CHƯƠNG 1 TỔNG QUAN VỀ NGƯỜI NÙNG XÃ PHÚC SEN, HUYỆN QUẢNG UYÊN, TỈNH CAO BẰNG 1.1 Đặc điểm tự nhiên Vị trí địa lý Xã Phúc Sen nằm ở phía Tây của huyện Quảng Uyên, cách trung tâm huyện lỵ 4 km với tổng diện tích tự nhiên là 1.285 ha xã có vị trí địa lý như sau: Phía Bắc giáp xã Quốc Dân và Quốc Phong Phía Đông giáp xã Chí Thảo Phía Nam giáp xã Tự Do Phía Tây giáp xã Đoài Khôn Trước cách mạng tháng 8, xã Phúc Sen ngày nay thuộc xã Đoài Khôn, tổng Cổ Nông, châu Quảng Uyên. Từ năm 1958 do số dân tăng lên nhanh chóng và do địa bàn quá rộng nên xã Đoài Khôn đã được chia tách thành 3 xã là: Đoài Khôn, Quốc Dân và Phúc Sen. Như vậy Đoài Khôn vẫn mang tên cũ từ xưa còn Quốc Dân và Phúc Sen là tên mới. Đặt tên xã là Quốc Dân và Phúc Sen chính là để tưởng nhớ tới hai chiến sĩ cách mạng là con em của xã Đoài Khôn trước kia.
Đồng chí Phúc Sen tên thật là Hoàng Văn Phình, sinh năm 1919 tại bản Chang Trên, hy sinh năm 1947. Hiện nay xã Phúc Sen có 10 đơn vị thôn bản, hình thành 2 khu vực chính là: Thung lũng cánh đồng thôn Khào gồm ba bản là Khào A, Khào B và Tẩu Đông. Thung lũng cách đồng Thanh Minh có 6 thôn là Chang Trên, Chang Dưới, Đẩu Cọ, Pác Rằng, Tình Đông, Lũng Vài. Thôn Lũng Sâu ở riêng một thung lũng nhỏ có núi bao bọc xung quanh.
Khóa luận tốt nghiệp Mã Thị Phương 11 Nghề rèn của người Nùng ở xã Phúc Sen, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng Xã Phúc Sen cách thị xã Cao Bằng 33 km, dọc theo hai bên đường quốc lộ 3 từ thị xã đi vào các huyện miền đông của tỉnh, cách cửa khẩu Tà Lùng 25 km và chỉ cách chợ huyện Quảng Uyên 4 km. Đặc điểm trên đã tạo điều kiện thuận lợi cho Phúc Sen phát triển kinh tế - xã hội, giao lưu buôn bán các mặt hàng nông nghiệp và thủ công nghiệp một cách dễ dàng thuận lợi với các vùng lân cận. Đất đai, khí hậu Tổng diện tích đất tự nhiên của xã là 1.015 ha là diện tích núi đá vôi, còn lại chỉ có 270 ha là đất canh tác,trong đó có 103 ha trồng lúa một vụ, 167 ha trồng ngô và một số cây màu khác. Ở Phúc Sen hiện nay có các loại đất sau: Đất nâu vàng phát triển trên đá vôi,loại đất này tơi xốp và có độ ẩm cao thích hợp trồng ngô, cây ngắn ngày.
Đất carbonat thích hợp trồng lúa,ngô. Đất đỏ vàng biến đổi do trồng lúa nước,đất thích hợp trồng lúa nước nhưng cần bón thêm lân. Phúc Sen nằm trên vùng có địa hình núi đá vôi, toàn xã là một thung lũng hình lòng chảo được bao bọc bởi núi đá vôi. Đây là vùng chịu ảnh hưởng sâu sắc của gió mùa Đông Bắc,mùa đông thường lạnh và mưa ít,mùa hè nóng ẩm mưa nhiều hơn, nhiệt độ trung bình là 20oC,nhiệt độ cao nhất là 37o C nhiệt độ thấp nhất là -3o C.
