Khóa luận: Thực trạng nạn tảo hôn của người Dao Đỏ ở Thái Học, Nguyên Bình

Khóa luận phân tích sâu về nạn tảo hôn của người Dao Đỏ tại Cao Bằng, làm rõ thực trạng, nguyên nhân từ phong tục và những hệ lụy đến xã hội.

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Khóa luận tốt nghiệp

2011

88
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Thực trạng tảo hôn người Dao Đỏ ở Cao Bằng Báo động đỏ

Tình trạng kết hôn sớm trong cộng đồng người Dao Đỏ tại Cao Bằng, một tỉnh thuộc khu vực miền núi phía Bắc, không phải là vấn đề mới nhưng đang có xu hướng gia tăng và để lại những hệ quả phức tạp. Theo nghiên cứu của Nguyễn Đình Kiên (2011), đây là một trong những hủ tục lạc hậu dai dẳng, bắt nguồn sâu sắc từ phong tục tập quán và điều kiện kinh tế-xã hội đặc thù. Mặc dù Luật Hôn nhân và Gia đình Việt Nam quy định rõ độ tuổi kết hôn (nam từ 20, nữ từ 18), thực tế tại các bản làng người Dao Đỏ lại diễn ra một câu chuyện hoàn toàn khác. Các cặp vợ chồng được hình thành khi cô dâu, chú rể chỉ mới 13-16 tuổi, thậm chí có trường hợp chú rể mới 11 tuổi đã lấy vợ lớn hơn mình nhiều tuổi. Theo báo cáo của Chi cục DS-KHHGD tỉnh Cao Bằng, tỷ lệ tảo hôn toàn tỉnh đã tăng từ 0,58% (năm 2006) lên đến 12,2%, và huyện Nguyên Bình, nơi có đông người Dao Đỏ sinh sống, có tỷ lệ lên tới 68,8%. Con số này cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn nạn, phản ánh sự xung đột giữa luật pháp và tập quán, giữa mong muốn phát triển và những rào cản văn hóa cố hữu. Vấn đề không chỉ dừng lại ở việc vi phạm pháp luật mà còn kéo theo hàng loạt hệ lụy về sức khỏe, giáo dục và kinh tế, tạo ra một vòng luẩn quẩn đói nghèo khó thoát ra cho các thế hệ dân tộc thiểu số tại đây.

1.1. Quan niệm hôn nhân và độ tuổi kết hôn trong truyền thống

Trong xã hội truyền thống của người Dao Đỏ, hôn nhân được xem là một sự kiện trọng đại, không chỉ gắn kết hai cá nhân mà còn nhằm mục đích bổ sung lực lượng lao động và duy trì dòng dõi. Quan niệm “con đàn cháu đống” được coi là phúc lớn, thúc đẩy các gia đình dựng vợ gả chồng cho con từ rất sớm. Độ tuổi kết hôn lý tưởng theo phong tục tập quán là từ 14 đến 17 tuổi. Những người trên 18-20 tuổi chưa lập gia đình bị coi là “quá lứa” và phải đối mặt với sự dị nghị của cộng đồng. Đặc biệt, lễ Cấp Sắc (lễ thành niên cho nam giới) được tổ chức từ khi các cậu bé mới 8-10 tuổi, chính thức công nhận sự trưởng thành và cho phép họ lấy vợ. Điều này tạo tiền đề cho việc kết hôn sớm. Cha mẹ thường chủ động tìm dâu, chọn rể, với tiêu chí quan trọng là sức khỏe và sự chăm chỉ để gánh vác công việc nương rẫy. Quyết định hôn nhân phần lớn thuộc về cha mẹ theo quan niệm “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, khiến quyền tự do của đôi trẻ bị hạn chế.

1.2. Các số liệu thống kê về thực trạng tảo hôn hiện nay

Các số liệu từ thực địa cho thấy một bức tranh đáng lo ngại về thực trạng tảo hôn. Theo thống kê tại xã Thái Học, huyện Nguyên Bình, giai đoạn 2007-2010, tỷ lệ tảo hôn luôn ở mức rất cao. Cụ thể, năm 2007 có 29/38 cặp kết hôn là tảo hôn (76,3%), năm 2008 là 35/43 cặp (81,3%), và đỉnh điểm là năm 2009 với 43/48 cặp (89,5%). Mặc dù năm 2010 có sự sụt giảm xuống còn 70% nhờ các chương trình can thiệp cộng đồng, con số này vẫn ở mức báo động. Một đặc điểm phổ biến là tuổi của cô dâu thường lớn hơn chú rể, có khi chênh lệch 5-6 tuổi. Khảo sát tại bản Lũng An cho thấy các trường hợp như chú rể sinh năm 1998 lấy vợ sinh năm 1992, hay chú rể sinh năm 1999 lấy vợ sinh năm 1994. Đáng chú ý, gần 100% các cặp vợ chồng tảo hôn không đăng ký kết hôn, dẫn đến hệ quả pháp lý phức tạp về sau, đặc biệt là vấn đề khai sinh cho con cái.

