CHÍNH TRỊ VÀ GIỚI HẠN CỦA LUẬT PHÁP: Thế tục hóa chính trị trong tư tưởng Do Thái thời Trung Cổ

Khám phá mối liên hệ giữa chính trị và luật pháp trong tư tưởng Do Thái thời Trung Cổ. Tìm hiểu quá trình thế tục hóa chính trị qua các học giả thời kỳ này.

Trường đại học

Stanford University

Chuyên ngành

Jewish Studies

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

essay

2001

232
0
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

ACKNOWLEDGMENTS

CONTENTS

PREFACE

1. INTRODUCTION: DIVINE LAW AND SECULAR POLITICS

1.1. The Polity

2. PART 1: MAIMONIDES

2.1. THE NATURAL FOUNDATIONS OF POLITICS

2.2. THE INSUFFICIENCY OF LAW

2.3. THE CODE ON THE PRIORITY OF POLITICS

2.4. CONSTITUTIONAL CRISIS AND MESSIANIC RESOLUTION

3. PART 2: GERONDI

3.1. THE KAHAL AS A POLITY

3.2. THE AUTONOMY OF POLITICS

4. CONCLUSION: SECULARIZING POLITICS

NOTES

BIBLIOGRAPHY

NAME INDEX

GENERAL INDEX

Tóm tắt

I. Tổng quan Chính trị và Giới hạn Luật pháp Do Thái Trung Cổ

Bài viết này khám phá mối quan hệ phức tạp giữa chính trịgiới hạn của luật pháp trong tư tưởng Do Thái thời Trung Cổ. Luật Do Thái, hay Halakha, đóng vai trò trung tâm trong đời sống cộng đồng Do Thái, nhưng quyền lực chính trị và sự tự trị của cộng đồng cũng là những yếu tố quan trọng. Bài viết đi sâu vào cách các nhà tư tưởng Do Thái thời Trung Cổ, như MaimonidesGerondi, đã giải quyết những căng thẳng giữa luật pháp tôn giáo và thực tế chính trị, đặc biệt là trong bối cảnh Diaspora, khi cộng đồng Do Thái sống dưới sự cai trị của các thế lực bên ngoài. Tư tưởng Do Thái thời Trung Cổ xem xét chính trị và tôn giáo, và từ đó nảy sinh những cuộc tranh luận về thẩm quyền và cách giải quyết các vấn đề xã hội.

1.1. Giới thiệu về Halakha và vai trò của nó trong xã hội Do Thái

Halakha là hệ thống luật pháp toàn diện hướng dẫn đời sống cá nhân và cộng đồng Do Thái. Nó không chỉ điều chỉnh các nghi lễ tôn giáo mà còn cả các khía cạnh của xã hội Do Thái Trung Cổ, từ hôn nhân và ly hôn đến thương mại và tài chính. Halakha tìm cách thiết lập trật tự công cộng và duy trì sự tuân thủ luật pháp.

1.2. Bối cảnh lịch sử Cộng đồng Do Thái trong thời kỳ Diaspora

Sự phân tán của người Do Thái, hay Diaspora, tạo ra những thách thức đặc biệt đối với việc duy trì luật pháp và quyền tự trị. Các cộng đồng Do Thái phải đối phó với luật pháp và quyền lực của chính quyền địa phương, đồng thời cố gắng duy trì bản sắc và truyền thống của mình. Áp lực chính trị từ bên ngoài thường ảnh hưởng đến cách diễn giải và áp dụng Luật Do Thái.

II. Thách thức Cân bằng Luật Do Thái và Quyền lực Chính trị Trung Cổ

Việc cân bằng giữa luật Do Tháiquyền lực chính trị là một thách thức thường trực trong tư tưởng Do Thái thời Trung Cổ. Liệu thẩm quyền tôn giáo có nên vượt lên trên quyền lực chính trị? Hoặc ngược lại, quyền lực chính trị có thể điều chỉnh luật pháp để phù hợp với nhu cầu của xã hội? Các nhà tư tưởng Do Thái như Maimonides đã đưa ra những giải pháp khác nhau, cố gắng dung hòa giữa lý tưởng về pháp trị và thực tế của việc cai trị trong một thế giới đầy rẫy những bất công và xung đột. Các vấn đề đạo đức và chính trị cũng thường được đem ra bàn luận.

