Luận án: Nghiên cứu tạo phôi lợn bản địa Việt Nam in vitro - NCS. Nguyễn Thị Nhung

Khám phá nghiên cứu nuôi thành thục trứng và tạo phôi lợn bản địa Việt Nam in vitro. Tìm hiểu kỹ thuật tiên tiến, góp phần bảo tồn giống quý.

Chuyên ngành

Công nghệ sinh học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ

2021

156
0
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Khám phá kỹ thuật tạo phôi lợn bản địa Việt Nam in vitro

Việt Nam sở hữu nguồn gen lợn bản địa đa dạng, trong đó lợn Bản là một giống quý hiếm, mang nhiều đặc điểm ưu việt. Giống lợn này không chỉ có sức đề kháng cao, chất lượng thịt thơm ngon mà còn là đối tượng tiềm năng cho y học hiện đại, đặc biệt trong lĩnh vực cấy ghép tạng khác loài (xenotransplantation). Nguyên nhân là do lợn Bản có số lượng bản sao retrovirus nội sinh (PERVs) thấp, giảm thiểu nguy cơ lây nhiễm khi cấy ghép cho người [1, 2]. Tuy nhiên, các giống lợn này đang đối mặt với nguy cơ mai một do lai tạp và thiếu chiến lược bảo tồn hiệu quả. Để giải quyết vấn đề này, việc nghiên cứu nuôi thành thục trứng và tạo phôi lợn bản địa Việt Nam bằng kĩ thuật in vitro trở nên cấp thiết. Công nghệ này mở ra hướng đi đột phá trong việc bảo tồn nguồn gen, nhân nhanh các cá thể ưu tú và tạo ra các mô hình động vật phục vụ nghiên cứu y sinh. Nghiên cứu này tập trung vào việc thiết lập một hệ thống sản xuất phôi trong ống nghiệm (In Vitro Production - IVP) hoàn chỉnh, bao gồm ba công đoạn chính. Đầu tiên là nuôi thành thục trứng (In Vitro Maturation - IVM) từ buồng trứng thu thập tại lò mổ. Tiếp theo là tạo phôi bằng hai phương pháp tiên tiến: thụ tinh ống nghiệm (TTON)nhân bản vô tính (NBVT) bằng kỹ thuật chuyển nhân tế bào sinh dưỡng. Việc làm chủ các quy trình này không chỉ giúp lưu giữ vật liệu di truyền của lợn Bản mà còn tạo nền tảng vững chắc cho các ứng dụng công nghệ sinh học sinh sản trong tương lai, góp phần nâng cao giá trị kinh tế và khoa học của các giống vật nuôi bản địa.

1.1. Tiềm năng của lợn Bản trong bảo tồn gen và y học tái tạo

Lợn Bản là giống vật nuôi bản địa của các dân tộc Mường, Mán, được nuôi theo phương thức chăn thả tự nhiên tại các vùng núi cao. Đặc tính này giúp chúng có sức đề kháng vượt trội và khả năng thích nghi tốt. Về mặt y sinh, lợn được xem là mô hình lý tưởng cho nghiên cứu cấy ghép tạng do sự tương đồng về kích thước cơ quan, sinh lý và hệ gen với người. Một trong những rào cản lớn nhất của cấy ghép tạng từ lợn sang người là sự hiện diện của virus nội sinh PERVs. Tuy nhiên, các nghiên cứu đã chỉ ra lợn Bản có số lượng bản sao PERV thấp, khiến chúng trở thành nguồn cung cấp tạng tiềm năng và an toàn hơn [1]. Do đó, việc bảo tồn nguồn gen quý hiếm này là nhiệm vụ chiến lược, không chỉ cho ngành chăn nuôi mà còn cho cả y học tái tạo.

1.2. Tổng quan về các kĩ thuật tạo phôi lợn in vitro hiện đại

Công nghệ tạo phôi lợn bản địa trong ống nghiệm dựa trên một chuỗi các kỹ thuật phức tạp. Kỹ thuật nuôi thành thục trứng (IVM) nhằm mục đích nuôi dưỡng các tế bào trứng non thu từ buồng trứng để chúng trưởng thành về mặt nhân và tế bào chất, sẵn sàng cho việc thụ tinh. Sau đó, phôi có thể được tạo ra bằng thụ tinh ống nghiệm (TTON), nơi trứng và tinh trùng được kết hợp trong môi trường nhân tạo. Một phương pháp tiên tiến khác là nhân bản vô tính (NBVT), trong đó nhân của một tế bào sinh dưỡng được chuyển vào một tế bào trứng đã loại bỏ nhân. Kỹ thuật này cho phép tạo ra các cá thể có bộ gen giống hệt cá thể cho nhân, là công cụ hữu hiệu để nhân giống các động vật có giá trị di truyền cao và bảo tồn các loài nguy cấp.

