Chương 1: NGƯỜI KỂ CHUYỆN ĐA DẠNG Người kể chuyện trong tác phẩm tự sự là người đảm nhận vai trò thuật lại câu chuyện. Dưới các góc nhìn, vị trí, hình thức, cách thức kể khác nhau, người kể chuyện đã kiến lập mối liên hệ đan xen mật thiết khó tách bạch với tác giả và nhân vật đồng thời thiết lập quan hệ người nói (kể) với người nghe (đọc). Bởi vậy nói đến nghệ thuật tự sự trước hết phải nói đến người kể chuyện, vị trí và vai trò của họ trong việc góp phần làm nên thành công của tác phẩm. Các ngôi kể Bất kì một tác phẩm tự sự nào dù ngắn hay dài, đậm nét hay mờ nhạt, dù có cốt truyện hay không có cốt truyện đều có sự xuất hiện của người kể chuyện.
Đúng như nhận định của Tz. Todorov: “người kể chuyện là yếu tố tích cực trong việc kiến tạo thế giới tưởng tượng. Không thể có trần thuật nếu thiếu người kể chuyện” và ông lí giải về vai trò của người kể chuyện: “người kể chuyện không những là người dẫn chuyện mà còn là người chiếu rọi, lí giải đối với các hiện tượng của thực tại. Người kể chuyện đánh giá sự kiện, bình phẩm sự kiện, bình phẩm nhân vật khi thì trực tiếp, khi thì gián tiếp và đôi lúc người kể chuyện tạm ẩn đi thì ta vẫn thấy sự có mặt của anh ta” [4, tr.
Lịch sử nghiên cứu văn học qua các thời kỳ cũng đã chứng minh vai trò, những biến chuyển và phát triển không ngừng của các dạng thức kể chuyện cũng như sự đa dạng, phong phú người kể chuyện trong tác phẩm tự sự bằng việc chỉ ra rằng: trong một tác phẩm có thể có một hoặc nhiều người kể chuyện. Anh ta có thể lộ diện hoặc giấu mặt; có thể kể chuyện ở ngôi thứ nhất, ngôi thứ hai hoặc ngôi thứ ba… Đúng như nhận định của tác giả Trần Đình Sử: “Một tác phẩm có thể có một hoặc nhiều người kể chuyện. Hình tượng người kể chuyện đem lại cho tác phẩm một cái nhìn và một sự đánh giá bổ sung về mặt tâm lý, nghề nghiệp hay lập trường xã hội cho cái 12 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com nhìn thế giới làm cho sự trình bày tái tạo con người và đời sống trong tác phẩm thêm phong phú, nhiều phối cảnh” [25, tr. Đọc Sa mạc chúng tôi nhận thấy đây là một trong những tiểu thuyết tiêu biểu về nghệ thuật kiến tạo đa dạng người kể chuyện và cách kể chuyện trong một tác phẩm.
Toàn bộ các câu chuyện đan xen trong tiểu thuyết đã được trần thuật chủ yếu bởi hai kiểu người kể chuyện đó là người kể chuyện giấu mặt và người kể chuyện lộ diện (người kể chuyện đồng thời là nhân vật). Phần này của luận văn chúng tôi sẽ tìm hiểu những sáng tạo, đổi mới nghệ thuật tiểu thuyết của nhà văn thông qua các kiểu người kể chuyện kể trên. Người kể chuyện giấu mặt Như trên đã nói, Sa mạc là tác phẩm đan xen nhiều câu chuyện kể và có nhiều người cùng tham gia kể chuyện. Song có thể nói xuyên suốt tác phẩm và đóng vai trò chính dẫn dắt cốt truyện là người kể chuyện giấu mặt.
