CHƯƠNG 1. NGHỆ THUẬT XÂY DỰNG NHÂN VẬT TRONG TIỂU THUYẾT CỦA NHÀ VĂN THUẬN 1. Giới thuyết về nhân vật Nhân vật là phạm trù cơ bản của văn học. Trong nghiên cứu, phê bình, nhân vật văn học đã trở thành một khái niệm quen thuộc, thiết yếu.
Vì thế, khái niệm nhân vật là đối tượng được hầu hết các công trình mang tính công cụ (giáo trình lý luận văn học, từ điển thuật ngữ văn học…) nhắc đến. Theo Từ điển thuật ngữ văn học (Lê Bá Hán, Trần Đình Sử và Nguyễn Khắc Phi chủ biên): nhân vật là “con người cụ thể được miêu tả trong tác phẩm văn học (…), là một đơn vị nghệ thuật đầy tính ước lệ, không thể đồng nhất nó với con người thật trong đời sống (…), thể hiện quan niệm nghệ thuật và lí tưởng thẩm mĩ của nhà văn về con người” [21, 162]. Tác giả Lại Nguyên Ân trong 150 thuật ngữ văn học bổ sung thêm các loại nhân vật tiêu biểu cho từng thể loại và rút ra kết luận: “Nhân vật văn học là một trong những khái niệm trung tâm để xem xét sáng tác của một nhà văn, một khuynh hướng, trường phái hoặc dòng phong cách” [6, 251]. Tác giả Trần Đình sử trong công trình Lí luận văn học khẳng định “nhân vật văn học là con người được miêu tả trong văn học bằng phương tiện văn học (…).Văn học không thể thiếu nhân vật bởi đó là hình thức cơ bản để qua đó văn học miêu tả thế giới một cách hình tượng (…).
Nhân vật văn học là một hiện tượng ước lệ, có những dấu hiệu để ta nhận ra. Thông thường, đó là một cái tên (…). Thứ đến là các dấu hiệu tiểu sử, nghề nghiệp hoặc đặc Nghệ thuật tự sự trong tiểu thuyết của nhà văn Thuận 16 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Luận văn Thạc sĩ Vũ Thị Hạnh điểm riêng (…). Sâu hơn là các đặc điểm tính cách (…).
Các đặc điểm ấy được đúc kết thành các “công thức” giới thiệu nhân vật (…). Trong các công thức nhận ra ấy được chứng thực trong các quan hệ, được bộc lộ, phát triển hoặc điều chỉnh trong các xung đột, và cuối cùng ta có một hình tượng hoàn chỉnh về một nhân vật văn học (…). Nhân vật là phương tiện khái quát các tính cách, số phận con người và các quan niệm về chúng” [19, 277 – 279]. Điểm qua những ý kiến trên chúng ta có thể thấy, các nhà nghiên cứu khá đồng nhất trong việc coi nhân vật văn học được miêu tả trong tác phẩm nhằm thể hiện quan niệm và lí tưởng thẩm mĩ của nhà văn và là phương tiện để khái quát tính cách, số phận con người.
Trong tiểu thuyết truyền thống, các nhân vật thường được xây dựng theo những “công thức” như Trần Đình Sử khái quát: gồm tên gọi, tiểu sử, nghề nghiệp, đặc điểm tính cách được bộc lộ thông qua lời nói, cử chỉ, hành động. Các nhà văn thường “chăm chút” xây dựng nhân vật từ ngoại hình, hành động, tâm trạng, tính cách…để trở thành những hình tượng đầy đặn, sống động. Nhân vật trở thành một yếu tố quan trọng về nội dung, một phương tiện nhằm nêu bật chủ đề tác phẩm. Với tiểu thuyết đương đại, nhân vật không chỉ là hình tượng ước lệ chuyên chở hành động, tâm tư và tình cảm mà còn được xem như một yếu tố cấu thành cấu trúc tự sự.
