Luận văn: Nhận thức về khác biệt văn hóa trong quyết định bảo lãnh gia đình IRB

Phân tích cách Ủy ban Di trú và Tị nạn (IRB) Canada xem xét yếu tố văn hóa trong các quyết định bảo lãnh gia đình và ảnh hưởng đến người nhập cư.

Trường đại học

University of Toronto

Chuyên ngành

Laws

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Thesis

2011

159
1
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Hiểu đúng khác biệt văn hóa trong quyết định bảo lãnh IRB

Hội đồng Di trú và Tị nạn Canada (IRB) đóng vai trò then chốt trong hệ thống pháp luật của quốc gia, đặc biệt là trong các quyết định bảo lãnh gia đình. Một mặt, luật di trú Canada đặt mục tiêu đoàn tụ gia đình, coi đây là một trong những trụ cột chính sách. Mặt khác, IRB cũng thực hiện chức năng quản lý, đảm bảo rằng các mối quan hệ được trình bày là chân thật và không nhằm mục đích gian lận di trú. Trọng tâm của quá trình này là việc đánh giá độ tin cậy (credibility assessment) của các bên liên quan. Tuy nhiên, khi các đương đơn đến từ những nền văn hóa khác nhau, việc đánh giá này trở nên vô cùng phức tạp. Nghiên cứu của Sarom Bahk (2011) cho thấy các thành viên hội đồng IRB thường phải đối mặt với những thách thức trong việc diễn giải các chuẩn mực và thực hành văn hóa xa lạ. Họ có nguy cơ áp đặt các tiêu chuẩn của bối cảnh văn hóa Canada lên những mối quan hệ được hình thành trong các xã hội có cấu trúc gia đình và hôn nhân khác biệt. Điều này tạo ra một rào cản vô hình, nơi người nộp đơn không chỉ phải chứng minh tình cảm mà còn phải "thể hiện" mối quan hệ của mình theo cách mà thành viên hội đồng cho là "phù hợp" với văn hóa của họ. Sự khác biệt trong nhận thức này là trung tâm của nhiều quyết định từ chối hồ sơ bảo lãnh.

1.1. Bối cảnh pháp lý của việc bảo lãnh gia đình tại Canada

Luật Di trú và Bảo vệ Người tị nạn (IRPA) của Canada nêu rõ mục tiêu "đảm bảo các gia đình được đoàn tụ tại Canada". Tuy nhiên, luật cũng yêu cầu các viên chức phải xác định tính chân thật của mối quan hệ để ngăn chặn "hôn nhân tiện lợi" (marriages of convenience). Quá trình này đặt IRB, đặc biệt là Ban Kháng cáo Di trú (IAD), vào vị thế phải đưa ra phán quyết về các khía cạnh thân mật và riêng tư nhất của cuộc sống con người. Các quyết định này không chỉ là những văn bản pháp lý mà còn là sự phản ánh chính sách của nhà nước về cấu trúc xã hội Canada: ai được chào đón và ai bị loại trừ. Do đó, mỗi phán quyết về bảo lãnh vợ chồng khác quốc tịch hay các thành viên gia đình khác đều góp phần định hình bản sắc quốc gia và cách Canada nhìn nhận các nền văn hóa thiểu số.

1.2. Đánh giá tín nhiệm Thách thức cốt lõi trong hồ sơ bảo lãnh

Trong các phiên điều trần IAD, lời khai bằng miệng thường là nguồn bằng chứng chính. Do đó, việc đánh giá tín nhiệm của người bảo lãnh và người được bảo lãnh trở thành yếu tố quyết định. Thành viên IRB phải phân tích sự nhất quán trong lời khai, các bằng chứng tài liệu và hành vi của các bên. Tuy nhiên, các tiêu chí đánh giá này có thể bị ảnh hưởng bởi những giả định ngầm về văn hóa. Ví dụ, một cặp đôi có thể không thể hiện tình cảm theo cách lãng mạn kiểu phương Tây, nhưng mối quan hệ của họ lại hoàn toàn chân thật trong bối cảnh văn hóa của họ. Sự thiếu nhạy bén về văn hóa có thể khiến thành viên IRB diễn giải sai các tín hiệu, dẫn đến kết luận tiêu cực về tín nhiệm và cuối cùng là từ chối hồ sơ. Đây là một thách thức lớn trong việc chứng minh quan hệ thật.