II. Phân tích 4 nguyên nhân gốc rễ của nạn tảo hôn người Dao Đỏ

Để giải quyết triệt để nạn tảo hôn, cần phải hiểu rõ các nguyên nhân sâu xa đã duy trì hủ tục lạc hậu này qua nhiều thế hệ. Vấn đề không đơn giản là sự thiếu hiểu biết pháp luật, mà là một tập hợp các yếu tố văn hóa, kinh tế và xã hội đan xen, tạo thành một rào cản vững chắc. Thứ nhất, phong tục tập quán lâu đời coi việc kết hôn sớm là bình thường, thậm chí là cần thiết để ổn định gia đình và có thêm lao động. Thứ hai, điều kiện kinh tế khó khăn tại miền núi phía Bắc buộc các gia đình phải ưu tiên việc có thêm nhân lực sản xuất hơn là đầu tư cho giáo dục. Con dâu được xem như một nguồn lao động quan trọng cho công việc nương rẫy. Thứ ba, trình độ dân trí thấp và tỷ lệ bỏ học giữa chừng cao khiến thanh thiếu niên thiếu kiến thức về sức khỏe sinh sản vị thành niên và các quy định của pháp luật. Họ dễ dàng đi theo lối mòn của thế hệ trước mà không nhận thức được hệ lụy. Cuối cùng, công tác tuyên truyền của chính quyền địa phương dù đã có nỗ lực nhưng chưa thực sự hiệu quả, chưa chạm đến được nhận thức của người dân và thay đổi hành vi của họ một cách bền vững. Vai trò của các già làng, trưởng bản đôi khi chưa được phát huy tối đa trong việc vận động xóa bỏ tập tục này.

2.1. Do ảnh hưởng của phong tục tập quán và trình độ dân trí

Nguyên nhân văn hóa - xã hội là yếu tố cốt lõi. Phong tục tập quán của người Dao Đỏ đã ăn sâu vào tiềm thức, xem việc con gái 14-17 tuổi lấy chồng là chuyện hiển nhiên. Quan niệm “trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng” được áp dụng một cách máy móc, không dựa trên sự trưởng thành về thể chất và tâm lý. Bên cạnh đó, trình độ dân trí hạn chế là một rào cản lớn. Tỷ lệ mù chữ và tái mù chữ còn cao, đặc biệt ở phụ nữ. Khi nhận thức về pháp luật, về quyền trẻ em, về sức khỏe sinh sản vị thành niên còn mơ hồ, người dân khó có thể tự mình phá vỡ những tập tục đã tồn tại hàng trăm năm. Họ hành động theo thói quen và áp lực từ cộng đồng hơn là tuân thủ quy định của Luật Hôn nhân và Gia đình.

2.2. Do áp lực kinh tế và nhu cầu lao động sản xuất

Kinh tế nông nghiệp nương rẫy, phụ thuộc nhiều vào sức người, là một trong những động lực chính thúc đẩy nạn tảo hôn. Tại các vùng cao, mỗi gia đình là một đơn vị sản xuất độc lập. Việc có thêm một thành viên, đặc biệt là một nàng dâu khỏe mạnh, đồng nghĩa với việc có thêm một lao động chính. Nghiên cứu chỉ ra rằng, nhiều gia đình nhà trai chủ động cưới vợ sớm cho con để “có người làm nương rẫy, giúp đỡ may vá, thêu váy áo”. Điều này giải thích tại sao cô dâu thường lớn tuổi hơn chú rể. Áp lực kinh tế tạo ra một toan tính thực dụng, nơi giá trị của một cá nhân, đặc biệt là phụ nữ, bị quy về khả năng lao động, làm lu mờ đi các quyền cơ bản khác như quyền được học tập và phát triển toàn diện. Đây chính là khởi nguồn của vòng luẩn quẩn đói nghèo.

