Mở đầu cho quá trình hình thành Tập đoàn theo phương thức này là một công ty thành lập các chi nhánh hoặc công ty TNHH một thành viên ở các địa phương khác trong nước hoặc ở cả nước ngoài. Phương thức thứ hai là các công ty đã hình thành và đang hoạt động tự nguyện hợp tác, liên kết với nhau thành lập một công ty mẹ. Ví dụ trong thực tế có 10 công ty đang hoạt động trong lĩnh vực sản xuất, kinh doanh giấy hợp tác lại thành lập một công ty cổ phần với 10 cổ đông sáng lập là pháp nhân. Các công ty con vẫn là những pháp nhân độc lập nhưng có trách nhiệm thực hiện các quyết định do đại hội đồng cổ đông của công ty mẹ thông qua.
Theo phương thức này, Tập đoàn được hình thành theo trình tự ngược lại: Các công ty con ra đời trước, công ty mẹ ra đời sau và là kết quả của sự tập trung hoá về tài chính. Sự hình thành các Tập đoàn theo liên kết “cứng” đảm bảo sự bền vững hơn trong mối quan hệ giữa các thành viên trong Tập đoàn. Quan trọng hơn là Tập đoàn khai thác được thế mạnh của các công ty độc lập, do đó không trực tiếp vi phạm quy định của Luật cạnh tranh và chống độc quyền. + Liên kết hỗn hợp: là sự kết hợp của hai loại trên.
Đây là hình thức phát triển cao nhất của Tập đoàn kinh tế. Tập đoàn được hình thành trên cơ sở xác lập và kiểm soát thống nhất về mặt tài chính. Các doanh nghiệp thành viên chịu sự chi phối về tài chính của một công ty gọi là công ty mẹ (Holding company) thông qua quyền sở hữu cổ phiếu. Hoạt động của cả Tập đoàn và các công ty con được mở rộng ra rất nhiều lĩnh vực từ tài chính đến hoạt động sản xuất, thương mại và dịch vụ khác nhau và giữa các công ty con trong Tập 14 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com đoàn không nhất thiết phải có mối liên hệ về sản phẩm, công nghệ hay kỹ thuật.
Hình thức này hiện nay đang dần phổ biến. Về hình thức biểu hiện: có các kiểu sau: + Cartel: là một Tập đoàn kinh tế bao gồm các công ty cùng sản xuất một loại sản phẩm hoặc dịch vụ kinh doanh, thực hiện mối liên kết theo chiều ngang nhằm hạn chế sự cạnh tranh bằng sự thoả thuận thống nhất về giá cả, phân chia thị trường tiêu thụ, nguyên liệu, thống nhất về chuẩn mực, kiểu cách, mẫu mã. Cartel thường có mặt ở những thị trường bị chi phối mạnh bởi một số loại hàng hóa nhất định, nơi có ít người bán và thường đòi hỏi những sản phẩm có tính đồng nhất cao. Nhược điểm của hình thức này là dễ tan vỡ do sản xuất và tiêu thụ vẫn tiến hành độc lập nên một số thành viên có thể phá bỏ hợp đồng.
+ Syndicate: Là tổ chức liên minh giữa các nhà tư bản độc lập về mặt pháp lý nhưng không độc lập về thương mại mà có một ban quản trị chung quản lý việc tiêu thụ sản phẩm. Đây là loại liên minh độc quyền cao hơn, ổn định hơn so với Cartel. + Trust: là tổ chức độc quyền mang hình thức công ty cổ phần. Các thành viên tham gia hoàn toàn mất tính độc lập, họ chỉ là những cổ đông của công ty.
+ Consortium: là liên minh giữa các nhà tư bản độc quyền đa ngành. Các thành viên tham gia có mối liên hệ với nhau về mặt kinh tế, kỹ thuật. Công ty mẹ đầu tư vào các công ty khác thành công ty con nhằm tạo thế lực tài chính mạnh để kinh doanh. Hình thức này gồm cả liên kết dọc và liên kết ngang.