II. Thách thức khi nuôi thành thục trứng lợn bản địa Việt Nam

Việc áp dụng kĩ thuật in vitro để tạo phôi lợn bản địa phải đối mặt với nhiều thách thức đặc thù, khiến hiệu suất thấp hơn đáng kể so với các giống lợn ngoại thương phẩm. Một trong những rào cản lớn nhất là chất lượng trứng ban đầu. Trứng thu thập từ buồng trứng của lợn chưa thành thục về tính hoặc lợn hậu bị tại lò mổ thường có chất lượng không đồng đều. Hơn nữa, ảnh hưởng của mùa vụ tác động mạnh mẽ đến hoạt động sinh sản của lợn. Các nghiên cứu chỉ ra rằng nhiệt độ và độ ẩm môi trường có thể làm thay đổi chức năng buồng trứng, ảnh hưởng đến số lượng nang trứng và chất lượng tế bào trứng [31, 33]. Điều này dẫn đến sự biến động lớn về nguồn nguyên liệu đầu vào cho quy trình nuôi thành thục trứng. Một khó khăn kỹ thuật khác trong quá trình thụ tinh ống nghiệm ở lợn là hiện tượng thụ tinh đa tinh trùng (polyspermy) diễn ra với tần suất rất cao. Hiện tượng này xảy ra khi có nhiều hơn một tinh trùng xâm nhập vào tế bào trứng, dẫn đến sự hình thành các phôi bất thường về bộ nhiễm sắc thể và không có khả năng phát triển [24, 79]. Việc kiểm soát hiện tượng này đòi hỏi sự tối ưu hóa chặt chẽ các điều kiện thụ tinh, bao gồm nồng độ tinh trùng và thành phần môi trường nuôi cấy. Những thách thức này đòi hỏi phải có các nghiên cứu chuyên sâu để xây dựng một quy trình phù hợp, từ đó nâng cao hiệu quả tạo phôi lợn bản địa.

2.1. Phân tích ảnh hưởng của mùa vụ đến buồng trứng và trứng lợn

Mùa vụ là yếu tố ngoại cảnh có tác động rõ rệt đến sinh lý sinh sản của lợn. Nghiên cứu trên lợn Bản cho thấy các đặc điểm hình thái của buồng trứng như kích thước và khối lượng thay đổi theo mùa. Cụ thể, số lượng nang trứng có kích thước lớn (>3 mm), nguồn cung cấp trứng chất lượng cao cho IVM, thường đạt cao nhất vào mùa thu [33]. Ngược lại, vào mùa hè, nhiệt độ cao có thể gây ra sốc nhiệt, làm giảm chất lượng trứng, ức chế sự phát triển của tế bào cận noãn và làm chậm quá trình phân chia giảm nhiễm [36]. Việc đánh giá chính xác ảnh hưởng của mùa vụ giúp các nhà khoa học lựa chọn thời điểm tối ưu để thu thập buồng trứng, từ đó cải thiện đáng kể hiệu suất của cả hệ thống nuôi thành thục trứng và tạo phôi.

2.2. Hiện tượng đa tinh trùng Rào cản lớn trong thụ tinh ống nghiệm

Hiện tượng đa tinh trùng là một trong những nguyên nhân chính gây thất bại trong tạo phôi lợn bằng TTON. Ở lợn, tỷ lệ này cao hơn nhiều so với các loài gia súc khác, có thể lên đến 90% trong một số trường hợp [79]. Nguyên nhân được cho là do màng trong suốt của trứng lợn không kịp đóng lại hoàn toàn sau khi tinh trùng đầu tiên xâm nhập. Chất lượng trứng sau khi nuôi thành thục in vitro và nồng độ tinh trùng trong môi trường thụ tinh là hai yếu tố chính ảnh hưởng đến tỷ lệ đa tinh trùng. Việc giảm nồng độ tinh trùng có thể hạn chế hiện tượng này nhưng lại làm giảm tỷ lệ thụ tinh chung. Do đó, việc tìm ra sự cân bằng tối ưu là một bài toán khó, đòi hỏi các giải pháp như tối ưu hóa thời gian thụ tinh và bổ sung các hoạt chất đặc hiệu vào môi trường.

