi của Võ Diệu Thanh (46 trang) Trong chƣơng này, chúng tôi đi sâu nghiên cứu các phƣơng diện nghệ thuật xây dựng nhân vật trẻ em trong truyện viết cho thiếu nhi của Võ Diệu Thanh nhƣ: nghệ thuật xây dựng nhân vật trẻ em qua khắc họa tính cách; nghệ thuật xây dựng nhân vật trẻ em qua ngôn ngữ nghệ thuật; nghệ thuật xây dựng nhân vật trẻ em qua giọng điệu trần thuật và nghệ thuật xây dựng nhân vật trẻ em qua không gian và thời gian nghệ thuật. 12 NỘI DUNG Chƣơng 1 NHỮNG VẤN ĐỀ CHUNG Viết về trẻ em là niềm cảm hứng của nhiều nhà thơ, nhà văn. Mỗi tác giả khi viết về đề tài quen thuộc này đều xuất phát từ tình yêu đối với trẻ em, từ những trăn trở về tƣơng lai của những chủ nhân tƣơng lai của đất nƣớc. Trong những sáng tác viết cho thiếu nhi của Võ Diệu Thanh, hình tƣợng nhân vật trẻ em hiện lên chân thật, sinh động với những tính cách, số phận riêng.
Trƣớc khi làm rõ những biểu hiện của vấn đề này, chúng tôi cần đƣa ra một cách nhìn tổng quan về văn học thiếu nhi nói chung, về nhân vật trẻ em trong văn học thiếu nhi Việt Nam nói riêng. Đồng thời, chúng tôi cũng giới thuyết những vấn đề liên quan đến tác giả Võ Diệu Thanh và những sáng tác của chị, đặc biệt là truyện viết cho thiếu nhi. Đó là những cơ sở lý luận và thực tiễn vững chắc để chúng tôi tiến hành lựa chọn tác phẩm, khảo sát, phân tích, đánh giá hình tƣợng nhân vật trẻ em trong truyện viết cho thiếu nhi của Võ Diệu Thanh. Một số khái niệm liên quan 1.
Văn học thiếu nhi Thuật ngữ văn học thiếu nhi có nhiều cách định nghĩa khác nhau. Một số nhà nghiên cứu văn học trên thế giới đã định nghĩa văn học thiếu nhi dựa theo độ tuổi độc giả. Cách làm này không thỏa đáng bởi có những độc giả nhỏ tuổi lại thích đọc những truyện vốn dành cho ngƣời lớn và ngƣợc lại. Từ đó, nhiều nhà nghiên cứu đã đề xuất cách hiểu văn học thiếu nhi dựa trên những đặc điểm về nội dung và hình thức của tác phẩm.
Ở Việt Nam, thuật ngữ văn học thiếu nhi đƣợc khẳng định chính danh trong Từ điển thuật ngữ văn học. Các tác giả của cuốn sách này cho rằng: “Theo nghĩa hẹp, văn học thiếu nhi gồm những tác phẩm văn học hoặc phổ cập khoa học dành cho thiếu nhi. Tuy vậy, khái niệm văn học thiếu nhi cũng thường bao gồm một phạm vi rộng rãi những tác phẩm văn học thông thường (cho người lớn) đã đi vào phạm vi đọc của văn học thiếu nhi” (Lê Bá Hán nnk. Theo Bách khoa thư văn học thiếu nhi Việt Nam, văn học thiếu nhi “là những tác phẩm văn học được mọi nhà văn sáng tạo ra với mục đích giáo dục, bồi dưỡng tâm hồn, tính cách cho thiếu nhi.