2.1. Mâu thuẫn giữa luật pháp tôn giáo và nhu cầu chính trị thực tế

Đôi khi, việc tuân thủ nghiêm ngặt luật Do Thái có thể xung đột với những cân nhắc về tính hợp pháp của luật pháp, an ninh và ổn định xã hội. Các nhà lãnh đạo cộng đồng phải đối mặt với những quyết định khó khăn khi họ phải lựa chọn giữa việc duy trì sự tuân thủ nghiêm ngặt luật pháp và việc đáp ứng nhu cầu thực tế của cộng đồng.

2.2. Nguy cơ lạm dụng quyền lực và tầm quan trọng của công lý

Quyền lực có thể tha hóa, và những người nắm giữ quyền lực chính trị có thể lạm dụng nó để phục vụ lợi ích cá nhân. Sự công bằng xã hội và việc bảo vệ quyền của những người yếu thế là những mối quan tâm quan trọng trong tư tưởng chính trị Do Thái. Việc có hệ thống pháp luật chặt chẽ là cực kỳ quan trọng.

2.3. Ảnh hưởng của phong tục địa phương và luật tục đối với việc áp dụng luật Do Thái

Các cộng đồng Do Thái thường sống trong các xã hội có luật pháp và phong tục riêng. Việc ảnh hưởng của luật pháp địa phương đến cách Luật Do Thái được giải thích và áp dụng là một yếu tố quan trọng cần xem xét. Sự pha trộn giữa các quy tắc khác nhau đặt ra những câu hỏi hóc búa.

III. Maimonides Cách tiếp cận tự nhiên về chính trị và giới hạn luật pháp

Maimonides, một trong những nhà tư tưởng Do Thái vĩ đại nhất, đã đưa ra một cách tiếp cận độc đáo về chính trịgiới hạn của luật pháp. Ông tin rằng chính trị là một phần tự nhiên của xã hội loài người, bắt nguồn từ nhu cầu cơ bản của con người để hợp tác và chung sống hòa bình. Tuy nhiên, ông cũng thừa nhận rằng luật pháp có thể không đủ để giải quyết tất cả các vấn đề của xã hội và rằng các nhà lãnh đạo chính trị cần có quyền hành động độc lập để duy trì trật tự. Mishneh Torah, một tác phẩm nổi tiếng của Maimonides, cung cấp thông tin chi tiết về quan điểm chính trị của ông.

3.1. Quan điểm của Maimonides về bản chất chính trị của con người

Maimonides lập luận rằng con người là chính trị tự nhiên và rằng xã hội là cần thiết cho sự tồn tại và phát triển của con người. Ông tin rằng chính trị không chỉ là một phương tiện để đạt được mục đích mà còn là một khía cạnh vốn có của bản chất con người. Theo Maimonides, vương quyền là một thể chế tự nhiên.

3.2. Vai trò của luật pháp trong việc duy trì trật tự và công lý theo Maimonides

Mặc dù Maimonides thừa nhận tầm quan trọng của luật pháp trong việc duy trì trật tự và công lý, ông cũng tin rằng luật pháp có những hạn chế nhất định. Ông cho rằng luật pháp không thể bao quát hết mọi tình huống và rằng các nhà lãnh đạo chính trị cần có khả năng đưa ra quyết định dựa trên sự phán xét của riêng họ. Tuy nhiên, cần có giới hạn của quyền lực để tránh lạm dụng.

3.3. Quyền hạn của nhà vua và mối quan hệ với Sanhedrin theo Maimonides

Maimonides nhấn mạnh rằng việc bổ nhiệm và tôn trọng nhà vua là điều cần thiết, nhưng nhà vua và Sanhedrin (hội đồng xét xử) có những quyền hạn nhất định. Nhà vua có quyền ra lệnh và trừng phạt, trong khi Sanhedrin giữ vai trò giải thích luật pháp. Mối quan hệ này cần được duy trì để đảm bảo sự cân bằng quyền lực và tính hợp pháp của luật pháp.

IV. Ran Gerondi Tính tự trị của chính trị và giới hạn luật pháp Do Thái

Gerondi, hay Ran, một nhà tư tưởng Do Thái khác, đã đưa ra một quan điểm khác về mối quan hệ giữa chính trịluật pháp. Ông nhấn mạnh đến tính tự trị của chính trị và cho rằng chính trị nên được quản lý bởi các nguyên tắc riêng của nó, chứ không phải chỉ bởi luật Do Thái. Ông tin rằng các nhà lãnh đạo chính trị cần có quyền hành động vì lợi ích tốt nhất của cộng đồng, ngay cả khi điều đó có nghĩa là đi ngược lại một số điều luật tôn giáo. Quan điểm này có ý nghĩa quan trọng đối với tư tưởng chính trị.

