Economics with calculus

Học kinh tế lượng với giải tích: Khám phá các nguyên tắc kinh tế bằng công cụ toán học mạnh mẽ. Ứng dụng giải tích để phân tích sâu hơn về kinh tế.

Trường đại học

Wesleyan University

Chuyên ngành

Economics

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

book

2004

632
0
0

Phí lưu trữ

135 Point

Tóm tắt

I. Giải tích trong Kinh tế học Hướng dẫn cơ bản cho người mới

Kinh tế học, về bản chất, là môn khoa học xã hội nghiên cứu sự sản xuất, phân phối và tiêu dùng hàng hóa, dịch vụ. Theo định nghĩa hiện đại hơn, đây là "nghiên cứu về sự phân bổ các nguồn lực khan hiếm cho các mục đích sử dụng cạnh tranh". Tuy nhiên, để thực sự nắm bắt được khuôn khổ phân tích của kinh tế học, việc sử dụng các công cụ toán học là không thể thiếu. Cuốn sách "Economics with Calculus" của Michael C. Lovell nhấn mạnh rằng những người có kiến thức nền tảng về giải tích có thể tiếp thu kinh tế học một cách dễ dàng và thú vị hơn nhiều. Phương pháp tiếp cận này không nhằm mục đích làm phức tạp hóa vấn đề, mà ngược lại, sử dụng giải tích để đơn giản hóa việc trình bày và làm cho lập luận trở nên rõ ràng. Thay vì trình bày lý thuyết kinh tế như một bản "dịch" sang ngôn ngữ thông thường, việc áp dụng trực tiếp giải tích giúp người học hiểu được bản chất của các khái niệm. Các mô hình kinh tế, khi được biểu diễn bằng phương trình toán học, sẽ trở nên minh bạch và dễ kiểm chứng hơn. Cách tiếp cận này đặc biệt hữu ích cho những sinh viên có nền tảng toán học vững chắc, giúp họ tránh được cảm giác rằng các mô hình kinh tế nhập môn là "ngây ngô và đơn giản". Việc học Giải tích trong Kinh tế học không chỉ cung cấp một con đường hiệu quả để nắm vững các nguyên tắc cơ bản, mà còn trang bị cho người học những công cụ phân tích cần thiết để tiếp cận các khóa học nâng cao và tham gia vào các nghiên cứu kinh tế nghiêm túc. Nó biến kinh tế học từ một môn học mô tả thành một ngành khoa học phân tích chặt chẽ, nơi các kết luận được rút ra từ những giả định rõ ràng thông qua các bước suy luận logic.

1.1. Định nghĩa Kinh tế học qua lăng kính toán học

Theo truyền thống, kinh tế học được định nghĩa là nghiên cứu về cách xã hội quản lý các nguồn lực khan hiếm. Định nghĩa này nhấn mạnh hai đặc điểm quan trọng: sự khan hiếm của các nguồn lực sản xuất và sự cần thiết phải đưa ra lựa chọn về cách sử dụng chúng. Khi nhìn qua lăng kính toán học, định nghĩa này được cụ thể hóa thành các bài toán tối ưu hóa. Ví dụ, người tiêu dùng tìm cách tối đa hóa lợi ích từ một ngân sách giới hạn, còn doanh nghiệp tìm cách tối đa hóa lợi nhuận dưới các ràng buộc về công nghệ và chi phí. Giải tích cung cấp một bộ công cụ mạnh mẽ để giải quyết các bài toán tối đa hóa có ràng buộc này. Các khái niệm như đường cong khả năng sản xuất không chỉ là một hình vẽ minh họa, mà là một phương trình toán học mô tả giới hạn nguồn lực của một nền kinh tế, ví dụ như A² + B² = 25. Việc sử dụng toán học giúp chuyển các khái niệm trừu tượng thành các mô hình có thể tính toán và phân tích được, tạo ra một nền tảng vững chắc cho việc ra quyết định và hoạch định chính sách.