III. Hướng dẫn tối ưu quy trình nuôi thành thục trứng lợn Bản

Để nâng cao hiệu quả tạo phôi lợn bản địa, công đoạn nuôi thành thục trứng (IVM) đóng vai trò quyết định. Một quy trình IVM tối ưu phải đảm bảo trứng trưởng thành đồng bộ cả về nhân (đạt giai đoạn kỳ giữa II - MII) và tế bào chất. Sự thành thục của tế bào chất rất quan trọng, vì nó tích lũy các yếu tố cần thiết cho quá trình thụ tinh và phát triển phôi sớm [14]. Nghiên cứu trên lợn Bản đã tiến hành so sánh và tối ưu hóa nhiều yếu tố trong quy trình IVM. Lựa chọn môi trường nuôi cấy là bước đầu tiên. Các môi trường phổ biến như TCM-199 và NCSU-23 đã được thử nghiệm, nhưng môi trường chuyên biệt cho trứng lợn như POM (Porcine Oocyte Medium) cho thấy kết quả vượt trội hơn khi được bổ sung các yếu tố phù hợp. Các chất bổ sung như dịch nang trứng lợn (pFF), hormone gonadotropin (hCG, eCG) và yếu tố tăng trưởng biểu bì (EGF) có tác dụng thúc đẩy sự phát triển của tế bào cận noãn và hỗ trợ quá trình trưởng thành của trứng [4]. Đặc biệt, việc bổ sung dibutyryl cAMP (dbcAMP) trong 20-22 giờ đầu của quá trình nuôi cấy giúp ức chế tạm thời sự phân chia giảm nhiễm, tạo điều kiện cho tế bào chất có đủ thời gian để thành thục hoàn toàn, từ đó tăng cường sự đồng bộ giữa thành thục nhân và tế bào chất [51]. Nhờ đó, chất lượng trứng sau nuôi được cải thiện rõ rệt, sẵn sàng cho các bước tiếp theo của kĩ thuật in vitro.

3.1. So sánh hiệu quả các môi trường nuôi cấy cho trứng lợn Bản

Việc lựa chọn môi trường nuôi cấy phù hợp là yếu tố then chốt. Nghiên cứu đã so sánh trực tiếp hiệu quả của môi trường TCM-199 bổ sung 10% dịch nang trứng (pFF) và môi trường POM. Kết quả cho thấy tỷ lệ trứng lợn Bản đạt thành thục trong môi trường POM cao hơn một cách có ý nghĩa thống kê so với môi trường TCM-199. Điều này chứng tỏ môi trường được thiết kế chuyên biệt cho trứng lợn, với các thành phần mô phỏng dịch ống dẫn trứng, có khả năng hỗ trợ tốt hơn cho sự phát triển của trứng lợn bản địa. Môi trường POM cung cấp các axit amin và cơ chất năng lượng cần thiết, tạo điều kiện lý tưởng cho các biến đổi phức tạp bên trong tế bào trứng trong suốt 44-48 giờ nuôi cấy.

3.2. Vai trò của tế bào cận noãn và các chất bổ sung cần thiết

Các lớp tế bào cận noãn (cumulus cells) bao quanh trứng không chỉ có chức năng bảo vệ mà còn đóng vai trò sống còn trong việc điều hòa quá trình thành thục. Chúng cung cấp các chất dinh dưỡng và tín hiệu phân tử cần thiết cho trứng thông qua các kênh liên kết [36]. Do đó, việc duy trì sự nguyên vẹn và chức năng của các tế bào này trong quá trình IVM là rất quan trọng. Bổ sung các hormone như hCG, FSH và các yếu tố tăng trưởng như EGF vào môi trường nuôi cấy giúp kích thích các tế bào cận noãn phát triển và giãn nở, mô phỏng quá trình xảy ra tự nhiên trong cơ thể. Các chất chống oxy hóa như β-mercaptoethanol cũng được thêm vào để bảo vệ trứng khỏi các gốc tự do gây hại, góp phần nâng cao tỷ lệ trứng thành thục và tạo ra các phôi nang khỏe mạnh.