+ Concern: là một tổ chức Tập đoàn kinh tế được áp dụng phổ biến hiện nay dưới nhiều hình thức. Công ty mẹ đầu tư vào các công ty con và điều hành hoạt động của Tập đoàn. Mục tiêu hình thành Tập đoàn là tạo sức mạnh tài chính để phát triển kinh doanh, hạn chế rủi ro, hỗ trợ mạnh mẽ nghiên cứu 15 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com khoa học, ứng dụng công nghệ mới, áp dụng phương pháp quản lý hiện đại. Các công ty con hoạt động trong nhiều lĩnh vực như sản xuất, thương mại, ngoại thương, dịch vụ có liên quan; chịu trách nhiệm hữu hạn trong phạm vi hoạt động nhằm thực hiện lợi ích chung của Tập đoàn thông qua các hợp đồng kinh tế, các khoản vay tín dụng hoặc đầu tư.
Mô hình này được áp dụng phổ biến hiện nay do nó có nhiều tác dụng tích cực trong việc thúc đẩy sự phát triển và liên kết giữa các thành viên. + Conglomerate: là Tập đoàn kinh doanh đa ngành, các công ty thành viên có ít mối quan hệ hoặc không có mối quan hệ về công nghệ nhưng có quan hệ chặt chẽ về tài chính. Tập đoàn này thực chất là một tổ chức tài chính đầu tư vào các công ty kinh doanh để hỗ trợ vốn đầu tư cho các công ty thành viên hoạt động có hiệu quả. + Tập đoàn đa quốc gia (MNC): là sự liên kết giữa các đơn vị sản xuất khác nhau trên quy mô quốc tế, theo chiều dọc hoặc chiều ngang, dưới hình thức trực tiếp trong sản xuất hay gián tiếp qua lĩnh vực lưu thông.
Đó là biểu hiện của quá trình phân công lao động và xã hội hoá nền sản xuất trên quy mô quốc tế. Về hình thức, chúng có một công ty mẹ đặt trụ sở tại một quốc gia tư bản phát triển và thường mang quốc tịch của nước đó và có nhiều công ty chi nhánh phụ thuộc vào công ty mẹ ở nước ngoài. + Tập đoàn xuyên quốc gia (TNC): là sản phẩm của sự liên minh giữa những nhà tư bản có thế lực nhất, các Tập đoàn này có quy mô mang tầm quốc tế, có hệ thống chi nhánh dày đặc ở nước ngoài với mục đích nâng cao tỷ suất lợi nhuận thông qua việc bành trướng quốc tế. Cơ cấu tổ chức của Tập đoàn này bao gồm công ty mẹ thuộc sở hữu của các nhà tư bản nước chủ nhà và hệ thống các công ty con ở nước ngoài và quan hệ phụ thuộc lẫn nhau chủ yếu về tài chính, công nghệ, kỹ thuật.
Các công ty con ở nước ngoài có thể mang hình thức công ty 100% vốn nước ngoài, hoặc công ty hỗn hợp, công ty liên doanh với hình thức góp vốn cổ phần. Tuy nhiên, dù là hình thức nào thì 16 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com các công ty đó thực chất cũng là những bộ phận của một tổ hợp, quyền kiểm soát chủ yếu về đầu tư, sản xuất kinh doanh vẫn thuộc về những công ty tư bản nước mẹ. Về kiểu liên kết và tổ chức Tổ chức liên kết trong hầu hết các Tập đoàn kinh tế đều thông qua mối liên kết chính yếu là liên kết công ty mẹ - công ty con. Công ty mẹ đầu tư toàn bộ hoặc một phần vốn chi phối vào các công ty con.