1.2. Vai trò của giải tích trong việc đơn giản hóa lý thuyết

Nhiều người cho rằng việc đưa toán học vào kinh tế học sẽ làm nó trở nên phức tạp hơn. Tuy nhiên, thực tế lại ngược lại. Michael C. Lovell khẳng định: "Chúng tôi không sử dụng giải tích để làm phức tạp phân tích mà để đơn giản hóa việc trình bày". Thay vì phải dùng những lời giải thích dài dòng và các đồ thị đôi khi khó hiểu để mô tả các khái niệm như "cận biên", giải tích cho phép diễn đạt chúng một cách ngắn gọn và chính xác. Ví dụ, chi phí cơ hội của việc sản xuất thêm một đơn vị hàng hóa A được thể hiện chính xác bằng độ dốc của đường cong khả năng sản xuất, một giá trị có thể tính toán trực tiếp bằng đạo hàm bậc nhất. Cách tiếp cận này giúp loại bỏ sự mơ hồ và đảm bảo tính nhất quán trong lập luận. Nó cho phép người học tập trung vào logic kinh tế cốt lõi thay vì phải vật lộn với các diễn giải định tính có thể gây nhầm lẫn. Bằng cách này, giải tích thực sự đóng vai trò là một công cụ làm sáng tỏ, giúp lý thuyết kinh tế trở nên trực quan và dễ tiếp cận hơn đối với những ai có tư duy định lượng.

II. Thách thức khi học Kinh tế học truyền thống không dùng Giải tích

Các sách giáo khoa kinh tế học nhập môn truyền thống thường đối mặt với một thách thức lớn: truyền tải các khái niệm phức tạp mà không sử dụng công cụ toán học nền tảng đã tạo ra chúng. Cách tiếp cận này, dù nhằm mục đích giúp môn học dễ tiếp cận hơn, lại vô tình tạo ra những rào cản khác. Nó buộc phải "dịch" các lý thuyết kinh tế, vốn được phát triển bằng giải tích, sang ngôn ngữ đời thường và đồ thị đơn giản. Quá trình dịch thuật này thường làm mất đi sự chính xác và chiều sâu của phân tích. Như David Colander đã nhận xét, "đối với những sinh viên có trình độ toán học cao, các mô hình [sách giáo khoa] nhập môn trông có vẻ ngây ngô và đơn giản; những sinh viên này không được khuyến khích theo học kinh tế vì nó quá đơn giản." Việc né tránh giải tích không chỉ làm giảm tính chặt chẽ của môn học mà còn khiến các sinh viên có nền tảng phân tích định lượng cảm thấy không được thử thách. Các mô hình được trình bày dưới dạng đồ thị có thể minh họa kết quả, nhưng chúng không thể hiện được quá trình tối ưu hóa năng động và các mối quan hệ cận biên một cách chính xác. Điều này dẫn đến một sự hiểu biết hời hợt, nơi các quy luật kinh tế được chấp nhận như những sự thật được mặc định thay vì là kết quả logic của các giả định về hành vi tối đa hóa. Nỗ lực làm cho kinh tế học "không có nước mắt" bằng cách loại bỏ phương trình cuối cùng lại có thể làm mất đi bản chất phân tích của nó, buộc người học phải ghi nhớ các quy tắc thay vì hiểu được logic đằng sau chúng. Đây chính là khoảng trống mà phương pháp tiếp cận Giải tích trong Kinh tế học hướng tới để lấp đầy, mang lại sự rõ ràng và chiều sâu cho nghiên cứu kinh tế.

2.1. Khái niệm cận biên Tại sao đạo hàm là chìa khóa

Một trong những hạn chế lớn nhất của kinh tế học không dùng giải tích là cách trình bày các khái niệm "cận biên". Các thuật ngữ như doanh thu cận biên, chi phí cận biên, và lợi ích cận biên là nền tảng của kinh tế học vi mô. Sách giáo khoa truyền thống định nghĩa chúng là sự thay đổi trong tổng đại lượng khi sản xuất hoặc tiêu dùng thêm một đơn vị. Mặc dù không sai, định nghĩa này lại che giấu một sự thật toán học đơn giản và mạnh mẽ. Michael C. Lovell chỉ ra rằng các sách giáo khoa này giới thiệu các khái niệm cơ bản mà không cho người đọc biết rằng chúng chính là đạo hàm bậc nhất. Doanh thu cận biên (MR) là đạo hàm của hàm tổng doanh thu (TR) theo sản lượng (Q). Tương tự, chi phí cận biên (MC) là đạo hàm của hàm tổng chi phí (TC). Việc hiểu rõ mối liên hệ này ngay lập tức làm sáng tỏ nguyên tắc tối đa hóa lợi nhuận: lợi nhuận đạt cực đại khi MR = MC, bởi đây chính là điểm mà đạo hàm của hàm lợi nhuận bằng không. Khi không có công cụ đạo hàm, sinh viên phải chấp nhận quy tắc này một cách máy móc thay vì hiểu nó là một điều kiện cần cho bài toán tối ưu hóa.