IV. Phương pháp tạo phôi lợn bản địa bằng thụ tinh ống nghiệm

Sau khi có được nguồn trứng thành thục chất lượng cao, bước tiếp theo là tạo phôi lợn bản địa bằng thụ tinh ống nghiệm (TTON). Quy trình này đòi hỏi sự tối ưu hóa đồng bộ từ khâu chuẩn bị tinh trùng, điều kiện thụ tinh cho đến môi trường nuôi phôi. Đối với lợn Bản, việc thu tinh trùng trực tiếp gặp nhiều khó khăn, do đó, nghiên cứu đã áp dụng thành công kỹ thuật thu và đông lạnh tinh trùng từ mào tinh. Tinh trùng sau giải đông vẫn duy trì được khả năng vận động và thụ tinh tốt, đảm bảo nguồn vật liệu di truyền ổn định [64]. Để giảm thiểu hiện tượng đa tinh trùng, các điều kiện thụ tinh đã được chuẩn hóa một cách cẩn thận. Môi trường thụ tinh Pig-FM, được bổ sung caffeine để tăng cường hoạt hóa tinh trùng, đã được sử dụng. Nồng độ tinh trùng được điều chỉnh ở mức tối ưu (khoảng 0.5x10^5 tinh trùng/ml) và thời gian cho trứng tiếp xúc với tinh trùng được giới hạn trong khoảng 4-6 giờ. Sau khi thụ tinh, các hợp tử được chuyển sang môi trường nuôi cấy chuyên biệt để phát triển. Nghiên cứu đã so sánh hiệu quả của môi trường NCSU-23 và PZM-3. Kết quả cho thấy môi trường PZM-3, với công thức giàu axit amin và các thành phần mô phỏng dịch tử cung, giúp phôi phát triển tốt hơn, đạt tỷ lệ hình thành phôi nang cao hơn [72]. Việc hoàn thiện hệ thống TTON này là một bước tiến quan trọng, tạo tiền đề cho các ứng dụng bảo tồn nguồn gen.

4.1. Kỹ thuật đông lạnh tinh và tối ưu hóa điều kiện thụ tinh

Bảo quản lạnh tinh trùng là một giải pháp hữu hiệu để lưu giữ vật liệu di truyền của lợn Bản. Kỹ thuật đông lạnh tinh từ mào tinh hoàn đã được áp dụng, cho phép thu thập tinh trùng từ những cá thể đực có giá trị ngay cả sau khi đã qua đời. Để tăng hiệu quả thụ tinh, các thông số như nồng độ caffeine và thời gian thụ tinh đã được khảo sát. Caffeine có tác dụng ức chế phosphodiesterase, làm tăng cAMP nội bào và thúc đẩy quá trình hoạt hóa tinh trùng. Kết quả thực nghiệm cho thấy việc thụ tinh trong 4-6 giờ với nồng độ caffeine phù hợp giúp tăng tỷ lệ tinh trùng xâm nhập vào trứng trong khi vẫn kiểm soát được tỷ lệ đa tinh trùng ở mức chấp nhận được.

4.2. So sánh các môi trường nuôi cấy phôi đến giai đoạn phôi nang

Sự phát triển của phôi từ giai đoạn hợp tử đến phôi nang là một quá trình nhạy cảm, đòi hỏi điều kiện nuôi cấy tối ưu. Hai loại môi trường phổ biến là NCSU-23 và PZM-3 đã được đánh giá. Môi trường PZM-3 được phát triển dựa trên thành phần của dịch ống dẫn trứng và tử cung lợn, cung cấp một môi trường sinh lý hơn cho phôi. Kết quả nghiên cứu cho thấy, tỷ lệ phôi lợn Bản phát triển đến giai đoạn phôi nang và tổng số tế bào trong mỗi phôi nang đều cao hơn một cách có ý nghĩa khi được nuôi trong môi trường PZM-3 so với NCSU-23 [72, 73]. Điều này khẳng định tầm quan trọng của việc lựa chọn môi trường nuôi phôi phù hợp với đặc điểm sinh học của loài.

V. Kết quả đột phá trong tạo phôi lợn Bản bằng TTON và NBVT

Nghiên cứu đã đạt được những kết quả đáng khích lệ trong việc thiết lập hệ thống tạo phôi lợn bản địa Việt Nam bằng kĩ thuật in vitro. Sau khi tối ưu hóa các điều kiện từ nuôi thành thục trứng đến nuôi cấy phôi, hiệu suất của quy trình đã được cải thiện đáng kể. Đối với phương pháp thụ tinh ống nghiệm (TTON), tỷ lệ trứng phát triển thành phôi nang đã đạt mức khả quan, tạo ra một nguồn phôi ổn định cho các ứng dụng tiếp theo như đông lạnh phôi và cấy chuyển. Đây là cơ sở khoa học quan trọng để triển khai các chương trình bảo tồn nguồn gen thông qua việc tạo ngân hàng phôi. Một thành tựu đột phá khác của nghiên cứu là việc áp dụng thành công kỹ thuật nhân bản vô tính (NBVT) khác loài. Trong thí nghiệm này, nhân từ tế bào sinh dưỡng của lợn Bản đã được cấy vào tế bào trứng của lợn Landrace (một giống lợn ngoại) đã loại bỏ nhân. Kết quả cho thấy các phôi tái tổ hợp này có khả năng phát triển đến giai đoạn phôi nang với tỷ lệ 12% [134]. Thành công này mở ra một hướng đi mới và đầy tiềm năng: có thể tận dụng nguồn trứng dồi dào, chất lượng cao từ các giống lợn ngoại để nhân bản các giống lợn bản địa quý hiếm, khắc phục được hạn chế về số lượng và chất lượng trứng của chính giống lợn đó. Những kết quả này không chỉ có ý nghĩa khoa học mà còn có giá trị thực tiễn to lớn trong việc bảo tồn đa dạng sinh học và phát triển các mô hình y sinh.