II. Rủi ro từ định kiến văn hóa trong quyết định bảo lãnh IRB

Một trong những thách thức lớn nhất trong các quyết định bảo lãnh gia đình tại IRB là sự tồn tại của các định kiến văn hóa của viên chức di trú. Những định kiến này thường xuất phát từ chủ nghĩa bản chất (essentialism) - một cách nhìn nhận văn hóa như một thực thể tĩnh tại, đồng nhất và có các quy tắc rõ ràng. Khi một thành viên IRB áp dụng quan điểm này, họ có xu hướng mong đợi người nộp đơn phải hành xử theo một kịch bản văn hóa rập khuôn. Bất kỳ sự sai lệch nào so với "chuẩn mực" được hình dung sẵn đều có thể bị xem là dấu hiệu của sự không trung thực, làm suy yếu độ tin cậy của hồ sơ. Ví dụ được Sarom Bahk trích dẫn về cặp đôi người Sikh ở Ấn Độ cho thấy, việc cô dâu lớn hơn tuổi kết hôn "điển hình" hay thiếu các nghi lễ truyền thống đã bị viên chức di trú sử dụng làm bằng chứng chống lại tính chân thật của cuộc hôn nhân. Cách tiếp cận này không chỉ đơn giản hóa một cách nguy hiểm các nền văn hóa đa dạng mà còn đặt một gánh nặng chứng minh (burden of proof) bất công lên vai người nộp đơn. Họ buộc phải điều chỉnh câu chuyện của mình cho vừa với những khuôn mẫu có sẵn, thay vì được đánh giá dựa trên thực tế phức tạp và đa dạng của mối quan hệ.

2.1. Chủ nghĩa bản chất Cái bẫy của việc diễn giải văn hóa

Chủ nghĩa bản chất văn hóa đối xử với các nền văn hóa như những "chiếc hộp" được đóng gói gọn gàng với nội dung riêng biệt. Cách nhìn này bỏ qua sự thật rằng văn hóa luôn biến đổi, không đồng nhất và có nhiều sự khác biệt nội tại giữa các thành viên. Nó tạo ra hình ảnh một chiều về các nền văn hóa "khác", trong khi ngầm định văn hóa phương Tây là tiến bộ và "bình thường". Trong các quyết định của IRB, điều này thể hiện qua việc thành viên hội đồng dựa vào những hiểu biết hạn hẹp hoặc lỗi thời về phong tục tập quán hôn nhân của một cộng đồng. Họ có thể cho rằng mọi cuộc hôn nhân sắp đặt (arranged marriage) đều phải tuân theo một quy trình giống hệt nhau, và bất kỳ sự khác biệt nào cũng là đáng ngờ. Điều này phớt lờ thực tế rằng ngay cả các truyền thống lâu đời cũng thay đổi và được diễn giải khác nhau theo từng gia đình và cá nhân.

2.2. Gánh nặng chứng minh và việc thể hiện văn hóa

Khi thành viên IRB có những kỳ vọng văn hóa định sẵn, người nộp đơn phải đối mặt với một nhiệm vụ kép. Họ không chỉ phải cung cấp bằng chứng về mối quan hệ mà còn phải "thể hiện" (perform) mối quan hệ đó theo cách phù hợp với khuôn mẫu của người ra quyết định. Họ phải chứng tỏ rằng mối quan hệ gia đình của họ tuân thủ các chuẩn mực văn hóa mà IRB cho là "đích thực". Thất bại trong việc "thể hiện" đúng cách này có thể dẫn đến quyết định tiêu cực, bất kể mối quan hệ có thật sự chân thành hay không. Điều này đặc biệt gây khó khăn cho những cá nhân có danh tính giao thoa (intersectional identities) hoặc những người không tuân theo các truyền thống một cách cứng nhắc, tạo ra một rào cản pháp lý dựa trên sự hiểu lầm văn hóa.

