Nghiên Cứu Cơ Sở Địa Lý Tự Nhiên Phục Vụ Quản Lý và Phát Triển Khu Vực Quần Đảo Trường Sa

Luận án tiến sĩ phân tích hus nghiên cứu cơ sở địa lý tự nhiên phục vụ quản lý và định hướng phát triển khu vực quần đảo, xây dựng cơ sở lý luận, kiểm chứng thực nghiệm, đóng góp

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án Tiến sĩ

2016

192
2
0

Phí lưu trữ

45 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

MỞ ĐẦU

0.1. Tính cấp thiết của đề tài

0.2. Mục tiêu, nội dung và nhiệm vụ của đề tài

0.3. Phạm vi nghiên cứu

0.4. Những điểm mới của luận án

0.5. Các luận điểm bảo vệ

0.6. Ý nghĩa khoa học và thực tiễn

0.7. Cơ sở tài liệu

0.8. Phương pháp nghiên cứu

0.9. Cấu trúc luận án

1. CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU ĐỊA LÝ TỰ NHIÊN PHỤC VỤ QUẢN LÝ VÀ ĐỊNH HƯỚNG PHÁT TRIỂN KHU VỰC QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA

1.1. TỔNG QUAN CÁC VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU CÓ LIÊN QUAN

1.1.1. Tổng quan các hướng nghiên cứu cơ sở địa lý tự nhiên phục vụ quản lý và định hướng phát triển

1.1.2. Tổng quan nghiên cứu về khu vực quần đảo Trường Sa

1.1.3. Khái quát về nghiên cứu cơ sở địa lý tự nhiên phục vụ quản lý và định hướng phát triển các vùng biển đảo

1.1.4. Tiếp cận cảnh quan biển trong nghiên cứu cơ sở địa lý tự nhiên phục vụ quản lý và định hướng phát triển quần đảo Trường Sa

1.1.5. Cơ sở khoa học cho việc quản lý và định hướng tổ chức không gian phát triển kinh tế khu vực quần đảo Trường Sa dựa trên đánh giá tổng hợp điều kiện địa lý tự nhiên

1.2. CƠ SỞ PHƯƠNG PHÁP LUẬN VÀ CÁC BƯỚC NGHIÊN CỨU

1.2.1. Các quan điểm nghiên cứu

1.2.2. Phương pháp nghiên cứu

1.2.3. Nội dung các bước tiến hành nghiên cứu

1.2.4. Tiểu kết chương 1

2. CHƯƠNG 2: ĐẶC ĐIỂM CẢNH QUAN KHU VỰC QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA

2.1. ĐẶC ĐIỂM CÁC NHÂN TỐ THÀNH TẠO, ẢNH HƯỞNG TỚI CẢNH QUAN VÀ CÁC DẠNG TÀI NGUYÊN

2.1.1. Vị trí địa lý và tài nguyên vị thế

2.1.2. Đặc điểm địa chất và tài nguyên liên quan

2.1.3. Đặc điểm địa mạo và tài nguyên địa hình

2.1.4. Đặc điểm khí hậu, hải văn và tài nguyên liên quan

2.1.5. Đặc điểm thổ nhưỡng, sinh vật và tài nguyên liên quan

2.1.6. Hoạt động nhân sinh và các tai biến thiên nhiên

2.2. PHÂN LOẠI VÀ PHÂN VÙNG CẢNH QUAN KHU VỰC QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA

2.2.1. Tính đặc thù và sự phân hóa tự nhiên khu vực nghiên cứu

2.2.2. Hệ thống phân loại cảnh quan khu vực quần đảo Trường Sa

2.2.3. Đặc điểm các đơn vị cảnh quan khu vực quần đảo Trường Sa

2.2.4. Cảnh quan đảo Trường Sa

2.2.5. Phân vùng cảnh quan quần đảo Trường Sa

2.2.6. Tiểu kết chương 2

3. CHƯƠNG 3: ĐÁNH GIÁ TỔNG HỢP NGUỒN LỰC TỰ NHIÊN VÀ TÀI NGUYÊN, ĐỀ XUẤT CÁC ĐỊNH HƯỚNG QUẢN LÝ, PHÁT TRIỂN KINH TẾ BIỂN KHU VỰC QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA

3.1. ĐÁNH GIÁ MỨC ĐỘ THUẬN LỢI CÁC VÙNG CẢNH QUAN CHO MỤC ĐÍCH PHÁT TRIỂN KHU VỰC QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA

3.1.1. Yêu cầu sinh thái, kỹ thuật của các loại hình phát triển

3.1.2. Đánh giá riêng các chỉ tiêu sinh thái, kỹ thuật

3.1.3. Đánh giá tổng hợp và phân cấp mức độ thuận lợi các vùng cảnh quan đối với các loại hình phát triển ở quần đảo Trường Sa

3.2. ĐỀ XUẤT CÁC ĐỊNH HƯỚNG PHÁT TRIỂN TỔNG HỢP KINH TẾ BIỂN VÀ QUẢN LÝ KHU VỰC QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA

3.2.1. Các điều kiện thuận lợi, khó khăn đối với quản lý và phát triển kinh tế biển khu vực nghiên cứu

3.2.2. Định hướng phát triển tổng hợp khu vực quần đảo Trường Sa

3.2.3. Đề xuất các biện pháp quản lý khu vực quần đảo Trường Sa

3.2.4. Tiểu kết chương 3

KẾT LUẬN VÀ KIẾN NGHỊ

DANH MỤC CÔNG TRÌNH KHOA HỌC CỦA TÁC GIẢ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC 3. Hình ảnh vệ tinh một số thực thể địa lý ở quần đảo Trường Sa

PHỤ LỤC 4. Một số hình ảnh thực địa tại quần đảo Trường Sa

Tóm tắt

I. Tổng Quan Về Nghiên Cứu Địa Lý Tự Nhiên Quần Đảo Trường Sa

Nghiên cứu địa lý tự nhiên quần đảo Trường Sa là một lĩnh vực quan trọng trong việc quản lý và phát triển bền vững khu vực này. Quần đảo Trường Sa không chỉ có vị trí chiến lược mà còn sở hữu nhiều tài nguyên thiên nhiên phong phú. Việc hiểu rõ về cơ sở địa lý tự nhiên sẽ giúp định hướng phát triển kinh tế biển và bảo vệ môi trường. Nghiên cứu này cần được thực hiện một cách toàn diện, từ việc khảo sát địa hình, khí hậu đến các nguồn tài nguyên thiên nhiên.

1.1. Đặc Điểm Địa Lý Tự Nhiên Của Quần Đảo Trường Sa

Quần đảo Trường Sa có vị trí địa lý đặc biệt, nằm ở trung tâm Biển Đông. Đặc điểm địa lý này không chỉ ảnh hưởng đến khí hậu mà còn quyết định đến sự phân bố tài nguyên thiên nhiên. Các yếu tố như địa hình, thổ nhưỡng và hệ sinh thái biển đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển kinh tế và bảo vệ môi trường.

1.2. Vai Trò Của Nghiên Cứu Địa Lý Tự Nhiên Trong Phát Triển Kinh Tế

Nghiên cứu địa lý tự nhiên giúp xác định các tiềm năng phát triển kinh tế biển, từ khai thác tài nguyên đến phát triển du lịch. Việc đánh giá các điều kiện tự nhiên sẽ cung cấp cơ sở khoa học cho việc lập kế hoạch phát triển bền vững, bảo đảm an ninh và chủ quyền quốc gia.

II. Thách Thức Trong Quản Lý Tài Nguyên Tự Nhiên Quần Đảo Trường Sa

Quản lý tài nguyên thiên nhiên tại quần đảo Trường Sa đối mặt với nhiều thách thức. Sự biến đổi khí hậu, ô nhiễm môi trường và khai thác quá mức tài nguyên là những vấn đề cần được giải quyết. Việc thiếu thông tin và dữ liệu chính xác về điều kiện tự nhiên cũng là một trở ngại lớn trong công tác quản lý.