2.2. Sự đơn giản hóa quá mức trong các mô hình kinh tế

Khi các mô hình kinh tế bị "dịch" sang ngôn ngữ không toán học, chúng có nguy cơ trở nên quá đơn giản. Ví dụ, đường cong khả năng sản xuất (PPC) thường được vẽ dưới dạng một đường cong lõm để thể hiện "quy luật chi phí cơ hội tăng dần". Tuy nhiên, nếu không có giải tích, việc giải thích tại sao đường cong có hình dạng đó và cách tính toán chính xác chi phí cơ hội tại bất kỳ điểm nào trở nên khó khăn. Với giải tích, hình dạng của đường cong được xác định bởi đạo hàm bậc hai của hàm sản xuất, và chi phí cơ hội tại một điểm chính là giá trị tuyệt đối của độ dốc (tính bằng đạo hàm bậc nhất) tại điểm đó. Sự thiếu hụt các công cụ phân tích định lượng này khiến các mô hình trông "ngây ngô". Sinh viên có nền tảng khoa học hoặc kỹ thuật có thể cảm thấy rằng kinh tế học chỉ là một tập hợp các câu chuyện và đồ thị đơn giản hóa, thay vì là một ngành khoa học xã hội chặt chẽ. Cách tiếp cận này không chỉ ngăn cản những tài năng định lượng tham gia vào lĩnh vực kinh tế mà còn hạn chế khả năng của sinh viên trong việc xây dựng và kiểm định các mô hình kinh tế phức tạp hơn.

III. Phương pháp tối ưu sản xuất bằng đường cong khả năng PPC

Một trong những công cụ phân tích cơ bản nhất trong kinh tế học là đường cong khả năng sản xuất (Production Possibility Curve - PPC), hay còn gọi là đường chuyển đổi sản xuất. Công cụ này minh họa giới hạn sản lượng của một nền kinh tế với nguồn lực và công nghệ cho trước. Thay vì chỉ là một đồ thị trừu tượng, PPC có thể được biểu diễn bằng một phương trình toán học cụ thể, cho phép thực hiện các phép tính chính xác. Việc áp dụng giải tích vào mô hình PPC mang lại sự hiểu biết sâu sắc về các khái niệm kinh tế quan trọng. Ví dụ, nếu một nền kinh tế sản xuất hai loại hàng hóa A và B, và mối quan hệ giữa chúng được mô tả bằng phương trình A² + B² = 25, chúng ta có thể sử dụng đạo hàm để phân tích sự đánh đổi. Bằng cách này, các quyết định sản xuất không còn dựa trên phỏng đoán mà dựa trên phân tích định lượng chặt chẽ. Phương pháp này cho phép các nhà kinh tế và nhà hoạch định chính sách xác định các điểm sản xuất hiệu quả, tính toán chính xác chi phí của các lựa chọn khác nhau và đưa ra quyết định tối ưu để tối đa hóa giá trị sản lượng. Việc sử dụng Giải tích trong Kinh tế học biến PPC từ một công cụ minh họa đơn thuần thành một mô hình làm việc mạnh mẽ, có khả năng giải quyết các bài toán phân bổ nguồn lực thực tế, từ việc huy động kinh tế cho thời chiến đến việc lựa chọn giữa sản xuất hàng tiêu dùng và hàng tư liệu sản xuất.