III. Cảnh báo 5 hệ lụy từ nạn tảo hôn đối với người Dao Đỏ

Tảo hôn không chỉ là một hành vi vi phạm pháp luật mà còn là một “liều thuốc độc” từ từ hủy hoại tương lai của cả một cộng đồng. Những hệ lụy của nó mang tính dây chuyền, tác động tiêu cực đến mọi mặt của đời sống, từ sức khỏe cá nhân đến sự phát triển chung của toàn xã hội. Hệ lụy đầu tiên và nghiêm trọng nhất là sự suy giảm về sức khỏe sinh sản vị thành niên. Cơ thể các em gái chưa phát triển hoàn thiện đã phải mang thai và sinh con, dẫn đến nguy cơ tử vong cao cho cả mẹ và bé. Thứ hai, tảo hôn tước đi cơ hội học tập, đẩy cao tỷ lệ bỏ học giữa chừng, đặc biệt là ở các em gái, qua đó củng cố tình trạng bất bình đẳng giới. Thứ ba, các cặp vợ chồng trẻ chưa có kiến thức và kỹ năng làm cha mẹ, dẫn đến việc con cái sinh ra bị suy dinh dưỡng, còi cọc, làm suy giảm chất lượng dân số. Thứ tư, việc lập gia đình sớm tạo áp lực kinh tế, khiến các gia đình trẻ dễ dàng rơi vào vòng luẩn quẩn đói nghèo. Cuối cùng, nó cản trở sự phát triển kinh tế - xã hội vùng cao, làm giảm hiệu quả của các chính sách dân tộc và chương trình dân số - kế hoạch hóa gia đình.

3.1. Suy giảm sức khỏe sinh sản và chất lượng giống nòi

Đây là hệ quả trực tiếp và đau lòng nhất. Việc mang thai và sinh con ở tuổi vị thành niên khi cơ thể chưa phát triển đầy đủ là cực kỳ nguy hiểm. Khung xương chậu của các em gái còn hẹp, dễ gây tai biến sản khoa, sinh non, băng huyết. Theo nghiên cứu, tỷ lệ tử vong mẹ và trẻ sơ sinh trong các ca tảo hôn rất cao. Năm 2008, xã Thái Học có 3 trường hợp sản phụ tử vong. Trẻ em sinh ra từ các bà mẹ nhí thường nhẹ cân, sức đề kháng yếu, tỷ lệ suy dinh dưỡng chiếm hơn 40%. Tình trạng hôn nhân cận huyết cũng có thể xảy ra do phạm vi lựa chọn bạn đời bị thu hẹp, dẫn đến các bệnh di truyền, dị tật bẩm sinh. Về lâu dài, nạn tảo hôn làm suy thoái chất lượng dân số, ảnh hưởng đến tương lai và sức mạnh của cả dân tộc thiểu số.

3.2. Gia tăng vòng luẩn quẩn đói nghèo và bỏ học giữa chừng

Tảo hôn và đói nghèo có mối quan hệ hai chiều. Vì nghèo nên phải kết hôn sớm để có thêm lao động, và vì kết hôn sớm nên lại càng nghèo hơn. Khi các em gái phải lấy chồng, con đường học vấn gần như khép lại. Tỷ lệ bỏ học giữa chừng để lập gia đình là rất phổ biến. Thiếu kiến thức, các cặp vợ chồng trẻ không có kỹ năng để cải thiện sinh kế, chỉ có thể tiếp tục phương thức canh tác lạc hậu. Họ sinh nhiều con nhưng không có điều kiện nuôi dạy tốt, tạo ra một thế hệ mới yếu cả về thể chất lẫn trí tuệ. Cứ như vậy, cái nghèo và sự lạc hậu được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, tạo thành một vòng luẩn quẩn đói nghèo không lối thoát, thách thức mọi nỗ lực phát triển kinh tế - xã hội vùng cao.

3.3. Thúc đẩy bất bình đẳng giới và các vấn đề pháp lý

Nạn tảo hôn là biểu hiện rõ nét của bất bình đẳng giới. Các em gái thường là nạn nhân chính, bị tước đoạt quyền quyết định tương lai, quyền học tập và vui chơi. Họ phải sớm gánh vác trách nhiệm làm vợ, làm mẹ khi chưa sẵn sàng. Hơn nữa, do không đăng ký kết hôn, cuộc hôn nhân của họ không được pháp luật thừa nhận và bảo vệ. Khi xảy ra tranh chấp hoặc bạo lực gia đình, người phụ nữ không có cơ sở pháp lý để bảo vệ quyền lợi của mình. Con cái sinh ra cũng gặp khó khăn trong việc làm giấy khai sinh, ảnh hưởng đến quyền được đi học và hưởng các chính sách an sinh xã hội. Vấn đề này không chỉ vi phạm Luật Hôn nhân và Gia đình mà còn tạo ra nhiều rắc rối, gây bất ổn cho xã hội.