Nhân vật trung tâm của nó là thiếu nhi và nhiều khi, cũng là người lớn, hoặc là một cơn gió, một loài vật, hay một con vật, một cái cây… Tác giả 13 của văn học thiếu nhi không chỉ là chính các em, mà cũng là các nhà văn thuộc mọi lứa tuổi” (Vân Thanh & Nguyên An, 2002, tr. Nhà nghiên cứu Bùi Thanh Truyền trong Thi pháp trong văn học thiếu nhi cho rằng: “Văn học thiếu nhi là những tác phẩm văn học mà nhân vật trung tâm là thiếu nhi hoặc được nhìn bằng “đôi mắt trẻ thơ” với tất cả những xúc cảm, tình cảm mãnh liệt, tinh tế, ngây thơ, hồn nhiên, được các em thích thú, say mê và có nội dung hướng đến việc giáo dục, bồi dưỡng tâm hồn, đặt nền móng cho sự hoàn thiện nhân cách của các em thuộc những lứa tuổi khác nhau từ thuở ấu thơ đến suốt cuộc đời” (Bùi Thanh Truyền, 2009, tr. Một tác phẩm văn học thiếu nhi cần phải đảm bảo những yêu cầu gì và căn cứ nào để xếp một tác phẩm văn học thuộc bộ phận văn học thiếu nhi cũng còn nhiều vấn đề đặt ra. Theo chúng tôi, văn học thiếu nhi là những sáng tác do ngƣời lớn hoặc trẻ em viết cho thiếu nhi, viết về thiếu nhi, có nhân vật trung tâm là thiếu nhi nhằm hƣớng đến mục đích bồi dƣỡng tâm hồn, giáo dục nhân cách, giáo dục kỹ năng sống cho thiếu nhi.
Thiếu nhi (bao gồm thiếu niên và nhi đồng) là vừa là chủ thể sáng tác, đối tƣợng phản ánh vừa là đối tƣợng phục vụ của tác phẩm văn học thiếu nhi. Hƣớng đến độc giả nhỏ tuổi, văn học thiếu nhi mang những đặc trƣng riêng khác với văn học ngƣời lớn về ngôn từ, giọng điệu và mục đích phản ánh. Điều làm nên sự hấp dẫn của văn học thiếu nhi đó chính là cốt truyện phiêu lƣu, nhân vật hành động và bút pháp kì ảo. Những hình ảnh, ngôn từ trong các tác phẩm viết cho thiếu nhi gần gũi, thân thuộc gắn bó với thiếu nhi.
Đó là những loài vật, sự vật gần gũi, thân thuộc với các em nhƣ: chó, mèo, gà, lợn, ve sầu, dế mèn, sấm, chớp, mƣa, mặt trời, mặt trăng. Tác phẩm văn học thiếu nhi mang giá trị giáo dục cao. Đó là những bài học về việc giáo dục nhân cách, giáo dục kỹ năng sống cho trẻ em. Không chỉ vậy, tác phẩm văn học thiếu nhi còn góp phần phát triển ngôn ngữ cho trẻ thơ, giúp các em phát huy đƣợc trí tƣởng tƣợng phong phú thông qua hệ thống ngôn từ đơn giản, chuẩn mực, giàu hình ảnh, đậm chất nhạc, chất họa.
Đọc tác phẩm văn học thiếu nhi, độc giả nhỏ tuổi sẽ tìm thấy sự gần gũi giữa bản thân mình với các nhân vật về ngôn ngữ, về cách nghĩ, cách hành động. Còn những độc giả lớn tuổi – những ngƣời từng là thiếu nhi, không những sẽ tìm lại hình bóng tuổi thơ của chính mình mà còn rút ra những bài học trong việc giáo dục con em của mình. Nhà văn Văn Thành Lê – tác giả của bốn truyện viết cho thiếu nhi (Ông mặt trời và mùi hương của mẹ; Nam, Nhi, Đại, Trượng, 14 Phu; Trên đồi, mở mắt, và mơ; Bên suối, bịt tai, nghe gió”) tâm sự: “Viết cho thiếu nhi là cách để tôi được tắm nhiều lần trên dòng – sông - tuổi - thơ” (Nguyên Thảo, 2022). Vì vậy, có thể nói tác phẩm văn học thiếu nhi không chỉ dành riêng cho các bạn nhỏ mà còn dành cho tất cả mọi ngƣời.