4.1. Quan điểm của Gerondi về tính tự trị của chính trị

Gerondi tin rằng chính trị là một lĩnh vực hoạt động của con người riêng biệt, có nguyên tắc và mục tiêu riêng. Ông cho rằng chính trị không nên chỉ đơn thuần là một công cụ để thực thi luật Do Thái mà còn nên được sử dụng để thúc đẩy phúc lợi chung của cộng đồng.

4.2. Vai trò của Kahal cộng đồng trong việc thực thi luật pháp và duy trì trật tự

Cộng đồng Do Thái, hay Kahal, đóng một vai trò quan trọng trong việc thực thi luật pháp và duy trì trật tự. Kahal có quyền ban hành các quy định riêng để đáp ứng nhu cầu cụ thể của cộng đồng, và những quy định này có thể có hiệu lực pháp lý ngay cả khi chúng không hoàn toàn phù hợp với luật Do Thái.

4.3. Sự khác biệt giữa luật tôn giáo và vai trò xã hội của nhà vua theo Gerondi

Gerondi phân biệt giữa vai trò tôn giáo của luật Do Thái và vai trò xã hội của vương quyền. Ông cho rằng luật pháp tôn giáo chủ yếu liên quan đến việc điều chỉnh mối quan hệ giữa con người với Đức Chúa Trời, trong khi luật pháp xã hội chủ yếu liên quan đến việc duy trì trật tự và công lý trong xã hội. Điều này phần nào giới hạn của quyền lực của các nhà lãnh đạo tôn giáo.

V. Ứng dụng tư tưởng Do Thái Trung Cổ về Chính trị và Luật pháp hiện nay

Mặc dù tư tưởng Do Thái thời Trung Cổ về chính trịgiới hạn của luật pháp đã được phát triển cách đây hàng thế kỷ, nhưng nó vẫn còn phù hợp với các cuộc tranh luận đương đại về mối quan hệ giữa tôn giáo và chính trị. Những tư tưởng này cung cấp những hiểu biết sâu sắc về những thách thức của việc xây dựng một xã hội công bằng và ổn định, nơi tôn trọng cả quyền tự do tôn giáo và nhu cầu về trật tự công cộng. Nhìn vào lịch sử chính trị Do Thái giúp chúng ta hiểu rõ hơn về cách tư tưởng này đã được hình thành.

5.1. Ý nghĩa đối với các cuộc tranh luận hiện đại về tôn giáo và chính trị

Những tư tưởng này cung cấp những hiểu biết sâu sắc về những thách thức của việc xây dựng một xã hội công bằng và ổn định, nơi tôn trọng cả quyền tự do tôn giáo và nhu cầu về trật tự công cộng. Chúng có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về sự phức tạp của mối quan hệ giữa tôn giáo và chính trị trong các xã hội đa nguyên.

5.2. Bài học về việc cân bằng giữa quyền tự do tôn giáo và nhu cầu trật tự công cộng

Quyền tự do cá nhân tôn giáo không nên được tuyệt đối, và nó có thể bị hạn chế để bảo vệ trật tự công cộng. Tuy nhiên, những hạn chế như vậy phải được justified và phải được áp dụng một cách công bằng. Đây là bài học quan trọng mà tư tưởng Do Thái có thể mang lại.

5.3. So sánh và đối chiếu với các tư tưởng chính trị khác thời Trung Cổ

Việc so sánh và đối chiếu tư tưởng chính trị Do Thái với các tư tưởng chính trị khác thời Trung Cổ, chẳng hạn như tư tưởng chính trị Cơ đốc giáo và Hồi giáo, có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những đặc điểm độc đáo của tư tưởng Do Thái. Bên cạnh đó, điều này còn giúp chúng ta có cái nhìn đa chiều hơn về lịch sử.