5.1. Phân tích hiệu suất tạo phôi nang từ kỹ thuật thụ tinh ống nghiệm

Thông qua việc chuẩn hóa toàn bộ quy trình, từ lựa chọn môi trường nuôi trứng POM, tối ưu hóa điều kiện thụ tinh với caffeine đến sử dụng môi trường nuôi phôi PZM-3, hiệu suất tạo phôi lợn bản địa bằng TTON đã được nâng cao. Tỷ lệ phôi nang thu được không chỉ là một chỉ số về thành công kỹ thuật mà còn phản ánh chất lượng của toàn bộ hệ thống. Các phôi nang được tạo ra có hình thái tốt, với khối tế bào nội phôi rõ ràng, là tiền đề quan trọng cho việc cấy chuyển phôi thành công và tạo ra các cá thể con khỏe mạnh trong tương lai. Kết quả này khẳng định tính khả thi của việc sản xuất phôi lợn Bản quy mô phòng thí nghiệm.

5.2. Đột phá với kỹ thuật nhân bản vô tính NBVT khác loài

Kỹ thuật NBVT khác loài (iSCNT) là một giải pháp sáng tạo để bảo tồn các loài động vật có nguy cơ tuyệt chủng khi nguồn trứng của chính loài đó khan hiếm. Việc cấy nhân tế bào lợn Bản vào trứng lợn Landrace đã chứng minh rằng tế bào chất của trứng lợn ngoại có khả năng tái lập trình cho nhân tế bào của lợn nội, cho phép phôi phát triển bình thường đến giai đoạn phôi nang [134]. Mặc dù hiệu suất vẫn cần được cải thiện, thành công bước đầu này cho thấy tiềm năng to lớn của iSCNT trong việc bảo tồn nguồn gen của các giống lợn bản địa Việt Nam, vượt qua rào cản về nguồn cung cấp trứng.

VI. Triển vọng công nghệ tạo phôi in vitro cho lợn bản địa

Việc xây dựng thành công hệ thống nuôi thành thục trứng và tạo phôi lợn bản địa Việt Nam bằng kĩ thuật in vitro là một bước tiến khoa học quan trọng, mở ra nhiều triển vọng ứng dụng thực tiễn. Hệ thống này cung cấp một công cụ hữu hiệu để hỗ trợ công tác bảo tồn nguồn gen các giống vật nuôi quý hiếm như lợn Bản, giúp chống lại nguy cơ tuyệt chủng do lai tạp và dịch bệnh. Việc tạo ra ngân hàng tinh trùng và phôi đông lạnh sẽ giúp lưu giữ vật liệu di truyền vô thời hạn, sẵn sàng phục vụ cho việc khôi phục quần thể khi cần thiết. Hơn nữa, khả năng sản xuất phôi lợn Bản một cách chủ động trong phòng thí nghiệm tạo điều kiện thuận lợi cho các nghiên cứu y sinh sâu hơn. Các phôi này có thể được sử dụng để tạo ra các dòng tế bào gốc phôi, phục vụ cho nghiên cứu y học tái tạo và phát triển các liệu pháp điều trị mới. Đặc biệt, với tiềm năng về cấy ghép tạng khác loài, việc tạo ra các cá thể lợn Bản nhân bản hoặc biến đổi gen sẽ là một hướng đi chiến lược. Trong tương lai, cần tiếp tục cải tiến để nâng cao hơn nữa hiệu suất tạo phôi, đặc biệt là với kỹ thuật nhân bản vô tính (NBVT), và tiến tới việc cấy chuyển phôi để tạo ra các thế hệ con cháu khỏe mạnh, góp phần bảo tồn và phát huy giá trị của nguồn gen bản địa Việt Nam.