Nhân vật văn học Phƣơng Lựu trong Lí luận văn học cho rằng: “Nhân vật văn học là một hình tượng nghệ thuật ước lệ, có những dấu hiệu để ta nhận ra”. “Nhân vật văn học là con người thể hiện bằng phương tiện văn học” (Phƣơng Lựu, 2006, tr. Các tác giả Lê Bá Hán, Trần Đình Sử, Nguyễn Khắc Phi trong Từ điển thuật ngữ văn học cũng cho rằng: “Khái niệm nhân vật văn học có khi được sử dụng như một ẩn dụ, không chỉ một con người cụ thể nào, mà chỉ một hiện tượng nổi bật nào đó trong tác phẩm. Nhân vật văn học là một đơn vị nghệ thuật đầy tính ước lệ, không thể đồng nhất nó với con người có thật trong đời sống” (Lê Bá Hán nnk.
Các nhà nghiên cứu văn học đã phân loại nhân vật theo nhiều loại khác nhau. Trần Đình Sử trong Giáo trình Dẫn luận thi pháp học cho rằng: “Để xác lập loại hình nhân vật người ta chia ra nhân vật chính, phụ, nhân vật chính diện, phản diện. Người ta còn phân biệt nhân vật “dẹt” và nhân vật “tròn”, tức là phiến diện, nghèo nàn, hay đầy đặn, đa diện (E. Có người phân biệt nhân vật trữ tình, nhân vật động (T.
Về mặt cấu trúc có người chia ra nhân vật mặt nạ, nhân vật loại hình, nhân vật tính cách, nhân vật tư tưởng (L. Ghindơbua)” (Trần Đình Sử, 2007, tr. Trong Lý luận văn học, các tác giả Phƣơng Lựu, Trần Đình Sử, Nguyễn Xuân Nam, Lê Ngọc Trà, La Khắc Hòa, Thành Thế Thái Bình đã đƣa ra cách phân loại nhân vật dựa trên ba yếu tố: ý thức hệ, kết cấu, và cấu trúc. Theo đó, nhân vật văn học đƣợc phân loại thành: nhân vật chính diện và nhân vật phản diện; nhân vật loại hình, nhân vật chức năng, nhân vật tính cách, nhân vật tƣ tƣởng, nhân vật chính, nhân vật phụ, nhân vật trung tâm.
Nhƣ vậy có thể thấy, xoay quanh vấn đề phân loại nhân vật có nhiều quan điểm khác nhau. Văn học thiếu nhi mang những đặc trƣng riêng khác với văn học ngƣời lớn. Do đó, việc phân loại nhân vật trong truyện viết cho thiếu nhi rất khó có thể áp dụng cách phân loại nhân vật theo những cách thông thƣờng kể trên. Trong luận văn này, chúng tôi phân loại nhân vật trẻ em trong truyện viết cho thiếu nhi của Võ Diệu Thanh căn cứ theo tiêu chí về ngoại hình, tính cách, số phận của nhân vật trẻ em.
Việc phân 15 loại nhân vật cũng chỉ mang tính chất tƣơng đối. Bởi vì trong mỗi nhân vật sẽ tồn tại nhiều đặc điểm tính cách khác nhau. Trẻ em Điều 1, Luật trẻ em của nƣớc Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Luật số 102/2016/QH13 ban hành ngày 05/4/2016 quy định: “Trẻ em là người dưới mười sáu tuổi”. Mỗi đứa trẻ sinh ra đều có những biến đổi tâm sinh lí khác nhau.
Hoạt động chủ yếu của trẻ em trong giai đoạn này là học tập. Các em học hỏi, khám phá về thế giới xung quanh và bắt đầu nhận thức về giới tính của mình. Nhân cách của trẻ dần hình thành. Trong độ tuổi này, trí tƣởng tƣợng của trẻ rất phong phú.