Xuất hiện ở ngôi thứ ba, người kể chuyện giấu mặt không tham gia vào hành động truyện, không giữ vai trò chi phối, quyết định đối với toàn bộ diễn biến câu chuyện, nhưng cũng không thoát ly hoàn toàn vai trò dẫn dắt chuyện như trong tiểu thuyết mới mà xuất hiện như một nhân vật trung gian dõi theo các nhân vật và khách quan kể lại câu chuyện. Mặc dù tác phẩm được lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật trong lịch sử của đất nước Ma Rốc nhưng sự sáng tạo của nhà văn thể hiện qua người kể chuyện giấu mặt đã vượt xa việc “kể lại” một hiện thực lịch sử. Để câu chuyện kể khách quan, chân thực người kể chuyện đã không làm công việc của một người chép sử mà khéo léo biến nhân vật thành “nhân chứng sống” của câu chuyện. Ở tuyến truyện thứ nhất, Nour là “nhân chứng” trong cuộc hành hương gian khổ tìm miền đất hứa của cộng đồng du mục.
Người kể chuyện giấu mặt đã khéo léo di chuyển điểm nhìn vào nhân vật Nour và kể bằng điểm nhìn của cậu bé. Vì thế độc giả tưởng như tất cả đều là cảm nhận, 13 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com đánh giá của nhân vật Nour nhưng thực chất ẩn đằng sau Nour là sự bao quát của người kể chuyện giấu mặt. Chính điều này làm cho nghệ thuật kể chuyện trong tác phẩm trở nên cuốn hút hơn: “Mỗi ngày, khi đi qua trước khu trại, Nour nghe tiếng những người đàn bà khóc than, bởi một ai đó vừa mới chết trong đêm. Mỗi ngày, người ta đi xa hơn một chút trong tuyệt vọng và phẫn nộ và tim Nour càng se thắt lại.
Cậu nghĩ tới cái nhìn của lão tù trưởng đang bồng bềnh nơi nào xa lắc trên những ngọn đồi vô hình của đêm tối, rồi hướng về cậu trong phút giây ngắn ngủi, như một ánh phản chiếu và soi sáng cậu ở phần bên trong của chính cậu” [16, tr. Ở tuyến truyện thứ hai – câu chuyện kể về cuộc tìm kiếm “thiên đường hạnh phúc” của cô gái Lalla, người kể chuyện giấu mặt lại biến Lalla thành “trung tâm của tất cả các cảm nhận” tức là từ nhân vật Lalla các sự kiện và nhân vật khác đến với độc giả. Bởi vậy chúng ta thấy trong suốt hành trình khám phá thế giới của Lalla (từ thiên nhiên đến con người và xã hội; từ sa mạc hoang sơ châu Phi đến thành phố hiện đại châu Âu) người kể chuyện giấu mặt chỉ đóng vai trò dẫn dắt từ sự việc này đến sự việc khác còn hầu như toàn bộ là cái nhìn, sự cảm nhận, đánh giá của nhân vật: “Với Lalla, tất cả đều kỳ lạ và xa xôi, nhưng lại có vẻ thân tình. Lalla trông thấy trước mặt cô như bằng đôi mắt của một ai khác vùng sa mạc bao la ngời ngời ánh sáng.
Cô cảm nhận trên làn da của mình hơi gió từ miền nam đang thổi tung những đám mây cát. Cô cảm nhận dưới đôi bàn chân trần của mình, lớp cát nóng bỏng của những cồn cát. Cô cảm nhận rõ nhất trên đầu cô cái bát ngát của bầu trời trống rỗng, bầu trời không một bóng, nơi chỉ có một mặt trời chiếu sáng” [16, tr. Có thể nói tuyến truyện thứ hai này thể hiện rõ nhất sự đổi mới nghệ thuật tiểu thuyết của tác giả khi kiến tạo người kể chuyện.
Dường như anh ta có phép “tàng hình” lúc ẩn, lúc hiện, lúc kể chuyện bằng điểm nhìn của chính mình khi thì kể bằng điểm nhìn của nhân vật và đôi lúc thì nhượng toàn quyền cho nhân vật thay thế vị trí của mình 14 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com (nhân vật thành người kể chuyện) chính điều này làm cho câu chuyện được kể trong tác phẩm trở nên sinh động, hấp dẫn hơn. (Chúng tôi dẫn chứng và làm rõ vấn đề này tại phần di chuyển điểm nhìn ở mục 1. Người kể chuyện lộ diện Ở phần này chúng tôi chủ yếu khám phá kiểu người kể chuyện lộ diện là những nhân vật tham gia kể chuyện trong tác phẩm. Không phải chỉ để khẳng định đây là tác phẩm đa dạng người kể chuyện mà hơn thế chúng tôi muốn khẳng định Le Clézio đã rất thành công trong việc xây dựng hình tượng nhân vật người kể chuyện.