6.1. Tổng kết những đóng góp khoa học chính của nghiên cứu

Nghiên cứu này đã cung cấp những dữ liệu khoa học đầu tiên và toàn diện về các đặc điểm sinh sản và khả năng tạo phôi in vitro của lợn Bản. Luận án đã xác định được ảnh hưởng của mùa vụ đến tiềm năng khai thác trứng, lựa chọn được môi trường tối ưu cho việc nuôi thành thục trứng và nuôi cấy phôi. Đáng chú ý, nghiên cứu đã thiết lập thành công quy trình TTON và lần đầu tiên áp dụng thành công kỹ thuật NBVT khác loài trên đối tượng lợn Bản. Những đóng góp này không chỉ mang tính học thuật mà còn là cơ sở khoa học vững chắc để phát triển các ứng dụng công nghệ sinh học sinh sản tại Việt Nam.

6.2. Hướng đi tương lai cho việc bảo tồn lợn bản địa Việt Nam

Trên cơ sở những kết quả đã đạt được, hướng nghiên cứu trong tương lai sẽ tập trung vào việc nâng cao hiệu suất của hệ thống, đặc biệt là tỷ lệ thành công của kỹ thuật NBVT. Các nghiên cứu sẽ đi sâu vào cơ chế tái lập trình của tế bào nhân bản và tìm kiếm các hoạt chất hỗ trợ quá trình này. Song song đó, việc hoàn thiện kỹ thuật đông lạnh phôi lợn Bản là một mục tiêu cấp thiết để xây dựng ngân hàng gen. Cuối cùng, mục tiêu cao nhất là thực hiện cấy chuyển phôi TTONNBVT để tạo ra các cá thể lợn con khỏe mạnh, minh chứng cho sự thành công trọn vẹn của công nghệ và hiện thực hóa mục tiêu bảo tồn đa dạng sinh học cho giống lợn quý hiếm này.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 TỔNG QUAN NGHIÊN CỨU 1. Cấu tạo buồng trứng, sự thành thục trứng, quá trình thụ tinh và phát triển phôi in vivo ở lợn 1. Cấu tạo buồng trứng và sự thành thục in vivo trứng lợn Buồng trứng là một bộ phận của cơ quan sinh dục cái, có chức năng tạo tế bào trứng (giao tử cái-noãn bào). Không giống như tinh hoàn, buồng trứng nằm trong xoang bụng, sau thận, dưới đỉnh và trước khung xương chậu.

Buồng trứng ở các loài gia súc là một tổ chức kép, mỗi cá thể cái có hai buồng trứng gắn với hai đầu sừng tử cung (buồng trứng phải và buồng trứng trái). Buồng trứng của phần lớn động vật có vú gồm có hai miền, miền tủy bên trong và miền vỏ bên ngoài. Miền tủy có nhiều mạch máu, thần kinh và mô liên kết. Miền vỏ gồm các tế bào và các lớp mô có chức năng tạo tế bào trứng, tổng hợp các hormone progesterone và estrogen.

Phía ngoài cùng của miền vỏ là một lớp tế bào lập phương tạo thành lớp biểu mô bao phủ toàn bộ bề mặt buồng trứng. Ngay bên dưới biểu mô bề mặt là một lớp mỏng, dày đặc các mô kiên kết. Phía dưới lớp này là nhu mô chứa các nang trứng và các tế bào chức năng khác [3]. Miền vỏ buồng trứng chứa nang ở các giai đoạn phát triển khác nhau gồm nang nguyên thủy, nang sơ cấp, nang thứ cấp và nang trứng thành thục (hình 1.

Nang trứng là đơn vị cấu trúc cơ bản của buồng trứng, có chức năng duy trì quá trình phát triển trứng (oogenesis), bảo đảm khả năng thụ tinh và hình thành phôi của chúng [3]. Trong quá trình phát triển nang (folliculogenesis), nang không có xoang di chuyển từ ngoại vi vào trung tâm buồng trứng, tạo thành nang có xoang, phát triển tiếp thành nang trứng thành thục và di chuyển lại bề mặt buồng trứng để chuẩn bị cho sự rụng trứng. Tế bào cận noãn của trứng trong các nang thứ cấp tiết ra dịch, phát triển và tách rời, từ đó hình thành nang có xoang. Tế bào trứng tiếp tục phát triển cho đến khi thành thục và được giải phóng khỏi buồng trứng (sự rụng trứng).

Các hoạt động tổng hợp các thành phần của tế bào chất, sắp xếp và giảm số lượng nhiễm sắc thể liên kết chặt chẽ với nhau trong quá trình này để đảm bảo sự tích hợp đồng thời sự thành thục nhân và thành thục tế bào chất [4]. 5 Trứng sơ cấp Nang sơ cấp Nang phát triển Trứng thứ cấp Mạch Nang Nang máu nguyên thủy thành thục Bạch thể Nang vỡ Thể vàng Giải phóng trứng Thể vàng giai đoạn sớm Hình 1. Cấu trúc buồng trứng và sự phát triển nang, trứng ở động vật có vú [5]. Ở lợn, các tế bào mầm nguyên thủy xuất hiện vào ngày 18 sau thụ tinh và tuyến sinh dục bắt đầu hình thành vào giai đoạn phôi 24-26 ngày tuổi.