IV. Top 3 phương pháp can thiệp hiệu quả giảm nạn tảo hôn

Giải quyết nạn tảo hôn đòi hỏi một chiến lược tổng thể, kết hợp đồng bộ nhiều giải pháp từ tuyên truyền, giáo dục đến hỗ trợ kinh tế và thực thi pháp luật. Không có một phương pháp đơn lẻ nào có thể thành công, mà cần sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội. Trọng tâm của các giải pháp là phải thay đổi được nhận thức, vốn là gốc rễ của vấn đề. Một là, đẩy mạnh công tác tuyên truyền, vận động bằng nhiều hình thức đa dạng, dễ hiểu, phù hợp với văn hóa của người Dao Đỏ. Hai là, cần có những chính sách dân tộc đặc thù, hỗ trợ phát triển kinh tế - xã hội vùng cao, cải thiện đời sống người dân để giảm bớt áp lực kinh tế dẫn đến tảo hôn. Ba là, nâng cao chất lượng giáo dục, tạo điều kiện cho trẻ em, đặc biệt là trẻ em gái, được đến trường và ở lại trường lâu hơn. Giáo dục chính là chìa khóa để phá vỡ vòng luẩn quẩn đói nghèo và lạc hậu. Bên cạnh đó, việc phát huy vai trò của già làng, trưởng bản và xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm cũng là những biện pháp cần thiết để tăng tính răn đe.

4.1. Giải pháp về công tác tuyên truyền và giáo dục pháp luật

Tuyên truyền là giải pháp đi đầu. Nội dung tuyên truyền cần tập trung vào các hệ lụy của tảo hôn đối với sức khỏe, kinh tế, hạnh phúc gia đình và tương lai của con cái. Cần phổ biến các quy định của Luật Hôn nhân và Gia đình một cách đơn giản, trực quan. Hình thức tuyên truyền phải đa dạng: tổ chức các buổi nói chuyện tại cộng đồng, lồng ghép vào các phiên chợ, lễ hội, sử dụng loa phát thanh, tiểu phẩm... Đặc biệt, công tác tuyên truyền cần có sự tham gia của những người có uy tín trong cộng đồng như cán bộ y tế, giáo viên, và nhất là các già làng, trưởng bản. Cần xây dựng các mô hình, câu lạc bộ “Thanh niên nói không với tảo hôn” để chính các bạn trẻ trở thành những tuyên truyền viên tích cực nhất cho thế hệ của mình.

4.2. Giải pháp phát triển kinh tế nâng cao đời sống người dân

Nghèo đói là một trong những nguyên nhân chính, vì vậy cải thiện sinh kế là giải pháp bền vững. Cần triển khai các chương trình hỗ trợ người dân chuyển đổi cơ cấu cây trồng, vật nuôi, áp dụng khoa học kỹ thuật vào sản xuất để tăng năng suất. Các chính sách dân tộc cần tập trung vào việc tạo việc làm, hỗ trợ vốn vay ưu đãi cho các hộ gia đình trẻ để họ có thể tự lập kinh tế. Khi đời sống vật chất được cải thiện, áp lực phải cưới vợ sớm để có thêm lao động sẽ giảm đi. Phụ huynh sẽ có điều kiện và nhận thức tốt hơn để đầu tư cho con cái học hành thay vì bắt chúng lập gia đình sớm. Đây là con đường căn cơ để thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội vùng cao và từng bước xóa bỏ các hủ tục lạc hậu.