2.1. Biến Đổi Khí Hậu Và Ảnh Hưởng Đến Tài Nguyên

Biến đổi khí hậu đang gây ra những tác động tiêu cực đến hệ sinh thái biển và tài nguyên thiên nhiên tại quần đảo Trường Sa. Nhiệt độ nước biển tăng cao, mực nước biển dâng và các hiện tượng thời tiết cực đoan đang đe dọa đến sự sống còn của các loài sinh vật biển.

2.2. Ô Nhiễm Môi Trường Biển

Ô nhiễm môi trường biển do hoạt động khai thác và vận chuyển hàng hóa đang gia tăng. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe của hệ sinh thái mà còn tác động đến đời sống của ngư dân và các hoạt động kinh tế khác.

III. Phương Pháp Nghiên Cứu Địa Lý Tự Nhiên Tại Quần Đảo Trường Sa

Để nghiên cứu cơ sở địa lý tự nhiên tại quần đảo Trường Sa, cần áp dụng các phương pháp khoa học hiện đại. Việc sử dụng công nghệ GIS, viễn thám và các phương pháp phân tích dữ liệu sẽ giúp thu thập thông tin chính xác và đầy đủ hơn.

3.1. Sử Dụng Công Nghệ GIS Trong Nghiên Cứu

Công nghệ GIS cho phép phân tích và trực quan hóa dữ liệu địa lý một cách hiệu quả. Việc áp dụng GIS trong nghiên cứu quần đảo Trường Sa sẽ giúp xác định các khu vực có tiềm năng phát triển và các vấn đề cần giải quyết.

3.2. Phân Tích Dữ Liệu Viễn Thám

Viễn thám cung cấp thông tin về biến động môi trường và tài nguyên thiên nhiên. Sử dụng dữ liệu viễn thám sẽ giúp theo dõi sự thay đổi của cảnh quan và đánh giá tác động của các hoạt động con người đến môi trường.

IV. Ứng Dụng Kết Quả Nghiên Cứu Vào Quản Lý Tài Nguyên

Kết quả nghiên cứu cơ sở địa lý tự nhiên có thể được ứng dụng vào việc quản lý tài nguyên và phát triển kinh tế bền vững tại quần đảo Trường Sa. Việc xây dựng các chính sách và kế hoạch phát triển dựa trên dữ liệu khoa học sẽ giúp bảo vệ môi trường và nâng cao đời sống của người dân.

4.1. Đề Xuất Chính Sách Quản Lý Tài Nguyên

Các chính sách quản lý tài nguyên cần được xây dựng dựa trên các nghiên cứu khoa học. Việc này sẽ giúp đảm bảo sự phát triển bền vững và bảo vệ môi trường biển.

4.2. Phát Triển Kinh Tế Bền Vững Tại Quần Đảo

Phát triển kinh tế bền vững tại quần đảo Trường Sa cần phải kết hợp giữa khai thác tài nguyên và bảo vệ môi trường. Các hoạt động như du lịch sinh thái và nuôi trồng thủy sản có thể mang lại lợi ích kinh tế mà không làm tổn hại đến hệ sinh thái.

V. Kết Luận Về Nghiên Cứu Địa Lý Tự Nhiên Quần Đảo Trường Sa

Nghiên cứu cơ sở địa lý tự nhiên tại quần đảo Trường Sa là cần thiết để đảm bảo phát triển bền vững và bảo vệ tài nguyên thiên nhiên. Việc áp dụng các phương pháp khoa học hiện đại sẽ giúp cung cấp thông tin chính xác, từ đó đưa ra các quyết định quản lý hiệu quả.

5.1. Tương Lai Của Nghiên Cứu Địa Lý Tự Nhiên

Nghiên cứu địa lý tự nhiên sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc quản lý và phát triển khu vực quần đảo Trường Sa. Cần có sự đầu tư và quan tâm hơn nữa từ các cơ quan chức năng.

5.2. Đề Xuất Hướng Nghiên Cứu Tiếp Theo

Các nghiên cứu tiếp theo cần tập trung vào việc đánh giá tác động của biến đổi khí hậu và ô nhiễm môi trường đến tài nguyên thiên nhiên tại quần đảo Trường Sa. Việc này sẽ giúp đưa ra các giải pháp kịp thời và hiệu quả.