Công ty con có tư cách pháp nhân, hạch toán độc lập với công ty mẹ. Mối liên kết được duy trì hoặc chấm dứt qua việc công ty mẹ tiếp tục duy trì hay rút vốn đầu tư vào công ty con. Hầu hết công ty mẹ thường nắm quyền lãnh đạo, chi phối hoạt động của các công ty con về mặt tài chính và chiến lược phát triển. Ngoài liên kết vốn bằng hình thức công ty mẹ - công ty con, một số Tập đoàn còn liên kết bằng tài chính nhưng chưa đến mức độ quan hệ công ty mẹ - công ty con (tỷ lệ góp vốn chưa đến mức độ chi phối các công ty tham gia liên kết) và thu hút các doanh nghiệp không liên kết về vốn vào các quan hệ kinh tế với các doanh nghiệp trong Tập đoàn như gia công, cung cấp bán thành phẩm, phân phối, tiêu thụ sản phẩm hoặc chuyển giao công nghệ, thương hiệu của Tập đoàn.3 Vai trò của các Tập đoàn kinh tế Hoạt động của các Tập đoàn kinh tế có vai trò và ý nghĩa hết sức to lớn trong nền kinh tế của một quốc gia.
Thứ nhất, Tập đoàn kinh tế cho phép huy động các nguồn lực vật chất, lao động và vốn trong xã hội vào quá trình kinh doanh tạo ra sự hỗ trợ trong việc cải tổ cơ cấu sản xuất, hình thành những công ty hiện đại, quy mô, có tiềm lực kinh tế lớn. Sự hoạt động sôi động của các Tập đoàn kinh tế góp phần làm cho cơ cấu sản xuất có sự dịch chuyển từ hàng hoá cần nhiều sức lao động sang hàng hoá cần nhiều vốn và công nghệ, tập trung vào những sản 17 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com phẩm có giá trị bổ sung cao. Cơ cấu công nghiệp của các nước NIEs châu Á có sự đổi mới từ những năm 1980 trở lại đây, với sự xuất hiện của nhiều ngành đại diện cho cuộc cách mạng khoa học - công nghiệp. Sự dịch chuyển cơ cấu công nghiệp ở NIEs châu Á đã chứng minh cho sự đóng góp to lớn của các Tập đoàn kinh tế.
Đặc biệt, trong các ngành công nghiệp chế tạo ôtô, nhiều Tập đoàn đã vượt lên trở thành những đối thủ đáng gờm đối với các công ty chế tạo ôtô ở phương Tây như Chaebol Samsung, Hyundai của Hàn Quốc…Việc hình thành Tập đoàn kinh tế cho phép phát huy lợi thế kinh tế có quy mô lớn, khai thác triệt để thương hiệu, hệ thống dịch vụ đầu vào, đầu ra và dịch vụ chung của Tập đoàn. Việc hình thành các Tập đoàn kinh tế lớn đã hạn chế tối đa sự cạnh tranh giữa các doanh nghiệp thành viên, thông qua mối liên hệ chặt chẽ giữa các doanh nghiệp thành viên để thống nhất phương hướng và chiến lược kinh doanh chung, nâng cao khả năng cạnh tranh của cả Tập đoàn và mỗi doanh nghiệp thành viên, tối đa hóa lợi nhuận từ đó nâng cao khả năng cạnh tranh của nền kinh tế. Mô hình Tập đoàn kinh tế cũng có lợi cho việc lưu động tài sản, phân phối hợp lý các yếu tố sản xuất trong phạm vi rộng, thúc đẩy sự tự điều chỉnh tài sản trong xã hội; nâng cao hiệu suất sử dụng tài sản. Thứ hai, Tập đoàn kinh tế góp phần mở rộng phân công lao động quốc tế và hợp tác quốc tế, đẩy nhanh quá trình phát triển.
Trong chiến lược kinh doanh, các Tập đoàn kinh tế tìm mọi biện pháp để đạt được mục tiêu tối đa hoá lợi nhuận, trước hết là khai thác các lợi thế so sánh quốc gia trong quan hệ kinh tế quốc tế.