III. Phương pháp phân tích khác biệt văn hóa trong quyết định IRB

Để phân tích sâu hơn về cách các yếu tố văn hóa trong hồ sơ bảo lãnh được xử lý, cần áp dụng các khung lý thuyết mạnh mẽ. Luận án của Bahk sử dụng hai công cụ chính: Lý thuyết kiến tạo về văn hóa (Constructivist Accounts of Culture) và Lý thuyết Phê phán Chủng tộc (Critical Race Theory). Cách tiếp cận kiến tạo xem văn hóa không phải là một bộ quy tắc bất biến mà là một quá trình năng động, được tạo ra và tái tạo liên tục thông qua tương tác xã hội. Văn hóa là một "khung ý nghĩa chung", linh hoạt, lai ghép và luôn tiến hóa. Điều này trái ngược hoàn toàn với chủ nghĩa bản chất. Theo cách nhìn này, không có một cách "đúng" duy nhất để thực hành một nền văn hóa. Các thành viên IRB, nếu áp dụng lăng kính này, sẽ cởi mở hơn với sự đa dạng trong các mối quan hệ và tránh việc đánh giá dựa trên các khuôn mẫu cứng nhắc. Họ sẽ nhận ra rằng các giá trị và thực hành văn hóa có thể được tranh luận và thay đổi theo thời gian, ngay cả trong cùng một cộng đồng. Đây là nền tảng để xây dựng một quy trình xét duyệt công bằng và nhạy bén hơn.

3.1. Tiếp cận kiến tạo Nhìn nhận văn hóa như một quá trình

Theo quan điểm kiến tạo, các nền văn hóa được định hình bởi lịch sử, chính trị và sự tương tác với các nhóm khác. Các chuẩn mực văn hóa không tồn tại một cách tự nhiên mà là sản phẩm của các cuộc đấu tranh quyền lực và đàm phán ý nghĩa. Ví dụ, vai trò gia đình trong hôn nhân ở một quốc gia có thể thay đổi đáng kể do các yếu tố như đô thị hóa, giáo dục và di cư. Một thành viên IRB được trang bị hiểu biết này sẽ không mặc định rằng một cặp vợ chồng đến từ một nền văn hóa cụ thể phải có sự tham gia của gia đình theo một cách nhất định. Thay vào đó, họ sẽ xem xét hoàn cảnh cá nhân của cặp đôi và hiểu rằng truyền thống có thể được diễn giải theo nhiều cách khác nhau. Cách tiếp cận này giúp phá vỡ những hình ảnh sai lệch và thúc đẩy một sự hiểu biết sâu sắc hơn về thực tế cuộc sống của người nộp đơn.

3.2. Lý thuyết Phê phán Chủng tộc và cấu trúc pháp lý

Lý thuyết Phê phán Chủng tộc (CRT) cho rằng luật pháp không trung lập mà thường củng cố các cấu trúc quyền lực hiện có, bao gồm cả quyền lực dựa trên chủng tộc và văn hóa. CRT giúp nhận diện cách hệ thống pháp lý, bao gồm cả IRB và đánh giá mối quan-hệ, có thể vô tình tạo ra và tái tạo các định kiến. Mặc dù các luật di trú hiện đại không còn phân biệt đối xử công khai dựa trên chủng tộc, các định kiến ngầm vẫn có thể ảnh hưởng đến quyết định. Việc sử dụng ngôn ngữ văn hóa đôi khi có thể che đậy cho các giả định về chủng tộc. CRT khuyến khích việc phân tích cách các quyết định của IRB góp phần xây dựng hình ảnh về người nhập cư "tốt" và "xấu", và làm thế nào các tiêu chuẩn của nhóm đa số được coi là phổ quát trong khi các thực hành của nhóm thiểu số bị "văn hóa hóa" và xem xét kỹ lưỡng.

