CHƯƠNG 1 LÝ VĂN SÂM - CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP VĂN HỌC Lý Văn Sâm là nhà văn có cuộc đời nhiễu trải nghiệm. Tuổi thơ ông gắn bó với “nơi nhau rin” — quê ngoại thân yêu mà ông đã sống những năm tháng tuổi thơ. Quê hương đã ảnh hưởng rất nhiều đến tâm hồn và trang viết của Lý 'Văn Sâm. Không những thế, cuộc đời ông còn có những năm tháng bôn ba, xa quê nhà để học hành, tạo lập sự nghiệp.
Ông còn tích cực tham gia cách mạng, tham gia nhiều phong trào. tranh ở Đồng Nai và Sài Gòn. Chính quê hương, thời đại và chút năng khiếu văn chương đã đưa Lý Văn Sâm trở thành một nhà báo, nhà văn của đắt Đồng Nai và của miền Nam. Đặc biệt, Lý Vain Sâm thành công với thể tài “truyện đường rừng”.
Trong mạch "truyện đường rừng” Việt Nam nửa đầu thế ki XX, ông đã có những đóng góp nhất định cho thể tài này. VÀI NÉT VỀ CUỘC ĐỜI CỦA LÝ VĂN SÂM 1. Cuộc đời gắn bó với "nơi nhau rún” “Nơi nhau rún” là tiếng gọi yêu thương mà Lý Văn Sâm thường chỉ về nơi minh da sinh ra. Đó là vùng đất Tân Uyên "rừng thắm sông dài”.
Hình ảnh quê hương ấy ảnh hưởng sâu sắc đến tâm hồn, trang viết và trở thành không gian nghệ thuật trong nhiễu *truyện đường rừng” của Lý Văn Sâm. Nhiều tài liệu cho rằng, Lý Văn Sâm (1921 - 2000) sinh ở làng Bình Long, huyện Vĩnh Củu, tính Biên Hoà. Nhưng theo tác giả Bùi Quang Huy trong Lý Văn Sâm ~ nha văn đường rừng thì Lý Văn Sâm sinh ra ở quê ngoại, ấp Ông Linh, làng Tân Thuận, quận Tân Uyên, tính Biên Hoà (cũ). Trong bài viết Kỷ niệm sâu sắc thời thơ ấu của tôi, Lý Văn Sâm cũng từng nói: “Cách.
đây sáu mươi bảy năm, vào giữa khuya một đêm mùa xuân, tôi đã cất tiếng chảo đời dưới một mái tranh nghèo ở xóm Ông Lình, làng Tân Thuận, thuộc quan Tan Uyên cũ (bay giờ Tân Uyên thuộc tỉnh Sông Bé)” [16, tr. H1] 1s "Tuổi tho ông gắn bó với quê ngoại Tân Uyên. Dù nơi đây xưa kỉa vốn là vùng rừng núi hoang vu. “Địa bàn Tân Uyên khá rộng, bao gồm nhiều làng, xã miệt thượng nguồn hai bên bờ sông Đồng Nai” [16, tr.
Tác giả Bùi (Quang Huy cũng từng trích hồi ký Qu hương rừng thẳm sông dài của nhà thơ Huỳnh Văn Nghệ như sau: “Quê hương Tân Uyên rừng thẩm sông dai của tôi đó. Dân làng tôi từ đời nào tới nay đã quen với tiếng khi ho cò gáy, tiếng cọp thét beo gầm và tiếng thác Trị An ầm ầm trong những đêm thanh vắng. Củi thì lên rừng kiếm, nước thì xuống sông gánh, nhưng gạo thì dân làng chỉ đủ ăn một năm có mấy. tháng mà thôi.
Rừng thiêng sông dữ luôn luôn đe doạ cuộc sống của người dân. Ngơi tay cày cuốc là cây rừng cỏ đại trở về. Ngủ quên một có thể mắt một mùa vì bị voi giày, bị heo rừng ủi sạch. Mỗi năm, mỗi mùa nước lũ, hồi hộp lo sợ từng phút từng giờ” [16, tr.