Lượng mưa hằng năm không cao,thường có hạn hán kéo dài ảnh hưởng tới sản xuất nông nghiệp.2 Đặc điểm kinh tế 1.1 Nông nghiệp Trồng trọt: Người Nùng là cư dân nông nghiệp, họ canh tác ruộng nước một cách thành thạo tương tự như người Kinh, người Tày. Thế nhưng hoàn cảnh cư trú khiến người Nùng không chỉ sản xuất bằng nông nghiệp ruộng nước mà nương rẫy với họ có một vai trò quan trọng. Khóa luận tốt nghiệp Mã Thị Phương 12 Nghề rèn của người Nùng ở xã Phúc Sen, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng Phúc Sen nằm trong thung lũng núi đá, ngoài những nơi có điều kiện để sản xuất ruộng nước ra thì có tới 270 ha đất canh tác không chủ động được nước tưới, chủ yếu chờ vào nước mưa. Vì diện tích canh tác ít lại phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên nên người dân nơi đây đã biết thâm canh, xen canh để tận dụng quỹ đất và luân canh khiến đất không bị bạc màu.
Để tăng màu cho đất,ngoài cách bón phân đồng bào còn trồng đỗ xen với ngô. Cứ một ha ngô họ trồng 15-20 kg giống đỗ. Cây đỗ này lan nhanh, khi ngô ra bắp thì đỗ đã phủ kín mặt nương. Thu hoạch xong ngô cây đỗ cũng bắt đầu mục dần, lá có tác dụng bồi bổ chất màu, giữ độ ẩm cho đất và kìm hãm sự phát triển của cỏ dại.
Ngoài ra đồng bào còn trồng sắn xen với trồng bí, trồng rau; nếu năm nay trồng ngô ngắn ngày thì năm sau sẽ trồng ngô dài ngày,trồng đậu,trồng lạc. Từ năm 1993 đến nay do nhập giống ngô lai và một số giống mới khác nên năng suất cây trồng đã tăng lên gấp nhiều lần. Công tác khuyến nông ở Phúc Sen được triển khai khá tốt, có nhiều gia đình đã biết sử dụng các loại phân hóa học, thuốc trừ sâu, ứng dụng trồng nhiều loại giống cây mới cho năng suất cao, chất lượng tốt và mang lại hiệu quả kinh tế. Năng suất cây trồng liên tục tăng cao qua các năm.
Theo Báo Cáo của UBND xã Phúc Sen, năm 2005 tổng sản lượng cây có hạt là 1.080 tấn, tới năm 2009 tổng sản lượng cây có hạt là 1451 tấn , bình quân là được 704 kg/1 người/1 năm. Chăn nuôi: Có thể nói đây là thế mạnh của địa phương với các loại vật nuôi phổ biến bao gồm: trâu, bò, lợn thịt, lợn nái, gà, vịt…các loại vật nuôi góp phần tận dụng triệt để các lương thực thực phẩm dư thừa, gia súc cung cấp sức kéo và nguồn phân hữu cơ hỗ trợ cho trồng trọt. Ngoài ra các loại vật nuôi còn có thể trở thành hàng hóa đem lại nguồn lợi kinh tế cho các gia đình và góp phần cải thiện bữa ăn hàng ngày của người dân. Khóa luận tốt nghiệp Mã Thị Phương 13 Nghề rèn của người Nùng ở xã Phúc Sen, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng 1.2 Lâm nghiệp Phúc Sen là một trong những xã của huyện thực hiện công tác khoanh nuôi, trồng và bảo vệ phát triển rừng.
Đây là xã điển hình của tỉnh Cao Bằng đi đầu trong phong trào trồng cây phủ xanh núi đá vôi từ nhiều năm nay, đồng thời cũng là địa phương nổi tiếng trong khu vực vì đã có sáng kiến trồng cây bản địa mác rạc phủ xanh núi đá. Cây mác rạc được trồng xen với những cây cho giá trị kinh tế cao như: nghiến, xoan, lát. Đến nay đã phủ xanh được trên 80% diện tích đất trống núi đá trọc, góp phần tích cực bảo vệ môi trường sinh thái, bảo vệ các mạch nước ngầm. Hiện nay thu nhập chính từ rừng chủ yếu là khai thác gỗ cây mác rạc để phục vụ sản xuất và sinh hoạt như làm nhà, rào vườn, cành cây làm củi đun.3 Nghề thủ công truyền thống Nghề thủ công truyền thống là những nghề sản xuất ra các loại công cụ lao động đơn giản, các đồ dùng thiết yếu trong sinh hoạt hàng ngày, các mặt hàng thủ công mỹ nghệ, các loại y phục, trang sức…bằng các loại công cụ giản đơn với sự vận động của sức người là chính.