IV. Cách IRB đánh giá yếu tố văn hóa trong hồ sơ bảo lãnh thực tế

Phân tích các quyết định của IRB từ năm 2004 đến 2010 cho thấy sự không nhất quán trong cách các thành viên hội đồng hiểu và áp dụng các yếu tố văn hóa. Nhiều phán quyết đã dựa trên các quan niệm bản chất về hôn nhân, gia đình và nghĩa vụ xã hội. Trong các trường hợp bảo lãnh vợ chồng khác quốc tịch, đặc biệt là những trường hợp liên quan đến hôn nhân sắp đặt (arranged marriage), thành viên hội đồng thường tìm kiếm bằng chứng về một mối quan hệ lãng mạn theo kiểu phương Tây, chẳng hạn như thời gian hẹn hò kéo dài hoặc sự thể hiện tình cảm công khai. Khi các cặp đôi không đáp ứng được những kỳ vọng này, mối quan hệ của họ thường bị nghi ngờ. Các quyết định thường bỏ qua thực tế rằng trong nhiều nền văn hóa, tình yêu và sự gắn kết sâu sắc được xây dựng sau hôn nhân, thay vì trước đó. Sự thiếu hiểu biết này tạo ra một tiêu chuẩn kép, gây bất lợi cho những người nộp đơn đến từ các nền văn hóa không theo mô hình hôn nhân phương Tây. Việc này đặc biệt rõ ràng trong các phiên điều trần IAD, nơi các chi tiết nhỏ nhất về phong tục có thể bị phân tích và diễn giải sai.

4.1. Hôn nhân sắp đặt và những diễn giải sai lầm về phong tục

Các hồ sơ liên quan đến hôn nhân sắp đặt thường bị soi xét kỹ lưỡng nhất. Thành viên IRB có thể đặt câu hỏi về sự chênh lệch tuổi tác, trình độ học vấn, hoặc việc thiếu các nghi lễ cụ thể mà họ cho là bắt buộc. Nghiên cứu chỉ ra rằng các quan chức thường có một hình ảnh cố định về phong tục tập quán hôn nhân truyền thống. Họ có thể không nhận ra rằng các thực hành này rất đa dạng và đang thay đổi nhanh chóng. Nhiều cặp đôi hiện đại, ngay cả trong các cuộc hôn nhân được gia đình sắp xếp, cũng có quyền tự quyết và lựa chọn riêng. Việc IRB áp đặt một mô hình duy nhất lên tất cả các trường hợp là một sự đơn giản hóa quá mức, dẫn đến nhiều quyết định từ chối oan uổng khi người nộp đơn phải kháng cáo quyết định bảo lãnh (IAD).

4.2. Nghĩa vụ văn hóa và vai trò của gia đình trong hôn nhân

Các quyết định của IRB cũng xem xét các mối quan hệ khác ngoài hôn nhân, chẳng hạn như nhận con nuôi hoặc bảo lãnh cha mẹ. Trong những trường hợp này, các khái niệm về "nghĩa vụ văn hóa" (cultural duty of care) thường được viện dẫn. Tuy nhiên, việc đánh giá các nghĩa vụ này cũng có thể bị sai lệch. Ví dụ, một người con bảo lãnh cha mẹ có thể được kỳ vọng phải chứng minh một mức độ phụ thuộc tài chính và tình cảm theo một chuẩn mực nhất định. Vai trò gia đình trong hôn nhân và các mối quan hệ khác được diễn giải qua lăng kính của gia đình hạt nhân phương Tây, có thể không phản ánh đúng cấu trúc gia đình đa thế hệ phổ biến ở nhiều nền văn hóa khác. Điều này một lần nữa cho thấy sự cần thiết của một cách tiếp cận linh hoạt và nhạy bén hơn trong việc IRB và đánh giá mối quan hệ.