Sau khi sinh, mỗi cá thể lợn cái có khoảng 500.000 nang nguyên thủy gồm một tế bào trứng được bao quanh bởi một lớp tế bào cận noãn [6]. Ước tính thời gian để nang nguyên thủy phát triển thành nang thứ cấp là 84 ngày và sau đó cần thêm 19 ngày để đạt được đến giai đoạn nang thành thục [7]; [8]. Các giai đoạn phát triển của nang liên quan chặt chẽ với sự gia tăng kích thước và sự thành thục của trứng (Hình 1. Trong giai đoạn đầu, kích thước của nang và của tế bào trứng có sự biến đổi song song và tuyến tính.

Ở các giai đoạn tiếp sau, tế bào trứng bước vào quá trình phân chia giảm phân và đạt kích thước gần như tối đa, kích thước của trứng không đổi nhưng kích thước nang tiếp tục tăng trưởng [9]. Đường kính tế bào trứng tăng từ khoảng 30 µm đến 120 µm và trứng hoàn thành quá trình tăng trưởng trong các nang 1,8 mm. Trứng lợn ở giai đoạn này có hình cầu, đường kính trứng không màng sáng dao động trong khoảng 120-170 µm [10]. 6 84 ngày 14 ngày 19 ngày Nang nguyên Sự hình thành Trước khi thủy khoang rụng trứng Đường kính trứng Đường kính Nang hình nang và sự Trước rụng 8-10mm thành phát triển trứng rụng trứng Hình 1.

Sự phát triển của nang, tế bào trứng lợn thông qua quá trình giảm phân [8]. Quá trình phát triển của trứng (oogeneisis) từ khi hình thành đến khi thành thục, có khả năng thụ tinh trải qua các giai đoạn biến đổi về hình thái và chức năng, phân chia giảm nhiễm đặc trưng cho các loài động vật có vú [11]. Giai đoạn tăng số lượng noãn nguyên thủy diễn ra khi cá thể cái chưa thành thục về tính, bắt đầu từ ngày thứ 13 sau thụ tinh cho đến ngày thứ 7 sau khi sinh. Noãn nguyên thủy gồm một tế bào trứng (ovocyt I) được bao bọc bởi lớp tế bào nang mỏng, dẹt được sinh ra từ biểu mô mầm của bào thai.

Số lượng noãn nguyên thủy được tăng lên do quá trình phân chia nguyên phân lặp lại liên tiếp nhiều lần, các noãn bào được hình thành ở giai đoạn này đều mang bộ nhiễm sắc thể 2n. Giai đoạn sinh trưởng với đặc điểm các noãn nguyên thủy tích lũy chất dinh dưỡng, tăng kích thước và khối lượng, phát triển thành các noãn bào sơ cấp và noãn bào cấp I. Tất cả các tế bào này đều có bộ nhiễm sắc thể 2n. Noãn sơ cấp của lợn bao gồm một ovocyt I có đường kính khoảng 30-60 µm, nhân to, có hạt dự trữ Balliani, bên ngoài được bao bọc bởi một lớp tế bào nang mỏng.

Noãn thứ cấp gồm một ovocyt I đã phát triển lớn hơn và chứa nhiều noãn hoàng. Vỏ của ovocyt I dày lên tạo thành màng trong suốt, có nhiều lớp tế bào bao quanh. Ovocyt I có đường kính khoảng 120- 150 µm [12]. Giai đoạn hình thành trứng khi noãn bào cấp I trải qua hai lần phân bào giảm phân liên tiếp để tạo một trứng và ba cực cầu đều chứa bộ nhiễm sắc thể đơn bội 1n.

Ở 7 lần phân bào I, noãn bào cấp I phân chia cho ra noãn bào cấp II (noãn bào thứ cấp) có khối lượng lớn vì chứa toàn bộ noãn hoàng của noãn bào cấp I và 1 cực cầu có kích thước bé (cực cầu thứ nhất). Ở lần phân bào II, noãn bào cấp II phân chia hình thành tế bào trứng có kích thước lớn và cực cầu bé thứ hai, cực cầu bé thứ nhất cũng phân chia thành hai cực cầu bé. Giai đoạn thành thục trứng xảy ra sau khi các quá trình phân chia giảm phân kết thúc. Quá trình thành thục của trứng lợn.

a: Phức hợp tế bào cận noãn và noãn chưa thành thục, b: Tế bào cận noãn đang phát triển xung quanh, c: Tế bào cận noãn đang giãn nở, d: Trứng thành thục có thể cực (mũi tên) (100X) [13]. Trứng lợn thành thục khoảng 38-42 giờ sau khi xuất hiện đỉnh LH (luteinizing hormone). Trứng chứa nhiều noãn hoàng hơn, nhân to, tròn và rõ (Hình 1. Bao quanh tế bào trứng là màng trong suốt, bên ngoài màng trong suốt là vành phóng xạ.