19/07/2025
Luận án tiến sĩ hus nghiên cứu cơ sở địa lý tự nhiên phục vụ quản lý và định hướng phát triển khu vực quần đảo trường sa

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU ĐỊA LÝ TỰ NHIÊN PHỤC VỤ QUẢN LÝ VÀ ĐỊNH HƯỚNG PHÁT TRIỂN KHU VỰC QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA 1. TỔNG QUAN CÁC VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU CÓ LIÊN QUAN 1. Tổng quan các hướng nghiên cứu cơ sở địa lý tự nhiên phục vụ quản lý và định hướng phát triển 1. Hướng nghiên cứu địa lý tổng hợp Hướng nghiên cứu địa lý tổng hợp dựa trên kết quả đánh giá tổng hợp (ĐGTH) điều kiện tự nhiên (ĐKTN) và tài nguyên (TN) phục vụ phát triển (PT) đã được thực hiện trong nhiều công trình nghiên cứu [29, 41, 47, 48, 82, 86] và đã đạt được những thành tựu to lớn trong PT kinh tế - xã hội (KT-XH) của nhiều vùng lãnh thổ khác nhau.

Hướng nghiên cứu địa lý tổng hợp được đề cập nhằm xác định được mối quan hệ và sự thay đổi của các thành phần tự nhiên, môi trường (MT) với các hoạt động của con người trong quá trình khai thác, sử dụng lãnh thổ để đưa ra định hướng PT hợp lý và bền vững. Hướng nghiên cứu địa lý tổng hợp được thể hiện trên một số lĩnh vực sau: - Đánh giá đất và phân hạng đất đai phục vụ cho sản xuất nông, lâm nghiệp: Từ những năm 50-60 của thế kỷ XX, công tác đánh giá đất đai đã phục vụ tích cực cho việc quy hoạch, hoạch định chính sách và sử dụng hợp lý đất đai ở nhiều nước như Hoa Kỳ, Liên Xô (cũ) và các nước Đông Âu. Năm 1972, Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hiệp Quốc (FAO) đã đưa ra dự thảo đầu tiên về phương pháp đánh giá đất đai, sau đó dự thảo này được các chuyên gia hàng đầu của FAO biên soạn lại và hình thành phương pháp đánh giá đất đai đầu tiên của FAO được công bố vào năm 1976 [124]. Sau đó, nhiều tài liệu về đánh giá đất đai cho từng đối tượng chuyên biệt cũng đã được xuất bản.

Ở Việt Nam, từ khoảng năm 1980 đến nay, nghiên cứu về đánh giá phân hạng đất đai phục vụ cho PT nông lâm nghiệp đã được thực hiện với việc sử dụng phương pháp của Thế giới, đặc biệt của FAO [64, 106]. Theo hướng này, các đơn vị đất đai (land unit), sinh thái cảnh (site unit) là những địa tổng thể không đầy đủ dùng làm cơ sở để đánh giá phân hạng đất đai trong nông nghiệp, quy hoạch và PT cây trồng lâm nghiệp. - ĐGTH điều kiện địa lý cho PT du lịch: Trên quan điểm địa lý tổng hợp, các nhà địa lý Liên Xô (cũ) đã thực hiện các các nghiên cứu về sức chứa và sự ổn định của các điểm du lịch, xây dựng các vùng 7 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com nghỉ mát ven biển; Các nhà địa lý Pháp tập trung nghiên cứu sâu về các điểm du lịch, dòng du lịch hoặc chính sách không gian du lịch; các nhà địa lý Mỹ với các nghiên cứu về đề xuất các nguyên tắc, phương pháp vận dụng vào việc tổ chức không gian du lịch cho các lãnh thổ. Ở Việt Nam, công tác đánh giá ĐKTN cho PT du lịch cũng đã được áp dụng rộng rãi trên nhiều vùng lãnh thổ.