V. Hướng dẫn cải thiện sự nhạy bén văn hóa trong quyết định IRB

Để giải quyết những thách thức do khác biệt văn hóa gây ra, các cơ quan hành chính như IRB cần áp dụng một cách tiếp cận công bằng và nhạy bén hơn. Điều này đòi hỏi sự thay đổi cả về tư duy và quy trình. Một trong những đề xuất quan trọng nhất là "sự khiêm tốn thể chế" (institutional humility). Các thành viên hội đồng cần nhận thức được những hạn chế trong kiến thức của bản thân và sẵn sàng đặt câu hỏi về các giả định và định kiến của chính mình. Thay vì hành động như những chuyên gia về mọi nền văn hóa, họ nên tiếp cận mỗi trường hợp với một tư duy cởi mở, thừa nhận rằng văn hóa là phức tạp và đa dạng. Sự khiêm tốn này là bước đầu tiên để xây dựng một môi trường xét xử nơi người nộp đơn cảm thấy được lắng nghe và thấu hiểu, thay vì bị phán xét dựa trên các khuôn mẫu. Cải thiện năng lực giao tiếp liên văn hóa là yếu tố sống còn để đảm bảo các quyết định của IRB thực sự công bằng và phù hợp với tinh thần của luật di trú Canada.

5.1. Tầm quan trọng của giao tiếp liên văn hóa và khiêm tốn thể chế

Khiêm tốn thể chế có nghĩa là IRB phải chủ động tìm kiếm thông tin văn hóa chính xác và cập nhật, thay vì dựa vào kiến thức chung chung hoặc thông tin đã lỗi thời. Việc đào tạo liên tục về sự nhạy bén văn hóa và giao tiếp liên văn hóa cho các thành viên là rất cần thiết. Chương trình đào tạo này nên tập trung vào việc phá bỏ các định kiến văn hóa của viên chức di trú và giới thiệu các phương pháp tiếp cận kiến tạo về văn hóa. Mục tiêu không phải là biến thành viên IRB thành nhà nhân chủng học, mà là trang bị cho họ các công cụ để đặt câu hỏi đúng, nhận ra sự phức tạp và tránh đưa ra những kết luận vội vàng dựa trên sự hiểu biết bề ngoài về một nền văn hóa.

5.2. Vai trò của chuyên gia về văn hóa trong phiên điều trần IAD

Trong những trường hợp đặc biệt phức tạp, việc sử dụng một chuyên gia về văn hóa (cultural expert) có thể là một giải pháp hữu hiệu. Các chuyên gia này có thể cung cấp cho hội đồng những hiểu biết sâu sắc và có sắc thái về các thực hành văn hóa cụ thể, giúp làm rõ những điểm có thể gây hiểu lầm. Sự tham gia của họ có thể giúp cân bằng sân chơi, giảm bớt gánh nặng chứng minh cho người nộp đơn và đảm bảo rằng quyết định được đưa ra dựa trên thông tin đầy đủ và chính xác. Việc thể chế hóa vai trò của chuyên gia văn hóa trong các phiên điều trần IAD sẽ là một bước tiến quan trọng hướng tới một hệ thống tư pháp hành chính công bằng hơn, nơi sự đa dạng văn hóa được tôn trọng và đánh giá một cách đúng đắn.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Exploring Perceptions of Cultural Difference in IRB Family Sponsorship Decisions by Sarom Bahk A thesis submitted in conformity with the requirements for the degree of Master of Laws Faculty of Law University of Toronto © Copyright by Sarom Bahk 2011 Exploring Perceptions of Cultural Difference in IRB Family Sponsorship Decisions Sarom Bahk Master of Laws Faculty of Law University of Toronto 2011 Abstract This thesis analyzes the Canadian Immigration and Refugee Board (IRB)’s treatment of culture in recent family sponsorship decisions. Drawing upon theories of cultural difference, identity construction, and Critical Race Theory, it examines IRB decision- makers’ assessments of cultural factors and their influence on the evaluation of parties’ credibility. This thesis argues that appellants and applicants before the Immigration Appeal Division often had to demonstrate that their family class relationships were “performed” in accordance with the norms of their culture. Many IRB Members relied on essentialist conceptions of culture, and thus generated problematic images of both cultural minorities and Canadian society.