Màng trong suốt bao gồm nhiều tế bào, được sinh ra từ tế bào hình nang, là lớp nuôi dưỡng tế bào trứng. Màng tế bào chất là lớp màng mỏng bao bọc lấy tế bào chất và nhân, còn được gọi là màng noãn hoàng. Màng này có tác dụng nuôi dưỡng tế bào trứng đã thụ tinh. Đĩa trứng hình thành từ các tế bào cận noãn dày lên xung quanh hai bên ovocyt I.

Sự rụng trứng xảy ra khi trứng phân chia đến giai đoạn kỳ giữa II (Metaphase II-M. Sự thành thục của trứng bao gồm thành thục của nhân và thành thục tế bào chất là hai quá trình thành thục cần phải cùng được hoàn thành trước khi rụng trứng. Thông thường tế bào trứng được coi là thành thục khi xuất hiện thể cực thứ nhất (sự thành thục về nhân) và trứng đang ở giai đoạn M. Mặc dù tế bào trứng đã thành thục về 8 nhân có khả năng thụ tinh với tinh trùng, tuy nhiên sự thành thục về tế bào chất chưa được hoàn thiện có thể dẫn đến sự thiếu hụt một số chất có ảnh hưởng quan trọng lên sự phát triển của phôi [14].

Trạng thái nang có ảnh hưởng quan trọng lên kết quả nuôi thành thục trứng lợn in vitro. Trứng được thu từ các nang có kích thước ≥ 3 mm có khả năng phát triển đến giai đoạn thành thục hoàn toàn trong điều kiện nuôi in vitro, trong khi trứng được thu từ nang có kích thước từ 0,8 mm đến 2,9 mm có tỷ lệ thành thục thấp sau khi nuôi cấy 48 giờ và trứng thu từ các nang có kích thước < 0,7 mm không có khả năng hoàn thành quá trình phân chia giảm nhiễm [15], [16]. Quá trình giảm phân của tế bào trứng được diễn ra dưới tác động của cyclin B p34cdc2 được coi là nhân tố kích thích thành thục (MPF) và mitogen-activated protein (MAP) kinase (một protein kinase được hoạt hóa bằng mitogen, đặc trưng cho các axit amin serine và threonine). Đây là hai nhân tố đặc biệt quan trọng kiểm soát quá trình giảm phân.

MPF là một thành phần quan trọng liên quan hoạt động của nhân tố ức chế quá trình nhân lên của tế bào (CFS). Mức độ hoạt động của MPF được đánh giá thông qua phép đo hoạt tính của histone H1 kinase ( một loại enzyme xúc tác hoạt động của Histone H1-một trong năm họ protein histone chính là thành phần của chất nhiễm sắc trong các tế bào nhân chuẩn). Quá trình kích thích này gây ra một loạt các phản ứng và kết quả dẫn đến sự phá vỡ màng nhân, nhiễm sắc thể đóng xoắn và gắn vào các thoi vô sắc, trứng chuyển sang giai đoạn MII, sẵn sàng cho quá trình thụ tinh và tạo phôi. Hoạt động của MPF đạt mức cao nhất khi trứng ở giai đoạn MII và giảm xuống khi trứng được hoạt hóa [17].

Mặc dù đã có nhiều nghiên cứu tìm hiểu về sự thành thục tế bào chất của trứng động vật nói chung và trứng lợn nói riêng, nhưng cho đến nay quá trình này vẫn chưa được hiểu biết đầy đủ. Bên cạnh đó, quá trình này được mô tả ở những thay đổi siêu cấu trúc diễn ra trong tế bào trứng từ giai đoạn GV đến giai đoạn MII. Những thay đổi siêu cấu trúc trong tế bào chất bao gồm sự phân bố lại các bào quan, sắp xếp lại các vi ống, hệ phức hợp Golgi, các cơ quan bài tiết, quá trình vận chuyển mRNA đến tế bào chất [18]. Sự liên kết giữa tế bào cận noãn và tế bào trứng là yếu tố quan trọng điều hòa các hoạt động bên trong tế bào chất và qua đó ảnh hưởng đến sự thành thục của tế bào chất.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