4.3. Nâng cao vai trò của già làng trưởng bản và chính quyền

Vai trò của già làng, trưởng bản là vô cùng quan trọng vì họ là những người có tiếng nói và uy tín trong cộng đồng. Cần tổ chức các lớp tập huấn, cung cấp kiến thức để họ trở thành hạt nhân trong việc vận động người dân thay đổi nhận thức. Chính quyền địa phương cần quyết liệt hơn trong việc thực thi pháp luật. Cán bộ tư pháp xã phải nắm chắc tình hình, kịp thời phát hiện và can thiệp các trường hợp có nguy cơ tảo hôn, kiên quyết không làm thủ tục kết hôn cho các cặp đôi chưa đủ tuổi. Cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa nhà trường, gia đình và xã hội trong việc quản lý, giáo dục và bảo vệ trẻ em, tạo ra một môi trường an toàn để các em được phát triển một cách lành mạnh.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HOÁ HÀ NÔI KHOA VĂN HOÁ DÂN TỘC THIỂU SỐ -----------o0o----------- NẠN TẢO HÔN CỦA NGƯỜI DAO ĐỎ Ở XÃ THÁI HỌC, HUYỆN NGUYÊN BÌNH, TỈNH CAO BẰNG KHÓA LUẬN TỐT NGHIỆP CỬ NHÂN VĂN HÓA CHUYÊN NGÀNH VĂN HÓA DÂN TỘC THIỂU SỐ SINH VIÊN THỰC HIỆN: NGUYỄN ĐÌNH KIÊN GIẢNG VIÊN HƯỚNG DẪN: PGS. ĐINH THỊ VÂN CHI HÀ NỘI, 2011 1 Lời cảm ơn Để hoàn thành khoá luận tốt nghiệp với đề tài: “Nạn tảo hôn của người Dao Đỏ ở xã Thái Học, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng”, ngoài vốn hiểu biết và sự nỗ lực của bản thân, em xin gửi lời cảm ơn chân thành tới cô hướng dẫn PGS.TS Đinh Thị Vân Chi _người đã tận tình chỉ bảo, hướng dẫn và giúp đỡ em trong suốt quá trình thực hiện đề tài này. Em xin gửi lời cảm ơn tới các thầy cô trong khoa Văn hoá Dân tộc thiểu số, Ban giám hiệu trường Đại học Văn hoá Hà Nội đã giúp đỡ em trong suốt quá trình học tập tại trường. Bên cạnh đó, em cũng xin gửi lời cảm ơn tới và Phòng Văn hoá - Thông tin huyện Nguyên Bình, UBND xã Thái Học, các ban nghành của xã Thái Học và nhân dân Dao Đỏ trong xã đã tận tình giúp đỡ, cung cấp những tài liệu quý để em hoàn thành tốt khoá luận của mình.

Em xin chân thành cảm ơn! Hà Nội, tháng 5 năm 2011 Sinh viên Nguyễn Đình Kiên 2 Môc Lôc Më ®Çu. TÝnh cÊp thiÕt cña ®Ò tµi. Môc ®Ých vµ nhiÖm vô nghiªn cøu. §èi t−îng vµ ph¹m vi nghiªn cøu.

Ph−¬ng ph¸p nghiªn cøu. Néi dung vµ bè côc. 9 Ch−¬ng I tËp qu¸n h«n nh©n truyÒn thèng cña ng−êi dao ®á ë x∙ th¸I häc, huyÖn nguyªn b×nh, tØnh cao b»ng .Kh¸i qu¸t vÒ ng−êi Dao §á ë x· Th¸i häc, huyÖn Nguyªn B×nh, tØnh Cao B»ng .Nguån gèc lÞch sö, tªn gäi cña ng−êi Dao §á .§Æc ®iÓm ®Þa bµn c− tró vµ ®Æc ®iÓm kinh tÕ. H«n nh©n truyÒn thèng cña ng−êi Dao §á x· Th¸i Häc, huyÖn Nguyªn B×nh, tØnh Cao B»ng .1Quan niÖm chung vÒ h«n nh©n.

§é tuæi kÕt h«n trong quan niÖm cña ng−êi Dao §á .Kh¸i niÖm t¶o h«n vµ quy ®Þnh ®é tuæi kÕt h«n cña LuËt H«n nh©n vµ Gia ®×nh .Môc ®Ých kÕt h«n vµ tiªu chÝ chän con d©u, con rÓ.H×nh thøc ë rÓ vµ mét sè nghi thøc trong h«n nh©n .Mét sè nghi thøc trong h«n nh©n .LÔ so tuæi. 26 Ch−¬ng II: Thùc tr¹ng n¹n t¶o h«n hiÖn nay cña ng−êi Dao ®á ë x∙ th¸i häc, huyÖn nguyªn b×nh, tØnh cao b»ng vμ nh÷ng ¶nh h−ëng cña nã ®Õn kinh tÕ - x∙ héi. Thùc tr¹ng t¶o h«n hiÖn nay cña ng−êi Dao §á. Kh¸t qu¸t vÒ t¶o h«n cña ng−êi Dao §á.