Further, the identity of parties was often constructed in terms of defined categories such as ethnic background, religion, marital status, age, and disability. In conclusion, this thesis offers reflections on how issues of cultural identity can be more fairly and sensitively addressed by administrative tribunals such as the IRB. ii Acknowledgments I am enormously grateful to my thesis supervisor, Ayelet Shachar, for her generous and thoughtful guidance throughout the course of this project. I also thank my S.

advisor, Howie Kislowicz, for his insightful comments. I gratefully acknowledge the financial assistance of the University of Toronto’s Faculty of Law, which awarded me with a Graduate Fellowship. I am indebted to my friends and colleagues for many sanity-preserving discussions over the years on law, academics, work, and everything in between. Finally, I thank my parents for their endless love and support throughout this and every other stage of my lengthy student career.

I dedicate this thesis to them and to Niketh Pareek, whose patience, understanding, and encouragement served as daily reminders that marriage is about turning a person of your choosing into family. iii Table of Contents ACKNOWLEDGMENTS. iii TABLE OF CONTENTS. iv CHAPTER 1 INTRODUCTION.

RATIONALE OF THIS STUDY. The IRB’s Regulatory Function. Understanding Credibility Assessments. OVERVIEW OF THE THESIS.

9 CHAPTER 2 CULTURE, RACE, AND IMMIGRATION LAW: A THEORETICAL FRAMEWORK. CONCEPTIONS OF CULTURAL DIFFERENCE. The Importance of Culture. Problematic Representations of Culture.

Constructivist Accounts of Culture. Culture as Performance. CRITICAL RACE THEORY. The Prevalence of Racism.

Race as a Legal Construction. Anti-Essentialism and Intersectionality. IMMIGRATION LAW AS A SITE FOR CONSTRUCTING IDENTITY. Constructing a National Identity.

48 iv CHAPTER 3 PRESENTATION AND ANALYSIS OF IRB DECISIONS. The IRB’s Structure and Process. Critiques of the IRB’s Decision-Making Process. ANALYSIS OF IRB DECISIONS FROM 2004 TO 2010.

The IRB’s Understanding of its Role. The Cultural Validity of Marriage. Cultural Conceptions of Adoption. Common-Law and Conjugal Partnerships.

Parents and Cultural Duties of Care. Opinion and Documentary Evidence. 117 CHAPTER 4 REFLECTIONS AND CONCLUSION. Knowing What We “Know” About Culture.

Moral Respect and Institutional Humility. 138 v 1 Chapter 1 Introduction Mélange, hotchpotch, a bit of this and a bit of that is how newness enters the world. It is the great possibility that mass migration gives the world, and I have tried to embrace it. Salman Rushdie1 If you are told “they are all this” or “they do this” or “their opinions are these”, withhold your judgment until all the facts are upon you.

Because that land they call “India” goes by a thousand names and is populated by millions, and if you think you have found two men the same amongst that multitude, then you are mistaken. It is merely a trick of the moonlight. Zadie Smith2 On August 2, 2007, the Immigration Appeal Division of the Immigration and Refugee Board (IRB) upheld a decision refusing a permanent resident visa to Kuldeep Kaur Goraya. Goraya’s husband, Narinderjit Singh Goraya, had applied to sponsor her as a member of the family class.