Các nghiên cứu đều nhằm mục đích đánh giá ảnh hưởng (tốt, trung bình, kém) của các ĐKTN đối với hoạt động du lịch nói chung hay đối với từng loại hình du lịch, từng lĩnh vực hoạt động du lịch cụ thể nói riêng. Phương pháp đánh giá không chỉ đơn thuần đánh giá ĐKTN, TN du lịch mà còn đánh giá cả các điều kiện để khai thác TN đó. - Các nghiên cứu địa lý tổng hợp ở các vùng biển, đảo: Các nghiên cứu địa lý mang tính tổng hợp về biển, đảo cũng đã được thực hiện từ những năm 1960, tuy nhiên mới chỉ dừng lại ở việc điều tra tổng hợp. Những công trình đánh giá cho các mục đích ứng dụng cụ thể mới chỉ bắt đầu từ những năm 1990 trở lại đây.

Nhìn chung, các nghiên cứu đã thực hiện điều tra, đánh giá toàn bộ hệ thống đảo ven bờ Việt Nam cho các mục đích an ninh quốc phòng, di dân kinh tế mới, du lịch, dịch vụ biển… [1]. Nghiên cứu cơ sở lý luận về PT kinh tế - sinh thái hải đảo cũng đã được đặt ra và bước đầu đã xây dựng được một mô hình kinh tế - sinh thái trên các đảo [102]. Bên cạnh đó, vấn đề nghiên cứu ứng dụng theo hướng nghiên cứu địa lý tổng hợp và áp dụng phương pháp ĐGTH cho các mục tiêu PT đối với một huyện đảo cũng đã được triển khai thực hiện [32, 33]. Trong phạm vi khu vực nghiên cứu của luận án, đề tài: "Xây dựng luận cứ khoa học cho việc quy hoạch khai thác sử dụng hợp lý TN, bảo vệ MT phục vụ PT kinh tế và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ các đảo thuộc quần đảo Trường Sa (QĐTS)", do Viện Địa lý chủ trì đã ĐGTH ĐKTN, tài nguyên thiên nhiên (TNTN) và MT trên ba đảo lựa chọn là Trường Sa, Nam Yết và Ðá Tây.

Trên cơ sở đó đề xuất các biện pháp khoa học - kỹ thuật khai thác sử dụng hợp lý TN, bảo vệ MT, góp phần giữ vững chủ quyền của Việt Nam trên QĐTS. Hướng nghiên cứu cảnh quan và đánh giá cảnh quan Nghiên cứu cảnh quan (CQ) đã được đặt nền móng từ cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX trong các công trình nghiên cứu địa lý. Sự phân chia địa lý tự nhiên bề mặt Trái Đất của các nhà địa lý Nga và các nhà địa lý Anh, Mỹ, Pháp… dẫn đến việc hình thành học thuyết về các quy luật phân hóa lớp vỏ địa lý và lúc đó CQ được xác định như một đơn vị cơ sở dựa trên sự thống nhất các quy luật phân hóa địa đới và phi địa đới (A. Ixatsenko, 1953, được trích dẫn trong Phạm Hoàng Hải 8 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com và nnk, 1997 [29]).

Trong khoa học địa lý tồn tại ba quan niệm về CQ khác nhau được áp dụng để chỉ các hình thức CQ khác nhau [49]: Theo quan niệm chung thì CQ đồng nghĩa với tổng thể tự nhiên - lãnh thổ, địa tổng thể tự nhiên hay địa hệ tự nhiên của một cấp bất kỳ. Theo quan niệm kiểu loại, CQ là sự phối hợp, thống nhất biện chứng của các hợp phần tự nhiên như một tổng hợp thể lãnh thổ tự nhiên tương đối đồng nhất, được xem xét không phụ thuộc vào phạm vi lãnh thổ phân bố. Theo quan niệm cá thể, CQ là những cá thể địa lý không lặp lại trong không gian, là đơn vị cơ bản của phân vùng địa lý tự nhiên, có nội dung xác định và chỉ tiêu rõ ràng, thể hiện mối quan hệ tương hỗ của các hợp phần tự nhiên trong một lãnh thổ nhất định. Dù là quan niệm nào cũng đều nhằm phân chia tự nhiên - lãnh thổ thành những đơn vị địa tổng thể tự nhiên.