VI. Kết luận Tư tưởng Do Thái Trung Cổ Di sản và Hướng đi Tương lai

Tư tưởng Do Thái thời Trung Cổ về chính trịgiới hạn của luật pháp là một di sản phong phú và phức tạp. Nó tiếp tục truyền cảm hứng cho các học giả và nhà hoạt động ngày nay, những người đang tìm cách xây dựng một thế giới công bằng và hòa bình hơn. Bằng cách hiểu rõ hơn về những tư tưởng này, chúng ta có thể học hỏi từ quá khứ và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người. Chúng ta cần tiếp tục phân tích chính trị để hiểu rõ hơn về các hệ thống hiện đại.

6.1. Tóm tắt những đóng góp chính của tư tưởng Do Thái trong lĩnh vực chính trị

Tư tưởng Do Thái đã đóng góp đáng kể vào sự phát triển của tư tưởng chính trị, đặc biệt là trong lĩnh vực luật pháp và công lý. Nó đã cung cấp những hiểu biết sâu sắc về những thách thức của việc xây dựng một xã hội công bằng và ổn định, nơi tôn trọng cả quyền tự do tôn giáo và nhu cầu về trật tự công cộng.

6.2. Những câu hỏi và thách thức còn bỏ ngỏ trong nghiên cứu tư tưởng Do Thái

Vẫn còn nhiều câu hỏi và thách thức còn bỏ ngỏ trong nghiên cứu tư tưởng Do Thái. Ví dụ, chúng ta cần hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa tư tưởng Do Thái và các tư tưởng chính trị khác, cũng như cách tư tưởng Do Thái có thể được áp dụng cho các vấn đề đương đại.

6.3. Hướng nghiên cứu tiếp theo về tư tưởng chính trị Do Thái thời Trung Cổ

Hướng nghiên cứu tiếp theo về tư tưởng chính trị Do Thái thời Trung Cổ có thể tập trung vào việc khám phá các chủ đề sau: Mối quan hệ giữa tư tưởng Do Thái và các tư tưởng chính trị khác, cách tư tưởng Do Thái có thể được áp dụng cho các vấn đề đương đại và vai trò của tư tưởng Do Thái trong việc thúc đẩy hòa bình và công lý.

12/05/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Tai Lieu Chat Luong POLITICS AND THE LIMITS OF LAW This Page Intentionally Left Blank Nostalg ia Jew ishness is a lullaby for old men gumming soaked white bread.         , moder nist Yiddish poe t CONTRAVERSIONS JEWS AND OTHER DIFFERENCES DANIEL BOYARIN, CHANA KRONFELD, AND NAOMI SEIDMAN, EDITORS The task of “ The Science of Judaism” is to g ive Judaism a decent bur ial.                    , founder of nine tee nth-ce ntur y philolog ical Jew ish Studies This Page Intentionally Left Blank POLITICS AND THE LIMITS OF LAW secularizing the political in medieval jewish thought MENACHEM LORBERBAUM Stanford Universit y Press • Stanford, Califor nia Stanford University Press Stanford, California ©  by the Board of Trustees of the Leland Stanford Junior University Printed in the United States of America on acid free, archival-quality paper. Library of Congress Cataloging-in-Publication Data Lorberbaum, Menachem Politics and the limits of law : secularizing the political in medieval Jewish thought / Menachem Lorberbaum.

— (Contraversions) Includes bibliographical references and index. Judaism and politics—History—To . Maimonides, Moses, ‒—Contributions in political science. Nissim ben Reuben Gerondi, ?‒—Contributions in political science.

Contraversions (Stanford, Calif.''—dc  Original printing  Last figure below indicates year of this printing:           Typeset by James P. Minion and Copperplate ACKNOWLEDGMENTS      has benefited from the generosity of many indi- viduals and institutions, and I would like to express my gratitude for the friendship and encouragement I have received. David Hartman created the Shalom Hartman Institute in Jerusalem, a spiritual community where the ideas I have written about could freely be ex- plored and discussed. I thank him for his nurture and support and for show- ing me that honesty is the condition for commitment. Moshe Halbertal and Noam Zohar, my colleagues at the Shalom Hartman Institute, have always been there for me, reading my work and never tiring of my formulations and reformulations.

Most of this book was written at the School of Social Science of the Insti- tute for Advanced Study at Princeton, where I was privileged to have Michael Walzer as a teacher and a friend. His guidance and tutelage have been inspir- ing. This book is one of the fruits of our collaborative efforts to revitalize the tradition of Jewish political thought. No atmosphere could be as conducive to this work as that of the Institute for Advanced Study.