The IRB dismissed the appeal based on the finding that the marriage between them was not genuine, and had been entered into primarily to allow Ms. Goraya to immigrate to Canada as a sponsored family member. In refusing the appeal, the IRB Member found that there were several inconsistencies in the evidence given by the husband and wife, both of whom were Sikhs from India. The Member stated that the couple’s testimony regarding the events of their meeting, engagement and subsequent marriage deviated substantially from her understanding of Indian Sikh cultural traditions, and thereby undermined the genuineness of the marriage.

For example, the Member noted that Ms. Goraya, at age 24, was matched for the first time, 1 Salman Rushdie, Imaginary Homelands: Essays and Criticism, 1981-1991 (London, Granta Books, 1991) at 394. 2 Zadie Smith, White Teeth (London: Penguin Books, 2000) at 100. 2 whereas the “typical” age of Indian Sikh women at marriage is 21 or 22.4 In addition, the IRB Member remarked that the difference between the husband and wife’s educational levels—Mr.

Goraya held a bachelor’s degree in political science; his wife had a Grade 12 education—was a “significant [departure] from the cultural norms.”5 Finally, the tribunal noted that certain traditional rituals, such as the henna ceremony, were omitted from the marriage celebration, and that the bride was not wearing traditional red bangles.6 I offer this decision as an example of the IRB’s treatment of cultural difference in evaluating applications, and how such treatment can lead to negative determinations of the parties’ credibility. The IRB Member explicitly situates her reasoning within the context of an arranged marriage between Indian Sikhs. She uses these cultural factors to exclude the couple from her perceived understanding of what a Sikh marriage should be like, and thus excludes Ms. Goraya from Canada.

However, the decision raises numerous questions about the IRB Member’s analysis: What is the source of her knowledge about the applicants’ cultural practices and traditions? How does her understanding of these traditions affect her reception of the evidence? What does her reasoning imply about her image of Indian culture, her perception of the shared characteristics of Indian women, and implicitly, her view of mainstream Canadian culture? In this thesis, I undertake an analysis of how administrative decision-makers deal with cultural difference in the context of immigration law. I study recent decisions of the Immigration and Refugee Board in which cultural issues play a role in the Member’s 4 Ibid. A review of recent IRB jurisprudence reveals that most the tribunal’s decisions involving cultural considerations consist of family sponsorship appeals rendered by the IRB’s Immigration Appeal Division. I test the hypothesis that parties seeking to establish the genuineness of their claims must demonstrate that their marriages, adoptions, and other family class relationships were “performed” in accordance with the norms of their culture.

In other words, this thesis examines the possibility that some negative decisions result from a failure to meet the decision-maker’s expectations of what the applicant’s culture looks like. Prior research conducted on the IRB’s decision-making process shows that cultural considerations are vitally important to assessing the credibility of applicants before the IRB. IRB Members often held stereotyped views of minority cultures or demonstrated insufficient knowledge about different cultural contexts, leading to negative credibility decisions.7 Since 2004, “cultural sensitivity” has been included in the list of behavioral competencies that forms part of the IRB’s member selection criteria.8 One purpose of this thesis is to ascertain whether IRB Members have truly displayed “cultural sensitivity” in recent decisions. My work explores how IRB Members handle cultural issues arising from family sponsorship cases, and how their treatment affects their evaluation of the parties’ credibility.