Tuy nhiên, hai quan niệm sau được các nhà nghiên cứu chuyên ngành CQ sử dụng, trong đó phổ biến là quan niệm kiểu loại đã và đang được sử dụng nhiều hơn cả trong các nghiên cứu CQ [29]. Phương pháp luận và phương pháp nghiên cứu tổng hợp áp dụng đối với CQ trong giai đoạn hiện nay đã cho thấy, sự PT của CQ học ứng dụng không chỉ đưa khoa học CQ dừng lại ở nghiên cứu cấu trúc CQ, vạch ra các đơn vị CQ mà còn tiến tới nghiên cứu cấu trúc, chức năng và đánh giá chúng để phục vụ PT kinh tế lãnh thổ, sử dụng hợp lý TN và bảo vệ MT [49]. Điều này đã được thể hiện trong nhiều công trình nghiên cứu khác nhau [5, 85, 107]. Sự PT của công tác nghiên cứu cơ sở địa lý tự nhiên (ĐLTN) theo hướng nghiên cứu CQ và đánh giá CQ cũng đi từ đơn giản đến phức tạp, từ đánh giá thành phần đến ĐGTH và được thực hiện theo các khía cạnh khác nhau: thích nghi sinh thái (mức độ thuận lợi), hiệu quả kinh tế, ảnh hưởng MT và ảnh hưởng xã hội, trong đó đánh giá thích nghi sinh thái được áp dụng rộng rãi hơn [42].

Nội dung của đánh giá thích nghi sinh thái là xác định mức độ thích nghi hay phù hợp của các địa tổng thể hay các CQ đối với đối tượng quy hoạch PT. Đánh giá kinh tế là xác định hiệu quả kinh tế, hiệu quả đầu tư cho các dạng sử dụng CQ. Đánh giá ảnh hưởng MT là xác định ảnh hưởng đến MT của các hoạt động sử dụng CQ đồng thời xem xét đến mức độ bền vững MT. Đánh giá ảnh hưởng xã hội của việc sử dụng CQ bằng các phương pháp điều tra xã hội học nhằm phân tích truyền thống, tập quán sử dụng các CQ và khả năng tiếp thu trình độ khoa học - kỹ thuật để lựa chọn các phương án sử dụng CQ và đầu tư thích hợp.

Từ những năm 1980, đặc biệt là từ 1990 đến nay, việc nghiên cứu tổng hợp và toàn diện từ tự nhiên đến MT, kinh tế và xã hội đã được xem xét một cách đầy đủ nhất trong nhiều công trình nghiên cứu [40, 42, 107]. Về phương 9 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com pháp sử dụng trong đánh giá, ngoài các phương pháp truyền thống còn có nhiều phương pháp mới, hiện đại trên cơ sở ứng dụng hệ thông tin địa lý (GIS). Nhìn chung, theo hướng nghiên cứu CQ, đa số các công trình được thực hiện trên phần lục địa. Đối với các vùng biển, đảo, việc nghiên cứu cơ sở ĐLTN phục vụ mục đích PT còn hạn chế.

Ở các vùng biển, đảo ven bờ - về cả lý luận và thực tiễn - công tác này đã mang lại những kết quả bước đầu rất quan trọng [31, 32, 33]. Đối với các vùng biển, đảo xa bờ, thì đây là một vấn đề mới và chưa thực sự được quan tâm nghiên cứu do còn thiếu một hệ thống phân loại CQ thống nhất cho các vùng biển, đảo. Một số công trình nghiên cứu có đề cập đến việc xây dựng các hệ thống phân loại trong phân vùng tự nhiên và phân loại CQ áp dụng cho vùng biển [45, 50, 136], song cũng mới chỉ là bước đầu mang tính khái quát và sơ lược. Tổng quan nghiên cứu về khu vực quần đảo Trường Sa 1.

Khái quát chung về tổ chức hành chính và chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa Theo các văn bản chính thức của nhà nước Việt Nam, huyện đảo Trường Sa được thành lập ngày 9/12/1982 theo quyết định số 193/HĐBT của Hội đồng Bộ trưởng. Theo quyết định này, toàn bộ QĐTS, trước đấy thuộc huyện Long Đất, tỉnh Đồng Nai, trở thành đơn vị hành chính cấp huyện của tỉnh Đồng Nai.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