Các phương thức mới trong nghệ thuật xây dựng nhân vật là nhân tố thể hiện sự cách tân về hình thức và nội dung. Đặc biệt, trong bối cảnh tiểu thuyết có sự “mở rộng bến bờ” như ngày nay, chúng ta khó có thể khuôn các nhân vật vào những “công thức” chung sẵn có. Xem xét nhân vật trong tiểu thuyết của Thuận với tư cách là một yếu tố cấu thành của nghệ thuật thuật tự sự, trong luận văn này, người viết đã chỉ ra các kiểu nhân Nghệ thuật tự sự trong tiểu thuyết của nhà văn Thuận 17 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Luận văn Thạc sĩ Vũ Thị Hạnh vật cơ bản trong tiểu thuyết của Thuận và đi sâu tìm hiểu nghệ thuật xây dựng nhân vật của nhà văn. Qua đó, luận văn giúp người đọc thấy được những quan niệm, lí tưởng thẩm mĩ của Thuận cũng như những thông điệp mà nhà văn muốn gửi gắm đến độc giả.
Các kiểu nhân vật tiểu biểu trong tiểu thuyết của nhà văn Thuận Thừa nhận tính chất tương đối trong việc xác định các kiểu nhân vật, ở tiểu thuyết của Thuận, chúng ta có thể thấy ba kiểu nhân vật cơ bản: nhân vật tha hương, sầu xứ; nhân vật “vắng mặt”, nhân vật đám đông. Nhân vật tha hương, sầu xứ Nhân vật tha hương dường như là điểm đến của các nhà văn xa xứ nói chung. Giống như tiểu thuyết của các nhà văn di dân khác (Phạm Thị Hoài, Đoàn Minh Phượng, Lê Ngọc Mai…), tiểu thuyết của Thuận là “bến đậu” của những con người tha hương. Năm tiểu thuyết của Thuận, ngoại trừ Made in Vietnam lấy bối cảnh trong nước, bốn tiểu thuyết còn lại đều lấy Paris làm phông nền - “môi trường sống” cho các nhân vật.
Họ được sinh ra ở rất nhiều nơi khác nhau nhưng đều quy tụ ở kinh đô ánh sáng: Paris. Paris với họ là tương lai, là hạnh phúc, là ước mơ khát vọng đổi đời. Nhưng bằng những hình thức khác nhau, họ đều bị Paris hoa lệ từ chối, xô đẩy đến bên bờ sinh tử. Vì thế, tiểu thuyết của Thuận trở thành “mảnh đất” của “ngồn ngộn” những thân phận tha hương mang trong mình nỗi cô đơn sầu xứ và bi kịch.
Họ cho người đọc thấy rõ một Paris khác – một “bóng đen” đổ dài xuống từ kinh đô ánh sáng - Paris của những người nhập cư. Tìm về “quê gốc” cũng như nơi quy tụ hiện tại của các nhân vật trong tiểu thuyết của Thuận, chúng tôi có bảng thống kê sau: Nghệ thuật tự sự trong tiểu thuyết của nhà văn Thuận 18 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Luận văn Thạc sĩ Vũ Thị Hạnh Tác phẩm Nhân vật Quê gốc Nơi quy tụ Tôi và những người bạn, Vĩnh Việt Nam Chinatown Hắn, Paul, Arthur Rennes Thụy, Feng Xiao, Hao Peng Trung Hoa Liên, Mai Lan, Sư tử, Mèo ốm… Việt Nam Paris 11 Pát, Pedro Cu Ba tháng 8 Chị người làm Mã Lai Mã Lai Nát Li - băng Paris T, chị Xuân Việt Nam T mất tích Gia đình Viđa Ả - rập Vợ chồng ông bà gác cổng Bồ Đào Nha Vô Va Nga Vân Vy Vân, Vy, gia đình Vượng, Vinh, V Việt Nam Jane Gaza Rõ ràng, các nhân vật trong tiểu thuyết của Thuận “gặp nhau” đều gặp nhau ở Paris. Họ đều tha hương, đều sống trên quê hương của “kẻ khác”. Muôn nẻo đường đời cùng chung số phận: họ đều bị Paris “hút” bởi nhiều “lực từ” khác nhau nhưng khi đã bị “hút” vào, họ chỉ có thể “bám” trên bề mặt – bên lề của Paris chứ chẳng bao giờ hòa nhập được vào trong đó.