¶nh h−ëng cña n¹n t¶o h«n ®Õn sù ph¸t triÓn kinh tÕ - x· héi ë Th¸i Häc. ¶nh h−ëng cña t¶o h«n ®Õn kinh tÕ x∙ héi. ¶nh h−ëng cña t¶o h«n ®Õn y tÕ, gi¸o dôc. §èi víi gi¸o dôc.

¶nh h−ëng cña t¶o h«n ®Õn vÊn ®Ò ®Êt ®ai .¶nh h−ëng cña t¶o h«n ®Õn ®êi sèng kinh tÕ vµ møc sèng. ¶nh h−ëng cña t¶o h«n ®Õn chÝnh s¸ch d©n sè - kÕ ho¹ch hãa gia ®×nh. T¶o h«n lµm cho d©n sè t¨ng nhanh vµ gi¶m hiÖu qu¶ ch−¬ng tr×nh d©n sè – kÕ ho¹ch hãa gia ®×nh. N¹n t¶o h«n lµm suy gi¶m chÊt l−îng d©n sè.

¶nh h−ëng cña t¶o h«n ®Õn sù ph¸t triÓn cña phô n÷ vµ trÎ em. §èi víi trÎ em. Nh÷ng vÊn ®Ò gian nan ë Th¸i Häc tõ t¶o h«n .1 VÊn ®Ò ®¨ng kÝ kÕt h«n cña c¸c cÆp t¶o h«n .2 VÊn ®Ò khai sinh cho con c¸i cña c¸c cÆp t¶o h«n. 46 4 Ch−¬ng III nguyªn nh©n vμ gi¶i ph¸p nh»m h¹n chÕ n¹n t¶o h«n cña ng−êi dao ®á ë x∙ th¸i häc huyÖn nguyªn b×nh tØnh cao b»ng.

Nguyªn nh©n n¹n t¶o h«n cña ng−êi Dao §á ë x· Th¸i Häc, huyÖn Nguyªn B×nh, tØnh Cao B»ng. Quan niÖm cña ng−êi Dao §á vÒ h«n nh©n. Nguyªn nh©n tõ quan niÖm vÒ con c¸i. Quan niÖm “con ®µn ch¸u ®èng”.

Quan niÖm vÒ con trai, con g¸i. Nguyªn nh©n tõ tr×nh ®é nhËn thøc, phong tôc tËp qu¸n vµ t©m lý. Tr×nh ®é nhËn thøc cña ng−êi Dao §á. Phong tôc tËp qu¸n, t©m lý cña ng−êi Dao §á x· Th¸i Häc.

Nguyªn nh©n tõ ®Æc ®iÓm kinh tÕ. Ho¹t ®éng kinh tÕ truyÒn thèng. Tr×nh ®é ph¸t triÓn kinh tÕ. Nguyªn nh©n tõ phÝa chÝnh quyÒn ®Þa ph−¬ng vµ c«ng t¸c d©n sè kÕ ho¹ch hãa gia ®×nh.

Mét sè kiÕn nghÞ vµ gi¶i ph¸p. Gi¶i ph¸p ph¸t triÓn kinh tÕ. Gi¶i ph¸p vÒ y tÕ, gi¸o dôc. Gi¶i ph¸p vÒ gi¸o dôc.

Gi¶i ph¸p can thiÖp lµm gi¶m t×nh tr¹ng t¶o h«n vµ kÕt h«n cËn huyÕt thèng. Gi¶i ph¸p vÒ v¨n hãa, x∙ héi vµ c«ng t¸c tuyªn truyÒn, vËn ®éng. 67 Tμi liÖu tham kh¶o. TÝnh cÊp thiÕt cña ®Ò tµi Tr¶i qua mÊy ngh×n n¨m lÞch sö dùng n−íc vµ gi÷ n−íc, d©n téc ViÖt Nam ®· v−ît qua mu«n vµn khã kh¨n, thö th¸ch ®Ó ®¸nh b¹i c¸c cuéc x©m l−îc, gi÷ v÷ng nÒn ®éc lËp d©n téc.