An earlier version of this work was submitted as a Ph. dissertation to the Hebrew University of Jerusalem. My thesis adviser, Aviezer Ravitzky, has been a constant source of encouragement in its maturing into a book. Gerald Blid- stein, Yaron Ezrahi, Warren Zev Harvey, Allan Silver, and Israel Tashma read early versions of this work; their insights and comments were most helpful.

vii The Department of Jewish Philosophy at Tel-Aviv University provided a superb scholarly framework within which to develop my ideas. I am grateful to my colleagues for their support. Parts of this work were presented at semi- nars and colloquiums, and I have benefited from the comments of Sara Klein- Braslavy, Shlomo Biderman, and Yael Tamir. The late Jacob Levinger and the late Gershon Weiler actively participated in those encounters.

The work on this book was completed while on sabbatical from Tel-Aviv University. The Koret Jewish Studies Publications Program generously subsidized the publication of this book. My editor, Nessa Olshansky-Ashtar, has worked tirelessly to make this a better book. Philosopher, critic, and editor, she has been the best reader an author could hope for.

Finally, I wish to thank Daniel Boyarin, editor of the Contraversions se- ries; Helen Tartar of Stanford University Press; and my copyeditor, Robert Burchfield, for their dedicated work. viii ACKNOWLEDGMENTS CONTENTS  xi INTRODUCTION: DIVINE LAW AND SECULAR POLITICS 1 The Polity, 3; Biblical and Talmudic Background, 6; Synopsis, 13 PART 1: MAIMONIDES 1 THE NATURAL FOUNDATIONS OF POLITICS 17 “Man Is Political by Nature,” 18; Modern Interpretations, 24; Polity and Society, 25; Medieval Interpretations, 28; Naturalizing Divine Law, 30 2 THE INSUFFICIENCY OF LAW 35 Maimonides on Law, 35; From Law to Politics, 41 3 THE CODE ON THE PRIORITY OF POLITICS 43 Monarchy—A King Must Be Appointed and Honored, 44; The King and the Sanhedrin, 47; The King’s Right to Command, 51; The King’s Right to Punish, 55; Royal Law, 61; Consent, 65; The Maimonidean Monarchy— Instrumental or Natural?, 67 ix 4 CONSTITUTIONAL CRISIS AND MESSIANIC RESOLUTION 70 The Maimonidean Polity, 70; Politics and Religion, 72; Tension, 75; The Messianic Polity, 77; The Utopian Vision, 83; The Messianic Age and the Utopian Vision, 87; Conclusion, 89 PART 2: GERONDI 5 THE KAHAL AS A POLITY 93 The History of Public Law, 95; Communal Authority, 100; Nahmanides, 106; Solomon ibn Adret (Rashba), 112; Conclusion, 122 6 THE AUTONOMY OF POLITICS 124 Politics, 127; The Structure of the Polity, 134; Divine Law, 138; Impasse, 143 CONCLUSION: SECULARIZING POLITICS 151 Turning to Modernity, 156  163  193   209   213 x CONTENTS PREFACE   is often neglected by students of political theory. Yet some of the questions that engage them are precisely those that engaged the medieval philosophers—for example, the relationship between religion and state. Medieval philosophers’ attempts to understand religion and the polity can provide new perspectives on the viability of an accommodation be- tween revelation and legislation, the holy and the profane, the divine and the temporal.

The separation of religion and state has long been a central theme in Western political history and thought. Since the Enlightenment, this separa- tion has served to uphold the individual citizen’s freedom of conscience. In medieval political thought, the doctrine of the separation of religion and state played a different role. On the one hand, it served to maintain the in- tegrity of religious law—whether canon law, Islamic law, or Jewish law—vis- à-vis the monarch; on the other, it upheld the autonomy of the monarch and the autonomy of human political agency against theocratic claims of divine sovereignty and clerical authority.

This book explores the emergence and elaboration of the fundamental political concepts of medieval Jewish thought, primarily concepts related to political agency, political life as a distinct domain of human activity, and constitutional politics. I will analyze the two basic institutions of the Jewish polity as the thinkers in question envisioned it: monarchy and the law. xi The very notion of Jewish political thought may seem paradoxical. The Jews were exiled from their country upon the failure of the Great Rebellion ( ): what politically relevant wisdom can be culled from the thought of a people in exile whose sovereign power has been suspended? There is, how- ever, no need to assume that political insight is essentially linked to the exer- cise of sovereignty, for the exercise of sovereignty does not exhaust the range of politically meaningful activity.