3.1. Phân tích Tỷ lệ chuyển đổi cận biên MRT bằng đạo hàm

Tỷ lệ chuyển đổi cận biên (Marginal Rate of Transformation - MRT) đo lường lượng hàng hóa này phải hy sinh để sản xuất thêm một đơn vị hàng hóa khác. Về mặt hình học, MRT chính là giá trị tuyệt đối của độ dốc của đường cong khả năng sản xuất. Sử dụng giải tích, chúng ta có thể tính toán MRT một cách chính xác tại bất kỳ điểm nào trên đường cong. MRT được định nghĩa là MRT = -dB/dA. Đối với ví dụ B = (25 - A²)¹/², ta có dB/dA = -A / (25 - A²)¹/². Do đó, MRT = A/B. Công thức này cho thấy rằng chi phí cơ hội của việc sản xuất thêm hàng hóa A (tính bằng hàng hóa B) sẽ tăng lên khi sản lượng A tăng và sản lượng B giảm. Đây chính là cách giải thích toán học cho "Quy luật chi phí cơ hội tăng dần", một khái niệm cốt lõi thường chỉ được giải thích một cách định tính trong các khóa học truyền thống. Việc sử dụng đạo hàm bậc nhất giúp lượng hóa sự đánh đổi và cung cấp cơ sở vững chắc cho các quyết định sản xuất.

3.2. Giải bài toán tối đa hóa doanh thu với ràng buộc sản xuất

Giả sử một nhà sản xuất muốn tối đa hóa tổng doanh thu từ việc bán hai sản phẩm A và B, với giá tương ứng là pₐ và pₑ. Hàm doanh thu là R(A, B) = pₐA + pₑB. Tuy nhiên, nhà sản xuất bị giới hạn bởi đường cong khả năng sản xuất, ví dụ B = (25 - A²)¹/². Đây là một bài toán tối đa hóa có ràng buộc kinh điển. Bằng cách thay thế ràng buộc vào hàm mục tiêu, ta có thể chuyển nó thành bài toán tối ưu hóa một biến. Ví dụ, với pₐ = 2 và pₑ = 1, hàm doanh thu trở thành R(A) = 2A + (25 - A²)¹/². Để tìm giá trị A tối ưu, ta lấy đạo hàm của R(A) theo A và cho nó bằng không. Điều này cho phép xác định chính xác mức sản lượng của A và B để đạt được doanh thu cao nhất có thể. Phương pháp này mạnh hơn nhiều so với việc chỉ nhìn vào đồ thị và ước lượng điểm tiếp xúc giữa đường đồng doanh thu và đường PPC. Nó minh họa cách giải tích được áp dụng trực tiếp để tìm ra giải pháp tối ưu trong kinh tế.

IV. Cách áp dụng Giải tích để phân tích thị trường Cung và Cầu

Mô hình cung và cầu là nền tảng của kinh tế học vi mô, giải thích cách giá cả và sản lượng được xác định trong một thị trường cạnh tranh. Trong cách tiếp cận truyền thống, cung và cầu thường được minh họa bằng các đường thẳng hoặc đường cong trên đồ thị, và điểm cân bằng là giao điểm của chúng. Mặc dù hữu ích, cách tiếp cận này có những hạn chế khi phân tích các vấn đề phức tạp hơn như tác động của thuế, trợ cấp, hoặc sự thay đổi trong các yếu tố ngoại sinh. Việc sử dụng giải tích và đại số cho phép xây dựng các mô hình cung và cầu dưới dạng các hàm số, ví dụ, hàm cầu Q_d = f(P, I) và hàm cung Q_s = g(P, W), trong đó P là giá, I là thu nhập và W là chi phí đầu vào. Với các hàm số này, điểm cân bằng thị trường có thể được tìm thấy bằng cách giải phương trình Q_d = Q_s. Quan trọng hơn, giải tích cho phép thực hiện các phân tích tĩnh so sánh một cách chính xác. Chúng ta có thể sử dụng đạo hàm riêng để xác định mức độ thay đổi của giá và sản lượng cân bằng khi có một sự thay đổi nhỏ trong thu nhập hoặc chi phí. Cách tiếp cận phân tích định lượng này cung cấp những hiểu biết sâu sắc hơn về động lực thị trường, độ co giãn, và phúc lợi xã hội. Nó cho phép các nhà kinh tế học không chỉ dự đoán hướng thay đổi mà còn cả cường độ của sự thay đổi đó, một yếu tố quan trọng cho việc hoạch định chính sách.