Họ cũng chẳng đủ sức mạnh tự đẩy mình ra để trở về miền đất cũ. Cho dù họ có đủ dũng cảm để bứt ra thì cố hương cũng chẳng thể là bến đỗ bình an đối với họ. Họ bị rơi vào trạng thái bất an, hẫng hụt, không trôi dạt đến bên bờ sinh tử thì cũng bị kết án “biến mất”. Nghệ thuật tự sự trong tiểu thuyết của nhà văn Thuận 19 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Luận văn Thạc sĩ Vũ Thị Hạnh Chinatown trước hết là “tiểu tự sự” về những thân phận tha hương bé nhỏ và lạc lõng, nằm ở vùng ngoại biên của mọi không gian mà mình có mặt, nhiều quốc tịch nhưng không có nổi một quê hương.
Sự cô đơn trong Chinatown dường như đã là một định mệnh cho tất cả những con người trong đó. Nếu chúng ta đã từng gặp trong Hồi hương ngẫu thư của Hạ Tri Chương một thân phận bị biến thành “khách” trên chính quê hương mình thì có lẽ khi đọc Chinatown, chúng ta sẽ thấy vị “khách” trong Hồi hương ngẫu thư vẫn phần nào được chút an ủi bởi hai chữ “quê hương” tự thân nó đã gợi lên một chút gì ấm áp, thân quen. Nhân vật trong Chinatown thậm chí không có nổi một quê hương để cảm nhận được dù chỉ là một chút ấm áp đó. Nỗi cô đơn của sự sống nhưng ở đó tất cả với mình đều chênh vênh, xa lạ càng khủng khiếp hơn gấp ngàn lần.
Cũng như Chinatown, Paris 11 tháng 8 và T mất tích, Vân Vy đều là những “tiểu tự sự” về thân phận tha hương. Nhưng tiến xa hơn, đó còn là những thân phận “không được nhớ đến” [71], bị “rơi chìm” vào vùng quên lãng: báo chí Pháp, văn chương Pháp, chính trị Pháp, luật pháp Pháp …đã, đang và sẽ chẳng bao giờ chú ý đến những thân phận ngoài lề như họ. Nhân vật tha hương đã trở thành mạch ngầm xuyên suốt sáng tác của những nhà văn di dân như Đoàn Minh Phượng, Phạm Thị Hoài, Lê Ngọc Mai…Hòa cùng “nguồn chung” với các nhà văn xa xứ nhưng Thuận lại khơi được một “dòng riêng”, tạo sự khác biệt. Nếu những nhà văn trên mới chỉ chạm đến sự tha hương nói chung thì Thuận lại nhìn sâu vào trong phân phận đó để thẩu tỏ nỗi niềm cô đơn, sầu xứ.
Các nhân vật trong tiểu thuyết của Thuận luôn mang nặng nỗi cô đơn sầu xứ. Sầu xứ bởi trên đất khách, dưới ánh sáng Paris, họ bị hình dung như Nghệ thuật tự sự trong tiểu thuyết của nhà văn Thuận 20 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Luận văn Thạc sĩ Vũ Thị Hạnh những sinh vật xấu xí và bẩn thỉu. Thậm chí, tên gọi – cái bản nguyên của con người họ cũng không còn giữ được cho riêng mình. Tiểu thuyết nói về những con người tha hương nhưng trong số đó, chỉ một phần họ được gọi bằng cái tên người (Mai Lan, Pát, Nát, Vân, Vy, Vượng), số còn lại – chiếm phần lớn – hoặc biến thành những kí hiệu (N, M, V, T, B), hoặc bị “vật hóa”: Sư tử, Mèo ốm, Đượi, Hà Mã, Gấu, những con chuột bẩn thỉu.
Kiếp tha hương, họ phải vật lộn với cuộc sống nhưng không được dung nạp, không được thừa nhận. Muôn nẻo đường đời chung một số phận: giam mình trong những toa tàu điện ngầm chất chứa thảm họa khôn lường; chen lấn nhau để được vào ở khu tập thể mà với người Pháp - đó là nơi dành cho “những con chuột bẩn thỉu”. May mắn lắm, họ mới thuê được một căn phòng tồi tàn trên tầng bảy áp mái chưa đủ chín mét vuông và luôn trong tình trạng báo động: không lò sưởi giữa mùa đông khi nhiệt độ xuống đến âm, không điều hòa khi cái nắng mùa hè lên đến bốn mươi hai độ.