Những người trực tiếp lao động trong các nghề thủ công thường là những người nông dân bán chuyên. Họ là những người được gia đình, cộng đồng truyền nghề bằng những kinh nghiệm gia truyền, tộc truyền…Hình thức tổ chức sản xuất của các nghề thủ công là cá nhân, nhóm người, gia đình hoặc tập thể, có thể một làng, một bản. Thông thường các nghề thủ công mang tính truyền thống được bảo lưu các yếu tố kỹ thuật, hình thức và cách thức sản xuất. Nguyên, nhiên liệu cho các nghề thủ công thường có sẵn tại địa phương, do họ tự sản xuất, khai thác hoặc thu nhặt.
Sản phẩm của nghề thủ công chủ yếu trang tải cho đời sống của chính những người sản xuất, những người trong gia đình và cộng đồng mang tính tự cung tự cấp [ 2, 91 – 92 ]. Khóa luận tốt nghiệp Mã Thị Phương 14 Nghề rèn của người Nùng ở xã Phúc Sen, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng Trong xã hội cổ truyền của tộc người Nùng, các ngành nghề thủ công đã hình thành và phát triển. Song nó vẫn chưa tách khỏi nông nghiệp để trở thành một nghề kinh tế độc lập, còn bó hẹp trong khuôn khổ nghề phụ gia đình. Sản phẩm làm ra chủ yếu mang tính chất tự cung tự cấp phục vụ đời sống và nhu cầu lao động gia đình.
Tuy nhiên nó cũng góp phần làm phong phú thêm cho hoạt động kinh tế, tạo nhiều công ăn việc làm và thúc đẩy xã hội phát triển. Cùng với nông lâm nghiệp thì các nghề thủ công truyền thống vẫn tồn tại ở Phúc Sen, tuy là nghề phụ gia đình nhưng cũng khá phát triển. Sản phẩm của nghề thủ công dùng để phục vụ nhu cầu của cuộc sống đồng thời tăng thu nhập cho người dân. Phúc Sen là xã có nhiều nghề thủ công truyền thống nhất huyện Quảng Uyên.
Đến thời điểm năm 2012 các nghề thủ công còn tồn tại tương đối phổ biến ở Phúc Sen bao gồm: nghề trồng bông dệt vải, nghề rèn, nghề mộc, đan lát. Nghề rèn : Là nghề thủ công lâu đời của người Nùng ở Phúc Sen. Sản phẩm chủ yếu là các loại nông cụ cầm tay phục vụ cho sản xuất nông nghiệp được bà con nông dân trong và ngoài tỉnh Cao Bằng rất tín nhiệm. Nghề rèn của đồng bào khá phát triển, ở Phúc Sen có hơn 80% gia đình có lò rèn, hàng năm tiêu thụ tới mấy trăm tấn sắt thép.
Nghề dệt: Là nghề thủ công truyền thống cung cấp phần lớn vải vóc và chăn màn cho người dân. Việc trồng bông, kéo sợi, dệt vải, cắt may là do phụ nữ trong gia đình đảm nhiệm. Ngày nay người dân nơi đây vẫn duy trì thường xuyên việc mặc trang phục dân tộc, đó là lý do khiến nghề dệt không bị mai một. Nghề đan lát: Nghề này gắn với đời sống sản xuất nông nghiệp, sản phẩm của nghề chủ yếu là dụng cụ phục vụ sinh hoạt và sản xuất như: cót phơi thóc, bồ đựng thóc, nong nia, giần sàng, sọt đựng các loại…Sản phẩm của họ Khóa luận tốt nghiệp Mã Thị Phương 15 Nghề rèn của người Nùng ở xã Phúc Sen, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng đạt tới trình độ cao về cả phương diện hữu dụng và thẩm mỹ.
Công việc đan lát được tiến hành quanh năm nhưng phổ biến nhất là các dịp nông nhàn. Nghề mộc: Sản phẩm chủ yếu là các khung nhà sàn bằng gỗ và các dụng cụ gia đình như bàn ghế, giường, rương, cày, bừa…Khung nhà sàn gỗ của họ được thiết kế theo kỹ thuật cổ truyền vừa gọn nhẹ tiết kiệm được gỗ mà chắc chắn.