4.1. Mô hình hóa hàm cung và cầu bằng các phương trình

Thay vì chỉ vẽ các đường cong, việc áp dụng Giải tích trong Kinh tế học bắt đầu bằng việc xác định các hàm số cụ thể cho cầu và cung. Ví dụ, một hàm cầu tuyến tính đơn giản có thể là Q_d = a - bP, trong đó 'a' đại diện cho tất cả các yếu tố ảnh hưởng đến cầu ngoài giá (thu nhập, sở thích), và 'b' thể hiện độ nhạy của lượng cầu với giá. Tương tự, hàm cung có thể là Q_s = c + dP. Điểm cân bằng thị trường được xác định khi a - bP = c + dP, từ đó giải ra giá cân bằng P* = (a-c)/(b+d). Mô hình toán học này không chỉ xác định điểm cân bằng mà còn cho phép phân tích cách điểm cân bằng thay đổi khi các tham số 'a' hoặc 'c' thay đổi. Phương pháp này cung cấp một khuôn khổ rõ ràng và có thể kiểm chứng để hiểu cách các lực lượng thị trường tương tác với nhau.

4.2. Phân tích tác động của thuế và chính sách bằng đạo hàm

Giả sử chính phủ áp một khoản thuế 't' trên mỗi đơn vị sản phẩm. Giá mà người mua trả (P_d) sẽ khác với giá mà người bán nhận được (P_s), với P_d = P_s + t. Bằng cách thay thế mối quan hệ này vào các hàm cung và cầu, chúng ta có thể giải ra giá và sản lượng cân bằng mới. Quan trọng hơn, giải tích cho phép phân tích ai là người chịu gánh nặng thuế. Tỷ lệ gánh nặng thuế phụ thuộc vào độ dốc của đường cung và đường cầu (tức là các đạo hàm dQ/dP), hay còn gọi là độ co giãn. Ví dụ, nếu cầu ít co giãn (đường cầu dốc), người tiêu dùng sẽ chịu phần lớn gánh nặng thuế. Phân tích này cũng có thể được mở rộng để tính toán tổn thất vô ích (deadweight loss) do thuế gây ra, bằng cách sử dụng tích phân để tính diện tích của các vùng thặng dư tiêu dùng và thặng dư sản xuất bị mất đi. Điều này cho thấy sức mạnh của phân tích định lượng trong việc đánh giá hiệu quả của chính sách công.

V. Tương lai của Giải tích trong Kinh tế học và các nghiên cứu mới

Việc tích hợp giải tích vào kinh tế học không chỉ là một phương pháp sư phạm mà còn là nền tảng cho sự phát triển của ngành này. Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu ngày càng phức tạp, các mô hình kinh tế đơn giản không còn đủ để giải thích các hiện tượng như khủng hoảng tài chính, chu kỳ kinh doanh thực, hay các vấn đề về tăng trưởng bền vững. Các nhà kinh tế học hiện đại đang sử dụng các công cụ toán học ngày càng tinh vi hơn, bao gồm phương trình vi phân, phương trình sai phân, và lý thuyết tối ưu hóa động. Các nghiên cứu được công bố bởi các tổ chức uy tín như Cục Nghiên cứu Kinh tế Quốc gia (NBER) cho thấy phạm vi rộng lớn của các chủ đề được phân tích bằng phương pháp định lượng, từ chính sách tiền tệ, thị trường chứng khoán đến các vấn đề môi trường. Nền tảng vững chắc về Giải tích trong Kinh tế học là điều kiện tiên quyết để sinh viên có thể hiểu và đóng góp vào các lĩnh vực nghiên cứu này. Trong tương lai, tầm quan trọng của toán học trong kinh tế sẽ chỉ ngày càng tăng. Các lĩnh vực mới như kinh tế học hành vi và kinh tế học thực nghiệm cũng đang ngày càng dựa vào các mô hình toán học để kiểm định giả thuyết và hệ thống hóa kết quả. Do đó, việc trang bị kỹ năng phân tích định lượng ngay từ bậc đại học là một sự đầu tư thiết yếu cho thế hệ các nhà kinh tế học tương lai.