Examining these questions through the lenses of Critical Race Theory and 7 Cécile Rousseau, François Crépeau, Patricia Foxen, and France Houle, “The Complexity of Determining Refugeehood: A Multidisciplinary Analysis of the Decision-Making Process of the Canadian Immigration and Refugee Board” (2002) 15 J. 43 at 55 [Rousseau et al.]; François Crépeau and Delphine Nakache, “Critical Spaces in the Canadian Refugee Determination System: 1989–2002” (2008) 20 Int’l J. 8 Janet Cleveland and Delphine Nakache, “Attitudes des commissaires et décisions rendues” (2005) 13 Vivre Ensemble 3 at 5 [Cleveland and Nakache]; Crépeau and Nakache, ibid. 4 theories of cultural difference, I identify ways in which visions of “Other” cultures are articulated by these decision-makers.

Rationale of this Study 1. The IRB’s Regulatory Function My focus on the cultural aspects of IRB decisions is motivated by several considerations. To begin with, administrative tribunals such as the IRB can be regarded as instruments of social, political and economic regulation. The state’s policies and laws are not coherent; rather, they constitute “an ensemble of discourses, rules and practices.”9 The state “never stops talking,” imparting its values and ideologies through different modes of regulation and sanction.10 Like the state, the law also develops in an ad hoc and often contradictory manner.11 Indeed, Kim Lane Scheppele describes legal institutions as “a site of contested meaning” upon which different perspectives struggle for dominance.12 Accordingly, the IRB could be viewed as a terrain upon which newcomers assert their claims to Canadian citizenship, and the state communicates its visions of Canada.

Under this framework, we can recognize individual IRB decisions as expressions of state policy about the composition of Canadian society: whom we should let in and whom we should keep out.13 We can glean insights from these decisions about how “the state” 9 Wendy Brown, “Finding the Man in the State” (1992) 18 Feminist Studies 1 at 12. 10 Janine Brodie, “Canadian Women, Changing State Forms, and Public Policy” in Women and Canadian Public Policy (Toronto: Harcourt Brace, 1996) 1 at 13. 11 Carol Smart, Feminism and the Power of Law (London: Routledge, 1989) at 97-98. 12 Kim Lane Scheppele, “Manners of Imagining the Real” (1994) 19 Law & Soc.

13 For example, a Citizenship and Immigration Canada report indicates that the government intended to grant 11,200 family sponsorship visas to parents and grandparents of Canadian citizens and permanent residents in 2011, versus its target of 16,200 visas in 2010: Douglas Todd, “’Be honest’: Most parents will never immigrate 5 regards minority cultures, and how it perceives mainstream Canadian identity and values. IRB decisions thus provide a rich backdrop for examining intersecting questions of culture, race, gender, and national identity in the state’s dealings with new immigrants. Identity Construction Moreover, decisions rendered by IRB adjudicators contribute to our understanding of how cultural identities are constructed. As Sonia Lawrence argues, doctrinally insignificant cases such as lower court and tribunal decisions are major sites “for the construction and reproduction of race, the practice of race-ing, and the furthering of racist projects.”14 Textual or rhetorical analyses of such cases can help to illuminate problematic representations of minority cultures, as well as visions of the mainstream culture.

Thus, studying the treatment of cultural difference by IRB Members hearing sponsorship cases reveals the ways in which racial and cultural identities are shaped by the legal system. I opened this chapter with two quotations. The first reflects the view that all cultures are influenced and shaped by interaction with other groups, particularly within the context of immigration. The second emphasizes that cultures are inherently diverse, not homogenous.

In a multicultural and multiethnic nation such as Canada, it is especially important for public decision-making bodies to avoid “misrecognition” of diverse cultures to Canada” The Vancouver Sun (26 February 2011), online: Vancouver Sun <http://communities.com/vancouversun/blogs/thesearch/archive/2011/02/26/be-honest-most- parents-will-never-immigrate-to-canada. Lawrence, “Cultural (in)Sensitivity: The Dangers of a Simplistic Approach to Culture in the Courtroom (2001) 13 Cdn J. 6 through stereotyping and marginalization.15 Courtroom and tribunal decisions that propagate essentialist or overly simplistic images of minority cultures can inflict harm upon people of different backgrounds.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