Mét trong nh÷ng nguyªn nh©n cña th¾ng lîi ®ã chÝnh lµ søc sèng m·nh liÖt cña b¶n s¾c v¨n hãa c¸c d©n téc ViÖt Nam ta vµ nh©n d©n c¸c d©n téc ViÖt Nam ®· cïng kÒ vai s¸t c¸nh ®oµn kÕt g¾n bã, ®Êu tranh kiªn c−êng chiÕn th¾ng mäi thiªn tai, ®Þch häa ®Ó b¶o vÖ Tæ quèc, x©y dùng ®Êt n−íc giµu m¹nh, nh©n d©n Êm no h¹nh phóc. Qua c¸c thêi kú lÞch sö, tõ thÕ hÖ nµy ®Õn thÕ hÖ kh¸c, d©n téc ta ®· dµy c«ng vun ®¾p b¶o vÖ vµ ph¸t huy nh÷ng b¶n s¾c v¨n hãa tèt ®Ñp ®ã. Sù ®oµn kÕt g¾n bã gi÷a c¸c céng ®ång d©n téc ®· t¹o nªn mét quèc gia ®a d©n téc bÒn v÷ng, thèng nhÊt. ViÖt Nam lµ mét quèc gia ®a d©n téc gåm cã 54 d©n téc anh em cïng sinh sèng trªn d¶i ®Êt h×nh ch÷ S nµy.

Mçi mét d©n téc ®Òu cã nh÷ng phong tôc tËp qu¸n, b¶n s¾c v¨n hãa ®éc ®¸o, ®Æc tr−ng riªng nh−ng cïng tån t¹i vµ ph¸t triÓn theo tiÕn tr×nh lÞch sö hµng ngµn n¨m dùng n−íc vµ gi÷ n−íc cña d©n téc, trong ®ã cã nh÷ng phong tôc tËp qu¸n, b¶n s¾c v¨n hãa quý, cã nh÷ng gi¸ trÞ cÇn ®−îc b¶o tån, ph¸t huy vµ ph¸t triÓn nã. Tuy nhiªn còng cã nh÷ng vÊn ®Ò do chÕ ®é phong kiÕn ®Ó l¹i ¨n s©u vµo t©m lý cña ng−êi d©n vµ do nh÷ng ®iÒu kiÖn, hoµn c¶nh kinh tÕ, chÝnh trÞ, v¨n hãa x· héi dÉn ®Õn tr×nh ®é d©n trÝ, nhËn thøc thÊp nªn cã nh÷ng phong tôc tËp tôc trë thµnh hñ tôc l¹c hËu kh«ng cßn phï hîp víi t×nh h×nh míi, thËm chÝ cã nguy c¬ ¶nh h−ëng ®Õn gièng nßi, t−¬ng lai sau nµy cña téc ng−êi vµ cña c¶ ®Êt n−íc, ®ã lµ: n¹n t¶o h«n, sinh ®Î sím, ph¸ rõng lµm n−¬ng rÉy, du canh du c−, cóng tµ ma cho ng−êi èm… Nh− vËy, n¹n t¶o h«n cña ng−êi Dao §á ë x· Th¸i Häc, huyÖn Nguyªn B×nh, tØnh Cao B»ng hiÖn nay chÝnh lµ mét trong nh÷ng hñ tôc nguy h¹i ®ã. Hñ tôc nµy ®· vµ ®ang trë thµnh vÊn ®Ò cÊp thiÕt bëi nã ®Æt ra nhiÒu vÊn ®Ò nan gi¶i cÇn cã sù quan t©m ®óng h−íng cña c¸c 6 cÊp ñy chÝnh quyÒn còng nh− nhËn thøc ®óng ®¾n cña ®ång bµo Dao §á n¬i ®©y vÒ viÖc thùc hiÖn ®óng LuËt H«n nh©n vµ Gia ®×nh vµ chÝnh s¸ch D©n sè – KÕ ho¹ch hãa gia ®×nh do Nhµ n−íc ban hµnh, qu¶n lý. V× vËy, hñ tôc nµy ®ang lµ vÊn ®Ò cÊp thiÕt hiÖn nay cÇn nghiªn cøu vµ t×m ra c¸c gi¶i ph¸p nh»m h¹n chÕ, ng¨n chÆn hñ tôc nµy.