Chính sự hoang vu, heo hút của vùng đất này mà không ít lần nhà văn tự. nhận “Toi sinh ở trong rừng” [16, tr. Đắt rừng Tân Uyên trở thành “quê nhau rún” và thấm sâu vào tâm hồn của Lý Văn Sâm. Trong Thâm u và cao.
cá, phần đầu in trong tập Kỏn Tró, nhà văn viết: “Trọn bảy năm, tâm hồn thơ. đại của tôi đã thắm sâu bóng núi, hình cây, tiếng chim, lời suối” [17, tr. Tuy nhiên, không hẳn vì Lý Văn Sâm sinh ra và có những năm tháng, sống ở quê ngoại thì ông mới gắn bó với “nơi nhau rúr Bởi cuộc đời ông còn có những năm tháng bôn ba lo công danh, lập sự nghiệp bằng con đường học vấn. Năm mười tuổi, Lý Văn Sâm được gia đình “đưa ra tỉnh học và lẫn lần xa mãi cảnh rừng xanh, núi thảm” [16, tr.
Tinh ly mà Lý Văn Sâm dén hoc là thị xã Biên Hoà (trước 1945 có tên là Bình Trước), “là một cái xã hội nho nhỏ, ồn ào chút định trong buổi sáng và buổi trưa; buổi chiều phố xá thưa thớt và chợ Bình Trước vắng ngất” [16, tr. Lý Văn Sâm học tiểu học tại đây. So với nhiều thanh niên cùng thời, Lý Văn Sâm là người được học 16 hành từ tế, Lý Văn Sâm cũng chịu ảnh hưởng từ những người thầy của mình. Trong đó có nghệ nhân mù Năm Trừu.
“Chính tiếng sáo của Bác Năm Trừu đã thôi vào tâm hồn thơ trẻ Lý Văn Sâm những khúc ca tình tự đầu tiên của. Đó còn là "tiếng sáo phảng phất tiếng róo gọi của quê hương, thấm đậm hào khí Đồng Nai thi vị và anh hùng” đối với nhà văn Lý Văn Sâm. khi ông phải sống xa nơi chôn nhau cắt rồn của mình” [16, tr. gỡ với nghệ nhân này cũng đã khơi nguồn cảm hứng để sau này Lý Văn Sâm.
sáng tác Cây nhị sông Phổ. Lý Văn Sâm còn có những năm tháng học tại Sài “Gòn. Việc học dé dang vì nhiều lí do, ông trở lại Biên Hoà. Cuộc gặp gỡ với soạn giả sân khẩu Trần Hữu Trang tại Biên Hoà cũng mở ra bước ngoặt trong cuộc đời Lý Văn Sâm.
Chính soạn giả Trần Hữu Trang đã khuyến khích Lý 'Văn Sâm viết tuồng, soạn kịch. Vở Mũi tén điệt bạo được soạn giả Trần Hữu. Trang nhận xét: “Em có khiểu văn chương đó. Mà tuằng này của em không hát được đâu.
Không phải tuồng bết mà tại em nói toàn chuyện “bị ở tù như. Có dip qua sẽ dẫn dắt em thêm” [16, tr. Sau này Lý Văn Sâm và Trần Hữu Trang còn cộng tác trong một vài vở tuồng. nhờ Trần Hữu Trang mã các vở kịch của Lý Văn Sâm được diễn ở các rạp lớn tại Sài Gòn.
Trong số đó có vở [Vàng và Sâu lệnh. Lý Văn Sâm và Trần Hữu Trang còn gặp gỡ trong những ngày tranh tranh đấu ác liệt ở Sải Gòn. Sau đó, Lý Văn Sâm theo học tại trường trung học tư thục. Đắc Hàm ở Huế.
Sau chuyển sang trường trung học Phú Xuân của Đốc học Cao Xuân Chiểu. “Những năm tháng lưu lại trên đất kinh kì đã đem đến cho Lý Văn Sâm nhiều kỷ niệm. Ngoài vẻ đẹp cỗ kính dễ gợi cho bắt cứ tâm hôn trai trẻ nào cảm xúc u hoài, Huế còn là đất văn chương, nghệ thuật. Tại trường Phú.
Xuan, anh Sâm đã được học các giáo sư Hoài Thanh và Thanh Tinh” (16, t 26]. Những bài thơ đầu tiên cũng được ra đời trong khoảng thời gian này. 7 Nhưng đó là những bài thơ “Toàn chuyện mộng mơ, yêu đương gì lãng xet” [16, tr. 27] ‘Nhiing nim bén ba dy da gidp cho Ly Văn Sâm nhiều vốn sống và kinh nghiệm để viết.
Nhưng có lẽ cuộc đời ông thực sự gắn bó với “nơi nhau rún”' khi cha ông mắt. Ông phải về gánh vác sự nghiệp lò than ở vùng Mã Đà - Trị An do cha ông để lại. “Đang là một kẻ sĩ mang hồn thơ lang thang trong thiên hạ, tiếng gọi gia đình đã kéo tôi trở về nơi nhau rún” [16, tr. Ông dừng 'bước giang hồ trở thành ông chủ lò than nối nghiệp cha.