5.1. Sự phát triển của các mô hình kinh tế lượng phức tạp

Kinh tế học hiện đại không chỉ dừng lại ở các mô hình lý thuyết. Kinh tế lượng (Econometrics) sử dụng các công cụ thống kê và toán học để kiểm định các mô hình này bằng dữ liệu thực tế. Các mô hình kinh tế lượng tiên tiến, chẳng hạn như mô hình chuỗi thời gian (time series) hay mô hình dữ liệu bảng (panel data), đều dựa trên nền tảng của giải tích và đại số tuyến tính. Ví dụ, phương pháp bình phương nhỏ nhất (OLS) để ước lượng các tham số trong một mô hình hồi quy về cơ bản là một bài toán tối ưu hóa, tìm các hệ số để tối thiểu hóa tổng bình phương của các sai số. Hiểu được cơ sở toán học của các kỹ thuật này là rất quan trọng để có thể diễn giải kết quả một cách chính xác và tránh những sai lầm phổ biến. Khi dữ liệu lớn (big data) và học máy (machine learning) ngày càng được ứng dụng nhiều trong kinh tế, yêu cầu về kỹ năng toán học và phân tích định lượng đối với các nhà nghiên cứu sẽ càng cao hơn.

5.2. Tầm quan trọng của nền tảng toán học cho các nhà kinh tế

Như Michael C. Lovell đã nhấn mạnh, việc trang bị kiến thức giải tích không phải là một hoạt động "xây dựng sự nghiệp" theo nghĩa hẹp, nhưng nó mang lại niềm vui và sự hứng khởi trong việc học và nghiên cứu kinh tế. Một nền tảng toán học vững chắc cho phép các nhà kinh tế học tư duy một cách logic và chặt chẽ, xây dựng các lập luận có cấu trúc và tránh các ngụy biện. Nó cũng là ngôn ngữ chung giúp các nhà nghiên cứu từ các trường phái khác nhau có thể trao đổi và tranh luận về các mô hình của họ một cách hiệu quả. Cho dù một nhà kinh tế học sau này chuyên về lịch sử kinh tế, kinh tế phát triển hay tài chính, khả năng đọc, hiểu và phê bình các tài liệu nghiên cứu sử dụng mô hình kinh tế toán học là một kỹ năng không thể thiếu. Vì vậy, việc học Giải tích trong Kinh tế học không chỉ là học một bộ công cụ, mà là học cách tư duy như một nhà kinh tế học hiện đại.

28/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

tp 7/1/04 5:21 PM Page 1 Economics with Calculus www.tp 7/1/04 5:21 PM Page 2 Economics with Calculus Michael C Lovell Wesleyan University, USA W World Scientific NEW JERSEY · LONDON · SINGAPORE · BEIJING · SHANGHAI · HONG KONG · TAIPED · CHENNAI www.com This page intentionally left blank www.com Published by World Scientific Publishing Co. 5 Toh Tuck Link, Singapore 596224 USA office: 27 Warren Street, Suite 401–402, Hackensack, NJ 07601 UK office: 57 Shelton Street, Covent Garden, London WC2H 9HE Library of Congress Cataloging-in-Publication Data Economics with calculus / Michael C. Includes bibliographical references and index. paper) -- ISBN 9812388575 (pbk.01'515--dc22 2004052464 British Library Cataloguing-in-Publication Data A catalogue record for this book is available from the British Library.

Copyright © 2004 by World Scientific Publishing Co. All rights reserved. This book, or parts thereof, may not be reproduced in any form or by any means, electronic or mechanical, including photocopying, recording or any information storage and retrieval system now known or to be invented, without written permission from the Publisher. For photocopying of material in this volume, please pay a copying fee through the Copyright Clearance Center, Inc., 222 Rosewood Drive, Danvers, MA 01923, USA.