Tõ sù cÊp thiÕt trªn vµ b¶n th©n lµ mét sinh viªn ®ang häc tËp t¹i khoa V¨n hãa D©n téc thiÓu sè cña tr−êng §¹i häc V¨n hãa Hµ Néi vµ ®· tõng cã ®iÒu kiÖn thùc tÕ t¹i x· Th¸i Häc, huyÖn Nguyªn B×nh, tØnh Cao B»ng, t«i ®· nhËn thøc thÊy ®−îc phÇn nµo ®êi sèng vµ n¹n t¶o h«n cña ®ång bµo víi nh÷ng nguy h¹i cña nã. T«i nhËn thÊy b¶n th©n m×nh muèn vµ ph¶i lµm ®iÒu g× ®ã ®Ó gãp phÇn vµo viÖc gióp ®ång bµo Dao §á x· Th¸i Häc nhËn thøc ®−îc hËu qu¶ cña n¹n t¶o h«n, tõ ®ã tõng b−íc thùc hiÖn tèt chÝnh s¸ch d©n sè - kÕ ho¹ch hãa gia ®×nh vµ LuËt H«n nh©n vµ Gia ®×nh do Nhµ n−íc ban hµnh. Víi nh÷ng lý do trªn t«i ®· chän ®Ò tµi: “N¹n t¶o h«n cña ng−êi Dao §á ë x· Th¸i Häc, huyÖn Nguyªn B×nh, tØnh Cao B»ng” lµm ®Ò tµi khãa luËt tèt nghiÖp cña m×nh. Môc ®Ých vµ nhiÖm vô nghiªn cøu * Môc ®Ých nghiªn cøu §Ò tµi ®−îc triÓn khai n»m t×m hiÓu thùc tr¹ng n¹n t¶o h«n cña ng−êi Dao §á ë x· Th¸i häc, huyÖn Nguyªn B×nh, tØnh Cao B»ng, nh÷ng nguyªn nh©n vµ nh÷ng ¶nh h−ëng cña nã ®Õn sù ph¸t triÓn kinh tÕ – x· héi ë ®Þa ph−¬ng, ®−a ra nh÷ng gi¶i ph¸p ®Ó gãp phÇn nhËn thøc ®óng ®¾n h¬n n÷a cña ®ång bµo Dao ®á vÒ vÊn ®Ò h«n nh©n, gia ®×nh ®Ó hä thùc hiÖn ®óng LuËt H«n nh©n vµ Gia ®×nh do Nhµ n−íc ban hµnh, vµ thùc hiÖn cã hiÖu qu¶ chÝnh s¸ch D©n sè – KÕ ho¹ch hãa gia ®×nh.

* NhiÖm vô nghiªn cøu §Ó ®¹t ®−îc môc tiªu, ®Ò tµi ph¶i lµm nh÷ng nhiÖm vô ®ã lµ : 7 - T×m hiÓu nguån gèc, ®Æc ®iÓm v¨n hãa, phong tôc tËp qu¸n h«n nh©n truyÒn thèng cña ng−êi Dao §á x· Th¸i Häc. - T×m hiÓu thùc tr¹ng t¶o h«n hiÖn nay cña ng−êi Dao §á x· Th¸i Häc. - T×m hiÓu nguyªn nh©n dÉn ®Õn n¹n t¶o h«n cña ng−êi Dao §á x· Th¸i Häc. - T×m hiÓu nh÷ng ¶nh h−ëng cña n¹n t¶o h«n cña ng−êi Dao §á x· Th¸i Häc ®Õn kinh tÕ – x· héi ë ®Þa ph−¬ng.

- §−a ra mét sè khuyÕn nghÞ, gi¶i ph¸p ®èi víi n¹n t¶o h«n ë x· Th¸i Häc. §èi t−îng vµ ph¹m vi nghiªn cøu - §èi t−îng nghiªn cøu: n¹n t¶o h«n cña ng−êi Dao §á ë x· Th¸i Häc, huyÖn Nguyªn B×nh, tØnh Cao B»ng - Ph¹m vi nghiªn cøu: + §Þa bµn nghiªn cøu : t¹i x· Th¸i Häc, huyÖn Nguyªn B×nh, tØnh Cao B»ng. Do ®iÒu kiÖn cã h¹n nªn t«i chØ cã thÓ thùc hiÖn nghiªn cøu ®iÓm (x· Th¸i Häc) vÒ vÊn ®Ò t¶o h«n. H¬n n÷a, ë ®©y lµ mét trong nh÷ng x· cña huyÖn Nguyªn B×nh cã 100% ng−êi Dao §á sinh sèng, tû lÖ t¶o h«n còng nhiÒu vµ còng t¹i ®©y ®Æc tr−ng v¨n hãa téc ng−êi Dao §á ®−îc thÓ hiÖn ®Ëm nÐt.

+ Thêi gian: Tõ n¨m 2006 trë l¹i ®©y 4.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