Như trên đã nói, Sa mạc là tác phẩm đan xen, lồng ghép giữa nhiều câu chuyện với nhau và có nhiều người cùng tham gia kể chuyện nên ngoài người kể chuyện giấu mặt, kể về cuộc hành trình tìm miền đất hứa của Nour và cộng đồng người du mục; câu chuyện về hành trình tìm kiếm “thiên đường hạnh phúc” của cô gái Lalla, trong tác phẩm còn có các nhân vật tham gia kể chuyện như: nhân vật Aamma với câu chuyện huyền thoại về người Đàn Ông Xanh; câu chuyện về mẹ của Lalla và tập tục sinh con của bộ tộc cô; nhân vật Naman với các câu chuyện kể về chú cá heo biết cứu người; chuyện chú chim sơn ca Balaabilou giải cứu nàng công chúa Leila xinh đẹp; chuyện chiếc nhẫn bị nguyền rủa; chuyện về những thành phố trắng bên kia bờ biển hay những câu chuyện về những chuyến đi biển vượt đại dương của ông cùng đồng đội; nhân vật Hartani với những câu chuyện kể bằng tay và cuối cùng là nhân vật Lalla từ người được nghe chuyện của các nhân vật trên đã trở thành người kể chuyện. Sự độc đáo của việc xây dựng người kể chuyện là nhân vật trong tác phẩm của Le Clézio ở chỗ ông không chỉ để nhân vật của mình kể tiếp câu chuyện của người kể chuyện chính (người kể chuyện giấu mặt) hay kể về những sự việc mình đã được nghe, thấy, chứng kiến có liên quan đến mạch truyện của tác phẩm mà các nhân vật là người kể chuyện có thể kể bất cứ 15 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com chuyện gì kể cả chuyện không liên quan đến các câu chuyện của người kể chuyện giấu mặt (ví như những câu chuyện cổ tích, những truyền thuyết mà nhân vật Naman thường kể). Nhờ đó mà Le Clézio đã đưa vào tiểu thuyết của mình một cách hài hoà rất nhiều các thể loại như: thơ ca, truyền thuyết, truyện cổ tích. Nói đến người kể chuyện lộ diện – nhân vật của tác phẩm trước hết phải kể đến nhân vật Naman.
Trong Sa mạc nhân vật Naman là ông lão làm nghề đánh cá song lần nào ông ta xuất hiện cũng với vai trò là người kể chuyện “chuyên nghiệp”. Tài năng của ông thể hiện trong tác phẩm không phải là tài đánh cá mà là tài kể chuyện. Ông luôn biết cách thu hút người nghe chuyện bằng những cách thức khác nhau như: kể bằng giọng điệu hút hồn hoặc chọn khung cảnh phù hợp với câu chuyện hay là dùng cách nhấn mạnh các từ ngữ, các yếu tố kịch tính để người nghe chú ý: “nghe giọng nói trịnh trọng của Naman người ta tưởng đâu thời gian không còn tồn tại nữa hoặc nó đã lùi lại phía sau vào một thời gian khác, xa xôi và thật êm đềm” [16, tr. 172] và “ Ông lão Naman có cách đặc biệt để nói, một cách chậm rãi: Mlaaoune - bị nguyền rủa bởi Thượng đế khiến bọn trẻ phải rùng mình” [16, tr.
Xây dựng nhân vật Naman thành người kể chuyện “chuyên nghiệp” với tài kể chuyện hút hồn thính giả trong tác phẩm không phải là ý đồ chính của tác giả mà hơn thế đây chính là nhân vật thể hiện nét độc đáo trong nghệ thuật xây dựng người kể chuyện của nhà văn.