In this case permission to photocopy is not required from the publisher. Printed in Singapore.com July 20, 2004 14:26 Economics with Calculus bk04-003/chap 0 I dedicate this book to my family Adrienne Goolkasian Lovell Leslie and Kenneth Chausse: Nathaniel, Colleen, Laurel Stacie and Steve Markoski: Michael, Andrew, Alexander George Lovell and Carrie Cihak Martin Lovell and Sharon Hunter: Mica www.com This page intentionally left blank www.com July 20, 2004 14:26 Economics with Calculus bk04-003/preface Preface How should one approach the study of economics? There is no one answer to this question because the appropriate learning style depends in large measure upon the reader’s prior training and interests. Those blessed with a working knowledge of calculus are prepared to absorb the basic analytical framework of economics by a much easier route than those who lack this background. Each year approximately 90,000 high school students achieve a 4 or a 5 score on the Advanced Placement Calculus Examination (AB or BC).

Countless more complete their first year of calculus in college before enrolling in the introductory economics course. My experience from teach- ing a calculus-based introductory course is that students blessed with this background can learn economics more easily and with more enjoyment by making use of their specialized training. The author of a prominent intro- ductory economics text has commented that “to mathematically sophisti- cated students the introductory [textbook] models look naı̈ve and simplistic; these students are discouraged from going into economics because it is too simple.”1 Students with a working knowledge of calculus will find this text provides an exciting challenge. Far from being dumbed down, this book is designed to help the reader smarten up.

Some economics textbooks claim they enable the student to learn eco- nomics without tears. Some even claim they can provide a useful introduc- tion to economics without either graphs or equations! This book presents an honest introduction to economics that can be covered in one semester, not by thinning the soup, but by assuming that the reader has a working knowledge of the calculus. I strive to make the argument as simple as 1 David Colander, “Telling better stories in introductory macro,” American Economic Review, May 2000.com July 20, 2004 14:26 Economics with Calculus bk04-003/preface viii Economics with Calculus possible, but no simpler. We do not use the calculus to complicate the analysis but to simplify the presentation.

The standard introductory economics textbook presents economic theory in translation — it is a translation of concepts developed with mathematical tools into non-threatening English. In order to avoid talk- ing calculus to the uninitiated, the standard introductory textbook intro- duces such basic concepts as “marginal revenue,” “marginal cost,” and “marginal utility” without telling the reader that they are first derivatives. The end of chapter problems in the standard textbook are designed for the numerically challenged. The exercises in this text challenge students to put their quantitative skills to work.

Students with a strong mathematics background find that it is easier to learn the basic principles of economics using the calculus rather than reading economics in translation. Scope There is a danger in the introductory course that one will try to do too much. There is the task of allocating scarce time to diverse pedagogical objectives. The task is complicated, because for many students the in- troductory course may be the only economics course they will ever take.

Therefore, this book is not just hardcore economics — readers must be exposed to the breadth of concepts they have to know in order to function effectively as economic citizens. A student who invests a semester or two in the study of economics should acquire the background necessary for un- derstanding articles in the newspaper’s financial section and for segregating enlightened insight from economic nonsense on the editorial page. Because many students find that the introductory course turns out to be only the beginning, one of the responsibilities of the introductory text is to provide students planning to major in economics with a good overview of the dis- cipline and an understanding of the types of intellectual demands imposed upon the student of economics. This text is designed to help continuing students master the basic analytic tools they will be expected to bring with them when they enter more advanced courses.

I also hope that this volume will be an interesting independent read for anyone who majored in science or engineering in college but now wishes to pursue the study of economics. It should be of interest to anyone with a quantitative background who wishes to study economics in preparation for a career shift into the worlds of business or finance. It may also interest anyone with a quantitative bent who enjoys reading about economics and www.com July 20, 2004 14:26 Economics with Calculus bk04-003/preface Preface ix business developments in the popular press but wants to take a deeper and more structured look at how economists analyze how the system works. Mathematical prerequisites In developing these materials I have given a high priority to not requiring more mathematics than is covered in the standard high school Advanced Placement Calculus course (AB or BC).