Further, the question displays a misreading of medieval Jewish life. Jewish communities in the Middle Ages both enjoyed a wide degree of political autonomy and, as I hope to show, understood themselves through a political discourse they shared with contemporary Christians and Muslims. The medieval Jewish conception of politics grew out of the fertile en- counter of a religious tradition emphasizing the role of law with two very different influences: Greek philosophy as appropriated by Islamic philoso- phers and the reality of life in communities situated within Christian and Muslim empires. Scholars and philosophers who found themselves at this cultural crossroads reformulated the meaning of divine law and its relation to human political life.

Medieval Jewish thinkers assumed, of course, the existence of a revealed law. They saw themselves as expositors of revealed truths rather than cre- ators of new ones. Much of their philosophical creativity was expressed in exegetical commentary on the revealed law, that is, the Bible and the Tal- mud, whose legitimation they in turn sought. Attention to such interpreta- tion is thus fundamental to penetrating their thought.

I hope to show that there is unquestionably a tradition of Jewish political discourse, a tradition based on the canonical sources of Jewish law but in- corporating elements from the Greek philosophical tradition as well. Al- though the classics of Jewish political thought were formulated more than half a millennium ago, there is much in the corpus of Jewish political writ- ing that remains vital today and has a great deal to contribute to the ongo- ing constitutional debate on church/state relations and to the theory, in- creasingly relevant, of theocratic societies. xii PREFACE POLITICS AND THE LIMITS OF LAW This Page Intentionally Left Blank INTRODUCTION: DIVINE LAW AND SECULAR POLITICS Josephus was the first to brand the constitution of the Mosaic law a theoc- racy. In contrast to other known regimes—monarchy, oligarchy, and democ- racy—the regime of the law of Moses, he argues, is a theocracy, the rule of God.1 Similar characterizations were put forward by later writers, both Jew- ish and Gentile.

In Leviathan, Thomas Hobbes describes the regime of the Jews as the Kingdom of God—“a reall not a metaphoricall Kingdome.”2 Ac- cording to Hobbes, by the Kingdome of God is properly meant a Common-wealth, insti- tuted (by the consent of those which were to be subject thereto) for their Civill Government, and the regulating of their behaviour, not onely towards God their King, but also towards one another in point of justice, and towards other Nations both in peace and warre; which properly was a Kingdome, wherein God was King, and the High priest was to be (after the death of Moses) his sole Viceroy, or Lieutenant.3 John Locke, too, in his Letter concerning Toleration, describes the Jewish reli- gion as a theocracy. For the commonwealth of the Jews, different in that from all others, was an absolute theocracy; nor was there, or could there be, any differ- 1 ence between that commonwealth and the church. The laws estab- lished there concerning the worship of one invisible Deity were the civil laws of that people, and a part of their political government, in which God himself was the legislator.4 According to Josephus, Hobbes, and Locke, then, the political regime pre- scribed by the Jewish religion is theocracy. The characterization of Judaism as straightforwardly theocratic is echoed in the twentieth century by various Jewish philosophers, some approving, others critical.

In Kingship of God, Martin Buber describes premonarchic Is- rael as a holy anarchy. According to Buber, God’s reign precludes the concen- tration of power and authority in human hands, thus creating an egalitarian society.5 On the other hand, in Jewish Theocracy, Gershon Weiler argues that divine rule, as practiced by God’s worldly representatives, creates a society in- herently inimical to the modern democratic polity. Theocracy, on his ac- count, precludes human political autonomy.6 All these thinkers assert that a political dimension is integral to the Jew- ish religion and, further, that the political regime they envisage is one in which God is sovereign. Politics is ultimately a divine prerogative.

The theocratic conception of politics is undeniably rooted in the Bible. However, the worldview of rabbinic Judaism, expressed in biblical exegesis, legal codes, and philosophical treatises—especially as it developed in the Middle Ages—embraces the secularization of politics, affirming human, as opposed to divine, political agency. Indeed, it does so after giving careful consideration to the theocratic critique of politics. This critique, going back to the Bible, is based on two main arguments, one theological, the other moral.

The theological argument claims that the realm in which human ini- tiative discharges itself is that of observing God’s law and obeying God’s commandments, while in the political arena, human initiative is an illusion, lacking any true efficacy. The moral argument is that power corrupts, and hence, were individuals to be granted sovereignty, that is, to be crowned monarchs, they would subjugate rather than serve their compatriots.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