Nhu vay, ông gắn bó với quê hương “nơi nhau rún” một phần vì ông sinh ra và có những năm tháng tuổi thơ ở nơi ấy, một phần vì kiện khách quan của gia đình. Tiếp quản lò than của cha để lại, “Tôi đầu quen ăn cơm. Mọi, Wg nude mạch và cùng các ủr rữ hát đối dưới trăng rằm. Đêm đêm tôi thức bên đèn giữa tiếng ngáy của Sơn Lâm say giấc và để cho lòng mình chảy.
thành mực trên giấy tring” [17, tr. Ký ức tuổi thơ nơi quê ngoại, những. năm tháng sống và cai quản lò than ở vùng Trị An đã làm cho tâm hồn ông. gắn bó máu thịt với quê hương, với “nơi nhau rún” ấy.
Hình ảnh quê hương Tân Uyên nói riêng, “hồn thiêng sông núi đất Đồng. 14] không những thấm sâu trong tâm hồn mà còn ảnh hưởng sâu. sắc đến trang viết của Lý Văn Sâm. Trong nhiều bài ký, tạp văn và những tác.
phẩm khác của mình, ông thường nhắc đến quê hương bằng tắt cả tình yêu. thương và sự gắn bó. Ông thường gọi quê hương là “nơi cố quán”, là “1 lên cổ địa”. Trong Mười lãm năm hận ứ, ông viết: "Tuy phải xa quê hương nhiều năm, nhưng không lúc nào là lúc tôi quên lãng hình cây, bóng núi nơi cố quán.
Quê hương đã khắc sâu trong lòng tôi bao kỷ niệm êm đềm. Nước sông, Mê Nam dẫu ngọt nhưng sao ngọt bằng nước sông Đồng Nai, miền cố địa” 20, tr 41]. Đặc biệt, quê hương "rừng thẩm sông dai”, "hồn thiêng sông núi ấy đã trở thành không gian nghệ thuật trong nhiều “truyện đường rừng” của. Chi trong tập truyện Kỏn 7?ó, hình ảnh rừng núi, suối ngàn, địa danh, con người đất Đồng Nai nhiều lần được tác giả nhắc đến: Thác Mu Mi, thác Trị An, sông Mã Đà, dòng sông Bé, sông La Ngà, núi Bạch Hỗ, núi Gia Nhang, người Châu Mạ, sóc Mọi Cao Cang, Định Quán,.
Sự xuất hiện nhiều lần đó là lí do để tác giả Nguyễn Văn Sâm cho rằng: “ở đây (chỉ “truyện đường rừng” của Lý Văn Sâm) tác giả luôn luôn nhắc đến quê hương (Tân Uyên) nên tôi cho rằng phần này không quan trọng chỉ đánh dấu được ảnh. hưởng quê hương lên tác phẩm của Lý Văn Sâm mà thôï” [4]. Nhà phê bình Bùi Công Thuần cũng đồng quan điểm như thế: “không gian nghệ thuật cuả Lý Văn Sâm tuy trải rộng nhưng đọng lại đậm đặc thiên nhiên Đồng Nai, từ Biên Hoả, đến Túc Trưng, Định Quán, La Ngà, Xuân Lộc. Không gian này bao gồm những vùng rừng núi ngày xưa, cả quê cuả tác giả, với những.
truyền thuyết, những sự tích dân gian và những kỷ niệm của tác gia” [48]. Gắn bó sâu sắc với “nơi nhau rin” nên Lý Văn Sâm không thể không chịu ảnh hưởng của vùng đất đó, không thể không viết về nó. Cảng không thể phủ nhận rằng, chính nhân tố quê hương góp phần đưa Lý Văn Sâm đến với “truyén đường rừng”. "Tác phẩm phiêu lưu, đường rừng của Lý Văn Sâm sinh ra vì hình ảnh quê hương ông, đập vào tâm não” [45] 1.
Cuộc đời gắn với các phong trào đấu tranh của đất Đồng Nai và Nam Bộ Cuộc đời Lý Văn Sâm không chỉ gắn bó với “nơi nhau rún” mà còn gắn. với nhiều sự kiện trọng đại của mảnh đất quê hương. Những phong trào đấu. tranh của đắt Đồng Nai và Nam Bộ đã ghi dầu tên tuổi Lý Văn Sâm vào trang sử nơi đây.