I do not assume that the reader has studied probability or statistics. Because Lagrangian multipliers are not covered in AP Calculus, I solve problems of constrained maximization by substituting the constraint into the objective function, but Lagrangians are covered in an appendix for any reader who has a stronger mathematical background than is assumed in this text. Partial differentiation, the one indispensable calculus topic that is not covered in the standard Calculus Advanced Placement Course, is carefully and patiently introduced to the student during the discussion of demand functions in Chapter 3. When developing models of economic growth I have found that many of my stu- dents find ert intimidating; therefore, we work in discrete time and write (1 + r)t.

I have found that students who have earned a 4 or a 5 on the Calculus AP course (AB or BC) do not find the mathematics employed in this text too much of a stretch.2 Students with a lower score should consider study- ing more math before attempting a course based on this text or else take a conventional introductory economics course. The level of mathematics in this text may seem pedestrian to upper division students in the sciences who have a stronger mathematical background than this text presumes. It is obviously not the type of mathematics that economists use in serious research these days. But after completing the overview of economics provided by this text, the mathematically sophisticated reader will have the economics background required to read more advanced economics texts focusing on whatever areas of economics may be of particular interest.

Organization In deciding how to organize the material in this text I have kept several principles in mind. 2 If their calculus is rusty, they may wish to consult Stephen Silver’s review at http://www.edu/faculty/silver/calculus.com July 20, 2004 14:26 Economics with Calculus bk04-003/preface x Economics with Calculus • First, I place micro before macro in order that the students will have a foundation in micro that can be drawn upon in developing macro- economic concepts. • Second, I carefully pace the use of mathematical concepts so as to enable rusty students to gradually recall the details of their calculus course. Thus, Chapter 2 refreshes the student’s memory of how to use the calculus to solve maximization problems and contains the simplest possi- ble example of constrained maximization.

Once our students have flexed their calculus muscles on economic problems the pace of the analysis can accelerate. • Third, I try to move from the simple to the complex. For example, I discuss monopoly before competitive markets because it is easier. Again, I do not begin the discussion of macroeconomics with growth theory, however logical that might be, because students find it easier to start worrying about fiscal and monetary policy issues before moving on to the complexities of growth theory in Chapter 12.

• Fourth, I decided not to segregate international trade topics to a chapter near the end of the book. This decision was motivated in part by my fear that this chapter might be skipped over at the end of semester rush. But the primary reason is that international trade permeates practically every aspect of economics and provides wonderful examples for illustrat- ing the applicability of economic theory to important policy issues. So the theory of comparative advantage is discussed when the production transformation curve is introduced in Chapter 2.

In Chapter 3 on supply and demand the student is introduced to the topics of foreign exchange rates, tariffs and quotas. In almost every chapter, the student encounters trade issues. There is room for flexibility for those who would prefer to sequence the topics in a different order. For example, one can start the study of macroeconomics with Chapter 12 on growth and then drop back, perhaps selectively, to read about economic indicators and monetary and fiscal policy.

Classroom alternatives — pick and choose This book obviously presents more material than most instructors will want to use, particularly in a one semester course covering both micro and macro- economics. Some parts are essential. Other sections may be judiciously www.com July 20, 2004 14:26 Economics with Calculus bk04-003/preface Preface xi sampled in accordance with the interests of the students and the objectives of the instructor. Here are some alternative strategies for using this book in the classroom: 1.

I have found it possible to cover in one semester most but not all the material in this book with a group of highly motivated students with strong mathematical skills but no prior coursework in economics. I have supplemented the text with a paperback book of real-world readings from the financial press, newspapers and popular magazines.3 An in- structor teaching such a course will probably want to make a point of covering the following barebones core sections of the text plus other sec- tions that would be of particular interest in the light of current economic developments or special concerns of the students. The Micro Core: Ch 1, Ch 2, Ch 3. The Macro Core: Ch 1.

In a yearlong micro-macro principles sequence there is ample time to cover the Micro and Macro Cores plus Ch 10. For greater depth in a two-semester first course, this text may be read alongside a conventional introductory economics textbook. Read the conventional text for institutional details, but turn to this book whenever the text starts to develop the theory. Alternatively, one can progress chapter by chapter through this text, but look for real world applications on the internet or in the Economic Report of the President, the New York Times, the Wall Street Journal, The Economist, or an appropriate compendium of supplemental readings.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